Thực sự tôi không thể sống thêm ngày nào ở cái nhà này nữa. Trong cái nhà này chẳng có một ai vừa ý tôi hết. Từ bà mẹ coi con cái như vật sở hữu chuyện xíu xiu gì cũng can thiệp vào, đến thằng oắt Hyung Jin, với bố mẹ nó là đứa út đáng yêu dễ thương tới mức nào tôi chẳng biết nhưng với tôi chỉ là một thằng nhãi lười biếng phiền toái, và tới cả bố, người tôi vẫn hằng tin rằng thấu hiểu tôi nhất, tôi thật không ngờ bố lại như thế.
Đó là sáng hôm Chủ nhật. Mẹ vừa ăn cơm vừa rủ cả nhà lát ra công viên Rừng thông đi dạo. Chắc vì quanh đây chẳng có chỗ nào đặc biệt đáng ghé chơi nên cứ đến cuối tuần là cái công viên Rừng thông gần nhà tôi lại đông như kiến.
“Con không thích!”
“Không được!”
Tôi và Hyung Jin đồng thanh. Hyung Jin bảo đã hẹn bạn đi trượt patanh. Tôi thì không hẹn hò với ai cả nhưng cũng chẳng muốn đi công viên với bố mẹ tí nào. So với đi chơi với bố mẹ thì ở nhà lướt net hay chat chit với So Ra sướng gấp tỷ lần. Bố làm vẻ mặt thế nào cũng được. Tôi cứ tưởng đó là bởi bố hiểu cho tôi. Nhưng bây giờ nghĩ lại, đó chỉ là thuật đối nhân xử thế của bố để không phải nghe lời oán thán từ bất cứ ai trong gia đình mà thôi.
“Bây giờ đã thế này thì mai sau khéo chúng nó chẳng thèm đếm xỉa gì tới ông bà già này mất. Phải chuẩn bị tinh thần trước thôi. Phải không mình?”
Mẹ tỏ vẻ chạnh lòng hòng lôi kéo sự đồng tình từ bố. Mẹ nói cứ như thể mình là người bị hại kinh khủng lắm, nhưng chi li ra mà nói, đều là mẹ tự làm tự chịu cả. Hồi tôi còn bé, cái hồi tôi khao khát sự quan tâm và tình yêu thương của bố mẹ biết nhường nào thì mẹ chỉ sốt sắng cưng nựng Hyung Jin không rời, thế rồi bây giờ mẹ lại coi tôi như đứa bất hiếu. Thật quá bất công với tôi. Chứ còn Hyung Jin, cái đứa đã được dính chặt lấy lưng mẹ, được mẹ cõng đi khắp nơi trong suốt cái hồi tôi bị gửi ở nhà bác thì có nghe mẹ nói thế cũng còn nhẹ lắm.
Bố hời hợt đồng tình với mẹ để khỏi bị cằn nhằn rồi bỏ ra phòng khách bật ti vi. Chẳng mấy chốc bố sẽ dán mắt vào ti vi xem tường thuật trực tiếp trận bóng chày giải chuyên nghiệp cho coi. Tôi giả vờ phụ mẹ dọn bàn rồi mau chóng lỉnh về phòng. Tôi không hề muốn trở thành đối tượng ca thán của mẹ.
“Con gái nhà người ta lớn thì thành bạn với mẹ, còn con nhà này thì...”
Tôi sập mạnh cửa phòng để khỏi phải nghe những lời mẹ càm ràm đằng sau. Người lớn quả thật kỳ vọng quá nhiều ở con cái. Họ là những người đã trải qua thời thơ ấu, thời thiếu niên trước cơ mà, chính họ phải làm bạn với con cái trước mới phải chứ. Ai lại đi bảo đứa con còn chưa làm người lớn bao giờ trở thành bạn của mình, vô lý không để đâu cho hết.
Trên màn hình máy tính còn lưu lại dấu vết cho hay So Ra đã mấy lần gọi tôi. Tin nhắn gần đây nhất So Ra hẹn tôi khi khác chat tiếp vì nó phải chơi game. Lâu lâu rồi tôi mới lại mò vào fancafe của Dong Hyuk oppa. Tôi lội lại đọc những bài đăng ở diễn đàn chung mà bấy lâu nay chưa đọc rồi chat với các thành viên trong fancafe. Sau đó, tôi đang định chơi game thì có tin nhắn của Hee Kyung. Đây là lần đầu tiên Hee Kyung chat với tôi kể từ hồi tôi và Geon Woo bắt đầu chat chit qua lại. Lâu nay dù Hee Kyung có gửi tin nhắn chat tôi cũng không trả lời vì sợ lộ chuyện mình cho Geon Woo số di động của So Ra. Geon Woo cũng đã giúp tôi giữ bí mật, không nói số liên lạc của tôi cho Hee Kyung biết. Tôi đọc tin nhắn của Hee Kyung với tâm trạng bứt rứt không yên.
- Tin sốt dẻo! Tin sốt dẻo đây! Geon Woo có bạn gái rồi đấy! Một con bé học cực giỏi. Khốn thật, ai nhỉ! Là ai được nhỉ!
Tim tôi đập thình thịch. Có mơ Hee Kyung cũng không nghĩ con bé đó là tôi đâu. Tôi hỏi nó nghe chuyện ấy từ đâu ra.
- Hot girl lớp tớ tỏ tình với Geon Woo mà cậu ta nói là đã có bạn gái rồi. Hỏi thì cậu ta bảo con bé đó đứng nhất toàn trường á. Geon Woo dở hơi nhỉ? Sao lại có thằng thích gái học giỏi hơn gái xinh cơ chứ? Con bé hot girl lớp tớ còn có biệt danh là “tiểu Jeon Soo Hyun”[1] cơ đấy.
Được hot girl tỏ tình mà Geon Woo lại từ chối, chỉ vì tôi ư? Vì một đứa học chẳng giỏi mặt mũi cũng chẳng xinh đẹp gì như tôi ư? Có bỏ công tìm kiếm cũng chỉ thấy ở tôi một điểm khá khẩm duy nhất, đó là chiều cao. Bọn bạn thường khích tôi sau này lớn hãy đi thi siêu mẫu. Chúng nó còn bảo bây giờ người ta thích khuôn mặt cá tính chứ không còn thích kiểu xinh xắn búp bê như xưa nữa đâu. Một đứa chẳng có mơ ước cao xa gì như tôi đây nghe vậy thấy bùi tai lắm. Nhưng đó là chuyện tương lai xa lắc xa lơ, còn bây giờ, không thể không công nhận rằng tôi chỉ là một đứa con gái cao kều hoàn toàn không chút hấp dẫn.
Hay tôi nói lời chia tay Geon Woo trước nhỉ? Ý tôi là đi tắt đón đầu trước khi mọi chuyện bại lộ và rơi vào cảnh dở khóc dở cười ấy. Nhưng tôi không muốn thế. Chia tay với Geon Woo rồi, tôi sẽ lại chỉ là một fan bình thường chìm nghỉm giữa vô vàn những fan khác của thần tượng mà thôi.
Lòng tôi trĩu nặng khôn cùng. A, giá mà có điện thoại di động thì tốt biết mấy. Mẹ đã gỗ đá như vậy, hay là quay sang dụ bố nhỉ? Cũng sắp sinh nhật tôi rồi, phải thử vòi vĩnh bố mới được. Dễ bố có quỹ đen chưa biết chừng.
Đúng lúc đó, bố gõ cửa phòng tôi. Nghe tôi đáp xong, bố thò cổ vào.
“Yu Jin à, con ra ngoài cùng bố chút được không?”
Hẳn là bố bị mẹ sai đi chợ mà đi một mình thì xấu hổ nên mới rủ tôi đi cùng đây mà. Không ngờ cơ hội vòi bố mua di động lại đến sớm thế này, thật may quá.
“Đi đâu hả bố?”
Tôi cố kiềm chế sự sung sướng, hỏi lại bố. Nếu tỏ ra vui sướng quá sẽ bị bố nhìn rõ tâm địa mất.
“Ừm, điện thoại di động của bố bị hỏng nên bố định đi đổi. Bố không biết dạo này loại nào tốt nên muốn nhờ con đi cùng xem hộ ấy mà.”
Trong tích tắc, tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Bố tôi vốn là người không dễ thay đồ dùng của mình, dù là bộ com lê hay một đôi giày da. Vì đồ dùng lâu thường khiến bố thoải mái. Một ông bố như thế không có lý nào lại chẳng thèm sửa cái điện thoại bị hỏng mà mua luôn cái mới cả. Chính là bố định đi mua di động cho tôi rồi. Có lẽ vì không thể đường đường chính chính mua cho tôi trước mặt người keo kiệt như mẹ, nên bố định mua giấu mẹ đây mà. Thế nên, nói lại cho chính xác thì là bố bảo tôi đi chọn mua cái điện thoại mà tôi muốn xài. Trong tình thế này, nếu hỏi chi li quá sẽ khiến bố khó xử.
Tôi khó khăn lắm mới kiềm chế được không cười toe toét.
“Bố đợi con đi rửa mặt tí.”
Tôi vội vàng vào buồng vệ sinh rửa mặt. Mẹ đang ngủ trưa hay sao mà chẳng thấy động tĩnh gì.
Tôi chợt nghĩ, không lẽ vì cảm thấy tội lỗi chuyện lần trước nên mẹ đã gợi ý bố đi mua điện thoại di động cho tôi. Cái người có tiền lương bao nhiêu đều bị sung cả vào tài khoản rồi phải xin tiền tiêu vặt từ mẹ như bố không lý nào lại có nhiều tiền như thế. Với số tiền lớn cỡ đó, phải được mẹ đồng ý bố mới có thể tiêu cơ. Chắc vì thế nên mẹ mới rủ đi công viên đây. Nghĩ vậy tôi thoáng thấy có lỗi vì vừa nãy đã thẳng thừng từ chối mẹ.
Tuần trước, mẹ có mua về một cái áo bảo tôi mặc thử. Nhưng cả màu sắc lẫn kiểu dáng của cái áo tôi đều không ưng nên chẳng buồn nhìn nó đến nửa con mắt. Sau mới biết mẹ mua cái áo đó ở cửa hàng đang thanh lý kho.
“Thế đi cùng mẹ ra đổi lấy cái mày ưng đi vậy.”
Mẹ nói, vẻ cố kiềm chế sự khó chịu vì gu thẩm mỹ của mình đã bị tôi coi thường hoàn toàn.
“Mẹ cứ ra trả lại rồi lấy tiền về đi. Để con tự đi mua.”
Tôi nói thế vì rõ rành rành là đi đổi cùng mẹ thì thể nào tôi cũng chẳng được mua đúng ý mình.
“Mày lại định đi mua cái áo không ra áo về chứ gì?”
Lần này đến lượt mẹ chà đạp lên gu thẩm mỹ của tôi.
“Ít nhất con cũng không mua cái nào quê kệch như mẹ đâu, mẹ đừng có lo.”
“Cái con bé này, mẹ không nhịn nổi mày nữa rồi. Mày tưởng mày dậy thì là ai cũng phải nhịn mày đấy à?”
Mẹ quát to. Tôi bực điên người, mẹ hở ra là dậy thì thế nọ dậy thì thế kia rồi lúc nào cũng suy diễn theo ý mình.
“Tự dưng mẹ lôi chuyện dậy thì vào đây làm gì? Con thật không thể nói chuyện với mẹ nữa.”
Tôi vào phòng, đóng cửa cái rầm. Mẹ vừa thở hổn hển vừa đuổi theo tôi.
“Mày ra đây nói chuyện với mẹ. Rốt cuộc là mày bất mãn cái gì hả? Điểm chác thì chẳng bằng ai mà còn làm mình làm mẩy, bắt cả nhà phải chiều theo ý mày...”
Tôi thở hắt ra cắt lời mẹ. Phải lắm, tôi cũng đang tự hỏi sao mãi chưa thấy mẹ nhắc đến chuyện điểm số thành tích ra đây. Hẳn là mẹ đang tiếc số tiền đã đầu tư vào tôi lắm. Nếu tiếc thế sao mẹ còn đẻ ra tôi làm gì. Sao mẹ không đẻ ra năm đứa như Hyung Jin mà nuôi đi.
Trong lòng tôi sôi sùng sục những lời muốn xả ra với mẹ. Tôi ngồi vào bàn học, vặn to âm lượng của máy phát nhạc. Tôi làm thế hòng xóa đi những lời mình định thốt ra miệng. Ngay lập tức, tôi thấy trước mắt đầy sao. Là mẹ đã gí đầu tôi xuống bàn. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy mẹ đang đứng lấy lại hơi, hai tay chống nạnh. Tôi hằm hằm nhìn mẹ.
“Mẹ đang nói mà mày giở thái độ gì vậy hả? Học đâu ra cái thói lếu láo như thế!”
Người lớn là thế đấy. Hễ không biết nói gì là lại lấy cái danh người lớn ra thị uy. Vào những lúc thế này, phản kháng bằng cách cố nói phải trái với họ thì quả là ấu trĩ. Tôi lấy lại hơi. Rồi, tôi khoanh tay, lựa giọng cung kính nhất có thể.
“Mẹ kính mến, con thưa với mẹ một chuyện được không ạ?”
Tôi còn cười vẻ rất lễ độ nữa chứ. Mẹ sửng sốt, mặt như muốn nói “Lại cái trò gì đây?”
“Gì, cái gì? Nói đi xem nào.”
Tôi nói, khẩu khí vừa hết sức lịch sự lại vừa dứt khoát.
“Con vốn từ trước đã biết mẹ không hiểu gì cả, nhưng không ngờ lại đến mức này. Về sau, mong mẹ đừng bước chân vào phòng con nữa.”
Nối chân Hyung Jin, đối tượng đã bị cấm vào phòng tôi sau khi bị bắt quả tang nhìn trộm tôi thay áo lót, mẹ đã trở thành đối tượng cấm cửa thứ hai.
Hẳn là mẹ định mua điện thoại di động cho tôi để xin lỗi việc lần đó rồi. Cũng phải, xét cho cùng thì nguyên nhân khiến tâm trạng tôi nhạy cảm khó ở như vậy cũng chính là cái điện thoại mà. Nếu mẹ mua điện thoại di động cho tôi thì vụ cãi vã vặt vãnh đó tôi có thể rộng lòng tha thứ sạch. Thực ra, ngẫm lại mẹ cũng không thường xuyên đánh chúng tôi lắm. Hôm đó hẳn chỉ vì mẹ tức nước vỡ bờ thôi. Mà tôi thì cũng có phần ương ngạnh quá. Lòng tôi bỗng trở nên bao la hơn cả bầu trời.
Con đường lấp lánh đến lóa mắt bởi sắc xanh mơn mởn của lá non. Trong mắt tôi bây giờ lá còn rực rỡ hơn cả hoa nữa. Cuối cùng tôi cũng có thể nhắn tin với Geon Woo bằng chính điện thoại của mình rồi. Và tôi cũng sẽ giải quyết được phần nào cảm giác tội lỗi vì đã nói dối Geon Woo. Việc Geon Woo tưởng tôi đứng nhất trường, nhìn theo một góc độ khác, có lẽ không phải lỗi của tôi. Chỉ là tôi đã không thể phủ nhận mà thôi. Vả lại, nếu có điện thoại di động tôi cũng sẽ cố chăm chỉ học hành để tiến gần hơn, dù chỉ là chút ít, tới cái vị trí thứ nhất toàn trường đó.
“Con học vất vả lắm phải không? Dù sao thì lần này con cũng tăng hạng rồi, bố vui lắm. Bố mong sau này Yu Jin nhà mình không phải vì chuyện điểm số mà không thể làm được việc mình thích.”
Bố nói. Chắc chắn là tôi nghĩ đúng rồi. Ý bố chính là “bố sẽ mua điện thoại cho nên con cố gắng học hành đi” còn gì.
“Con biết rồi ạ. Con cũng định cố gắng nâng thành tích cuối kỳ lên mà. Bố này, ở ngã tư có một đại lý di động mới mở đấy.”
Mấy hôm trước, một hình nhân gió với mấy cô người mẫu quảng cáo mặc váy ngắn đã nhảy múa tưng bừng chào mừng khai trương cái đại lý đó. Như hình nhân được máy thổi gió giật phần phật, tim tôi cũng nẩy tưng tưng.
“Thế à? Tiện quá. Đại lý mới mở thì dịch vụ chắc sẽ tốt hơn đây.”
Mặt bố cũng vui vẻ làm sao. Hẳn bố phấn khởi vì sắp được mua cho con gái rượu cái điện thoại nó hằng khao khát bấy lâu. Mua loại nào bây giờ nhỉ? Được dịp thế này tôi muốn mua luôn loại mới nhất. Nhưng nhỡ bố bảo còn là học sinh mua loại bình thường thôi thì sao? Trước tiên cứ đến đó đã rồi nghĩ sau.
Tuy không còn hình nhân gió và các cô người mẫu quảng cáo nhưng so với các cửa hàng khác cùng tòa nhà, đại lý mới mở cửa đúng là sáng sủa tươm tất hơn hẳn. Trên tủ kính bày hàng dãy những chiếc điện thoại di động bóng bẩy.
“Bố, cái kia đẹp kìa.”
Chiếc điện thoại màu đậu đỏ pha xám bạc lọt vào mắt tôi. Là loại đời mới nhất gần đây đang được quảng cáo rầm rộ.
“Không phải trẻ con quá à?”
Bố nghiêng nghiêng đầu. Bố, con biết dạo này con suốt ngày kêu gào bố mẹ đừng coi con là con nít nữa, nhưng bố cũng đừng nghĩ con người lớn quá như vậy. Con mới chỉ học lớp Tám thôi, vẫn còn đang ở lứa tuổi rất hợp với cái điện thoại đó.
Tôi theo bố đi vào bên trong. Nhân viên cửa hàng đứng phắt dậy chào thật to.
“Quý khách, chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?”
Một chị có mi mắt (trăm phần trăm là giả) dày và dài, người tỏa hương mỹ phẩm thơm ngát tiến lại gần bố con tôi.
“Cho chú xem mấy cái di động cái nhỉ.”
Một giọng nói như đã được gọt giũa mềm mại tuôn ra từ miệng bố. Tôi phải nhắm mắt cho qua giúp bố thôi. Nếu Hyung Jin có đến đây thì chắc chắn nó cũng sẽ muốn tỏ vẻ trước chị nhân viên xinh đẹp này.
“Điện thoại để ai dùng ạ, thưa quý khách?”
Tim tôi lại loạn nhịp. Bố sẽ tiết lộ chủ nhân của chiếc di động mới ở đây chăng? Hay tiếp tục giấu giếm để tăng phần bất ngờ?
“Tôi dùng.”
Bố vừa nói vừa tránh ánh mắt tôi. Ôi, người bố không biết nói dối của tôi lúc này đang ngượng ngùng khó xử đến mức nào cơ chứ. Tôi lén quay đầu đi.
“Vậy ạ, thưa quý khách? Mời quý khách sang bên này.”
Chị nhân viên lông mi dài dẫn chúng tôi tới tủ kính bày hàng. Xét theo quy mô cửa hàng không mấy hoành tráng này, tuy chị ta hơi niềm nở quá mức nhưng âu đó cũng là để hoàn thành nhiệm vụ chào mời bố chọn mẫu điện thoại mới nhất. Đàn ông vốn khó qua ải mỹ nhân mà.
“Cái này thế nào ạ? Đây là mẫu mới nhất có gắn camera quay phim đấy ạ.”
Lại có một mỹ nhân khác đã đợi sẵn ở phía bên kia tủ bày hàng.
“Cũng... cũng không cần đến camera...”
Bố ấp úng.
“Sao chứ bố. Đã mua thì mua luôn loại có camera đi.”
Tôi rất ưng cái điện thoại đó. Nếu bố mua nó tôi sẽ trở thành đứa có điện thoại xịn nhất lớp.
“Vâng. Dạo này các cô chú lớn tuổi cũng hay mua máy có camera lắm ạ. Sản phẩm này lại đang trong thời gian được quảng bá của cửa hàng nên...”
Chị nhân viên bên này tủ bày hàng giải thích một tràng.
“Con thì sao, con thấy thế nào? Con cũng thấy cái này được hả?”
Bố hỏi tôi.
“Vâng. Con ưng cái này lắm.”
Vì phải cố giấu nụ cười chỉ chực toe toét trên môi nên tôi khá là vất vả. Nhưng tôi phải giữ chút thể diện cho người bố đang chuẩn bị một màn bất ngờ cho mình chứ.
“Thế à? Thế thì phải nghe lời công chúa xinh đẹp nhà mình thôi nhỉ.”
Bố nói, ý dặn dò tôi rằng bố mua cái điện thoại này không phải vì chị nhân viên xinh đẹp kia đâu, rồi mở ví rút thẻ ra.
“À, còn phải chuyển các số liên lạc từ máy cũ sang máy mới nữa chứ ạ. Quý khách vui lòng đưa máy chúng tôi sẽ hỗ trợ ạ.”
A, bị phục kích ngoài ý muốn rồi. Bố không thể giấu được nữa rồi. Tôi đã cứ tưởng bố sẽ thú nhận rằng cái điện thoại đó không phải mua cho mình. Tôi đã cứ ngỡ bố đành bất đắc dĩ tuyên bố nó là của tôi. Nếu thế thì, niềm vui này tôi tự tin rằng đến tận sinh nhật mình cũng không thể nào quên. Nhưng bố lại lôi cái điện thoại cũ ở trong túi ra. Rồi bố nói với tôi.
“Yu Jin à, con đòi mua điện thoại di động mà nhỉ. Bố sửa cái này cho con dùng nhé?”
Cái điện thoại không những màn hình đen trắng mà còn rụng cả ăng ten.
Tôi không nhớ mình đã ra khỏi cái đại lý di động đó như thế nào. Ừ thì, cứ cho là tôi sai vì đã không hỏi cho ra nhẽ ngay từ đầu rồi lại còn giàu trí tưởng bở đi. Chính bố cũng chưa từng nói là sẽ mua điện thoại cho tôi. Nhưng, cớ sao bố lại có thể nảy ra cái ý nghĩ đưa tôi đi cùng cơ chứ. Bố đã biết tôi tha thiết muốn có điện thoại di động đến thế nào thì cũng phải biết rằng, chẳng có ý mua điện thoại cho tôi mà còn đưa tôi đến cửa hàng điện thoại sẽ khiến tôi tổn thương đến nhường nào chứ. Thế là bố đã trở thành đối tượng thứ ba bị cấm vào phòng tôi. Cả nhà cả cửa có bốn người thì đến ba người đá bị cấm. Đến mức này thì chẳng phải tôi nên bỏ nhà đi quách cho rồi ư? Tôi, thực lòng, cũng muốn bỏ cái nhà này mà đi lắm.
#
“Bố mua điện thoại chưa? Bố đâu? Sao con lại về một mình?”
Mẹ mở cửa cho tôi rồi vừa nhìn ngó sau lưng tôi vừa hỏi, nhưng tôi chẳng muốn mở miệng nói gì hết. Tôi càng thấy ghét mẹ hơn. Mẹ biết tôi khao khát muốn có điện thoại di động như thế mà còn sắp đặt để tôi đi cùng bố. Tôi không có điện thoại là tại mẹ, người nắm quyền kinh tế của gia đình trong tay. Bấy lâu nay hẳn mẹ đã cùng bố ngầm bày bao mưu kế cản trở tôi đến với cái điện thoại. Rồi vừa lừa làm vậy vừa liệt kê ra đủ những thói hư tật xấu bắt nguồn từ điện thoại di động mà mẹ phát hiện ra. Mẹ đang trả thù tôi vụ mấy hôm trước đây mà, thật là nhỏ nhen.
Tôi cởi giày, quăng quật ầm ĩ rồi đi về phòng, đùng đùng mở cửa. Ngồi trước máy tính của tôi là đối tượng cấm cửa số một, Hyung Jin. Cách đây không lâu nó đã được ông anh họ nhà bác cả tôi thửa cho cái máy tính cũ, ấy thế mà hở ra là nó lại nhăm nhe máy của tôi. Là bởi máy nó không được nối mạng còn máy tôi thì có.
“Sao mày lại ở trong này hả? Biến ra!”
“Bạn trai chị tên là Geon Woo hả?”
Hyung Jin không những không đi ra mà còn vừa tủm tỉm cười vừa hỏi.
“Cái gì? Mày? Mày đã làm gì hả?”
Tâm trạng tôi như thuốc nổ chỉ chực phát nổ trong tích tắc.
“Em có làm gì đâu. Em đang chơi game thì anh í bắt chuyện nên em chỉ trả lời thôi mà.”
“Mày có bảo đó là mày không? Mày có bảo mày là em trai tao không hả?”
“Không. Anh í cứ tưởng em là chị, em sợ bảo không phải anh í lại ngại nên cứ để yên. Hihi, anh í nói muốn xem chị đã thay đổi thế nào. Thế là em bảo sẽ chụp ảnh webcam rồi gửi lên cho anh í.”
Thằng khốn! Cuối cùng thuốc nổ đã phát nổ. Tôi lấy quyển từ điển trên bàn học giáng xuống đầu Hyung Jin. Nó vừa hai tay ôm đầu vừa khóc toáng lên. Đối tượng cấm cửa số hai theo tiếng khóc chạy vào, xem xét đầu Hyung Jin rồi hét lên với tôi.
“Trời đất ơi, nhìn máu đây này. Làm thế nào hả? Làm sao đây hả?”
Tôi liếc nhìn xuống, hình như nó chảy máu thật. Tim hơi chùng xuống nhưng tôi vẫn chưa hạ hỏa.
“Có chuyện gì vậy? Làm sao thế?”
Bố, đối tượng cấm cửa thứ ba, bước vào phòng tôi.
“Mình, mau đem hộp thuốc vào đây.”
Đối tượng cấm cửa số một hét váng lên, làm mình làm mẩy như thể đã toác cả đầu không bằng. Đối tượng cấm cửa số ba cầm hộp thuốc chạy vào rồi ngó nghiêng xem đầu thằng bé.
“Không sao. Khử trùng rồi bôi thuốc là khỏi thôi. Nhưng sao lại thành ra thế này hả?”
Tôi lén thở phào không để ai biết. Trong lúc được khử trùng và bôi thuốc, đối tượng cấm cửa số một chốc chốc lại la hét om sòm. Cái kiểu giả vờ đau đớn quá mức để tôi bị ăn mắng của nó thật đáng ghét. Đột nhiên đối tượng cấm cửa số hai chạy đến đánh bộp vào lưng tôi.
“Rốt cuộc sao mày lại thế hả? Sao càng ngày mày càng cục súc thế chứ! Mày định thành đầu gấu lưu manh đấy hả?”
Đối tượng cấm cửa số hai quả là không hiểu thế thái nhân tình gì hết. Tôi đã làm gì cơ chứ? Cỡ này mà đã được coi là đầu gấu thì cả cái thế giới này khắp đất trời đều là đầu gấu cả rồi. Tôi vừa khoanh tay vừa nói với đối tượng cấm cửa số hai.
“Hyung Jin sai trước mà. Hở một tí là vào phòng người khác lục ngăn kéo, đọc trộm tin nhắn, là nó giở trò trước đấy chứ.”
“Dù có thế thì mày cũng phải đánh vỡ đầu em trai mày ra như thế này hả? Suýt chút nữa thì mẹ rụng tim rồi đây này.”
Đối tượng cấm cửa số hai vừa lườm tôi vừa ôm đối tượng cấm cửa số một vào lòng. Bằng vẻ mặt ngọt ngào ấm áp, đối tượng cấm cửa số một dụi mặt vào ngực đối tượng cấm cửa số hai. Phải rồi, tôi làm con trai mẹ chảy máu đầu như thế hẳn mẹ phải đau lòng lắm. Trong suốt mười lăm năm qua, mẹ chỉ yêu thương tôi đúng một lần, và cũng chỉ trong chốc lát, khi chuyện đó xảy ra. Phải có chuyện đó xảy ra với tôi thì mẹ mới thèm quan tâm đến tôi. Lẽ nào tôi phải bị tai nạn giao thông hay mắc bệnh nan y thì mẹ mới tỏ ra yêu thương tôi ư?
Nỗi tủi thân như sóng trào lên trong lồng ngực tôi. Tôi ngồi thụp xuống sàn, òa khóc.
“Ơ kìa, đã ăn cướp còn la làng, đánh em rồi còn ăn vạ hả?”
Mẹ nói, mặt tỏ vẻ không thể đỡ được màn khóc lóc của tôi.
“Yu Jin à, dù em có sai thì con cũng đâu thể dùng bạo lực như thế được. Bố mẹ đã bao giờ đánh con chưa?”
Câu nói của bố chẳng vỗ về được chút nào nỗi tủi thân trong lòng tôi.
“Bố mẹ tưởng chỉ có đánh đập mới là dùng bạo lực ư? Bố mẹ tưởng mình không khiến con tổn thương đấy à?”
“Gì cơ? Bố mẹ khiến mày tổn thương như thế nào? Mày nói thử xem?”
Mẹ gỡ Hyung Jin ra, tiến đến ngồi xuống cạnh tôi. Tổn thương thì nhiều lắm mà nhất thời định nói tôi lại không nhớ ra nổi. Nhưng chuyện hôm nay thì vẫn còn lưu lại sống động trong tôi.
“Tổn thương hôm nay bố gây ra cho con còn đau hơn cả bị đánh một trăm roi đấy.”
“Hả? Bố đã làm gì con chứ hả, con nhóc này.”
Bị kết tội, bố không khỏi trưng ra vẻ mặt oan uổng.
“Con cứ tưởng là bố dẫn con đi mua điện thoại cho con. Thế mà gì chứ?”
Tôi lại òa khóc.
“Con bé này, bố đã bảo là bố mua cho bố mà.”
“Nhưng mà con, con tưởng vì sắp đến sinh nhật con nên bố định bất ngờ tặng quà con cơ đấy. Gì chứ? Bố lại mua lấy mẫu mới nhất để mình dùng còn cái cũ thì thải cho con? Ở lớp chỉ mình con là chưa có di động thôi. Thế nên con mới phải cho Geon Woo số điện thoại của So Ra đó. Như thế mà không phải là tổn thương à!”
Tuy có hơi quá lời rằng ở lớp chỉ mình mình chưa có điện thoại di động nhưng nói ra miệng rồi, như thể đó là sự thật hiển nhiên, tôi cũng thấy mình đáng thương làm sao. Bị đối xử như thế mà tôi cũng không thể bỏ cái nhà này mà đi, hiện thực sao mà quá đỗi bi thảm.
❀ ❀ ❀
[1] Cháu gái nội cựu tổng thống Jeon Du Hwan của Hàn Quốc, từng gây chú ý trên mạng vì ngoại hình xinh đẹp và bài viết nói xấu Hàn Quốc trên blog riêng.