Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đã Từng Có Chuyện Gì Xảy Ra Với Tôi?

❊ ❊ ❊

Tôi di con trỏ đến trang tìm kiếm. Tôi đã chần chừ hết lần này đến lần khác. Căn nhà vắng lặng vì tất cả đều đã đi ngủ. Chỉ mình tôi không ngủ nổi, dù đã kéo lê cái cơ thể mệt mỏi qua sáu tiết học ở trường rồi năm tiết học ở trung tâm học thêm.

Những đêm mất ngủ kéo dài. Những ký ức tôi không nhớ, những ký ức như đã bị cắt gọt, cứ khiến tôi thao thức. Nhưng vậy cũng không có nghĩa tôi khao khát làm sống lại những ký ức ấy. Thực ra, tôi còn thấy sợ nữa. Vì thi cuối kỳ đã ngay sát mũi rồi.

Trung tâm học thêm đã bước vào giai đoạn ôn thi. Trước đây, học sinh được chia thành các lớp theo điểm số, nhưng khi ôn thi, những đứa học cùng trường hay cùng sách giáo khoa sẽ được tập trung lại nghe giảng với nhau. Khoảnh khắc bắt gặp cậu ta, Yu Jin Lớn, ở lớp học mới được phân, tôi hoảng hốt như đụng phải ma. Cậu ta cũng sửng sốt nhìn lại tôi rồi vội vàng giả bộ như không thấy. Lâu nay tôi không hề biết Yu Jin Lớn cũng đi học thêm ở cùng trung tâm với mình. Vì cậu ta học khác lớp tôi, ở cũng khác khu nên tôi không có dịp chạm mặt cậu ta trên xe buýt của trung tâm.

Sau khi nói chuyện với Yu Jin Lớn lần đó, quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn không có gì đổi khác. Nhưng tôi để mắt đến cậu ta nhiều hơn trước. Tôi hay nhìn trộm cậu ta. Có vẻ như cậu ta đã quên chuyện nói với tôi rồi. Không hẳn, là cậu ta dạo này hay cười hay nói hơn mới phải. Trông cậu ta cứ như con thỏ đang nhảy múa ăn mừng sau khi bày kế đẩy được con hổ xuống lại cái hố mà nó vừa trèo lên. Tâm trạng tôi bây giờ như bị mắc mưu Yu Jin Lớn mà rơi xuống hố vậy.

Tôi oán hận Yu Jin Lớn vì đã đột ngột chen chân vào cuộc đời tôi. So với cảm giác hỗn loạn mà tôi mới chìm đắm vào dạo gần đây, cuộc đời tôi trước khi Yu Jin Lớn xuất hiện thật yên bình, dù hồi đó tôi thậm chí đã tưởng tượng ra bố mẹ mình không phải là bố mẹ đẻ. Giờ đây, những ngày ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa.

Tôi muốn thoát khỏi cái hố này. Đây có phải là cách để tôi biết được chuyện gì đã xảy ra với mình hay không, tôi không rõ nữa, nhưng tôi có cảm giác chìa khóa và lời giải đáp cho mọi vấn đề đều nằm cả ở chuyện đó. Cách đơn giản và dễ dàng nhất chính là hỏi mẹ. Như Yu Jin Lớn nói thì mẹ tôi là người đầu tiên phát hiện ra chuyện đó. Thế nhưng tại sao nhà tôi lại đột ngột “bỏ trốn” - theo cách diễn đạt của Yu Jin Lớn - khỏi khu đó chứ? Và tại sao tôi lại không thể nhớ ra chuyện đã xảy đến với chính mình? Ý nghĩa thực sự đằng sau cách mẹ và bà nội đối xử với tôi cùng ánh mắt và tiếng thở dài của bà ngoại là gì?

Tôi hít thở sâu rồi gõ bàn phím. Đáp án cho những câu hỏi của tôi hẳn sẽ nằm cả ở đây. Xâm. Hại. Tình. Dục. Ở cái từ tôi đã bao lần gõ rồi lại xóa này. Trên phím Enter, ngón tay tôi lưỡng lự. Chỉ cần nhấn phím này, những chuyện tôi từng gặp phải sẽ trải ra trước mắt như một bộ phim. Tôi không đủ tự tin xem bộ phim đó.

Tôi nhấn phím Enter hoàn toàn không phải do ý chí của bản thân. Mà bởi cổ tay mỏi rã khiến ngón tay tôi buông xuống chạm vào bàn phím. Tôi vội nhắm mắt. Một lúc sau, tôi khó nhọc mở mắt rồi nhìn vào màn hình. Tràn ngập những nội dung liên quan đến từ khóa tìm kiếm. Như chưa đủ, còn có hẳn các tài liệu dài hơn mười trang. Đó như là những dẫn chứng cho thấy chuyện tôi đã trải qua nghiêm trọng và ghê gớm đến mức nào. Không, tôi không hiểu nổi cái cơ sự cả thế giới đều biết chỉ mình tôi không hay này. Bàn tay đặt trên chuột máy tính của tôi run lên bần bật. Vừa muốn biết vừa không muốn biết những chuyện đã xảy ra, cõi lòng tôi xáo trộn như vòng nước xoáy. Tôi nghiến chặt răng, nhấn chuột.

Những vụ liên quan đến xâm hại tình dục hiện ra nhiều vô số kể, trong đó có một khảo sát thực tế lấy đối tượng là các nữ sinh cấp ba lọt vào mắt tôi. Cứ hai nữ sinh thì lại có một người thừa nhận đã từng bị xâm hại sau khi lên cấp hai. 45,7% bị quấy rối về mặt ngôn ngữ, 30,3% bị quấy rối tình dục, 3,0% bị cưỡng bức nghiêm trọng. Tôi muốn tìm an ủi từ sự thật rằng có đến một nửa số nữ sinh trung học từng bị quấy rối hay xâm hại. Không phải chỉ một mình tôi bị. Cứ coi như bị chó dại cắn như lời Yu Jin Lớn nói là được mà.

Rốt cuộc là tôi đã gặp phải chuyện gì vậy? Trong số kết quả tìm kiếm cũng có cả những trường hợp xâm hại trẻ mẫu giáo, nhưng tôi không đủ dũng khí để mở ra xem. Tôi sợ mình sẽ tin rằng sự việc được kể lại trong những bài viết đó cũng chính là những gì tôi đã từng trải qua. Tôi để ý tới một bài viết về di chứng ở trẻ mẫu giáo bị xâm hại tình dục. Mất ngủ, rối loạn lo âu cấp tính, rối loạn hoảng sợ nghiêm trọng, rối loạn phát triển ngôn ngữ, rối loạn tập trung, chậm phát triển tâm thần... Thật may là tôi không mắc phải các di chứng nào trong số đó. Trì hoãn phát triển, mắt tôi dừng lại ở từ này. Tôi chưa dậy thì lẽ nào là vì lý do đó? Nhưng bạn cùng bàn Yun Joo cũng thế mà. Không lẽ Yun Joo cũng đã gặp phải chuyện đó?

Tôi đọc tiếp với tâm trạng của kẻ chèo con thuyền độc mộc băng qua vùng đầm lầy nhung nhúc cá sấu. Câu chữ như những con cá sấu đói khát há to mõm đợi con thuyền của tôi lật nhào. Đang đọc lướt qua, sợ bị một nội dung nào đó ngoạm lấy nuốt chửng, thì có một đoạn thu hút ánh mắt tôi.

Trường hợp bị xâm hại tình dục khi còn nhỏ, có không ít nạn nhân chủ yếu vì bị đè nén tâm lý hoặc rối loạn phân ly mà quên đi việc đã xảy đến với mình, và có người đã phải chịu nhiều đau khổ khi nhớ lại những ký ức ấy ở tuổi vị thành niên hoặc khi gần gũi với người khác giới ở tuổi trưởng thành.

Lẽ nào tôi thuộc trường hợp này chăng? Tôi gõ từ “rối loạn phân ly” vào trang tìm kiếm, tài liệu liên quan đến từ này hiện ra.

Nguyên nhân là do một phần ý thức bị phân ly khỏi hệ ý thức. Đây được coi là kết quả của sự đè nén tâm lý rất lớn, khi không thể chịu đựng nổi sự đè nén như vậy mọi ký ức liên quan sẽ bị tách ra khỏi hệ ý thức mà chính nạn nhân cũng không thể nhận ra.

Khi không thể chịu đựng nổi? Chuyện đó với Yu Jin Lớn chẳng có vấn đề gì mà sao với tôi lại là chuyện không thể chịu đựng nổi? Tôi đọc được cả từ “rối loạn căng thẳng hậu sang chấn”. Khi trải qua chuyện khiến tâm lý căng thẳng đến mức chấn thương nghiêm trọng, hầu như ở tất cả mọi người đều sẽ xuất hiện những triệu chứng thuộc rối loạn lo âu, trong số đó có chứng mất trí nhớ tạm thời. Tức nạn nhân chỉ quên đúng những ký ức thuộc khoảng thời gian nhất định đó mà thôi.

Cũng có trường hợp như vậy đấy. Có lẽ tôi không nhớ ra chuyện hồi ấy là vì tôi bị mất trí nhớ tạm thời hoặc rối loạn phân ly. Nếu vậy thì đâu cần phải cố tình khơi dậy những ký ức ấy? Bởi đây là lời nói dối ngọt ngào. Tôi cũng muốn thế lắm. Tôi muốn quay lại trước đây, cái thời tôi chẳng biết gì cả.

Khoảnh khắc, hình ảnh người phụ nữ dùng khăn chà xát thô bạo khắp người đứa bé lại hiện lên trong tâm trí tôi. Đứa bé vừa khóc người phụ nữ liền tát nó. Là ảo ảnh tôi đã nhìn thấy lần trước. Bàng hoàng thay, người phụ nữ đó lại chính là mẹ tôi. Không, có khi ngay từ đầu tôi đã biết đó là mẹ rồi cũng nên. Chỉ là tôi không muốn thừa nhận sự thật rằng, người phụ nữ đó là mẹ còn đứa bé bị tát đó là mình mà thôi.

Tại sao mẹ lại tát tôi? Tôi không hề nhớ đã từng bị mẹ tát. Tôi cũng chưa từng thấy mẹ đánh Yu Seon hay Yu Mi bao giờ. Vậy tại sao trong ảo ảnh đó mẹ lại tát tôi chứ? Nếu ký ức bị đánh sống động đến nhường này thì hẳn ký ức đó là có thật rồi.

Từ sau khi đoán được phần nào lý do tại sao mình không thể nhớ được qua các thông tin trên mạng, cuộc sống của tôi vẫn chẳng thay đổi. Ít nhất là xét về bề ngoài. Ngày ngày tôi vẫn đến trường, vẫn tới trung tâm học thêm, Chủ nhật lại học gia sư Toán. Thứ Bảy tôi còn bắt đầu học tiếng Anh do gia sư bản ngữ dạy với Hye Ri, bạn học cùng tiểu học với tôi.

Nếu có gì đó khác thì là thỉnh thoảng, những câu hỏi cứ nảy ra trong đầu tôi. Tại sao Yu Jin Lớn nhớ rõ chuyện đó còn tôi lại không thể? Tại sao mẹ lại tát tôi khi tôi khóc? Tại sao mẹ lại ra sức kỳ cọ tôi như lột da tôi?

Tại sao? Tại sao? Tại sao? Như đứa trẻ thừa trí tò mò, tôi gắn “Tại sao” vào mọi ký ức.

Khi tưởng tượng bố mẹ không phải bố mẹ đẻ mình, nói thật là tôi thậm chí còn thích thú tận hưởng cái cảm giác tựa như mình đang đóng phim hay viết tiểu thuyết vậy đó. Và cảnh cuối bao giờ cũng là tôi thành công, kiêu hãnh nói lời cảm ơn bố mẹ đã nuôi nấng mình rồi đường hoàng ra ở riêng.

Nhưng những câu hỏi không lời đáp chỉ khiến tôi đau khổ. Đau tới ngưỡng không thể chịu nổi nữa thì tôi hút thuốc. Tôi vẫn chưa thể quen với khói thuốc. Mà đừng nói đến quen, hút thuốc thậm chí còn trở thành nỗi thống khổ sâu sắc hơn cả những câu hỏi không lời đáp kia, khiến tôi tê dại. Chưa biết chừng đó là điều tôi mong mỏi từ thuốc lá cũng nên.

Tại sao tôi lại không thể hỏi mẹ về chuyện đó nhỉ? Một đêm nọ, tôi đi lấy nước uống thì thấy mẹ đang ngồi đọc sách ở xô pha. Có vẻ như mẹ đang đợi bố.

“Sao hồi đó mẹ lại đánh con?”

Tôi suýt nữa đã hỏi như vậy. Mẹ chằm chằm nhìn tôi đứng đó rồi cất giọng lặng lẽ hỏi.

“Con cần gì à?”

Đó là câu mẹ luôn nói với tôi. Lâu nay, bất kể tôi cần gì mẹ đều đáp ứng đầy đủ. Có những thứ tôi chưa kịp đòi hỏi, mẹ đã tự biết trước mà sắm sửa cho tôi rồi. Điều tôi cần lúc này là nói chuyện với mẹ. Nhưng câu hỏi ấy cứ vướng trong cổ tôi, không thể thốt ra.

Thay vì hỏi mẹ, tôi muốn hỏi Yu Jin Lớn.

“Hồi đó mẹ cậu đã đối xử với cậu thế nào vậy?”

Mỗi khi thấy Yu Jin Lớn ở trường hay ở trung tâm học thêm là câu hỏi ấy lại chực buột khỏi miệng tôi. Tôi cố ý tránh né Yu Jin Lớn, vì sợ rằng mình sẽ thực sự tới lay người cậu ta mà hỏi như thế mất.

Nhưng tới giờ cơm trưa, Yu Jin Lớn lại tự tìm đến chỗ tôi. Tôi nhìn cậu ta, tim đập thình thịch. Cậu ta định nói chuyện gì với tôi đây.

“Này, Yu Jin Bé. Bài tập về nhà ở trung tâm hôm nay là gì thế?”

Tôi ỉu xìu. Bài tập ở trung tâm học thêm bao giờ cũng ngồn ngộn. Giáo viên ở trung tâm thường phạt roi học sinh không làm bài tập và còn gọi điện đến nhà thông báo cho gia đình. Tuy chưa lần nào đi học mà không làm bài, nhưng qua lời những đứa khác kể tôi cũng không xa lạ gì với sự thật này. Hẳn vì thế mà Yu Jin Lớn không dám lơ là chuyện bài tập. Nhưng, tôi đang kỳ vọng gì ở Yu Jin Lớn vậy?

“Đề 3 trong tập luyện đề.”

Tôi trả lời ngắn gọn.

“Nhiều vãi. Làm hết thế quái nào được chứ? Này, cậu có tập luyện đề ở đây không? Cho tớ xem tí được không?”

Trên mặt Yu Jin Lớn nở nụ cười đầy vẻ xu nịnh. Tôi nuốt nước bọt. Trống ngực tôi đập thình thịch thình thịch.

“Đổi lại, tớ hỏi cậu chút được không?”

Tôi nói, giọng run run.

“Gì vậy? Chỉ cần cậu cho tớ xem tập luyện đề thì cậu hỏi gì tớ cũng sẽ trả lời hết.”

Tôi lôi tập luyện đề trong cặp sách ra. Yu Jin Lớn cười, mặt làm vẻ “sống lại rồi”.

“Cậu hỏi gì thì hỏi đi.”

“Hồi đó mẹ cậu đã đối xử với cậu thế nào vậy?”

Nhưng câu hỏi đó không dễ dàng bật ra thành tiếng.

“Mau hỏi đi. Tớ còn phải chép bài tập nữa.”

Yu Jin Lớn giục. Lúc này và cả chỗ này đều không thích hợp để nghe câu trả lời.

“Để sau. Để sau tớ sẽ hỏi.”

Yu Jin Lớn có vẻ đang rất sốt ruột, tôi chưa kịp nói hết câu cậu ta đã chạy về chỗ rồi.

Cầm cuốn thành ngữ tiếng Anh rời khỏi lớp, như thường lệ, đến phòng đọc sách. Phòng đọc sách ở tầng năm nhưng tôi lại nhầm là tầng bốn, tôi rẽ sang hành lang bên trái tầng bốn. Nhân đó mà tôi đã có dịp nhìn trộm phòng hoạt động câu lạc bộ. Cũng không hẳn là nhìn trộm, chỉ vì nghe tiếng mấy bài hát thịnh hành vọng ra nên tôi mới tự động đưa mắt nhìn vào thôi.

Chúng đang nhảy. Có vẻ là các thành viên của câu lạc bộ Nhảy. Tôi đang định quay lưng đi lên tầng năm thì thấy đập vào mắt bóng dáng Soo Jung, đứa đã đưa tôi cốc bia trộn rượu hồi đi tham quan. Nó nhảy đến đầm đìa mồ hôi, biểu cảm hết sức nghiêm túc. Đã biến đâu mất cái vẻ của một con nhỏ ngang ngược và vênh váo, một bên miệng lúc nào cũng nhếch lên. Những đứa khác đang nhảy cùng nó cũng mang biểu cảm tương tự. Từ trước đến giờ tôi vốn cứ tưởng chỉ những đứa chơi bời mới tham gia câu lạc bộ Nhảy. Tôi đã nghĩ câu lạc bộ Nhảy là nơi đám dân chơi tụ tập để giải phóng những tố chất bất lương. Nếu Soo Jung có mặt trong số này thì có vẻ tôi nghĩ cũng không hoàn toàn sai đâu. Thế nhưng, dáng vẻ chúng khi nhảy lại nghiêm túc và thành thật hơn bất cứ ai. Chưa biết chừng, khi giải bài toán khó tôi cũng mang gương mặt như chúng vậy.

Tôi đứng nhìn một lúc lâu, nhịp điệu bài hát như cũng bắt đầu lan tỏa trong cơ thể. Như bị điện giật, khắp người tôi gai lên, vai cũng tự nhiên nhún lên nhún xuống. Tôi giật nảy mình, bước lùi lại. Đây là lần đầu tiên tôi bị cuốn hút bởi thứ gì đó ngoài chuyện học hành.

Câu định hỏi Yu Jin Lớn như một bài tập về nhà cứ đeo bám tôi. Giờ đây, tôi phải hỏi cậu ta để giải quyết cho xong cái bài tập này, chứ không còn vì tò mò nữa. Nhưng tôi không dễ gì mà mở lòng.

Và người đã giúp tôi mở lòng lại chính là Yu Jin Lớn. Ở trung tâm học thêm, sau tiết ba học sinh sẽ được cho nghỉ tầm mười lăm phút để ăn lót dạ. Trong trung tâm có sẵn cửa hàng nên chúng tôi thường tới đó mua hamburger, mì cốc hay cơm cuộn. Nhưng hàng xếp rất dài. Tôi gặp Yu Jin Lớn đứng trong hàng đó.

“Này, Yu Jin Bé. Đợi thế này thì hết giờ nghỉ mất. Bọn mình ra cửa hàng tiện ích mua cơm nắm tam giác ăn đi.”

Trước giờ, ngoài xuống xe ô tô đi vào trung tâm học thêm rồi lại lên xe ô tô về nhà, tôi chưa từng bén mảng tới đâu khác. Trung tâm cũng có quy định cấm học sinh ra ngoài giữa giờ. Thế nên tôi hoàn toàn mù tịt không biết quanh trung tâm có những gì.

“Cơm nắm tam giác ở cửa hàng tiện ích ngon gấp vạn lần.”

Yu Jin Lớn ghé tai tôi thì thầm rồi cười khì. Thình lình bị cậu ta lôi kéo, tôi đành đi tới của hàng tiện ích gần đó. Ở đó đã có không ít học sinh của trung tâm. Tôi bắt chước mua cơm nắm tam giác và đồ uống giống Yu Jin Lớn. Tự dưng tôi có cảm giác mình như một cô ngốc hoàn toàn không hay biết sự đời. Yu Jin Lớn rủ tôi vừa đi vừa ăn.

“Nếu ăn nhanh còn có thể đến phòng game thùng chơi nhảy Pump được đấy. Cậu biết chơi trò đó không?”

Tôi lắc đầu.

“Hẳn rồi, cái đứa con ngoan trò giỏi như cậu thì làm sao biết được. Mà này, lần đó cậu định hỏi gì hả? Hỏi mau đi người ta còn trả lời cho.”

Tôi nuốt ực miếng cơm nắm vừa mới cắn. Chắc vì nuốt vội nên ngực tôi căng tức khó chịu.

“Tại tớ cứ cảm thấy như mắc nợ cậu vậy. Phải trả lời thì mới nhẹ lòng được. Cậu định hỏi gì hả?”

Yu Jin Lớn gặng hỏi.

“Hồi đó... mẹ cậu đã đối xử với cậu thế nào?”

Tôi thốt ra thành lời câu hỏi đã mắc ở cổ bấy lâu nay.

“Hồi xảy ra chuyện đó á?”

Yu Jin Lớn ngay lập tức hiểu ý tôi. Tôi gật đầu.

“Cái đó cũng phải hỏi sao? Mẹ tớ chẳng cưng tớ hết nước hết cái luôn. Đó là hồi tớ được nghe bố mẹ nói thương tớ nhiều nhất đấy. Bình thường bố mẹ chỉ lo cho thằng em tớ thôi mà sau vụ đó tự dưng đùng đùng kêu là thương tớ nhất. Đáng ngờ không cơ chứ? Hồi đó tớ còn ngây thơ nên mới bị mấy lời đường mật ấy lừa mà bỏ qua hết đấy.”

Yu Jin Lớn nói rồi khúc khích cười như có gì thú vị lắm.

“Mà còn cậu, giờ cậu không nhớ gì hết à? Tớ đọc được ở đâu đó thấy bảo người ta cũng có thể quên vì sốc quá đấy. Lẽ nào cậu cũng thuộc trường hợp đó?”

Yu Jin Lớn vừa nhìn mặt tôi chằm chăm vừa hỏi. Tôi tránh ánh mắt cậu ta.

Tôi quyết tâm một khi đã nhắc đến chuyện này thì phải hỏi cặn kẽ mọi thắc mắc.

“Cậu thực sự không biết tại sao nhà tớ lại chuyển đi à?”

“Chuyện đó làm sao tớ biết được hả? Cậu đi mà hỏi mẹ cậu ấy chứ. Cơ mà chắc cũng khó nhỉ, tớ bây giờ cũng chẳng hay nói chuyện đó với mẹ mấy nữa đâu. Mẹ tớ sợ tớ vì chuyện đó mà tổn thương nên cứ lo lo lắng lắng suốt. Mẹ tớ muốn tớ quên chuyện đó đi, thế nên tớ cũng chẳng đả động đến nữa.”

Yu Jin Lớn tự phân tích theo ý mình lý do tôi không hỏi mẹ về chuyện đó.

Có phải mẹ tôi cũng mong tôi quên chuyện đó đi? Có phải mẹ tôi sợ tôi sẽ làm sống lại những ký ức ngày đó?

Đêm hôm đó tôi lại lần nữa gõ từ đó vào trang tìm kiếm. Tôi đã đỡ run hơn lần đầu tiên. Tôi mở một kết quả tìm kiếm ra đọc. Đó là bài báo viết về vụ tài xế xe buýt trường mẫu giáo xâm hại các học sinh đi xe. Ông ta đồng thời cũng là hiệu trưởng trường mẫu giáo và hiện đang khăng khăng phủ nhận tội lỗi của mình, chối rằng đó thuần chỉ là hành động cưng chiều bọn trẻ chứ không có ý đồ gì khác. Khoảnh khắc đọc đến câu đó, nỗi căm ghét và phẫn nộ bừng lên trong lòng tôi như lửa cháy, khiến chính tôi cũng phải ngạc nhiên. Cảm giác ấy mãnh liệt đến mức giả người tôi có cháy thành tro nó cũng không hề tan biến. Giữa sự căm phẫn, chợt thoáng có gương mặt một người đàn ông hiện lên. Những ký ức sống dậy như được ai lôi từ trong ngăn kéo ra.

Cội nguồn của tai họa bắt đầu từ việc không ngủ trưa. Người đàn ông dẫn một đứa bé đang mở mắt thao láo đi. Nói rằng sẽ kể chuyện cổ tích cho nó nghe. Với gương mặt thường trực nụ cười lại thêm tính thích trêu đùa bọn trẻ, ông ta được tất cả bọn trẻ yêu quý, bất kể gái trai. Hễ nhìn thấy ông ta là bọn trẻ tranh nhau ùa tới bám vào tay vào hông vào chân ông ta.

Thế mà người được tất thảy bọn trẻ quý mến như ông ta lại nói sẽ chỉ kể chuyện cho một mình đứa bé. Đứa bé phấn khởi và hạnh phúc quá đỗi, tự nhủ ngày mai rồi cả ngày mai nữa cũng sẽ không ngủ trưa. Ông ta rủ đứa bé chơi một trò thú vị. Ông ta dặn đứa bé phải giữ bí mật không bọn trẻ sẽ ghen tị. Đứa bé hứa sẽ giữ bí mật rồi còn cả ngoắc tay thề thốt với ông ta. Và ông ta đã cùng đứa bé chơi “trò chơi thú vị” đó. Một trò chơi không vui vẻ hay hạnh phúc chút gì.

Sau đó, vào ngày đứa bé nhắm mắt ngủ mất, một đứa bé khác lại bị ông ta ôm vào lòng đưa đi. Đứa bé đã chơi trò chơi cùng ông ta đến mấy lần kia đã không thể giữ bí mật như từng hứa. Nó cắt tóc, vặn cổ, bẻ gãy chân con búp bê mình hằng gìn giữ. Có lẽ đứa bé đã nghĩ con búp bê ấy chính là mình.

Nhưng kẻ đáng bị vặn cổ bẻ chân phải là tên khốn đó mới đúng. Hắn đã vào tù rồi ra tù rồi sang nước ngoài ư? Tưởng tượng ra cảnh hắn quên hết những tội ác mình đã gây ra và đang an nhiên sống ở nước ngoài, tôi uất ức đến ngạt thở.

Yu Jin Lớn đã tha thứ cho hắn rồi ư?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.