Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cứ Nhận Là Quen Biết Tôi

❊ ❊ ❊

Xe của trung tâm học thêm đỗ lại trước khu chung cư. Tôi xuống xe. Bãi đỗ xe của khu chung cư đã chật kín những chiếc xe trở về sau giờ tan làm. Đón ánh đèn đường, bóng tôi đổ dài trên mặt đất. Vào giờ này, sau khi kết thúc lịch trình của một ngày, khi mà không chỉ cặp sách và bước chân mà cả cõi lòng lẫn mí mắt đều nặng trĩu, thì đến cái bóng như cũng trở thành một thứ hành lý tôi phải ráng sức kéo lê.

Nhìn bóng mình trải dài tôi lại nhớ đến cái đứa đã gán cho mình biệt danh Yu Jin Bé. Một đứa kỳ lạ. Ở lớp, ngoài tôi ra còn có một Yu Jin khác nữa. Dĩ nhiên trước giờ tôi cũng đã gặp nhiều người tên Yu Jin, nhưng đây là lần đầu tiên tôi học cùng lớp với một đứa trùng cả họ cả tên mình như vậy. Không những thế cậu ta còn nói biết tôi. Cậu ta nhắc tới tên khu phố và trường mẫu giáo tôi chưa hề nghe qua, còn kể rằng từng đến dự tiệc sinh nhật tôi, rồi cứ gặng hỏi liệu tôi có phải người mà cậu ta biết không.

Dường như cậu ta tin tưởng sắt đá rằng tôi chính là cái đứa mà cậu ta từng quen biết đó. Cái bóng đổ dài cất tiếng hỏi tôi.

“Gì cơ, cậu không phải là Yu Jin Bé đó á?”

Rồi cậu ta còn làm vẻ mặt khó chịu như thể tôi cố tình làm lơ hay giả bộ ngây ngô không biết cậu ta.

Nhìn cậu ta tự tin đầy mình như thế tôi chột dạ, lẽ nào lại có điều gì mình không thể nhớ ra? Tôi phải hỏi mẹ về khu phố và trường mẫu giáo mà cậu ta nhắc tới mới được. Nhưng tên chúng là gì tôi cũng quên mất rồi.

Thang máy đang dừng ở tầng mười hai. Đôi vợ chồng già ở nhà đối diện hầu như không đi ra ngoài bao giờ nên nhiều khả năng là người nhà tôi vừa đi thang máy lên. Chắc bố vừa mới về. Bố tôi là giám đốc một công ty, thế mà thời gian tôi dành để học còn nhiều hơn cả thời gian bố làm việc.

Thang máy đi xuống và mở ra. Vào giờ này thường chỉ có mình tôi đi thang máy, cánh cửa thang máy mở rộng nhìn hệt con quái vật khổng lồ chỉ chực nuốt chửng lấy tôi, tôi luôn có suy nghĩ như vậy. Và dù tôi có bị hàm răng sắc nhọn của con quái vật ngấu nghiến thì cũng sẽ chẳng có ai đến cứu tôi. Những tưởng tượng kiểu như thế, hồi nhỏ tôi thực sự rất sợ nhưng giờ lại rất thích. Tưởng tượng ra các tình huống còn đáng sợ hơn cả những gì con quái vật định làm chính là cách để tôi thoát khỏi nỗi sợ hãi. Con quái vật nhả tôi ra trước cửa nhà ở tầng mười hai như chẳng hề có chuyện gì.

Tôi nhấn mã số rồi mở cửa đi vào nhà, bố vừa tắm rửa xong và đang bước ra phòng khách.

“Con về rồi ạ.”

Từ trong bếp phát ra tiếng máy ép rau củ.

“Về rồi à con?”

Bố vừa ngồi xuống xô pha là mẹ liền mang ra ly nước ép rau củ mới làm. Cạnh đó là cốc sữa dành cho tôi. Tôi đón lấy cốc sữa, vừa uống vừa nuốt luôn câu định hỏi mẹ. Giờ mẹ đang bận phục vụ bố vừa đi làm về nên chẳng còn hơi sức đâu mà để tâm đến tôi. Tôi phải biết thỏa mãn với cốc sữa mẹ đã mang ra đúng lúc tôi về đến nhà.

Khoảng thời gian mẹ có thể để tâm đến tôi rất ít ỏi. Ngoài Yu Seon và Yu Mi vẫn cần mẹ chăm lo từng li từng tí, còn có bà nội sống ở khu kế bên luôn cần mẹ phải thường xuyên qua săn sóc. Bà nội đang sống cùng cô út, cô út tôi sau khi kết hôn đã theo chồng đi du học rồi lại một mình trở về. Bà sống cùng cô không có nghĩa là mẹ tôi bớt được phần nào gánh nặng. Trái lại, có lẽ phải nói số người cần mẹ phục vụ càng tăng thêm mới đúng. Mẹ chỉ nhìn vào mắt tôi và thể hiện sự quan tâm với tôi khi tôi đạt giải thưởng hoặc có thành tích học tập lọt vào top đầu. Tôi coi điều đó là lẽ đương nhiên nên cũng không hề bất mãn gì cả.

Tôi đi vào phòng, trút cái cặp sách như bướu lạc đà đeo trên lưng xuống. Dù ở trường hay ở trung tâm học thêm, kể cả có cởi bỏ cặp sách, tâm trạng tôi cũng vẫn nặng trĩu như đeo nó cả ngày.

Đang thay quần áo thì mắt tôi dừng lại ở cuốn album ảnh. Chỉ mặc mỗi đồ lót trên người, tôi ngồi xuống giường giở album ra. Kids English là trường mẫu giáo tiếng Anh tôi từng theo học. Trong album dán kín ảnh hồi lễ hội Halloween. Có cả ảnh chụp hồi tốt nghiệp với phông nền là tấm băng rôn in tên Kids English của trường. Tôi chăm chú nhìn từng người trong ảnh. Hồi đó tất cả chúng tôi đều được gọi bằng tên tiếng Anh, tên tiếng Anh của tôi là Diana. Hiển nhiên là không có Lee Yu Jin nào cả. Đột nhiên, tôi thấy mình thật chẳng ra làm sao khi tự dưng lại lục xem ảnh cũ chỉ vì cái ý nghĩ “nhỡ đâu”, trong khi đây cũng chẳng phải ảnh cái trường mẫu giáo mà cậu ta nhắc tới.

Tôi không nên bận tâm những chuyện vô giá trị nữa. Ngày mai, chắc chắn cậu ta, Yu Jin Lớn, sẽ nói “Tớ nhận nhầm người rồi. Xin lỗi nhé!” cho xem.

#

Ngày hôm sau, tôi nhìn thấy Yu Jin Lớn ở trước cổng trường. Cậu ta đang đứng cạnh một đứa nào khác nữa, hình như hôm qua chúng cũng đứng với nhau. Tôi không thích lắm mấy đứa lúc nào đi đâu cũng dính kè kè lấy nhau như thế. Càng những đứa như thế càng không có suy nghĩ độc lập, lại cứ tưởng hiểu biết nhiều về đời tư của các nghệ sĩ hay chương trình giải trí trên ti vi là điều gì đáng tự hào lắm. Có thời gian để làm mấy việc đó chẳng thà học thêm từ vựng tiếng Anh hay công thức Toán cho rồi.

“Yu Jin Bé! Cậu vẫn chưa nhớ ra à?”

Vẻ như mãi mới nhìn thấy tôi, Yu Jin Lớn chạy đuổi theo đến sát bên tôi. Tôi đã định lấy cuốn album hôm qua xem ra làm bằng chứng nhưng lại thôi. Tôi không muốn để lộ rằng mình đã bị hoang mang bởi câu chuyện vô lý đùng đùng của cậu ta. Mà cậu ta cứ gọi tôi là “Yu Jin Bé” đến là quen miệng. Có lẽ vì thế chăng mà tôi nghe cũng thấy thoải mái như thể đã được gọi bằng cái tên ấy từ lâu lắm rồi. Nhưng rõ ràng, tôi mới chỉ nghe cậu ta gọi thế từ hôm qua thôi mà.

Con đường dài khoảng một trăm mét nối từ cổng trường vào trong trường hơi dốc. Đoạn lên dốc có tay vịn, còn trải rộng cuối con dốc là sân thể dục của trường.

“Ê, cậu điếc rồi hả? Sao không trả lời?”

Cái đứa đi cạnh Yu Jin Lớn cất giọng gay gắt. Không lẽ chúng là dân chơi? Tôi toan nghĩ vậy nhưng nhìn cách ăn mặc và xét theo cảm nhận thì có vẻ không phải. Như khi tưởng tượng ra con quái vật thang máy, tôi tưởng tượng ra cảnh mình bị chúng kéo tới sau tường đánh rồi trấn tiền.

“Hôm qua tớ đã trả lời rồi. Đó. Không. Phải. Là. Tớ!”

Tôi nhấn giọng vào từng từ của câu sau.

“Cậu thực sự không nhớ gì sao? Không phải cậu gặp tai nạn rồi bị mất trí nhớ đấy chứ?”

Giờ cậu ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.

“Không thì còn một kịch bản khác. Lẽ nào người mà Yu Jin đã gặp không phải cậu mà là chị hay em sinh đôi của cậu?”

Cái đứa đeo bảng tên Yoon So Ra nói như thể đang viết tiểu thuyết ba xu.

“Các cậu rảnh đến thế à? Người ta đã bảo là không phải rồi mà cứ bám nhằng nhẵng thế là sao hả?”

Tôi cao giọng.

“Không phải thì thôi, làm gì mà nóng thế?”

Nói đoạn cậu ta cùng cái đứa không biết là ốc xà cừ (So Ra) hay ốc vệt nâu (Da Seul Gi) kia bĩu môi rồi cắt ngang mặt tôi đi thẳng. Vừa đi chúng còn vừa thì thầm nhỏ to gì đó. Tôi bực bội đứng khựng lại cau có nhìn theo. Đã không nghĩ là mình làm phiền người khác mà còn lớn tiếng lên giọng với người ta. Tôi ghét nhất những đứa như thế.

#

Tôi vội vàng ăn cơm trưa rồi ra khỏi lớp đi lên phòng đọc sách ở tầng năm. Tôi muốn thoát khỏi cái lớp học ồn ào như chợ vỡ. Tiếng đám bạn chuyện trò huyên náo nghe đầy uy hiếp như cơn mưa rào đột ngột dội xuống hay một núi tên bắn lao tới. Phòng đọc sách yên tĩnh hơn nhiều so với lớp học, nên sau khi ăn cơm trưa, nếu không có việc gì đặc biệt tôi thường lên đây để giết nốt chút thời gian còn lại. Thế rồi tôi lại đụng mặt cậu ta ở trước cửa buồng vệ sinh cạnh cầu thang.

“Yu Jin Bé!”

Tuy đã gắn thêm từ Bé vào sau nhưng cậu ta tự gọi cái tên Yu Jin cũng đến là tự nhiên.

“Cậu, nói chuyện riêng với tớ chút nhé?”

Không thấy đâu cái đứa hay bám theo cậu ta chẳng khác nào đôi đũa gỗ thiếu một chiếc là không gắp nổi.

“Nói chuyện? Chuyện gì?”

Thật là dai như đỉa. Nếu cậu ta học hành cũng nhiệt tình như vậy thì chắc sẽ trở thành đối thủ đáng gờm của tôi mất. Nhưng chẳng có ai học giỏi mà lại hay quan tâm những chuyện vô thưởng vô phạt như này cả. Chắc chắn là thế, không thể sai được.

“Mau lên. Tớ muốn kiểm tra xem cậu có đúng là con bé đó không. Đi nhanh lên, trước khi So Ra tới.”

Cậu ta tiến lên trước dẫn đường, vẻ lo lắng như sợ So Ra sắp đuổi theo ngay vậy.

Cậu ta định kiểm tra thế nào đây? Lẽ nào cái con bé mà cậu ta khăng khăng nhận là quen biết có vết sẹo nào trên người? Nếu thế thì việc tôi không phải là nó sẽ sáng tỏ ngay thôi và cậu ta cũng sẽ không còn lý do gì mà làm phiền tôi nữa, vậy cứ nhịn cậu ta nốt lần này xem sao. Tôi đi theo cậu ta.

Đi ra ngoài thế này thì chắc không phải kiểm tra sẹo ở những chỗ nhạy cảm rồi. Có lẽ vì trời vẫn còn lạnh nên chỗ ghế nghỉ dưới giàn tử đằng ở sân thể dục sau trường trống trơn. Cậu ta ngồi trước xuống ghế. Tôi ngồi ở ghế đối diện. Khí lạnh lan khắp người tôi.

“Cậu định kiểm tra kiểu gì thì làm luôn đi. Nói cho cậu biết trên người tớ không có sẹo gì đâu nên đừng có đòi xem sẹo.”

Khuôn mặt cậu ta, kẻ vừa lôi tôi đi đầy khí thế, thoáng chốc trở nên lưỡng lự.

“Lạnh quá. Cậu mau nói xem nào.”

Yu Jin Lớn cất tiếng, biểu cảm như thể đã quyết tâm điều gì.

“Yu Jin Bé, cậu thực sự không biết tớ ư? Hồi đó tớ cũng là Yu Jin Lớn còn cậu là Yu Jin Bé mà.”

Cậu ta nhìn tôi đăm đăm. Cơn bực bội trào lên trong tôi.

“Chuyện đó cậu đã nói rồi còn gì. Tớ cũng đã trả lời. Cậu muốn kiểm tra gì thì mau kiểm tra đi.”

Cậu ta quay đầu nhìn một vòng khung cảnh không một bóng người xung quanh rồi rướn người về phía tôi, thấp giọng.

“Vậy chuyện đó, vụ việc đó cậu cũng không nhớ à? Bọn mình đã phải đến tận đồn cảnh sát mà.”

Cái con bé này thật là! Rốt cuộc cậu ta coi tôi là gì vậy? Đồn cảnh sát ư. Hồi mẫu giáo tôi đã làm gì mà phải đến tận đồn cảnh sát cơ chứ. Tôi bực tức chằm chằm nhìn thẳng mặt cậu ta.

“Vì vụ việc đó mà bọn mình đã phải đến tận đồn cảnh sát, cả nhà báo cũng tìm đến nữa mà. Thế rồi nhà cậu chuyển đi. Thực sự cậu không nhớ bất cứ chuyện gì à?”

Càng lúc cậu ta càng nói những lời khó hiểu.

“Vụ việc đó rốt cuộc là việc gì chứ?”

Cậu ta không trả lời mà nhìn tôi một lúc lâu. Ánh mắt nghiêm túc đến độ, dù cậu ta có bịa chuyện tôi cũng muốn nhận mình đúng là cái đứa cậu ta đang nhắc đến. Mãi sau cậu ta mới lại lên tiếng.

“Có vẻ cậu không biết thật rồi. Vậy coi như chưa nghe chuyện tớ vừa nói đi nhé. Tớ lại cứ tưởng vì chuyện đó, vì sợ mọi người biết chuyện đó mà cậu giả vờ không quen biết tớ. Dù sao thì, xin lỗi nhé.”

Cậu ta đứng dậy đút tay vào túi áo, dường như đến tận lúc đó mới cảm thấy lạnh, cậu ta so vai rồi quay người đi. Có vẻ đã kết thúc rồi. Tôi cũng đứng dậy khỏi chỗ. Nhưng đột nhiên cậu ta quay lại.

“Cơ mà, lạ thật đấy. Cứ cho là mặt mũi cũng có thể giống đi, nhưng đến cả tên cũng y hệt thì chẳng phải rất kỳ sao?”

Cậu ta lại tiến đến gần tôi và thốt ra như vậy. Về chuyện này thì tôi cũng thấy kỳ. Chuyện tôi giống con bé trong ký ức của cậu ta từ họ tên cho đến cả dung mạo, quả thật rất kỳ.

“Thế nào thì cũng là chuyện lạ đời. Lạ thật đấy...”

Những lời cậu ta lẩm bẩm lưu lại trong tâm trí tôi, nhưng vì đã chắc chắn tôi không phải người cậu ta quen biết nên từ giờ hẳn tôi sẽ không còn bị cậu ta làm phiền nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.