Máy bay bắt đầu cất cánh. Chúng tôi đang trên đường trở về sau chuyến tham quan. Tiếng la hét vang lên từ khắp nơi. Tuy hơi điếc tai nhưng chưa đến mức không thể chịu đựng nổi. Tôi cực kỳ ghét những đứa chỉ vì mấy chuyện cỏn con thế này mà hò hét ầm ĩ hết cả lên như vậy. Để tách mình khỏi chúng, tôi nhắm mắt lại.
Như tấm bưu ảnh du lịch, những cảnh trí đảo Jeju mà tôi đã hết hơi đi thăm thú trong suốt ba ngày hai đêm qua đang dần rời xa chẳng chút nghĩa lý. Sau này nếu có nhớ đến đảo Jeju thì chắc tôi sẽ chỉ nghĩ tới những việc mình đã phải chịu đựng ở đó chứ chẳng phải những oreum của núi Halla hay hoa cải dầu vàng gì hết.
Tôi vốn không thích hòa đồng với bạn bè cùng trang lứa. Mà không, chính xác là tôi không quen hòa đồng với người khác. Hình như từ bé tôi đã thế rồi. Kể cả có chơi với ai thì cuối cùng tôi cũng đều chỉ có một mình. Đám bạn, những đứa hay bày những trò mà tôi luôn phải từ chối tham gia, nghĩ tôi là loại khinh người không thèm chơi chung với chúng và vì thế, chúng không ưa tôi.
Trước khi đi tham quan, cô chủ nhiệm để chúng tôi tự xếp phòng nghỉ. Vì ngủ lại đó những hai đêm nên cô đã trao cho chúng tôi quyền tự do chọn bạn cùng phòng hợp cạ với mình. Tôi thì không muốn ngủ cùng ai và cũng chẳng ai muốn ngủ cùng mình cả nên tôi đã viết đại tên mình vào một phòng còn thừa giường. Đằng nào cũng chỉ một mình thì chung phòng với ai có quan trọng gì, tôi nghĩ thế.
Lên lớp Tám chưa được bao lâu nên tôi không biết nhiều lắm về đám bạn cùng lớp, cũng hoàn toàn không ngờ rằng những đứa sẽ chung phòng với mình là những đứa dám chuẩn bị sẵn cả rượu trong ba lô. Tôi cũng không thể ngờ đến một sự thật rằng, chúng hiểu nhầm tôi có ý đồ gì nên mới quyết định ngủ cùng phòng với chúng.
Vừa xuống máy bay đã phải đi theo lịch trình kín đặc không nghỉ nên tất cả đám học sinh chúng tôi đều mệt rã rời, để không bị lỡ lịch trình ngày mai, các giáo viên chủ nhiệm yêu cầu chúng tôi đi ngủ sớm. Vì không muốn phá hỏng bầu không khí của mấy đứa cùng phòng chưa có ý định đi ngủ, tôi dọn chỗ ngủ cho mình ở một góc phòng.
“Yu Jin Bé, cậu định ngủ luôn á?”
Mi Young, năm ngoái học chung lớp với tôi nên cũng có thể coi là quen biết, hỏi tôi bằng một giọng như có ý gây sự. Vì mặc quần áo thường thay vì đồng phục nên nhìn nó ra dáng thiếu nữ đang lớn hẳn. Tôi đột nhiên cảm thấy lạ lẫm khi nghĩ rằng nó bằng tuổi tôi.
“Cô giáo bảo đi ngủ sớm mà.”
Nghe tôi trả lời cả bọn phá lên cười.
“Sợ ai nghĩ mình không phải học sinh gương mẫu hay sao mà đi tham quan cũng phải tỏ vẻ thế à?”
Con bé tên Soo Jung hay gì đó tô son bóng màu đỏ rồi nhếch cặp môi bóng loáng lên cười. Tôi nhớ ra nó là đứa cứ đến giờ học lại nằm bò ra bàn ngủ nên suốt ngày bị cô mắng. Nhưng ở nó không hiện hữu chút xíu căng thẳng nào mà đáng lẽ đã là học sinh thì nhất định phải có, tôi chỉ thấy khinh thường những đứa như vậy. Nếu chỉ để ngủ thì đến trường làm gì, mà sao có thể ngủ trong giờ học được cơ chứ, tôi không tài nào hiểu nổi.
“Nhạt nhẽo vãi. Đây có phải trường học đâu.”
Đứa nào đó hất mái tóc ướt về phía tôi. Những hạt nước bắn vào mặt khiến tôi rùng mình. Tôi không hiểu nổi tại sao chúng lại như thế.
“Vậy, vậy không ngủ thì làm gì?”
Tôi cố hít thở bình thường hòng giấu đi giọng nói run run đang phát ra.
“Bọn tao định uống rượu. Mày cũng uống cùng đi.”
Đứa nào đó lôi chai soju và chai bia từ trong ba lô ra. Tim tôi hẫng một nhịp, còn người thì run bần bật. Rượu ư? Với tôi, thứ đó nhìn không khác gì thuốc độc.
“Tớ không, tớ không thích. Nếu muốn uống thì các cậu cứ uống với nhau đi.”
“Đây đều là kỷ niệm cả đấy. Để sau này, nhắc đến chuyến tham quan còn có cái mà nhớ đến chứ. Chà, vinh hạnh quá. Được uống rượu cùng học sinh giỏi nhất trường thế này.”
Soo Jung cố tình đẩy cốc bia đã trộn lẫn soju về phía tôi.
“Tớ đã bảo không thích rồi mà?”
Chúng liệu có biết rằng, cuộc đời tôi như bước đi trên sợi dây mong manh chỉ cần sẩy chân cũng có thể mất mạng? Tôi nhìn một vòng đám chúng nó vây quanh mình. Hình như trừ tôi ra, tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng lấy rượu để vun đắp kỷ niệm cho chuyến đi này.
“Con hãm tài này! Chẳng lẽ mày đăng ký ở cùng phòng bọn tao mà không lường trước được mức độ này hả?”
Tuy nhục nhã vì bị gọi bằng cái danh xưng khó nghe nhưng áp đảo tôi hơn cả là nỗi sợ hãi như bị giam ở một hòn đảo lẻ loi.
“Tớ... tớ đâu có biết.”
“Không biết cái gì mà không biết? Mày nói thật đi. Mày là mật thám của bà chủ nhiệm phải không? Bà ấy nhét mày vào phòng này để mày theo dõi bọn tao rồi báo cáo lại cho bà ấy hả?”
“Không... không phải đâu. Hoàn toàn không phải thế đâu. Tớ thấy phòng này ít người nên điền bừa vào thôi.”
“Điền bừa? Con khốn này. Chắc đến tên bọn tao mày cũng không biết chứ gì? Mày có biết bọn tao học cùng lớp với mày không vậy?”
Giờ tôi không còn biết ai vào với ai nữa. Những đứa đang vây quanh tôi đây đều lạ hoắc. Một đứa túm lấy tóc tôi kéo giật ra sau. Tôi tự động mở miệng. Một đứa khác đổ rượu vào miệng tôi. Thứ rượu rác rưởi. Tôi không có cách nào kháng cự lại chúng. Chỉ có sự nhục nhã và nỗi sợ hãi tôi cảm nhận được vào giây phút đó đang bung ra qua tràng ho sặc sụa.
Ngày hôm sau, tôi không kể chuyện đó cho bất kỳ ai. Vì lòng tự trọng, và cũng bởi tôi không nghĩ rằng sẽ có ai đó đứng ra giúp tôi. Tôi mà kể hẳn sẽ chỉ được nghe những câu đáp trả như “Là lỗi của cậu mà”. Tôi cũng không biết tại sao mình lại nghĩ thế nữa. Suốt từ hồi tiểu học, mà không, có khi còn mãi từ trước đó nữa, có lẽ tôi đã luôn nghĩ rằng trên đời này chẳng có bất kỳ ai đứng về phía mình. Tôi chỉ biết tự vệ bằng cách hoặc tưởng tượng ra những thứ kinh khủng hơn, như con quái vật thang máy, hoặc cố gắng học thật giỏi. Nhưng có vẻ như giờ đây, danh hiệu nhất trường cũng không thể trở thành tấm khiên hay lớp áo giáp hoàn hảo cho tôi được nữa rồi.
“Cậu không uống gì à?”
Đứa ngồi cạnh thúc tôi. Tôi mở mắt ra thì thấy cô tiếp viên hàng không đang đứng bên cái xe chở đồ uống. Tôi gọi Sprite. Nhưng nhìn đám bọt sủi tôi lại thấy nhộn nhạo như sắp nôn đến nơi.
Đêm thứ hai, tôi đã phải uống thứ nước ngọt bị bọn chúng nhổ nước bọt vào. Cô chủ nhiệm đã biết việc chúng uống rượu và cảnh cáo về trường sẽ bàn đến chuyện đó sau. Tôi ấm ức vô cùng khi cô biết chúng uống rượu mà lại không hề biết những trò chúng đã gây ra cho tôi.
“Không phải tớ mách cô đâu. Nếu tớ mách sao cô lại không biết những gì tớ đã phải chịu đựng chứ?”
Tôi vô thức thốt ra.
“Chịu đựng? Mày thì phải chịu đựng cái quái gì hả? Thế còn bọn tao phải chịu đựng những đứa học giỏi như mày thì sao? Vì những đứa như mày mà bọn tao bị coi như rác rưởi còn gì.”
“Con khốn này. Nếu mày không mách thì làm sao bà chủ nhiệm biết chuyện đêm qua được? Mày còn muốn đi học tử tế thì cứ liệu.”
Một đứa trong đám bọn chúng chọc chọc ngón tay vào ngực tôi, chỉ vậy thôi cũng khiến tôi lảo đảo lùi ra sau, va vào tường. Bức tường cứng đờ và lạnh ngắt chạm vào lưng như muốn nhắc nhở tôi cái hiện thực không thể trốn tránh.
Tôi uống cốc Sprite mà chúng đã nhổ nước bọt vào rồi gắng nhịn cơn buồn nôn nhận lấy cốc rượu chúng đưa. Để kìm cơn buồn nôn đang chực trào lên, tôi uống rượu ừng ực.
“Ối cha! Cũng không phải dạng vừa đâu!”
Rượu chảy xuống nhanh chóng lan khắp và đốt cháy huyết quản tôi, chẳng mấy chốc đầu tôi choáng váng còn cơ thể thì nhẹ bẫng bồng bềnh. Quang cảnh trước mặt tôi mờ ảo như trong mơ. Đứa ném bao thuốc lá cho tôi hình như là Mi Young. Năm ngoái nó có thế này đâu nhỉ, điều gì đã khiến nó thay đổi đến vậy chứ.
Hình như con quái vật men rượu đã chế ngự linh hồn tôi nên điếu thuốc lá trông cũng không còn đáng sợ nữa. Rồi như một nghi thức thắp nến vòng tròn, Mi Young châm lửa cho điếu thuốc của tôi. Chắc mẩm thuốc lá hẳn cũng đỡ hơn thuốc độc, tôi cắn chặt răng và rít một hơi. Tuy ho sặc sụa nhưng tôi vẫn cắn răng hút tiếp. Sau khi hút được vài hơi thuốc, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, rồi tôi bất tỉnh. Như trong cơn mơ hỗn loạn, có ai gọi tên tôi, lắc lắc người tôi, tát vào má tôi. Rồi một cái khăn lạnh táp vào mặt tôi...
“Không phải lỗi của tớ.”
Đấy là câu đầu tiên tôi thốt ra sau khi tỉnh lại. Không, là suy nghĩ của tôi mới đúng.
“Không phải lỗi của tớ.”
Nước mắt trào ra từ khóe mắt chảy ướt đẫm vành tai tôi. Nếu biết tôi đã uống rượu, đã hút thuốc, không biết vẻ mặt bố mẹ sẽ thế nào? Liệu bố mẹ có hiểu tôi đã phải làm vậy trong hoàn cảnh nào, cảm xúc của tôi lúc ấy ra sao không?
#
Phiếu điểm thông báo tôi đứng thứ nhất toàn trường đã thay đổi cái nhìn của bố mẹ về tôi. Mình nên báo cho mẹ biết như thế nào nhỉ, giây phút biết mình đứng thứ nhất tôi đã tưởng tượng thật nhiều.
Đá tung giày ra rồi chạy đến khoe loạn lên với mẹ? Nhắn tin vào điện thoại cho mẹ? Vừa ăn cơm tối vừa báo cho mẹ biết bằng vẻ mặt thờ ơ? Hay là đánh tiếng với Yu Seon và Yu Mi trước nhỉ? Dù đã tưởng tượng ra bao kịch bản nhưng phải đến tận khi có phiếu điểm tôi mới chính thức báo cho mẹ biết. Mẹ đón lấy tờ phiếu điểm bằng vẻ mặt lãnh đạm rồi nhìn lại tôi như không tin vào mắt mình. Rồi vẫn trên gương mặt đang nhìn tôi chằm chằm ấy, mẹ nở một nụ cười mơ hồ.
“Con gặp may thôi. Đề ra trúng nhiều câu con học rồi.”
Tuy nói giọng như thể chẳng phải chuyện gì ghê gớm nhưng cũng không hẳn là tôi chỉ cố ý làm màu.
Dù học hành chăm chỉ thật nhưng bản thân tôi cũng không ngờ mình sẽ đứng thứ nhất. Năm ngoái tôi cũng có lần nhất lớp, nhưng nhất trường thế này mới là lần đầu. Tôi giả như không quan tâm nhưng vẫn lén nhìn mẹ phấn khởi báo tin cho bố và bà nội rồi gọi điện đến trường, đến trung tâm học thêm, tới các gia sư để cảm ơn rối rít.
Để chúc mừng sự kiện này, bố mời cả nhà ăn tối ở một nhà hàng khách sạn sang trọng. So với ở nhà, chúng tôi gặp bố ở những nơi trang trọng như nhà hàng hay các sự kiện kèm gia đình nhiều hơn cả. Ở những chỗ đó bố nhìn rất bảnh và đáng ngưỡng mộ nhưng đồng thời cũng đầy xa cách, nên thường ngày tôi vẫn khó gần gũi với bố.
“Con đã cố gắng nhiều rồi. So với đứng thứ nhất, giữ vị trí thứ nhất đó còn khó hơn nhiều. Tuy mọi người vẫn nói thứ hạng thành tích học tập ở trường không phải thứ hạng ngoài xã hội nhưng đó chỉ là lời bao biện của những kẻ học dốt mà thôi, ở xã hội chúng ta bây giờ càng học giỏi sẽ càng có nhiều cơ hội lựa chọn. Sau này, con hãy cố giữ vững phong độ. Yu Seon và Yu Mi cũng noi gương chị mà chăm chỉ học đấy nhé.”
Từ trước đến giờ bố chưa từng nói với tôi câu nào dài như thế.
Mẹ dẫn tôi đến cửa hàng của một nhãn hiệu nổi tiếng và mua cho tôi một cái áo mới để tôi mặc đi tham quan, Yu Seon và Yu Mi, dù chỉ trong chốc lát, cũng đã tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời tôi với ánh mắt tự hào.
“Thì ít nhất nó cũng phải học giỏi chứ. Học dốt thì có mà ăn hại à?”
Tuy nói thế nhưng trước ngày tôi đi tham quan, bà nội vẫn gọi tôi tới và cho tôi một phong bì đựng tiền tiêu vặt.
“Chủ tịch, con bé đứng nhất trường rồi đấy. Nó biết làm tròn bổn phận rồi, ông đừng lo lắng quá.”
Bà nội nhìn bức ảnh ông nội treo trên tường và nói. Ông nội mất hồi tôi học lớp Sáu. Bố tôi là con trai duy nhất bà sinh được sau khi đã đẻ hai bác gái. Dưới bố còn một cô út kém bố khá nhiều tuổi. Trong ký ức của tôi, ông nội chỉ là một người rất nghiêm khắc và đáng sợ.
Với vị trí nhất trường này, tôi cảm giác như cuối cùng cũng đã tìm được chỗ đứng của mình. Là con gái cả của bố mẹ, chị cả của hai em gái, và cháu gái cả của bà nội.
Tôi sợ chuyện mình uống rượu hút thuốc sẽ bị lộ ra. Nhưng những đứa đã bắt nạt tôi thì chẳng sợ sệt chút gì cả.
Mi Young và Soo Jung đang cùng nhau băng qua lối đi, chắc chúng đi vệ sinh. Tim tôi đập nhanh hơn. Hai đứa nó lướt qua chỗ tôi ngồi, vừa đi vừa cười nói rôm rả. Có vẻ như chúng không biết tôi ngồi ở đây. Bọn chúng đã từng là những thiếu nữ mười lăm hết mực bình thường. Suốt thời gian qua chúng đã chỉ như vậy. Thế mà chúng khi đi chơi vào ban ngày và chúng khi trở về nhà nghỉ vào buổi tối hôm ấy thật quá ư khác nhau.
“Không phải lỗi của tớ! Tớ đã bảo là không phải rồi!”
Như cơn co thắt đột ngột, câu đó chỉ chực vọt ra khỏi miệng tôi.
“Này, cậu đau ở đâu hả?”
Có ai đó huých tôi. Tôi ngẩng lên thì thấy Yu Jin Lớn đã đang đứng trước mặt mình.
“Mặt cậu nhợt nhạt lắm. Không phải cậu bị say máy bay đấy chứ?”
Yu Jin Lớn trợn cặp mắt ti hí lên. Tôi lắc đầu. Cậu ta bỏ về chỗ ngồi của mình.
Cậu ta cũng thật là vô lo vô nghĩ. Sau kỳ thi giữa kỳ, Yu Jin Lớn là người chịu tổn thất nhiều nhất vì cái đứa đứng thứ nhất là tôi. Chỉ do cùng tên với tôi không những cậu ta bị công khai điểm số mà còn trở thành tâm điểm lôi kéo sự chú ý. Điểm chác làng nhàng như thế mà vẫn đi lại thản nhiên như không, tôi cũng không rõ cậu ta tốt tính hay ngốc nghếch nữa.
Xuống đến sân bay, tôi bật nguồn điện thoại thì nhận được tin nhắn mẹ đang chờ để đón tôi. Sau khi giải tán theo lớp, tôi đi vào nhà vệ sinh. Tôi rửa tay rồi nhìn mình ở trong gương. Cũng giống Mi Young hay Soo Jung, khó mà phát hiện ra dấu tích đã từng uống rượu hay hút thuốc trên mặt tôi. Trong gương chỉ có dáng vẻ của một đứa đã đứng nhất toàn trường. Phải, đó chỉ là việc không thể tránh khỏi thôi. Chỉ cần tôi ngậm miệng thì sẽ không ai biết cả. Để hở ra chuyện đó cũng chẳng có lợi lộc gì nên chắc chúng sẽ không oang oang đi kể khắp nơi đâu.
Tôi gọi điện cho mẹ thì được mẹ chỉ cho chỗ bà đang đứng đợi. Nếu tôi kể lại chuyện mình đã phải chịu đựng suốt chuyến đi tham quan, liệu mẹ sẽ nói gì nhỉ? Tôi muốn kể chuyện đó, cho ai cũng được. Và, tôi muốn nghe người đó đáp lại tôi rằng, “Không sao đâu, không phải lỗi của Yu Jin đâu.” Nếu thế thì có lẽ tôi sẽ quên được hết.
Nhìn thấy tôi mẹ liền vẫy tay. Phải, tôi sẽ kể với mẹ. Tôi vẫy tay đáp lại rồi đang định chạy về phía mẹ thì đúng khoảnh khắc ấy, thấy tôi đã nhận ra mẹ, mẹ liền quay lưng đi về phía ô tô. Khoảng cách bất biến giữa tôi và mẹ lại xuất hiện rồi. Tôi ủ dột bước đi. Lẽ nào tôi cũng phải thấy biết ơn vì mẹ đã ra tận sân bay đón tôi như thế này?
Tôi vừa đi vừa đưa mắt đuổi theo dáng lưng mảnh mai như thiếu nữ của mẹ. Nhưng từ phía đối diện bỗng có một cô bước tới, có vẻ như cô ấy quen biết mẹ. Tôi ở cách khá xa nên không nghe rõ tiếng hai người trò chuyện. Mẹ quay lại liếc nhìn tôi. Sắc mặt mẹ rõ ràng là đang hoảng hốt. Tôi chần chừ dừng bước. Bởi ánh mắt mẹ như đang muốn hét lên với tôi rằng “Đừng có lại đây!”
Rồi cô kia nhanh chóng đi qua mẹ và tiến về chỗ tôi đang đứng. Tuy đã nhìn thấy tôi nhưng có vẻ như không biết tôi là con gái mẹ, cô ấy cứ thế băng qua. Nhưng hình như tôi đã gặp cô ấy ở đâu đó. Tôi quay đầu nhìn theo thì liền cảm nhận được ánh mắt đằng sau gáy. Tôi quay lại, vừa chạm ánh mắt tôi mẹ đã liền quay đầu đi. Tôi rảo bước về phía mẹ, à không, về phía xe ô tô đang đỗ.
“Ai vậy mẹ? Con có biết cô ấy không ạ?”
Tôi vừa lên xe vừa hỏi mẹ.
“Con... con làm sao biết người đó được hả? Cài dây an toàn vào.”
Đó là cuộc đối thoại đầu tiên của hai mẹ con tôi sau bốn ngày không gặp nhau. Mẹ nắm vô lăng, mặt đanh lại.
Vài ngày sau, tôi lại gặp cô ấy ở trường. Tôi vừa mua đồ ở hàng văn phòng phẩm, đang định quay đi thì nghe ai gọi “Cháu ơi”. Tôi quay đầu lại thì thấy một cô nhìn quen quen như đã gặp ở đâu đó.
“Cô gọi cháu ạ?”
“Phải. Cháu học lớp mấy rồi?”
Tôi trả lời lớp Tám thì cô ấy hỏi tôi học lớp nào.
“Lớp 8/6 ạ.”
“Hay quá. Hóa ra cùng lớp với Yu Jin nhà cô. Cháu đưa cái này cho con bé giúp cô được không? Hôm nay có tiết Thể dục mà không hiểu sao nó lại để quên đồng phục thể dục ở nhà cơ chứ.”
Yu Jin ư? Lúc đó, tôi chợt nhớ lại cái cô hôm trước đã nói chuyện với mẹ ở sân bay. Cô ấy là mẹ của Yu Jin Lớn. Hôm đó tôi thấy cô ấy quen quen có lẽ là vì khuôn mặt có nét giống Yu Jin Lớn. Nhưng làm sao cô ấy lại biết mẹ tôi nhỉ? Ý nghĩ ấy khiến tôi ngây người ra như bị phang một cú vào đầu.
“Nhờ cháu nhé.”
Mẹ Yu Jin Lớn đưa túi đựng đồng phục thể dục cho tôi rồi quay đi.
Tại sao cô ấy lại biết mẹ tôi? Tim tôi bắt đầu đập thình thịch thình thịch.