Ngẫm chuyện tốt cứ liên tiếp xảy đến thế này có lẽ kiếp trước tôi đã làm nhiều việc thiện lắm. Vụ hiểu lầm “đứng nhất toàn trường” như cái vòng kim cô của Tôn Ngộ Không siết quanh đầu tôi không ngờ lại được tháo gỡ lẹ làng hệt như miếng bỏng tan chảy trong miệng.
Sau cuộc đợi chờ mỗi ngày dài tựa một năm, đến ngày hẹn hò với Geon Woo tôi cảm giác như mình đang bước trên mây. Bố mẹ cũng hết sức khích lệ và không ngại đầu tư cho buổi hẹn hò đầu tiên của tôi, trọng đại y như cái danh gọi. Bố cho tôi một khoản riêng, bảo con gái ít ra cũng phải đãi được bữa kem chứ; còn mẹ thì mua cho tôi một đôi giày thể thao mới. Hyung Jin tuy “lêu lêu” trêu chọc tôi nhưng hành động ấy của nó cũng chỉ như kiến cắn chân voi, tuyệt nhiên không thể khiến lòng tôi dao động.
Tôi phải đi xe buýt đến bến tàu điện ngầm. Giây phút nhìn thấy So Ra ở bến xe buýt, tôi những muốn thốt lên “Trời Phật ơi”. Bộ quần áo rõ ràng là của bà chị Bo Ra khiến So Ra nhìn người lớn và già dặn hơn hẳn dáng vẻ mặc đồng phục thường ngày. Chưa kể mũ với túi đeo cũng hài hòa như cùng một set. Bấy lâu nay tôi đã quá coi thường và lơ là gu thời trang của So Ra rồi. So Ra vốn là đứa dù gấu váy có rách cũng chỉ lấy kim băng ghim lại mặc tiếp được tận mấy ngày. Chưa hết, nếu nhìn kỹ vạt trước cái áo đồng phục màu xanh thủy quân của So Ra sẽ thấy lúc nào cũng dính vết thức ăn hay xốt bánh gạo cay.
Với thói quen sinh hoạt ở cấp độ nhà văn dự bị, ấy là giả sử hình tượng của các nhà văn được phim truyền hình và tiểu thuyết tô vẽ là đúng sự thật nhé, thì So Ra vừa lười lại vừa luộm thuộm. Không những thế nó có gu nhìn trai siêu dị, toàn thích kiểu mấy thằng cần được trả về hành tinh mẹ. So Ra vốn là người như thế nên tôi không hề coi nó là đối thủ và hoàn toàn không cảnh giác nó một tí ti nào. Tôi không ngần ngại cho Geon Woo số điện thoại của So Ra cũng chính bởi lẽ đó.
Thế nhưng, tôi cảm nhận được rằng sự lơ là của tôi, vào thời khắc quyết định, đã biến thành cây rìu bổ phập xuống chính mu bàn chân mình, đau điếng. Dĩ nhiên, Geon Woo sẽ đi với tôi, tôi tin tưởng tuyệt đối So Ra không phải loại biết tôi thích Geon Woo tới mức nào mà vẫn định tranh giành. Nhưng tôi cũng đã tin tưởng không chút nghi ngờ rằng nó sẽ không trở thành đứa sáng láng át cả tôi thế này.
So Ra ở bến xe buýt nhìn lạ lẫm đến nỗi tôi không khỏi tự hỏi “So Ra kia á?” Tôi có thể nhận ra nguyên nhân ngay, không phải vì bộ quần áo mà nhờ biểu cảm tươi tắn phơi phới trên mặt nó. Có vẻ như So Ra đã ngộ ra mình là đứa con gái được trao đặc quyền chọn một trong hai thằng con trai sắp gặp mặt. Geon Woo có nhờ tôi chuyển lời tới So Ra rằng nếu nó thích một trong hai đứa bạn cậu ấy dẫn đến thì cứ bảo với cậu ấy một tiếng. Lúc tôi nói lại lời Geon Woo, So Ra còn làm mặt thờ ơ không quan tâm, thế mà đến thời khắc quan trọng nó lại sắm sửa hoàn hảo mà xuất hiện như thế đấy. Tôi đã đinh ninh chắc mẩm So Ra sẽ làm phù dâu cho mình, nhưng giờ đây tôi cùng lúc cảm nhận được cả nỗi niềm hoang mang lẫn tủi thân. Phù dâu gì chứ, chưa biết chừng đến cả Geon Woo cũng đổ nghiêng đổ ngả trước một So Ra nữ tính đầy mình thay vì một đứa chỉ cao tồng ngồng như tôi mất thôi.
“Ê, Chức Nữ. Ngây ngất quá hả! Xin chị cho biết tâm trạng khi đi gặp Ngưu Lang?”
So Ra vòng tay ôm eo tôi, lúc này đang bị bủa vây bởi bao suy nghĩ phức tạp. Thỉnh thoảng So Ra vẫn gọi Geon Woo là Ngưu Lang, còn tôi là Chức Nữ.
“Nhìn ai kia mới sexy hơn thì có?”
Trong lời tôi nói rõ ràng có găm gai nhọn.
“Thế à? Thế thì tao thành công rồi. Này, Chức Nữ. Mày có biết vì cái câu ‘xem bạn biết người’ mà tao đã phải lao tâm khổ tứ thế nào không hả? Áo này tao phải la liếm bà Bo Ra nhà tao mãi bà í mới cho mượn đấy. Tao còn phải hứa là nếu làm dây rớt bất cứ cái gì lên áo tao sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm cơ. Cỡ này chắc không khiến mày xấu mặt đâu nhỉ?”
Nghe So Ra nói tôi cảm động suýt trào nước mắt. Rồi bằng một bàn tay vô hình, tôi ra sức nện xuống đầu cái đứa tôi vừa nãy đã dám nghi ngờ cả con bạn thân nhất, dù chỉ trong thoáng chốc.
“Chà, cứ nghĩ được bao vé chơi tự do rồi vào công viên chơi đủ trò là chưa gì tao đã phấn khích quá.”
So Ra mang biểu cảm tươi tắn phơi phới hóa ra là bởi lẽ này. Cách duy nhất để một siêu thị tin hin cấp khu phố cạnh tranh được với các đại siêu thị giảm giá chỉ có thể là mở cửa cả năm không nghỉ một ngày và giao hàng thần tốc, vì triết lý kinh doanh này của bố nó mà So Ra chưa một lần được đi chơi gia đình đúng nghĩa. Mùa thu năm ngoái đi dã ngoại ở công viên giải trí, So Ra đã thổ lộ một bí mật gây sốc với tôi, đó là lần đầu tiên nó được đến công viên giải trí.
Tôi thì, nhờ bà mẹ thích giải tỏa ẩn ức không được sung túc thời niên thiếu vào con cái nên cũng có nhiều dịp đến công viên chơi, nhưng chưa lần nào tôi được vào bằng vé chơi tự do cả. Trò vòi vĩnh của tôi và Hyung Jin chưa bao giờ thắng được lý lẽ “mua vé chơi tự do rồi có bao giờ chơi hết được đâu” của mẹ. Sau khi ăn cơm cuộn và uống nước lạnh mang từ nhà đi, chúng tôi sẽ chỉ chơi một hai trò rồi phải lượn lờ khắp công viên đến rộp cả chân để ngắm cảnh miễn phí cho bõ tiền vé vào cửa đắt đỏ. Nếu có thứ gì mẹ tôi không tiếc thì đó chính là phim máy ảnh. Hyung Jin than nó ghen tị nhất với những đứa được quấn vé chơi tự do ở cổ tay tha hồ chạy nhảy khắp công viên. Tôi cũng mang nhiều ẩn ức với công viên giải trí nên coi những tấm vé chơi tự do mà Geon Woo sở hữu quý giá không kém gì vé số trúng thưởng.
Tôi gặp Geon Woo trước quầy bán vé, cậu ấy tuy không cao như tôi nghĩ nhưng trên trán cũng đã lấm tấm nổi mụn ra dáng thanh niên dậy thì. Vì quá xấu hổ nên đến một lời chào tử tế tôi cũng không thốt ra nổi. Tiếng trống ngực tôi to như được gắn loa phóng thanh, đến mức tôi chỉ sợ mọi người xung quanh đều nghe thấy hết. Geon Woo dường như cũng ngượng ngùng không kém, chẳng dám cả nhìn thẳng vào mặt tôi. Nhưng sau vài lần liên tục lén nhìn trộm rồi vội ngoảnh đầu đi khi bốn mắt chạm nhau, cuối cùng chúng tôi cũng đã có thể vừa nhìn nhau vừa cười. Hai cậu bạn của Geon Woo cũng mang khí chất học sinh gương mẫu như cậu ấy. Tôi quả không thể không cảm phục tầm nhìn xa trông rộng của So Ra. Nó mà cứ ăn mặc nhếch nhác như thường ngày đi học hẳn tôi sẽ xấu hổ chết mất.
Qua thời gian chia sẻ sự rùng mình kịch tính cùng niềm thích thú khi chơi các trò chơi mạo hiểm, chúng tôi nhanh chóng hòa đồng với nhau, không còn ngượng ngập gì nữa. Rồi trong lúc ăn trưa, vụ hiểu lầm “đứng thứ nhất toàn trường” đã được lôi ra.
“Cậu học như nào mà đứng hẳn thứ nhất toàn trường vậy?”
Một cậu bạn của Geon Woo thình lình hỏi tôi. Giây phút nghe câu hỏi ấy, miếng hamburger mắc nghẹn lại ở cổ họng khiến tôi khổ sở suýt rớt nước mắt.
“Ơ kìa, đi chơi mà cũng phải lôi chuyện công việc ra hả?”
So Ra vừa vỗ vỗ lưng tôi vừa hỏi lại.
“Chuyện công việc?”
“Chứ sao!”
Nghe So Ra nói vậy tất cả cùng ồ lên cười. Tiếng cười vừa dứt, một cậu bạn khác của Geon Woo liền tiếp lời.
“Bác tớ là nhà thơ đấy. Tớ nghe kể ở một buổi tụ tập văn chương nọ, mọi người đang nói chuyện thì có ai đó kêu ‘Này! Hoàng hôn đỏ quá!’ Nghe vậy một nhà thơ khác đã đáp lại là ‘A... đừng có nói chuyện công việc nữa đi, uống rượu mất cả ngon.’ ”
Vốn ôm mộng văn chương nên hiển nhiên So Ra chĩa ra đa cậu ta ngay. Chuyện đứng nhất trường đã được lướt qua như thế.
“Thực sự thì bí quyết của cậu là gì vậy? Nói thật chứ hồi tiểu học cậu đâu có giỏi đến mức này.”
Tới lượt Geon Woo hỏi. Lần này tôi không thể lảng nữa rồi. Câu thốt ra từ miệng tôi khi ấy hoàn toàn không phải do chủ ý của tôi. Ngẫm lại về mặt kết quả, đó chắc chắn là lời thiên thần hộ mệnh đã mách bảo cho tôi.
“Tớ chẳng có bí quyết gì cả. Bí mật là tớ trùng họ tên với cái đứa đứng nhất trường thôi.”
Nghe lời chính mình vô thức thốt ra, tôi thấy trước mắt tối om như vừa bị rơi xuống địa ngục, trong lúc đó, đám còn lại như có vẻ vẫn còn đang phân tích xem tôi nói thế nghĩa là sao. Đầu tiên, một cậu bạn của Geon Woo phá lên cười. Rồi cậu bạn còn lại cũng cười theo. Mà không phải cười bình thường đâu, cười ngặt nghẽo lăn lộn cơ ấy.
Chính So Ra mới là cái đứa bị bàng hoàng. Nó dường như vẫn đang hoang mang không biết phải hiểu và cảm thụ sự thành thực của tôi như thế nào. Và dĩ nhiên, kẻ còn bàng hoàng hơn cả So Ra chính là tôi đây. Đầu óc trở nên trắng xóa, tôi không biết phải nhặt lại cái câu mình vừa xổ toẹt ra kiểu gì. Cảm giác như, nếu tôi khẳng định mình nói thật thì Geon Woo sẽ đứng phắt dậy kéo đám bạn cậu ấy đi ngay vậy. Trong đầu tôi đã vẽ ra ngay cảnh tượng mình tựa như cô nàng Lọ Lem bị bỏ lại trong bộ áo quần rách rưới sau khi đã quá nửa đêm.
“Thật á? Tức là Lee Yu Jin đứng nhất trường cậu không phải cậu mà là một Lee Yu Jin nào đó khác í hả?”
Đầu tiên tôi cứ nghĩ là Geon Woo đang cười nhạo mình. Nhưng hóa ra không phải. Cậu ấy đang cười rất sảng khoái.
“Oa! Lee Yu Jin, lâu nay chắc cậu phải khổ tâm lắm nhỉ!”
Geon Woo cười đến độ khóe mắt ngấn nước. Dù thế nào thì, cũng may là tôi đã khiến Geon Woo cười. Tôi sẽ lấy ý nghĩ đó làm niềm an ủi mà an phận làm nàng Chức Nữ phải vĩnh viễn chia biệt chàng Ngưu Lang.
“Còn phải hỏi à? Mẹ Yu Jin lại chẳng bốc hỏa lên gửi con bé vào cái trung tâm học thêm đó ấy chứ. Đã buồn vì không thể nhất trường thì chớ mà cứ mỗi lần được nhắc tên lại phải thanh minh thanh nga, cậu nghĩ xem nó khổ sở đến mức nào chứ hả?”
Tôi những muốn khâu chặt cái miệng đang thỏa thích liến láu của So Ra. Nhưng chính So Ra lại là người đọc vị được bầu không khí lúc bấy giờ. Chỉ mỗi mình tôi là kẻ không hiểu ra nên cứ bị cuốn theo chiều hướng bi kịch.
“Nhưng sao cậu không giải thích với tớ?”
Geon Woo vừa cười toe toét vừa hỏi tôi.
“Nó thanh minh khắp nơi đến phát chán lên rồi xong lại còn phải giải thích với cậu nữa hả? Có mà lỗi tại cậu chưa gì đã vội vàng kết luận thì có.”
So Ra trả lời thay tôi. Trong lúc đó tôi đã lấy lại được bình tĩnh. Tuy đã làm sáng tỏ vụ hiểu nhầm nhưng tôi quyết tâm dặn lòng tuyệt đối không được nhắc đến chuyện Yu Jin đứng nhất trường là Yu Jin Bé ngày xưa học cùng mẫu giáo. Vì kể ra nhỡ đâu Geon Woo lại quan tâm mà ngay lập tức hỏi lại, “A, cái bạn mắt to nhìn như công chúa đấy á?” Như thế là hai lần giết chết tôi rồi.
“Phải, là lỗi của tớ. Để tỏ lòng xin lỗi tớ sẽ gửi tặng cậu một bài nhạc chuông điện thoại nhé. Để mỗi khi chuông kêu cậu lại nghĩ là tớ đang xin lỗi.”
Geon Woo nói. Quả là Geon Woo, cư xử rất ra dáng. Tôi ngồi cạnh Geon Woo lúc chơi trò Gyro Drop, cảm giác tội lỗi đã đè nén con tim tôi bao lâu nay bay biến sạch.
Tôi tự nhiên nhờ Yu Jin Bé cho mình xem đáp án tập luyện đề cũng chính là bởi đã giải quyết xong vụ hiểu nhầm đứng nhất trường. Tôi vốn không phải đứa có thể vô duyên vô cớ ghét bỏ người khác. Mà tôi thì còn lý do gì để ghét Yu Jin Bé nữa đâu. Thế nhưng tôi cũng không ngờ con bé lại đưa tôi tập luyện đề dễ dàng như thế. Dù để tôi chép bài Yu Jin Bé cũng chẳng mất gì thật, cơ mà nó ngoan ngoãn cho tôi mượn quá đi. A, không hẳn là ngoan ngoãn. Con bé bảo là có điều cần hỏi. Theo trực giác, tôi đoán điều cần hỏi của nó có liên quan tới “chuyện đó”. Đúng như tôi dự đoán, mấy hôm sau Yu Jin Bé đã hỏi về chuyện đó. Tôi cứ tưởng con bé sẽ hỏi những gì liên quan đến bản thân nó, nhưng nào ngờ nó lại hỏi khi xảy ra chuyện mẹ tôi đã đối xử với tôi thế nào.
Nghe tôi trả lời, biểu cảm của Yu Jin Bé dần đanh lại. Nó còn hỏi tại sao nhà nó lại chuyển đi. Có lẽ hiểu tại sao Yu Jin Bé lại tìm đến mình hỏi chuyện hồi đó nên tôi cũng muốn điều tra giúp con bé những chi tiết mà nó tò mò. Để làm vậy tôi cũng đã phải chuẩn bị tâm lý kha khá.
Vài hôm sau, tôi giả bộ giúp mẹ tước rau chân vịt rồi len lén mở lời. Tôi phải tỏ ra cho mẹ thấy là chuyện đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tôi cả.
“Mẹ này. Hồi xưa con đi học mẫu giáo í, chẳng có một đứa Yu Jin Bé còn gì, nhỉ? Bây giờ con bé đó học cùng lớp với con đấy.”
Mẹ ngừng tay, nhìn tôi chằm chằm. Biểu cảm sửng sốt. Rồi mau chóng mẹ chuyển sang vẻ mặt dò xét tôi. Là mẹ đang lo lắng liệu tôi có bị sốc không đây mà.
“Còn có chuyện ngạc nhiên hơn cơ. Cái đứa đứng nhất trường chính là nó đấy.”
Tôi nói, cố làm ra vẻ thờ ơ.
“Đúng rồi, đúng rồi. Con bé trùng họ tên với con! Mẹ quên mất tiêu đấy.”
Mẹ bỏ hẳn con dao đang cầm tước rau chân vịt xuống. Nghĩ tới những câu hỏi bất tận sắp sửa tuôn ra xối xả, tôi lại thấy hối hận vì khi không lại gợi chuyện với mẹ. Tôi cũng có thân thiết với Yu Jin Bé đến mức bỏ công sức đi điều tra hộ nó đâu cơ chứ. Tôi phải gồng mình thể hiện cho mẹ thấy là tôi chẳng bận tâm mấy mới được. Thế nhưng, thể hiện hơi quá cũng không ổn. Bởi nếu để bà mẹ siêu nhạy bén của tôi nhận ra con gái mình cư xử cường điệu để che giấu điều gì thì chuyện sẽ chỉ càng thêm đau đầu mà thôi. Đầu óc tôi còn cuồng hơn cả khi giải bài tập toán hóc búa.
“À à thảo nào, hóa ra vì thế mà hồi đó cô ấy ra sân bay. Hồi bọn con đi tham quan về ấy. Lúc đi đón con mẹ đã gặp mẹ của con bé đó. Cô ấy bảo ra sân bay có công chuyện nên mẹ đoán chắc nhà có người đi du lịch đâu về. Yu Jin à, nhà con bé đó giờ sống thế nào?”
Trước câu hỏi chứa nội dung nằm ngoài dự đoán, tôi nhất thời hoang mang. Tôi mau chóng nhớ ra trong số các biệt danh, mẹ tôi còn có một biệt danh là “Lạc Đề” vì cứ hay đang nói một chuyện lại sa vào chuyện không liên quan khác. May mắn thay là mẹ không hề tỏ ý quan tâm tới chuyện Yu Jin Bé đứng nhất trường. Tuy cũng chẳng rõ mẹ sẽ không quan tâm đến bao giờ nữa. Tôi nuốt chửng câu “Làm sao con biết được”, hỏi lại.
“Sao mẹ hỏi thế?”
“Ngày xưa, có tin đồn nhà nội con bé Yu Jin đó giàu lắm. Còn mẹ nó hình như chỉ là con gái một gia đình bình thường thôi. Thế nên cuộc hôn nhân của bố mẹ nó bị cấm cản dữ dội, cuối cùng nghe nói bố Yu Jin đã cắt đứt quan hệ với gia đình để cưới mẹ nó đấy. Hồi còn sống ở khu mình, mẹ con bé còn phải làm thêm cơ. Chủ căn hộ nhà nó thuê hồi đó... Con nhớ hiệu thuốc Je Il không? Chủ hiệu thuốc Je Il chính là chủ nhà của nhà đó đấy. Thế mẹ mới biết được nội tình chứ.”
Lại chuyện gì nghe như phim truyền hình dài tập cuối tuần thế này. Nhưng để biết được điều mình muốn biết, tôi phải có lòng kiên nhẫn.
“Hóa ra là thế. Hồi đó con thấy Yu Jin Bé cứ như công chúa vậy nên đâu có ngờ nhà nó hoàn cảnh thế. Mà đúng rồi!”
Tôi chợt nhớ lại chuyện từng nghe được từ ai đó.
“Lớp con có đứa kể là chỗ nhà Yu Jin Bé ở bây giờ í, mẹ biết cái khu chung cư cao cấp rộng mênh mông dưới chân núi không? Nhà nó ở đó đó. Mà lần trước nó đứng nhất trường, nhà nó còn mời các thầy cô giáo ở trường một bữa, xong rồi còn làm bánh gạo phát khắp trung tâm học thêm nữa cơ. Khiếp, con chịu thôi không nhất trường nổi đâu. Lấy đâu ra lắm tiền để khao thế chứ.”
Đang giải tỏa cơn tò mò của mẹ rồi chính tôi cũng lạc đề. Tất cả là do gien di truyền từ mẹ đấy.
“Nhất trường là được trung tâm miễn học phí ba tháng còn gì. Được miễn từng đấy tiền thì mẹ cũng khao tất, mày đừng có lo. Dù có hao tiền tốn của đến đâu mẹ cũng chẳng tiếc, nên là mày cứ đứng nhất trường đi cho mẹ nhờ.”
Cuộc hội thoại giữa hai mẹ con tôi lại lạc trôi về phương trời nào rồi. Tôi định thần lại, nghĩ xem mình đang định hỏi mẹ chuyện gì rồi cất tiếng.
“Nhưng sao nhà Yu Jin Bé lại chuyển đi thế mẹ? Con chỉ nhớ hồi đó các cô các bác cứ ra sức chửi rủa nhà nó vì đã bỏ trốn.”
“Chửi là vẫn còn nhẹ đấy. Phải có nhà con bé Yu Jin đó đứng ra làm chứng thì chúng ta mới có lợi mà, bắt đầu cùng nhau, đến giữa chừng lại bỏ chạy như thế thì những người còn lại phải vất vả thế nào chứ? Thế cho nên lão khốn đó mới chớp thời cơ kiện lại chúng ta tội vu cáo gây tổn hại danh dự và nhân phẩm người khác còn gì.”
Mẹ cao giọng.
“Không phải lão khốn đó đã bị vào tù à?”
Nghe từ “lão khốn đó” thốt ra từ miệng tôi, mẹ nhìn tôi chằm chằm với biểu cảm phức tạp, mẹ định quở tôi nhưng lại thôi. Vì chính mẹ cũng không thể không công nhận rằng hắn xứng đáng bị gọi bằng những danh xưng thậm tệ hơn cả “lão khốn đó” nhiều.
“Tống được lão khốn đó vào tù công lớn là của mẹ Geon Woo đấy chứ. Nếu không nhờ mẹ Geon Woo đeo đuổi khắp các đoàn hội phụ nữ, báo chí bốn phương tám hướng, dù chẳng phải việc của mình, thì mấy cái bà cô này cũng đâu biết gì vào với gì? Rồi chắc đã tan đàn xẻ nghé hết.”
Đúng là càng biết càng thấy mẹ Geon Woo thật khí phách. A, cứ lạc đề thế này thì không được. Tôi lại phải chấn chỉnh lại tinh thần.
“Tại sao nhà Yu Jin Bé lại rút ra khỏi vụ đó ạ?”
“Ban đầu có tin đồn nhà đó nhận tiền thỏa thuận của lão khốn đó nhưng có vẻ không phải, hình như họ lại được gia đình bên nội nhận về. Với điều kiện là phải rút khỏi vụ kiện cáo. Vì nhà nó vội vàng chuyển đi như thế nên cũng mới nảy sinh tin đồn đấy chứ. Con bé có còn nhớ chuyện đó không?”
Mẹ nhìn tôi dò xét. Có vẻ mẹ muốn hỏi tôi “Con không sao chứ?” nhưng cố nhịn.
“Lạ là ở chỗ đó đấy mẹ. Nó hoàn toàn chẳng nhớ gì cả. Cũng có thể như thế được à?”
Mặt mẹ tái đi. Nhận ra tôi đang nhìn, mẹ liền lấy lại sắc mặt rồi nói.
“Chắc do cú sốc quá lớn. Hồi sống ở Yeonji-dong, mẹ đã chứng kiến một vụ cả nhà nọ đi ô tô gặp tai nạn còn đúng một người sống sót mà người đó hoàn toàn không nhớ gì cả.”
Tôi thoáng chốc băn khoăn, cùng gặp phải một chuyện giống nhau mà tôi lại dương dương như không thế này, liệu có phải là tôi đã sai không nhỉ.
Dù gì thì cũng đã đạt được mục đích, tôi lựa thời cơ để kể lại cho Yu Jin Bé nghe. Vào những lúc thế này, đi học trung tâm thật tiện. Chứ ở trường mà tách So Ra ra để nói chuyện riêng với Yu Jin Bé thì cũng khó xử nhiều bề. Dù trong thâm tâm nghĩ đó chẳng phải chuyện gì ghê gớm, nhưng tôi lại không hề muốn kể cho So Ra nghe, chính tôi cũng không cách nào lý giải được tại sao.
“Chỉ là tin đồn thôi nên tớ cũng chẳng biết chính xác hay không đâu, cơ mà nhà cậu chuyển đi là do bên nội cậu đồng ý nối lại quan hệ với điều kiện bố mẹ cậu phải rút khỏi vụ đó.”
Yu Jin Bé nhìn tôi, mặt tỏ vẻ chẳng hiểu mô tê gì.
“Nghe nói nhà nội cậu giàu lắm mà. Còn nhà ngoại thì nghèo hơn phải không?”
Yu Jin Bé làm vẻ mặt mơ hồ nửa đồng ý nửa không.
“Thế nên hình như bên nội cậu đã ra sức phản đối bố mẹ cậu lấy nhau đấy. Nghe vậy là cậu hiểu chuyện diễn biến theo chiều hướng nào rồi chứ? Tuy cũng sến súa rẻ tiền thật nhưng so với bố mẹ tớ gặp nhau qua mai mối rồi đúng ba tháng sau đã làm đám cưới thì vẫn còn thú vị chán. Cậu đã được đơm hoa kết trái từ tình yêu như thế đó.”
Mặc tôi huyên thuyên, Yu Jin Bé không cười, ơ kìa, nhìn mặt con bé hình như còn đanh lại đến trắng bệch ra. Kể từ đó tôi cứ bị để ý tới Yu Jin Bé. Cả ở trường lẫn ở trung tâm học thêm, càng ngày nó càng ít nói. Trong giờ học, nó phát biểu cũng kém hẳn đi. Đang có chuyện gì xảy ra với con bé đó nhỉ?