Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giả Bộ Không Quen Biết Tôi

❊ ❊ ❊

Hành lang trường ngày đầu năm học mới nồng mùi đám bụi bị nhốt kín suốt cả kỳ nghỉ. Nhưng không ganh nổi với tiếng trò chuyện râm ran của bầy học sinh, cái mùi ấy chẳng mấy chốc đã bay biến sạch. Thứ âm thanh râm ran đáng gờm, hệt tiếng hàng nghìn con chim sẻ cùng lúc kêu chiêm chiếp, những muốn thổi bay cả nóc trường học chứ đừng nói gì mỗi đám bụi kia.

Đã không còn tìm thấy nét hồn nhiên và hân hoan như nắng mới sáng bừng của học sinh đầu cấp trên gương mặt đám học sinh khối Tám đang lê bước vào lớp sau khi dự lễ khai giảng ở sân thể dục. Chúng lên lớp với cái dáng vẻ uể oải ủ rũ, hệt gấu tay áo đồng phục đã hơi sờn cũ hay mông váy đã dần rệu rão. Chúng giờ đã trở thành ma cũ, không còn ngạc nhiên trước những truyền thuyết hay chuyện ma chuyện quỷ được đồn thổi khắp trường và cũng chẳng còn rúm ró sợ hãi trước những lời cảnh cáo hay hình phạt của các thầy cô.

Dĩ nhiên trong số “chúng” có cả tôi và So Ra. Sau một năm vụt lớn, đám học sinh khối Tám trông đã vừa vặn hơn trong bộ đồng phục. À không, với đứa như tôi thì cái bộ đồng phục đó chưa gì đã chật ních rồi. Không lớn kịp với chiều cao, da dẻ tôi rạn nứt khắp chỗ. Bảo tôi không dám gập cạp váy lên chỉ bởi những vết da nứt như mạng nhện ở khoeo chân thì cũng chẳng ngoa.

Bố thường nhìn tôi với ánh mắt long lanh, bảo: “Con gái bố cao nhanh như cây dương ấy nhỉ!” nhưng mẹ lúc nào cũng tặc lưỡi “Chỉ cao không thôi thì làm ăn gì? Cư xử vẫn cứ như con nít.” Có lẽ vì Hyung Jin con trai mẹ quá còi so với đám bạn đồng trang lứa, nên với mẹ cái đứa tồng ngồng như tôi lại càng khó chấp nhận. Thằng ranh Hyung Jin hễ hở ra lại réo tôi là “sào”. Hiển nhiên mỗi lần bị nó gọi thế tôi phải đốp lại ngay rằng: “Này cái đồ quýt tròn ung ủng, biến ngay trước khi chị mày xơi một miếng.”

“Yu Jin à! Thấy bảo chủ nhiệm mới lớp mình hay cho nhiều bài tập lắm đấy.”

Không biết từ bao giờ So Ra đã kịp nhắn tin với bà chị gái đang dự lễ khai giảng ở trường cấp ba và thu thập thông tin về giáo viên chủ nhiệm mới. Chị Bo Ra, chi gái của So Ra, mới tốt nghiệp cấp hai ở trường chúng tôi. So Ra là bạn thân nhất của tôi, tôi đã học cùng lớp với nó suốt từ hồi lớp Sáu, lên lớp Bảy rồi đến tận bây giờ.

Nhà tôi chuyển đến chỗ ở hiện tại từ kỳ nghỉ đông sau khi tôi học hết lớp Năm. Tôi chẳng thích thú gì việc phải rời xa nơi mình từng sống suốt mười hai năm cả, nhưng một đứa trẻ nít như tôi nào có cái gọi là quyền lựa chọn. Bố mẹ tôi, mặc dù đã trúng một suất mua căn hộ chung cư nhưng vì không có tiền nên phải đi thuê nhà ở suốt hai năm liền, hoàn toàn chẳng thèm đếm xỉa đến lời năn nỉ đợi tôi học xong tiểu học rồi hẵng chuyển đi đâu thì chuyển. Thậm chí, bố mẹ từng nói để tôi lên cấp hai thuận lợi thì chuyển đi vào thời điểm ấy là thích hợp nhất.

Tôi đã không thể gắn bó với trường mới. Bao kỷ niệm với trường cũ trong suốt năm năm trước đó càng khiến tôi khó hòa nhập. Khi ấy, người đã làm bạn với tôi chính là So Ra. Lên cấp hai chúng tôi lại được phân về cùng trường, và may mắn làm sao tôi với So Ra tiếp tục học chung một lớp. Tôi là chị cả trong nhà, còn So Ra là em út trong ba anh chị em.

Với một ông anh và một bà chị năm nay lần lượt vào đại học và lên cấp ba, So Ra cư xử cứ như thể nó đã đạt đến cảnh giới tường tận mọi sự trên đời. Ôm mộng làm nhà văn, So Ra rất ham đọc sách, hẳn cũng vì thế mà nó hiểu biết hơn tôi nhiều. Đặc biệt, tôi dám chắc nó am hiểu sinh lý bọn con trai hơn khối đám dân chơi trong lớp. Năm ngoái, trong giờ Nữ công gia chánh chúng tôi đã được học về những biến chuyển ở thanh thiếu niên tuổi dậy thì. Suốt lúc đám bọn tôi nuốt nước bọt dỏng tai nghe giải thích về những biến đổi sinh lý ở lũ con trai như bắt đầu mộng tinh này nọ thì So Ra chỉ trưng ra bộ mặt chán ngán, vẻ mặt So Ra lúc ấy chẳng khác gì mẹ nó, một bà mẹ đã nuôi ba con khôn lớn. Chắc cũng bởi vậy mà dù So Ra thấp hơn tôi, nhiều khi tôi vẫn coi nó như chị gái. Thêm nữa là sau kỳ nghỉ đông, ngực và mông So Ra đã nở nang thật cân đối nên trông nó lại càng người lớn hơn hẳn so với đứa chỉ cao lên chứ chẳng được cái nước gì như tôi.

So Ra nhắn tin với chị gái không ngơi nghỉ. Vì chỉ có một thằng em trai mười hai tuổi chẳng thể cùng sẻ chia bất cứ điều gì nên tôi rất ghen tị với chị em So Ra hở ra là cãi nhau về đủ thứ linh tinh như áo quần, giày dép hay cặp sách.

Giáo viên chủ nhiệm mới mà chúng tôi đã được giới thiệu trong lễ khai giảng vừa bước vào lớp. Cô đặt xấp tài liệu lên bàn giáo viên rồi viết tên mình lên bảng.

“Kim So Young”

Một cái tên thiếu cá tính ngang ngửa cái tên Lee Yu Jin của tôi. Dung mạo cô cũng nhạt nhòa y như cái tên vậy. Tôi không cảm nhận được tí lôi cuốn nào từ một nữ giáo viên sắp ba mươi lại còn dạy môn Khoa học như cô cả. Ấn tượng đầu tiên đã thế này, giờ chỉ cần vài khuyết điểm xíu xiu lọt vào mắt thôi là tôi sẽ không thích cô ngay. Trong tình hình này, cho nhiều bài tập sẽ là điểm trừ chí mạng.

“Cô tên là Kim So Young, dạy môn Khoa học. Khoa học tuy là môn không được các nữ sinh yêu thích nhưng cô lại có mong muốn trở thành giáo viên yêu thích của các em đấy. Chúng ta hãy cùng vui vẻ hợp tác nhé.”

So Ra chọc sườn tôi, mặt tỏ vẻ “không ngờ”. So với ấn tượng đầu tiên, tôi thấy có thiện cảm với cô hơn hẳn. Nếu cô cứ thao thao rao giảng mấy bài giáo huấn thì có lẽ đã bị mất điểm thêm nhưng may thay cô không sa đà vào đó. Có đứa nào trong lớp đáp lại lời cô với giọng khàn khàn.

“Không khó đâu ạ. Chỉ cần cô cho ít bài tập, ra đề kiểm tra dễ với kể nhiều chuyện vui là được ạ.”

Cả lớp rộ lên cười hưởng ứng.

“Thế à? Vậy cô sẽ thử cố gắng hết mình một phen. Trước tiên ta phải xếp số thứ tự đã, các em ra hành lang xếp hàng theo chiều cao nhé.”

So Ra và tôi hòa vào đám bạn cùng lớp đi ra hành lang. Không chỉ mình lớp tôi, học sinh các lớp khác cũng đã lau nhau ùa ra xếp hàng để đánh số thứ tự. Thay vì mùi bụi bặm, hành lang bây giờ ngào ngạt hương sữa dưỡng thể thơm mát của những thiếu nữ mười lăm.

Để được ngồi cùng bàn với So Ra tôi đã phải khuỵu gối xuống không ít. Thế nhưng số thứ tự cũng chỉ hữu hiệu trong thời gian giáo viên chủ nhiệm học thuộc tên học sinh lớp mình thôi, chứ sau đó xếp chỗ ngồi thế nào lại là toàn quyền của giáo viên. Tôi chỉ cầu mong cô chủ nhiệm lớp mình không lạm dụng quyền hành để xếp chỗ ngồi theo thành tích học tập.

So Ra số 31, tôi số 32. Nhìn qua cũng có thể nhận ra ngay trong lớp chắc chỉ có một hai đứa cao hơn tôi. Lớp Tám tức là năm thứ hai của cấp hai, lớp thứ sáu, số 32, rút gọn lại là “2632”, đây sẽ là số đại diện cho tôi trong suốt một năm tới. Cứ như mã số in trên thực phẩm đóng hộp vậy. Chúng tôi lại đi vào trong lớp và ngồi theo số thứ tự mới. Dĩ nhiên, giống như tôi với So Ra, những đứa khác cũng đã xếp hàng theo tình bạn chứ không phải theo chiều cao nên chỗ ngồi chẳng thay đổi mấy so với ban đầu.

Cô chủ nhiệm vừa điểm danh và kiểm lại số thứ tự của chúng tôi, vừa ghi vào sổ. Sổ theo dõi sĩ số của lớp tôi đã được hoàn thành như thế. Lũ chúng tôi chỉ chú ý qua quýt để kịp hô tên khi cô gọi đến số của mình, chứ còn đâu lại bận bịu buôn dưa lê. Có đứa tập trung buôn bán đến độ cô gọi tên mấy lần rồi mà cũng không hay.

Vì số thứ tự ở gần cuối nên So Ra và tôi yên tâm ngồi tán dóc. Dù suốt kỳ nghỉ đã qua lại nhà nhau bao lần không đếm xuể, và ngay cả lúc không gặp được nhau cũng đã chăm chỉ vun đắp tình bạn bằng cách chat chit trên mạng, nhưng hai đứa chúng tôi vẫn chẳng hết chuyện để nói.

“Số 32!”

Sau So Ra là đến lượt tôi. Vì đây là khoảnh khắc đầu tiên tôi và cô giáo chạm mắt nhau nên tôi cố hô tên với thái độ ngoan ngoãn và khiêm nhường nhất có thể.

“Lee Yu Jin! Ơ? Trước vừa có một bạn rồi mà nhỉ...”

Cô giáo lại nhìn xuống sổ mà không buồn dành một giây để ý đến thái độ ngoan ngoãn và khiêm nhường của tôi.

Gì cơ? Còn Yu Jin nào nữa á? Nhưng đây cũng không phải chuyện hiếm. Từ sau khi bước chân vào cái xã hội mang tên trường học tôi đã gặp vô khối Yu Jin rồi. Yu Jin là cái tên bố đặt cho tôi sau nhiều trăn trở làm thế nào để đặt được một cái tên mà ở thời đại toàn cầu hóa này đến người nước ngoài cũng có thể dễ dàng gọi không chút lạ lẫm hay ngượng miệng. Với ý nghĩa đó, tôi cũng chẳng có lý do gì để bất mãn với bố. Cơ mà vấn đề nằm ở chỗ bố không phải là ông bố duy nhất nghĩ như vậy. Thế cho nên cái đất Đại Hàn dân quốc này mới đâm ra bội thực Yu Jin. Và nhờ cái họ Lee cũng quá ư là phổ thông mà tên tôi lại càng hết mức đại trà.

Và quan trọng là, tôi hoàn toàn không có ý sải chân bước ra đấu trường quốc tế để làm thỏa mãn ý đồ đặt tên của bố. Đơn giản vì tôi không thể rời bỏ mảnh đất có Dong Hyuk oppa của tôi được. Xét về mặt này, tên tôi đã sớm dừng lại ở mức hàng nội địa và hiển nhiên là một tác phẩm thất bại của bố. Và hậu quả đang diễn ra ở ngay trong lớp học này đây.

“Lee Yu Jin!”

Cô giáo nghiêng đầu gọi tên. Ai đó ngồi trên đáp cùng lúc với tôi. Con bé bàn đầu quay hẳn người xuống để nhìn cho rõ hơn cái đứa cùng tên với nó, là tôi. Tôi vừa nghĩ cái tên Yu Jin dù phổ biến thật đấy nhưng học cùng lớp với một đứa trùng cả họ lẫn tên thế này quả là lần đầu, thì đúng khoảnh khắc ấy tôi chạm phải đôi mắt to tròn của con bé đó, và chợt cảm thấy rất quen.

Rõ ràng tôi đã gặp cái đứa Yu Jin này ở đâu đó rồi. Ở đâu được nhỉ. Tôi bắt đầu lục tung ký ức. Lee Yu Jin à... Bóng đèn tròn trong đầu tôi bật sáng. Phải, đúng là còn một Lee Yu Jin nữa! Cái đứa đã học cùng mẫu giáo với tôi. Cái đứa mắt to tròn xoe, người lại bé xíu nên nhìn y hệt búp bê. Nó được gọi là Yu Jin Bé, còn tôi là Yu Jin Lớn. Cái đứa Yu Jin Bé đó giờ đang ngồi ngay trước mặt tôi. Không nhầm vào đâu được. Cuộc hội ngộ bất ngờ khiến tôi sửng sốt không thể rời mắt khỏi nó. Cả ký ức lần tôi hỏi mẹ “Sao mắt con không to như mắt Yu Jin Bé?” cũng ùa về, sống động như chỉ vừa mới xảy ra.

“Trùng cả họ nữa này. Làm thế nào để phân biệt đây? Gọi Lee Yu Jin A, Lee Yu Jin B nhé? Hay là gọi số nhỉ?”

Nghe cô giáo nói, bọn bạn cùng lớp cười hinh hích. Trong khi tôi nhìn một phát là nhận ra ngay, con bé đó dường như mãi vẫn chưa thể nhớ lại dáng vẻ thời mẫu giáo của tôi, nó quay lên với vẻ mặt vô cảm.

Ờ, làm sao mà nhớ được chứ. Tôi cũng đã xinh lên nhiều rồi mà. Dạo này, câu tôi được nghe nhiều nhất từ mấy người họ hàng chẳng phải chính là câu “Yu Jin càng lớn càng xinh nhỉ!” hay sao? Tôi tự xốc lại tâm trạng khó chịu bằng suy nghĩ tích cực đó.

“Yu Jin Bé, Yu Jin Lớn ạ.”

Lời nói vụt khỏi miệng mà đến chính tôi cũng không hay. Yu Jin Bé lại quay xuống nhìn tôi. Tôi làm mặt tươi cười nhưng nó tiếp tục quay lên với cái vẻ vô cảm không đổi.

“Ừ, được đấy. Yu Jin Bé cũng đồng ý chứ?”

Cô giáo hỏi Yu Jin Bé. Chắc nó cũng tỏ vẻ thuận lòng nên cách gọi Lớn, Bé đã được quyết định để phân biệt hai Yu Jin chúng tôi. Xong xuôi vụ đó, tôi quay sang thì thầm với So Ra.

“So Ra này, Yu Jin Bé ngày xưa từng học chung mẫu giáo với tao đấy!”

Chuyện cỡ này thì xứng đáng trở thành chủ đề nóng giữa hai chúng tôi rồi.

“Thế á? Òa, đúng là trái đất tròn thật đấy nhỉ. Thế quái nào mà lại gặp bạn mẫu giáo ở đây được cơ chứ?”

“Hồi đó tao cũng là Yu Jin Lớn, còn nó là Yu Jin Bé.”

“Hai đứa có thân nhau không đấy?”

So Ra hỏi, mắt nó ánh lên tia nhìn cảnh cáo. Tôi hiểu ngay đó là ánh nhìn răn bảo “Hãy giữ gìn tình bạn đấy nhé!”. Đây là khoảnh khắc So Ra kiểm chứng lại độ son sắt của tình bạn trong tôi.

“Không thân lắm. Nó hơi công chúa í. Kiểu như mấy đứa mặc váy đính cườm đi tất viền đăng ten ấy? Nó là kiểu như thế đấy.”

Thế mà tất cả đám con trai lớp Xanh Lá của tôi ngày ấy đều đồng lòng muốn kết hôn với Yu Jin Bé. Tôi nhớ lại bạn Sang Min, thằng cu tôi thích, đã la khóc ỏm tỏi chỉ vì nhất nhất muốn nắm tay Yu Jin Bé đợt đi dã ngoại. Chuyện từ hồi trẻ nít, vậy mà như bị xát muối vào vết thương lòng, tôi vẫn xót xa khôn nguôi. Bởi, đó chính là điểm xuất phát cho cuộc diễu hành các mối tình đơn phương của đời tôi.

“Nghe có vẻ hơi hãm. Hồi tiểu học mày có học cùng nó không?”

So Ra hỏi tôi.

“Sau chuyện đó...”

Tôi không biết phải gọi đó là “chuyện” hay “vụ việc”. Vì chúng tôi đã phải đến tận đồn cảnh sát và cả đài báo cũng đã đưa tin. Tôi ngậm miệng.

“Chuyện đó? Là chuyện gì cơ?”

Như con chuột chũi trong hang tối, So Ra sáng mắt lên. Vụ việc đó với tôi tựa như vết sẹo ở đầu gối vậy. Rõ ràng là đã bị thương nhưng bị thế nào và từ bao giờ thì tôi chẳng nhớ nổi. Giữa tôi và So Ra không có bí mật gì cả. Tôi tin rằng độ sâu đậm của tình bạn giữa chúng tôi tỷ lệ thuận với những điều sâu kín chúng tôi biết về nhau. Thế nhưng, dù là nhân danh tình bạn, tôi cũng không có lòng dạ nào muốn lôi cái chuyện nằm sâu trong ký ức ấy ra ngoài ánh sáng.

“Không có gì đâu. Đại loại là Yu Jin Bé đang học dở thì chuyển nhà nên sau đó tao cũng không gặp nó nữa. Rồi chuẩn bị lên lớp Sáu thì nhà tao chuyển đến khu này. Thế mà lên cấp hai lại học cùng lớp với nhau... kỳ diệu nhỉ?”

Yu Jin Bé là đứa thoát khỏi vòng xoáy của vụ việc đó trước nhất. Sau bao năm, giờ lại ngồi chung lớp với con bé chẳng khác mấy so với hồi mẫu giáo, đến nỗi tôi nhìn qua đã nhận ra ngay, quả là kỳ diệu thật. So Ra đang định nói gì đó nhưng vội vàng chỉnh đốn lại tư thế. Trong lúc chúng tôi to nhỏ với nhau cô chủ nhiệm đã gọi đến số 40 và vừa gõ thước kẻ xuống bàn.

“Lớp Tám, năm thứ hai của bậc trung học cơ sở, cũng như đứa thứ hai trong ba anh chị em vậy. Đứa cả, vì là con đầu lòng, nên được cả gia đình quan tâm và kỳ vọng; đứa út thì vì nhỏ tuổi nhất nên lúc nào cũng được cưng nựng, đúng không? Còn đứa thứ hai, vừa bị chặn trên ngáng dưới lại vừa phải tự thân lôi kéo sự quan tâm và yêu thương của bố mẹ.”

“Sao cô biết rõ thế ạ?”

Có đứa nào chen vào nói leo. Cô giáo cười nhẹ rồi tiếp lời.

“Vì cô cũng là con thứ hai trong nhà.”

Cả lớp cười vang. Nhưng con thứ hai làm sao hiểu rõ nỗi khổ của con cả. Nhất là cái cực hình bị mẹ lấy cớ yêu thương với quan tâm để suốt ngày soi mói rồi can thiệp vào đủ chuyện.

“Chị tao cũng suốt ngày than như thế.”

So Ra vừa cười vừa nói. Thực sự thì, những đứa con thứ làm sao hiểu được rằng sự tự do ấy là niềm hạnh phúc lớn lao cỡ nào.

“So với lớp Bảy vì mới vào trường nên được cưng chiều và lớp Chín vì sắp phải thi chuyển cấp nên nhận được nhiều ưu tiên, lớp Tám ít được quan tâm và ưu ái hơn hẳn. Tuy nhiên, năm lớp Tám này về sau sẽ trở thành một thời kỳ rất quan trọng trong cuộc đời các em đấy. Vì, các em trải qua năm học này như thế nào sẽ quyết định cuộc đời của các em trong tận năm năm nữa.”

Năm năm nữa là khi chúng tôi đã lên đại học. Cô chủ nhiệm hóa ra cũng chẳng khác những người khác là bao. Chút cảm tình tôi định dành cho cô nay lại trở về điểm khởi đầu. Chúng tôi cứ như những cá thể được sinh ra chỉ để vào đại học thôi vậy. Thế nên, nếu không vào được đại học, không vào được nơi bố mẹ mong muốn, thì chúng tôi sẽ bị coi không khác gì những kẻ vô dụng.

Cô chủ nhiệm chọn lớp trưởng tạm thời rồi chỉ định khu vực dọn vệ sinh cho chúng tôi. Sau khi đứng dậy chào cô, tôi đi đến chỗ Yu Jin Bé, bởi nghĩ rằng dù con bé vẫn chưa nhận ra mình thì với tư cách là người nhớ ra nó trước tôi cũng nên mở lời chào hỏi cho phải phép. Nếu nói tên trường mẫu giáo chúng tôi từng học chung chắc nó cũng sẽ nhớ ra ngay thôi.

“Yu Jin Bé!”

Người đầu tiên gọi Yu Jin Bé cuối cùng lại là tôi, Yu Jin Lớn. Bọn bạn cười ầm lên. Yu Jin Bé nhìn tôi vẻ khó chịu.

“Này, không nhận ra tớ à?”

Giờ thì tất cả đang cùng hóng cuộc đối thoại thú vị giữa hai Yu Jin chúng tôi. Yu Jin Bé vẫn giữ vẻ mặt “Con bé này là ai vậy trời?”

“Không phải ngày xưa cậu từng học trường mẫu giáo Mầm Lá à?”

Biểu cảm của Yu Jin Bé vẫn không biến đổi tí nào. Giờ đến lượt tôi phải nghiêng đầu nghi ngờ chính trí nhớ của bản thân.

“Này, hình như không phải đâu.”

So Ra kéo cổ áo tôi. Giọng nói bắt đầu trở nên hiếu thắng của tôi dần dần nghe như thể muốn công kích.

“Trước cậu sống ở khu Yeonji-dong còn gì?”

Yu Jin Bé mang vẻ mặt cứ như thể nghe tôi xổ tiếng nước ngoài nãy giờ. Phải rồi, tôi nhớ rồi. Tôi còn có lần được Yu Jin Bé mời đến nhà dự tiệc sinh nhật nữa.

“Hồi sinh nhật cậu tớ cũng đến mà. Tớ tặng cậu cái gậy phép thuật của Mimi đó, cậu không nhớ à?”

Gậy phép thuật của Mimi là cây gậy của nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình nổi nhất thời đó, con gái chúng tôi đứa nào cũng muốn sở hữu nó. Tôi đã mè nheo đòi mẹ mua cho bằng được, rốt cuộc bác tôi lại mua cho tôi một cái nữa y hệt. Vừa hay đúng dịp sinh nhật Yu Jin Bé nên mẹ tôi đã lựa một cái rồi gói lại như mới để tôi đem làm quà tặng. Tôi vẫn còn nhớ như in thế bởi hôm sinh nhật Yu Jin Bé, mẹ nó đã kéo tôi vào phòng và hỏi tôi về chuyện đó.

Vậy mà bây giờ Yu Jin Bé lại làm mặt như chẳng quen biết tôi. Tôi thấy lòng tự trọng hơi bị tổn thương. Dù bấy lâu nay, hiển nhiên tôi cũng không nhớ nhung gì đến nó. Nhưng từ giây phút nhìn thấy Yu Jin Bé, tựa những củ khoai lang lủng lẳng thi nhau trồi khỏi mặt đất khi ta túm thân cây nhổ lên, những ký ức thời ấy cứ lũ lượt sống dậy trong tôi. Thế mà tôi lại bị chính Yu Jin Bé bơ toàn tập như thế.

“Chắc cậu nhầm rồi. Trường mẫu giáo tớ học tên là Kids English cơ. Giờ cậu tránh ra được không? Tớ phải đi dọn vệ sinh.”

Cả câu hỏi đầy tính công kích của tôi lẫn những ánh mắt hiếu kỳ của bọn bạn cũng chẳng khiến Yu Jin Bé dao động tí nào, nó thấp giọng nói rồi rời khỏi chỗ.

“Kids English? Nó học ở Mỹ về à?”

Tôi ngây ra nghe So Ra hỏi rồi chăm chú nhìn Yu Jin Bé từ đằng sau.

“Yu Jin à, không phải cậu nhìn nhầm đấy chứ?”

Seon Joo, con bé cũng học cùng lớp với tôi năm ngoái cất tiếng.

“Không hề. Giống lắm, giống y hệt luôn.”

“Nếu là hồi mẫu giáo thì... cũng phải bảy, tám năm trước rồi, chẳng lẽ mặt mũi lại không thay đổi tí nào?”

Không biết đứa nào nói nhưng cả bọn đều đã hùa theo rồi tản ra khắp nơi. Tâm trạng tôi cứ lấn cấn như giải sai một câu mình vốn đã biết rất rõ trong đề thi.

Khu vực tôi và So Ra được phân lau dọn là cửa kính ngoài hành lang. Vừa đi ra ngoài hành lang So Ra vừa nói.

“Yu Jin này, hay là như thế này nhỉ, kiểu có hai chị em sinh đôi nọ bị chia lìa từ nhỏ, rồi một đứa được nhà giàu nhận nuôi, cái đứa Yu Jin công chúa mày học cùng ngày xưa là Yu Jin con nhà giàu. Thế nào, mày thấy tao nghĩ chuẩn không?”

Nghe từa tựa nội dung mấy truyện So Ra đăng lên các cafe trên mạng. Lâu nay tôi vẫn coi những cốt truyện như thế là phi thực tế, nhưng giờ lại thấy cũng khá thuyết phục. Nếu giả thiết của So Ra là sai thì cớ sao con bé kia lại giống Yu Jin Bé đến thế, và tại sao nó lại không nhận ra tôi được cơ chứ. Nhưng theo trí nhớ của tôi, nhà Yu Jin Bé đâu có khá giả. Vì khu chúng tôi ở hồi đó vốn chẳng phải một khu giàu có gì. Dù thế nào thì bây giờ tôi cũng không thể chấp nhận nổi sự thật rằng con bé cùng họ cùng tên kia không phải là Yu Jin Bé của trường mẫu giáo Mầm Lá ngày xưa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lee Geum Yi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.