Cả nhà vừa ra ngoài, tôi liền nhấc điện thoại lên. Hôm nay sinh nhật bác tôi nên tất cả họ hàng hang hốc định sẽ tụ tập cùng nhau ăn tối, tôi lấy cớ để được ở nhà.
Từ sau khi xem phim về, Geon Woo chưa gọi điện cho tôi. Cậu ấy cũng chẳng nhận điện thoại tôi gọi hay trả lời tin nhắn tôi gửi.
“Mày đừng có gọi điện trước đấy. Phải đợi đến tận khi Geon Woo gọi điện lại.”
So Ra đã dặn đi dặn lại mấy lần như thế, nhưng tôi không thể đợi thêm được nữa. Mới tạm biệt Geon Woo có mấy tiếng đồng hồ mà tôi cảm giác như đã hàng năm trời vậy.
Geon Woo từng bảo lúc nào cậu ấy cũng ở nhà một mình nên chắc chắn sẽ nhận điện của tôi thôi. Tôi phải xin lỗi cậu ấy, rằng tôi làm vậy không phải vì ghét bỏ gì cậu ấy. Trong lúc nghe tín hiệu chờ, tôi hít một hơi thật sâu nhằm xoa dịu con tim đang run rẩy.
“A lô?”
Nhưng người nhận điện lại không phải là Geon Woo. Chủ nhân giọng nói uyên bác kia chắc chắn là mẹ Geon Woo rồi. Những lúc thế này phải tỏ ra thật lễ phép mới được. Tôi sửa lại giọng, nói thật ngoan ngoãn.
“Cháu chào cô ạ? Cháu là Lee Yu Jin, bạn của Geon Woo ạ. Geon Woo có nhà không cô?”
Chắc mẹ Geon Woo sẽ tỏ ra quen biết tôi thôi nhỉ? Có khi cô ấy còn hỏi thăm mẹ tôi ấy chứ. Nếu vậy tôi sẽ báo cho cô ấy biết là mẹ tôi hiện đang đi làm. Thế nhưng, trong ống nghe mẹ Geon Woo không thốt một lời.
“Alô ạ?”
Phải đến lúc tôi hỏi lại mới có một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Geon Woo không có nhà.”
Rồi điện thoại tắt ngúm. Tay vẫn cầm ống nghe nhưng tôi hoàn toàn không ý thức được tiếng “tu tu” đang vọng lại. Tại sao mẹ Geon Woo lại như thế nhỉ? Cô ấy không nhớ ra tôi ư? Hay là cô ấy nhầm tôi với ai khác? Tôi muốn gọi lại để hỏi cho rõ nhưng nhớ tới giọng nói lạnh lùng của cô ấy tôi không đủ dũng khí. Theo lời mẹ tôi, cô ấy là người tốt, thậm chí còn đứng ra giải quyết giúp việc không phải của mình cơ mà. Geon Woo cũng đã bảo trên đời này cậu ấy kính trọng bố mẹ mình nhất, không những thế còn bảo mẹ giống như một người bạn luôn thấu hiểu cậu ấy. Lẽ nào Geon Woo đã kể chuyện xảy ra ở rạp phim với mẹ?
Từ trước khi vào phòng chiếu phim, chỉ nghĩ tới chuyện phải ngồi kiểu gì thôi tôi đã run rồi. Thế nhưng Seong Ho đã mau mắn đi vào trước rồi gọi So Ra.
“So Ra à, vào đây ngồi.”
So Ra nhìn tôi ngụ ý “Tao nói đúng chứ?” rồi cười hinh hích. So Ra bảo là bọn con trai sẽ tự sắp xếp chỗ ngồi với nhau. Tôi liếc Geon Woo thì cậu ấy giả bộ không liên quan gì. Tôi ngồi cạnh So Ra còn Geon Woo ngồi cạnh tôi. Chúng tôi xem phim kinh dị. Geon Woo và Seong Ho nhường quyền chọn phim cho tôi và So Ra. Hai đứa chúng tôi đã nghiền ngẫm mất mấy ngày liền. Tuy muốn xem phim người lớn một tí nhưng e cả đám sẽ ngại ngùng nên chúng tôi quyết định chọn phim kinh dị. Vì chúng tôi sẽ phải ngồi sát cạnh nhau trong cảnh tranh tối tranh sáng nên tôi nghĩ thật may mình đã không chọn xem phim có cảnh “mát mẻ”.
Chốc chốc bộ phim lại xồ ra mấy cảnh sợ khiếp, tôi rú lên toan bám vào So Ra thì thấy nó đã dính sát lấy Seong Ho từ bao giờ. Tôi ngượng quá chỉ biết trân trân nhìn lên màn chiếu. Đến đoạn cao trào, những cảnh đáng sợ cứ liên tục nối tiếp nhau. Tôi vô thức dịch gần sang bên Geon Woo và bám lấy tay cậu ấy. Tôi cảm nhận được Geon Woo cũng đang cứng cả người lại. Tuy Geon Woo đã gắng dựng thẳng lưng cho tôi dựa được thoải mái, nhưng khổ nỗi, tôi cao quá nên nhìn cảnh tượng không có vừa mắt cho lắm. Vào lúc thế này tôi lại càng thêm ghen tị với khổ người nhỏ nhắn của So Ra. Dựa vào người Geon Woo ở tư thế mà nếu nhìn đằng sau chắc sẽ lố bịch lắm, tôi xem tiếp phim.
Thế nhưng, hơi thở của Geon Woo dần một to và rõ hơn, cảm giác như có gì hơi sai sai. Thực ra cũng chẳng khác gì Geon Woo, trống ngực tôi từ nãy đã đập thình thịch rồi. Cái cảnh tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần sắp sửa diễn ra rồi đây. Tôi chùi bàn tay nhớp nháp mồ hôi vào đùi. Geon Woo ho khan rồi khẽ cử động. Khoảnh khắc cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của cậu ấy bên vành tai, tôi hoảng hốt giật nảy người. Bởi một sự khó chịu không rõ nguyên nhân đã bao trùm khắp người tôi. Và chính lúc đó.
“Ngoan lắm. Vì con xinh quá nên thầy mới thế đó.”
Là giọng của lão hiệu trưởng trường mẫu giáo. Cái giọng nói tôi đã quên hoàn toàn giờ vang lên sống động như được thốt ra từ chính miệng Geon Woo. Tôi vội tách khỏi người Geon Woo và ngồi thẳng dậy. Đúng lúc đó, Geon Woo lại nắm lấy tay tôi. Như thể bị gián bò khắp người, tôi khiếp đảm vung tay ra. Sau đó thì mọi chuyện be bét hết cả. Geon Woo ngồi cách xa tôi hết mức có thể còn tôi thì chẳng biết nội dung phim ra làm sao nữa, chỉ mong nó mau hết quách đi cho xong. Vì So Ra và Seong Ho nên tôi không thể đứng dậy trước được. Lúc phim hết và đèn bật sáng, tôi lén nhìn sang thì thấy mặt Geon Woo nhăn nhó như nhai phải gián. Cả lúc ăn hamburger ở hàng ăn nhanh, Geon Woo cũng tránh nhìn vào mắt tôi. So Ra với Seong Ho thì còn bận tán chuyện phim nên chẳng hề nhận ra bầu không khí sượng sùng giữa tôi và Geon Woo.
Tôi chỉ kể với So Ra chuyện mình giật tay ra khỏi tay Geon Woo. Còn So Ra thì kể lúc Seong Ho nắm tay, nó để yên nhưng chẳng có cảm giác gì cả, nhạt nhẽo lắm.
“Đã bảo là chẳng khác gì nắm tay mày mà lại. Mà mày tưởng chỉ mỗi thế thôi à? Tay Seong Ho vừa đầm đìa mồ hôi vừa run lẩy bẩy làm tao buồn cười mém chết.”
Nhìn So Ra cười giả lả, tôi có cảm giác bản tính xấu xa của mình lại sắp được dịp như cây kim trong bọc đến ngày lòi ra.
“Cười cái gì chứ? Mày bảo chẳng thích thú gì cơ mà?
Tôi tức điên vì trong khi nhân vật chính là tôi và Geon Woo chia tay trong cảnh lùm xùm thì hai kẻ thân phận làm nền như Hyang Dan với Bang Ja lại vui cười hỉ hả. Tuy vậy, tôi vẫn tin rằng Geon Woo sẽ gọi điện trước.
Nhưng, không những không gọi điện, cậu ấy còn bơ luôn cả điện thoại lẫn tin nhắn của tôi. Tôi gọi đến nhà Geon Woo thì bị mẹ cậu ấy nhận điện và lạnh lùng cúp máy. Đột ngột, Geon Woo bỗng trở nên xa xôi như nửa bên kia của địa cầu. Tôi bèn viện đến So Ra.
“Mày gọi thử cho Seong Ho đi, đừng bảo là tao nhờ mày gọi. Seong Ho chia tay với Geon Woo sau cùng nên chắc sẽ biết được gì đấy.”
Tôi thấp thỏm đợi điện thoại của So Ra. Sốt ruột quá, tôi nhấc máy gọi trước nhưng nó không thèm trả lời. Tôi gửi tin nhắn chat cũng bị báo từ chối nhận tin nhắn. Sau này, nghe So Ra bảo lúc đó nó đang chơi game với Seong Ho, cảm giác bị phản bội liền dâng trào trong tôi. Chưa hết, thông tin So Ra vất vả lắm mới moi được từ Seong Ho lại chẳng có gì ngoài nội dung mang tính hết sức trêu ngươi là: cậu ta thậm chí còn chẳng biết tâm trạng Geon Woo không tốt.
“Nó rủ chơi một ván game thì mày cũng phải biết đường từ chối chứ.”
Phải lắm, hai đứa vô ý vô tứ chúng bay cứ hú hí với nhau đi. Bạn thân thì đang vật vã giữa biển khổ như này mà chẳng hề hay biết, thế mà cũng đòi viết tiểu thuyết cơ đấy. Tôi khó khăn lắm mới nhịn được không văng câu đó ra với So Ra.
#
Geon Woo xin lỗi rồi tặng tôi một món quà. Là một chiếc vòng ngọc. Geon Woo đeo vòng cho tôi như một đấng tân lang, lại còn thơm má tôi nữa. Tôi vô cùng hạnh phúc. Rồi thở phào khi thấy So Ra và Seong Ho không đến, chúng tôi đi hẹn hò riêng với nhau. Nhưng, tự dưng tôi lại muốn đi vệ sinh. Và thế là tôi nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Nếu đi vệ sinh thì phải thoát khỏi giấc mơ nên tôi đành cố nhịn để tận hưởng tâm trạng vui vẻ được hẹn hò riêng với Geon Woo. Phải đến lúc sắp són ra quần rồi tôi mới nuối tiếc nhấc người dậy mò vào buồng vệ sinh, và để không hoàn toàn tỉnh ngủ tôi chỉ dám mở he hé mắt. Rồi tôi lại nằm xuống giường, nhưng không thể nào trở lại với giấc mơ đã tỉnh. Chủ nhật mẹ cũng nghỉ làm nên cả nhà tôi đều đang chìm đắm trong những giấc ngủ ngọt ngào, chỉ mình tôi phải thức giấc và đối diện với hiện thực, thật nghiệt ngã. Ở hiện thực này, tôi chẳng có vòng cổ cũng chẳng được Geon Woo thơm má.
Đêm qua, mãi đến tận khuya Geon Woo cũng chẳng liên lạc gì với tôi. Có lẽ mẹ Geon Woo đã không báo lại với cậu ấy.
Cậu ấy giận vì tôi đã vùng tay ra, làm cậu ấy xấu hổ ư? Tôi làm vậy đâu phải vì ghét Geon Woo. Mà vì giọng của lão khốn đó tự dưng vọng tới đấy chứ. Nếu là mẹ Geon Woo, chắc cô ấy sẽ hiểu cho tâm trạng của tôi khi ấy thôi.
Tôi lại gọi điện cho So Ra. Nó đã liên lạc với Seong Ho và nhận được tin có vẻ Geon Woo đang gặp chuyện gì không vui. Tôi lại càng sốt ruột.
Geon Woo à, chuyện hôm qua tớ xin lỗi nhé.
Tôi nhắn tin cho Geon Woo. Nếu Geon Woo đã bị tổn thương tới mức đó thì tôi cũng nên xin lỗi trước mới phải đạo.
Đến tối muộn hôm Chủ nhật Geon Woo mới trả lời tin nhắn của tôi. Cậu ấy bảo tôi kiểm tra hòm thư điện tử. Tôi hồi hộp mở hòm thư. Tôi tin chắc cậu ấy sẽ nhận lời xin lỗi của tôi và trải lòng thổ lộ tâm tư. Nhưng nội dung bức thư lại là “chúng ta đừng gặp nhau nữa”. Cậu ấy bảo thời gian qua chơi với tôi đã rất vui, muốn tiếp tục làm bạn tốt với tôi nên tôi đừng hỏi lý do làm gì. Nhưng tôi không thể không hỏi lý do. Nếu lý do chính là điều tôi đang ngờ ngợ trong đầu, thì ít nhất trước khi chia tay tôi cũng phải rủa xả cậu ta là đồ hẹp hòi thì mới hả lòng hả dạ được.
Ngoài phòng khách mẹ đang xem ti vi. Bố bảo đi tới hội cờ vây khu phố đánh một ván, giờ vẫn chưa về. Tôi cầm điện thoại bàn không dây ở trên ghế xô pha lên rồi chạy vào phòng.
“10 giờ rồi còn gọi điện cho ai hả?”
Mẹ hỏi với theo đằng sau nhưng tôi đã chẳng nói chẳng rằng đóng sập cửa phòng rồi dằn ngón tay bấm số. Dù mẹ Geon Woo có trả lời tôi cũng không sợ. Lần này, người nhận điện của tôi là Geon Woo.
“Tớ đây.”
Geon Woo im lặng một lúc rồi hỏi tôi chưa đọc email ư.
“Đọc rồi. Thế nên tớ mới gọi điện đây. Tớ muốn biết lý do cậu không muốn gặp tớ nữa. Nói cho tớ biết đi.”
Nghe được giọng Geon Woo rồi tôi lại chỉ chực trào nước mắt.
“Tớ đã bảo đừng hỏi rồi mà.”
Geon Woo nói bằng giọng không bộc lộ chút tâm tư gì.
“Tại tớ đã gạt tay cậu ra à?”
Geon Woo lặng thinh.
“Này, chuyện đó, lúc đó tớ, ôi trời, tớ không thể giải thích được, a a, không phải như thế đâu. Không phải vì tớ không thích cậu nên làm thế đâu.”
Đã khiến tôi phải thốt ra cả những lời như vậy, thế mà Geon Woo vẫn lãnh đạm.
“Không, không phải như thế đâu, là mẹ tớ... Bảo tớ đừng gặp cậu nữa.”
Geon Woo khó nhọc nói.
“Tại sao? Tại sao mẹ cậu lại bảo thế?
Vì tôi không phải là đứa đứng nhất trường ư?
“Tớ không muốn nói.”
“Cậu không nói tớ không cúp máy đâu. Lẽ nào vì vụ đứng nhất trường? Nếu là chuyện đó...”
Tôi thật muốn giết chết chính mình vì cứ khăng khăng muốn biết.
“Cậu, chuyện của cậu hồi mẫu giáo..., tớ không nhớ rõ lắm nhưng mẹ tớ thì biết cả.”
Geon Woo ngắt lời tôi rồi nói ra lý do. Nhưng chuyện đó thì sao chứ? Tôi sửng sốt đến lắp ba lắp bắp.
“À, à phải. Tớ cũng biết là mẹ cậu biết. Mẹ cậu đã giúp nhà tớ chuyện đó mà. Nhưng chuyện đó thì làm sao cơ?”
“Mẹ tớ... mẹ tớ bảo những đứa từng trải qua chuyện đó... thường có vấn đề...”
Câu nói của Geon Woo biến thành cái búa phang thẳng vào đầu tôi. Cậu ấy nói vậy là sao? Lẽ nào đây là mơ? Lẽ nào lúc tôi nắm tay Geon Woo tung tăng hẹn hò mới là thực, còn bây giờ đây khi tôi nghe cậu ấy thốt ra những lời kia lại là mơ?
“Vấn đề? Vấn đề gì cơ? Geon Woo à, chuyện đó đâu phải lỗi của tớ. Chuyện đó xảy ra có phải vì tớ muốn vậy đâu. Mẹ cậu sẽ hiểu rõ chuyện đó hơn bất cứ ai mà.”
Lòng như lửa đốt, tôi gấp gáp nói hòng níu lấy Geon Woo đang dần biến mất khỏi giấc mơ của mình.
“Mẹ tớ biết cả nhưng hình như cũng không thích tớ giao du với cái loại đó đâu. Dù gì thì tớ cũng xin lỗi nhé.”
Rồi Geon Woo cúp máy, tiếng “tu tu” hòa với lời cậu ấy vừa nói khiến đầu tôi ong ong. Cái loại đó cái loại đó cái loại đó cái loại đó...
Tôi ném điện thoại xuống giường. Rồi chính tôi cũng trượt từ trên mép giường ngồi bệt xuống sàn nhà. Tôi tựa lưng vào giường, co chân lên rồi tì mặt lên đầu gối. Cái loại đó nghĩa là thế nào chứ? Tại sao cái chuyện đã xảy ra cách đây mười năm, cái chuyện thậm chí còn chẳng phải lỗi của tôi và cũng chỉ còn là một vết sẹo, bây giờ đây lại trở thành vấn đề cơ chứ? Tiếng khóc bật ra. Tôi òa lên hu hu.
Mẹ mở cửa phòng chạy vào.
“Con sao thế? Sao lại khóc? Con nói chuyện điện thoại với ai mà khóc lóc thế này hả?”
Mẹ vừa lắc người tôi vừa hỏi. Tôi mếu máo trả lời.
“Mẹ, mẹ Geon Woo bảo cậu ấy đừng có chơi với cái loại như con. Với cái loại như con í. Cô ấy bảo con là cái loại đó í. Cô ấy bảo những đứa như con đều có vấn đề.”
“Hả?”
Mẹ ngồi thụp xuống bên cạnh tôi.
“Mẹ bảo cô ấy từng đứng ra giúp nhà mình chuyện đó cơ mà? Thế sao cô ấy lại bảo Geon Woo đừng chơi với con nữa? Tại sao cô ấy lại bảo con là cái loại đó chứ?”
Tôi nghẹn ngào cố nén tiếng khóc, ngước nhìn mẹ. Mặt mẹ trắng bệch. Hai bàn tay nắm chặt của mẹ run lên bần bật.
“Mẹ thằng Geon Woo đã nói thế à? Cô ta không yên với mẹ!”
Mẹ đứng bật dậy. Tôi hoảng hồn.
“Ơ mẹ, mẹ định làm gì?”
“Cùng là mẹ nuôi con mà cái con khốn đó dám nói thế ư. Mẹ phải xé toác mỏ nó ra mới được!”
Mẹ tôi tuy tính tình có phần hào sảng thật đấy nhưng vốn không phải kiểu người ăn nói bỗ bã. Ấy thế mà mẹ lại đang chửi mẹ Geon Woo um lên không chút ngại ngần. Nếu tôi không cản, dễ mẹ tôi biến lời nói thành hành động thật lắm.
“Mẹ, mẹ nhịn đi! Con cũng đang định chia tay với cái loại ??? em chã như Geon Woo rồi.”
Tôi vội vàng bám lấy mẹ. Tuy nói vậy để cản mẹ nhưng thốt ra thành lời rồi tôi lại có cảm giác như chính mình cũng định thế thật. Vả lại lúc Geon Woo tiết lộ lý do không thể qua lại với tôi nữa, tôi đã coi cậu ta thật ngốc vì trước đó đã không dám nói ra.
“Điện thoại đâu? Cái loại đa nhân cách đó, mẹ phải báo cho các đài truyền hình biết để nó không ngóc đầu lên được nữa!”
Mẹ vừa hùng hổ nói vừa với lấy cái điện thoại nằm trên giường tôi.
“Con phát rồ với mẹ mất. Mẹ, mẹ làm sao vậy!”
Tôi hét toáng lên rồi giật cái điện thoại khỏi tay mẹ. Chỉ vì giành nhau cái điện thoại mà tôi với mẹ om sòm mất một hồi. Mải tìm cách xoa dịu cơn tam bành của mẹ, tôi suýt quên luôn cả cái sự mình từng thích Geon Woo.
#
Sáng hôm sau, tôi thấy hai mắt mẹ sưng vù. Bố tự dưng nhiều lời một cách không cần thiết thế kia thì có vẻ cũng đã biết chuyện rồi. Chúng tôi ngồi ăn cơm sáng, không ai đả động đến chuyện tối qua.
“A, chiều nay con đi học trung tâm nhỉ? Tiền học phí đây. Hôm nay là ngày đóng tiền học tháng sau mà.”
Mẹ sắm sửa đi làm rồi chìa ra cho tôi phong bì đựng tiền học thêm. Tuy mỗi trường khai giảng kỳ mới vào những ngày khác nhau nhưng từ hôm nay, trung tâm học thêm sẽ quay trở lại học vào buổi chiều.
Hyung Jin vẫn còn đang nghỉ hè nên ăn sáng xong đã đến trung tâm học, ở nhà chỉ còn lại mình tôi. Chung quanh không còn ai, những lời nghe được từ Geon Woo tối hôm qua lại vang mòng mòng trong đầu tôi. Tâm trạng tôi như bị nhốt trong một cơn ác mộng. Tôi không muốn ở một mình chút nào.
Tôi gọi điện cho So Ra. Giờ tôi muốn kể cho So Ra nghe tất cả mọi chuyện mình đã giấu giếm suốt thời gian qua. So Ra đang nằm trong chăn ấm đệm êm, nghe tôi bảo có điều muốn thú nhận nó liền lập tức cất giọng tỉnh táo, bảo rằng sẽ chạy đến nhà tôi ngay. Có một con bạn thân sẵn sàng chạy đến bên mình vào những lúc như thế này thật là một niềm an ủi lớn lao.
“Nhớ mang cả cặp sách nữa để ăn trưa ở nhà tao xong thì chơi một lúc rồi đi học thêm luôn. À mà đừng quên hôm nay là ngày đóng học phí trung tâm đấy nhé.”
Từ giây phút quyết tâm sẽ kể hết cho So Ra nghe, tôi thấy lòng nhẹ nhàng hẳn mà đầu óc cũng trở nên sáng rõ.
Phải kể cho So Ra từ đâu? Chỉ kể chuyện của tôi thôi, hay kể cả chuyện của Yu Jin Bé nữa? Tôi phân vân rồi cuối cùng quyết định sẽ kể tất tật mọi chuyện. Vừa kể vừa bớt không phải dễ dàng gì, mà tiếp tục giữ bí mật với So Ra tôi cũng không thấy thoải mái.
Tôi kể cho So Ra nghe mình từng học mẫu giáo cùng Yu Jin Bé và những biến cố đã xảy ra ở trường mẫu giáo đó.
“Xin lỗi nhé. Tao đã không thể thành thực với mày. Tại chuyện này cũng khó nói.”
Nghe tôi kể và xin lỗi xong, So Ra liền kéo tôi ôm vào lòng. Rồi nó nói với tôi bằng một giọng thật ấm áp.
“Không sao mà. Nếu là tao, tao cũng chẳng kể đâu. Nói mấy cái chuyện xưa xửa xừa xưa làm gì chứ? Mày thấy tao kể chuyện hồi tao học mẫu giáo bao giờ chưa? Bọn mình chỉ buôn mấy chuyện đang xảy ra bây giờ thôi cũng đã bận hết hơi rồi lại còn. Yu Jin à, cảm ơn nhé, vì đã kể cho tao nghe.”
Thế rồi tôi cũng cho So Ra biết cái chuyện giờ chỉ còn lờ mờ như vết sẹo kia đã ảnh hưởng đến đời sống tình cảm hiện tại của tôi như thế nào. So Ra phẫn nộ không kém gì mẹ tôi.
“Mày chia tay với cái thằng đó lại hóa hay đấy. Chắc nó cũng giống mẹ nó thôi chứ giống ai.”
So Ra cũng hứa sẽ không gặp Seong Ho nữa. Tôi nửa nghĩ đó là điều đương nhiên nửa cảm thấy có lỗi với nó.
“Mày nghĩ không dưng lại có câu ‘Ngưu tầm ngưu mã tầm mã’ chắc? Thực ra Seong Ho có vẻ hơi ky bo nên tao cũng không ưng lắm. Mà tao chả bảo lúc nó nắm tay tao, tao buồn cười suýt chết còn gì.”
So Ra quả nhiên là con bạn thân nghĩa khí. Nghe So Ra nói, tôi chợt nhớ lại lúc Geon Woo định nắm tay mình.
“Nhưng mà, lúc cảm nhận được hơi thở của Geon Woo bên tai mình, tao lại nhớ tới lão khốn ở trường mẫu giáo rồi thấy rất khó chịu ấy. Lão ta từng để tao ngồi trên đầu gối rồi thì thầm vào tai tao mà. Hình như hồi đó tao cảm thấy nhột nhột, còn hôm ở rạp phim thì tao thấy ghê người, tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Nhưng lần này đâu phải lão già kia mà lại là Geon Woo, người tao thích cơ mà? Cái đó là di chứng hả mày? Sau này tao vẫn bị thế tiếp thì phải làm sao?”
Đây là chuyện tôi đã không thể nói với mẹ. Nghe tôi hỏi, So Ra nghiêng nghiêng đầu.
“Để xem nào, có lẽ không phải vì chuyện hồi đó đâu. Mấy hôm trước bạn bà Bo Ra đến chơi tao nghe trộm được hai bà í nói chuyện, thấy bà bạn bảo là lúc bạn trai định hôn, bà í cũng sợ quá bỏ chạy đấy. Với lại..., lúc nắm tay Seong Ho, tuy buồn cười nhưng tao cũng không phải là không có suy nghĩ khác.”
Tôi nhìn So Ra, không hiểu nó đang định nói gì.
“Thực ra lúc Seong Ho định nắm tay tao cũng thót cả tim. Rõ ràng là mình đã mong chờ giây phút ấy, thế mà lúc nó trở thành hiện thực lại thấy kỳ kỳ, như kiểu làm vậy là không đúng í. Nắm tay bọn con trai trong giờ thể dục hồi tiểu học hay lúc đùa cợt hoàn toàn khác khi nắm tay chúng nó trong rạp chiếu phim đấy mày. Không hiểu sao lại có cảm giác như mình làm trò gì xấu xa lắm. Thế nên tao đã tự mình suy nghĩ lung lắm, theo tao, nguyên nhân là tại bọn mình nắm tay bạn trai ở cái tuổi dở dở ương ương, không còn là con nít ngây thơ không biết cái gì nhưng cũng chưa thành người lớn đấy. Kể cả mày không gặp phải chuyện kia thì cũng chưa chắc lúc nắm tay Geon Woo mày đã thích đâu. Sau này bọn mình lớn rồi, gặp người mình thực sự yêu, lúc đó nắm tay nắm chân hay hôn hít chắc chắn sẽ hạnh phúc với mê ly hơn nhiều.”
So Ra nói với vẻ mặt nghiêm túc. Dường như nó nói vậy không phải chỉ để an ủi tôi. Dù thế nào tôi cũng muốn tin lời So Ra.
“Hẳn sẽ thế nhỉ?”
“Dĩ nhiên rồi. Mà này, sau này có nụ hôn đầu mày phải kể cho tao nghe đầu tiên đấy nhé.”
“Mày cũng thế đấy.”
Tưởng tượng đến lúc ấy lòng tôi xao xuyến như có làn gió nhẹ thoảng qua. Nhất định ngày đó sẽ đến với tôi. Khi đó, hẳn tôi cũng có thể vừa cười vui vẻ vừa nhớ lại chuyện Geon Woo.
“Tao cũng có chuyện muốn thú nhận.”
Tôi ngạc nhiên ngó mặt So Ra.
“Tao, cái hồi thi cuối kỳ tao chúc mừng mày vì điểm thi của mày tăng í, thực ra trong lòng tao chẳng vui vẻ gì đâu. Tao giả vờ mừng cho mày thế thôi.”
Tôi đang căng thẳng không biết So Ra định nói chuyện gì, nghe nó bảo thế liền phá lên cười.
“Lúc xem phim xong, nghe mày kể chuyện nắm tay Seong Ho tao cũng ghét lắm.”
“Này, hóa ra mỗi đứa bọn mình đều có tí đạo đức giả đấy nhỉ?”
Chuyện chẳng có gì thế mà hai đứa bọn tôi cũng ôm bụng cười lăn cười bò trên giường. Cười đến đau bụng, chảy cả nước mắt mà vẫn không dừng lại được.
Người nghe thấy tiếng chuông điện thoại trước là So Ra.
“Yu Jin à, mày có điện thoại kìa.”
Tôi gắng gượng nén tiếng cười xuống, cầm điện thoại di động lên. Trên màn hình hiện lên dòng chữ “Yu Jin Bé”. Giây phút đó, tôi bỗng tin rằng con bé nhảy ở trên sân khấu ngoài trời trước trung tâm mua sắm hôm nọ chính là Yu Jin Bé. Suy nghĩ đó cứ tự động đến vậy thôi. Hình như nhận thấy mặt tôi có vẻ khác lạ, So Ra liền ngừng cười, hỏi tôi có phải Geon Woo gọi không.
“Là Yu Jin Bé.”
Tôi trả lời So Ra rồi mở điện thoại.
“Ừ, tớ đây.”
Tôi nhận điện bằng giọng nói căng thẳng.
“Cứu tớ với. Tớ đang bị nhốt ở nhà.”
Yu Jin Bé gấp gáp nói như bị truy đuổi rồi cúp máy luôn. Nhưng chỉ bằng hai câu nói, hoàn cảnh con bé đó đang gặp phải cũng đã hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.
“Nó bảo bị nhốt ở nhà. Làm thế nào bây giờ? Phải làm sao mới cứu được nó đây?”
Tôi thử gọi lại cho Yu Jin Bé nhưng điện thoại nó đã bị tắt nguồn luôn rồi.
“Vậy cái đứa lần trước lên nhảy đúng là Yu Jin Bé à? Đang là con ngoan trò giỏi mà bị bắt quả tang nhảy nhót vậy quả cũng dễ bị cấm túc lắm.”
So Ra gật gù.
Làm thế nào bây giờ, So Ra ơi. Làm thế nào với Yu Jin Bé bây giờ? Tôi sốt ruột quá giậm giậm chân liên hồi.
“Yu Jin này, mày có biết số điện thoại nhà Yu Jin Bé không?”
So Ra hỏi tôi.
“Không. A, ở trang web lớp mình có địa chỉ nhà với số điện thoại học sinh mà nhỉ.”
Tôi luống cuống bật máy tính lên. So Ra chép số điện thoại cùng địa chỉ nhà Yu Jin Bé vào sổ tay.
“Trước tiên mình cứ đến gần nhà Yu Jin Bé đã. Rồi vừa đi vừa nghĩ cách sau.”
Tôi rửa ráy qua loa rồi thay quần áo. Đáng lẽ tôi phải đợi Hyung Jin về rồi sửa soạn cơm trưa cho nó ăn, nhưng có lẽ bây giờ việc đó không quan trọng bằng việc của Yu Jin Bé. Tôi ra đến phòng khách rồi lại lộn trở vào phòng lấy phong bì học phí cất vào ba lô.
Bọn tôi đi taxi đến gần khu nhà Yu Jin Bé. So Ra gọi điện đến nhà con bé. Tôi nín thở theo dõi So Ra hành động. Nó cất giọng dày dạn. Cái giọng nói chuyện điện thoại vừa khàn lại vừa trầm của So Ra nghe già dặn đến nỗi thường ngày nhiều người vẫn nhầm nó là mẹ nó.
“A lô ạ? Tôi là giáo viên toán ở trung tâm học thêm đây ạ. Yu Jin đã từ Mỹ về chưa chị? A, vâng. Hẳn là cháu còn mệt nhỉ. Tôi muốn đưa cháu tài liệu một số kiến thức mà trung tâm đã đẩy lên học trước khi khai giảng kỳ mới ạ, tại tôi cũng đang có chút việc gần đây. Vâng. Nhờ chị chuyển lời bảo Yu Jin tới hàng kem đối diện bến xe buýt một chút nhé. Để kiến thức dồn nhiều quá tôi sợ vào năm học cháu theo không kịp. Vâng. Chỉ cần cháu chăm chỉ học là sẽ lấy lại được phong độ thôi ạ. Vâng, mẹ Yu Jin cũng động viên cháu giúp chúng tôi nhé.”
Mới đi học thêm chưa đầy một tháng nhưng So Ra đã vào vai giáo viên của trung tâm thật hoàn hảo. Lòng quan tâm đến học sinh của các giáo viên là niềm tự hào của trung tâm chúng tôi. Mẹ tôi cũng rất thích thấy các giáo viên trung tâm thường xuyên gọi điện tới nhà để trao đổi với phụ huynh về học sinh. Nhưng với mẹ So Ra, ấy lại là điểm trừ của trung tâm học thêm. Bác ấy coi đó chỉ là chiêu trò kinh doanh và mong bên trung tâm gọi điện về nhà càng ít càng tốt. Mẹ So Ra chẳng sợ bất cứ thứ gì trên đời nhưng lại sợ những cú điện thoại của trung tâm học thêm một phép. Nguyên nhân bắt đầu từ chuyện này.
Hồi năm lớp Bảy, So Ra từng có lần phải lên phòng giáo vụ.
“So Ra à, mẹ em có thể đến trường được không? Tại không có phụ huynh nào đứng ra làm chân giám sát bên cung cấp thực phẩm cho nhà trường cả. Một tháng mẹ em chỉ cần đến trường một lần thôi, em thử gọi điện về nhà cho mẹ xem.”
Cô chủ nhiệm nhìn So Ra nói thế.
Biết rõ mẹ mình vì công việc ở siêu thị mà đến cả thời gian đi vệ sinh cũng không có nhưng So Ra cũng không dám trái lời cô giáo, đành gọi điện về nhà.
“Mẹ à, cô chủ nhiệm bảo mẹ đến trường làm giám sát cung cấp thực phẩm đấy.”
Mẹ So Ra không hề hay biết con gái mình đang gọi điện từ phòng giáo vụ trường.
“Mẹ mày bận thế này thì đến trường kiểu gì hả? Mà đừng nói đến cô giáo mày, ngay cả ông nội cô giáo mày gọi tao cũng không đến được đâu.”
“Thưa cô, mẹ em bảo là mẹ em bận lắm, ông nội cô có gọi mẹ em cũng không đến trường được đâu ạ.”
Nghe So Ra truyền đạt lại lời của mẹ nó, cô chủ nhiệm choáng nặng đã đi một nhẽ, nhưng ở đầu dây bên kia mẹ So Ra cũng đã nghe được hết những gì nó nói và chỉ muốn chui tọt vào một cái lỗ kiến, chứ chẳng cần đến lỗ chuột cho tử tế, mãi mãi không ló mặt ra ngoài.
Bởi vụ đó mà mẹ So Ra đã phải thuê nhân viên làm thêm trông siêu thị để đích thân đến trường giám sát việc cung cấp thực phẩm suốt cả học kỳ hai hồi lớp Bảy. Từ đó trở đi, hễ có điện thoại của giáo viên gọi tới là bác ấy đứng bật dậy trả lời. Và cũng vì thế mà bác ấy không hoan nghênh những cuộc điện thoại gọi tới từ trung tâm tẹo nào. Còn So Ra qua vụ đó cũng nhận ra chân lý, rằng một người dù có mạnh mẽ đến đâu cũng dễ dàng trở nên yếu đuối trước giáo viên dạy dỗ con mình, và thế là nó đã lừa được mẹ Yu Jin Bé một cú ngoạn mục.
“Không có mày thì tao biết làm thế nào chứ? Mày giỏi lắm! Giỏi lắm!”
Lần đầu tiên tôi thành tâm vui mừng đến vậy khi thấy bạn mình nói dối. Thấy tôi định đi vào hàng kem, So Ra liền giữ tôi lại.
“Này, nhỡ mẹ Yu Jin Bé đi theo thì sao. Trong tình huống này mình phải ở ngoài.”
So Ra quả là cái gì cũng biết. Người ta bảo trong sách có đường cấm có sai, kẻ đọc nhiều sách như So Ra đúng là khác biệt. Như thể đã hóa thành nhân vật chính trong tiểu thuyết trinh thám, tôi đợi Yu Jin Bé mà tim đập thình thịch. Cuối cùng cũng đã thấy bóng dáng con bé đó rồi. So Ra liền bắt taxi. Yu Jin Bé đội mũ, mặc quần đùi, đi dép lê. Có lẽ nó ăn mặc vậy để không bị nghi ngờ, và hẳn cũng nhờ thế mà không thấy bóng dáng mẹ nó đâu cả.
Chúng tôi lên taxi, không dành ra dù chỉ vài giây để nói với nhau một lời. So Ra ngồi ghế trước, tôi và Yu Jin Bé ngồi ghế sau. Phải đến khi taxi chạy tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Yu Jin Bé thì vẫn cứng đờ người, câm lặng. Tôi giả vờ không nhìn thấy vết bầm tím quanh mắt con bé.