Bên ngoài không biết từ khi nào trời đã đổ mưa. Cứ mỗi khi đi qua nơi nào sáng đèn đường là lại thấy những hạt mưa va vào cửa sổ, chảy xuống thành một vệt dài. Thức dậy một mình, tâm trạng hưng phấn đã biến đâu mất, chỉ để lại nỗi buồn. Cứ như không phải tôi đã bỏ nhà đi mà là tôi đang ngủ ở nhà thì tỉnh dậy, thấy cả nhà đã bỏ tôi lại một mình mà đi đâu mất. Có lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi mãi quanh quẩn trong màn mưa.
Tôi nhớ đến mẹ. Bây giờ mẹ đang thế nào nhỉ. Liệu mẹ có tưởng tượng nổi tôi đang ngồi tàu hỏa đi biển Donghae không? Về rồi tôi sẽ phải ăn nói thế nào đây? Bảo rằng vì Yu Jin Bé không muốn về nhà nên con không còn cách nào khác phải đi cùng nó thì liệu mẹ có tha thứ cho tôi không? Nhưng đổ tại cho Yu Jin Bé có lẽ chỉ là bao biện thôi. Nếu không phải nghe Geon Woo nói lời chia tay, liệu tôi có cùng Yu Jin Bé lên tàu? Tôi không đủ tự tin để trả lời “Không” cho câu tự vấn ấy.
Nếu chuyện đó chưa từng xảy ra với tôi, có lẽ tôi đã không chạy ngay đến khi nhận được cú điện thoại từ Yu Jin Bé. Dường như mọi biến cố xảy ra trong đời tôi đều có Yu Jin Bé chen vào. Dù là bất cứ chuyện gì. Tuy đổ lỗi cho người này người kia nhưng rốt cuộc đều là lỗi của chính mình. Bởi so với tự nhận lỗi, đổ lỗi cho người khác bao giờ cũng khiến người ta thanh thản hơn mà. Chính ra kẻ không may mắn có khi lại là Yu Jin Bé. Nếu tôi và So Ra không chạy đến cứu thì bằng cách nào đó, nó sẽ phải tự giải quyết với gia đình mình thôi. Nếu vậy thì đã chẳng có chuyện chúng tôi lên chuyến tàu đêm này. Lẽ nào tất cả đều có lỗi?
Tôi cúi xuống nhìn Yu Jin Bé đang dựa vào mình say ngủ. Con bé này khi ngủ vẫn mang vẻ mặt như thể ngay cả trong mơ cũng không thể trút bỏ gánh nặng. Tôi thì, chỉ là không cảm nhận được sâu sắc thôi, chứ cũng không thể chối là bản thân không mang gánh nặng trong lòng. Chỉ cần nhìn cái kiểu tôi giữ bí mật chuyện đó với cả So Ra, con bạn thân nhất, là đủ biết.
Lúc tôi nhắc lại lời mẹ Geon Woo đã nói, Yu Jin Bé nắm tay tôi thật chặt. Bàn tay ấy run lên bần bật. Hơn cả cơn phẫn nộ của mẹ, hơn cả khi được So Ra ôm vào lòng, lúc đó tôi cảm thấy mình được an ủi một cách chân thành nhất. Con bé này cứ như một tôi khác vậy. Tôi tìm tay Yu Jin Bé, nắm lấy. Cái bàn tay nhỏ xíu mềm mại nắm thật thích. Tôi tựa má lên đầu con bé. Chúng tôi có thể dựa vào nhau ngủ thế này, chỉ cần thế này thôi thì chuyện xảy ra chẳng còn gì sai trái hay đáng hối hận hết. Tôi chìm vào giấc ngủ tinh sương mơ ảo.
“Hai đứa ơi, đến rồi. Dậy đi!”
Người đánh thức tôi và Yu Jin Bé dậy là So Ra. Tôi vừa mở mắt đã thấy So Ra hớn hở chỉ tay ra ngoài. Trong tàu nhốn nháo vì mọi người đang chuẩn bị xuống ga.
“Nhìn đằng kia kìa, biển đấy!”
Biển trải dài bên ngoài cửa sổ. May mà mưa đã tạnh, có điều, nhìn tóc tai áo xống người nào người nấy đều bay phấp phới thì có vẻ gió đang thổi rất mạnh, sóng biển cũng chồm lên thật cao. Dù đây là lần thứ hai đến đây, nhưng không biết vì thời tiết khác hay tâm thế đã đổi thay mà tôi thấy lạ lẫm như mới tới lần đầu.
“Yu Jin Bé ơi, dậy đi.”
Tôi đánh thức Yu Jin Bé đã gục xuống bên cạnh, người co quắp như con tôm. Yu Jin Bé bật dậy, dáo dác nhìn quanh với sắc mặt lo lắng.
“Tới nơi rồi, đến biển rồi. Chả có đứa bảo muốn đến biển còn gì!”
So Ra hét toáng lên với Yu Jin Bé. Con bé dõi mắt nhìn biển ở bên ngoài cửa sổ tàu. Tôi thấy đại dương cuộn sóng đang ngập tràn trong đôi mắt to tròn của Yu Jin Bé.
Ba đứa chúng tôi chen qua dòng người xuống tàu. Có lẽ vì phải ngồi lâu ở tư thế không thoải mái nên khắp người tôi đau nhức mỏi nhừ. Vừa xuống tàu tôi liền vươn vai. Đón chúng tôi đầu tiên là cơn gió bạo liệt. Ngay lập tức cánh tay tôi sởn gai ốc. Nhìn bãi cát khô coong thế kia chắc ở đây không bị mưa rồi.
“Oaa! Biển kìa!”
So Ra vừa dang rộng hai tay vừa hét to. Để lại những dấu chân trên bãi cát, chúng tôi chạy về phía biển. Không biết vì thời tiết âm u hay vì sương mù mà đại dương mờ ảo cứ quằn quại trở mình không yên như thể sắp nổi biến gì vậy. Những con sóng bạc đầu nhìn tựa nỗi lòng không thể kiềm chế đang sôi lên sùng sục của biển. Tôi thích biển cuộn xoáy đến tận đáy như thế này hơn là biển lặng. Ba chúng tôi đắm chìm trong suy nghĩ và ngắm nhìn biển một lúc lâu. Tiếng So Ra lẫn với tiếng gió thổi tới.
“Này, nhìn biển thế này tao đã hiểu tại sao người ta lại bảo tuổi bọn mình là tuổi gió giật sóng vồ rồi. Cái gió thổi phần phật này, cả những con sóng đang lao vào bờ kia, chính là tâm trạng của tao đó!”
Thật không ngờ những lời đó lại được thốt ra từ miệng So Ra, cái đứa lúc nào cũng thong thả như kẻ đi ngang qua nhìn nhân tình thế thái. Nếu vẽ So Ra thành một khung cảnh, hiện lên trong tâm trí tôi sẽ là cảnh nó nằm lăn lóc dưới tán cây xanh mát vào một ngày mùa hè. Thế mà nó lại bảo cái gió phần phật và đám sóng cồn cào kia là tâm trạng của nó ư. Tôi cảm thấy có lỗi vì làm bạn thân, bám lấy nó không rời suốt ba năm trời mà vẫn chưa thể hiểu hết về nó.
Thế còn Yu Jin Bé? Không dễ gợi lên một khung cảnh về Yu Jin Bé. Con bé đã để tôi thấy quá nhiều dáng vẻ khác nhau nên tôi không bắt được một hình dung cụ thể nào cả. Trong ký ức, Yu Jin Bé là cô công chúa nhỏ mắt to tròn. Gặp lại ở tuổi mười lăm, Yu Jin Bé là một học sinh gương mẫu học hành giỏi giang. Tiếp sau đó là hình ảnh Yu Jin Bé nhuộm tóc xanh nhảy trên đường phố. Và bây giờ, là Yu Jin Bé đứng bên cạnh tôi, tóc xõa tung trong gió, mắt mở to trừng trừng nhìn biển.
Còn tôi, sẽ được vẽ nên trong tâm trí hai đứa kia với dáng hình nào? Tôi lại hướng mắt nhìn về biển. Bầu trời với những đám mây trắng trôi dạt theo gió nhìn chẳng khác biển với những con sóng nhe nanh trắng đang xô bờ là bao. Trời và biển hòa vào nhau ở đường chân trời, không còn phân biệt được đâu với đâu nữa.
“Này hai đứa, trời âm u quá chắc không ngắm mặt trời mọc được rồi. Nhưng vẫn phải giữ kế hoạch vừa ăn sáng vừa ngắm biển chứ nhỉ? Bọn mình đi ăn mì cốc đi.”
So Ra nói to. Ở bãi biển có đầy những xe hàng rong bán mì cốc, trà hay đồng hồ cát. Nếu So Ra không nói thì tôi cũng đang định rủ. Mùi mì cốc khiến nước miếng trong miệng tôi ứa ra.
“Bọn mình ăn mì cốc rồi uống cà phê nữa đi.”
Yu Jin Bé gật đầu, môi nó đã thâm sịt lại. Con bé lạnh vì gió.
Bọn tôi chạy đến hàng bán mì cốc. Tôi mở ba lô ra để lấy tiền trả. Nhưng chẳng thấy phong bì tiền đâu cả. Hôm qua bọn tôi đã quyết định gom tiền vào làm một mối để tôi giữ. Yu Jin Bé không có tiền, tôi và So Ra thì góp tiền học thêm. Bọn tôi quyết cứ tiêu trước rồi sau nếu còn thừa thì chia đôi. Sau khi trả tiền vé tàu và mua vài thứ linh tinh, trong phong bì vẫn còn khá nhiều tiền. Lúc mua cơm cuộn trên tàu rõ ràng là vẫn còn cơ mà. Tôi dốc ngược ba lô, đổ hết đồ bên trong xuống bãi cát để tìm nhưng cũng chỉ thấy sách vở học thêm với hộp bút hay sổ tay chứ chẳng thấy phong bì tiền đâu. Tôi thót tim.
“Làm sao bây giờ? Hình như bị lấy trộm rồi!”
Tôi như sắp khóc đến nơi. Mặt So Ra đột nhiên trắng bệch.
“Cái máy MP3 của tao! Cái đó là của bà Bo Ra!”
So Ra cuống quýt lục cặp rồi lôi ra cái máy MP3 ôm lên ngực. Tôi lập tức cảm thấy bị phản bội, bởi trong khi mình đang lòng như lửa đốt vì mất tiền thì con bạn thân lại lôi cái máy MP3 ra mà khoái chí một mình.
“Mà làm mất tiền rồi giờ tính thế nào đây?”
Đến lúc đó So Ra mới hỏi như thể đó chẳng phải chuyện của nó.
“Chắc trong lúc bọn mình ngủ có người lấy trộm rồi.”
Tôi hơi tủi thân vì So Ra nói là “làm mất tiền” thay vì “bị trộm mất”. Nghe cứ như nó đang đổ hết tội lỗi cho tôi vậy. Dù gì thì bây giờ chúng tôi cũng đã không một xu dính túi.
“Các cháu, mì cốc được rồi này.”
Cô bán hàng nhắc. Tôi hoảng hốt dõi nhìn cốc mì được đổ đầy nước. Cốc mì đã bóc ra đã đổ nước vào rồi làm sao có thể nói là không mua nữa chứ, tôi dằn vặt. Nhưng dù có bị xấu mặt, dù có bị chửi te tua, tôi cũng phải chịu trách nhiệm thôi.
“Cô ơi...”
Tôi mở miệng, nói giọng như sắp khóc.
“Đợi tí! Có khi hôm qua mua đồ ăn vặt ở ga tàu xong tao vẫn còn giữ tiền thừa đấy.”
So Ra nói. Tôi nhớ lại lúc mình mua vé tàu đã đưa 10.000 won cho So Ra đi mua đồ ăn linh tinh. Câu nói của So Ra khiến tâm trạng tôi lập tức bừng sáng như vầng mặt trời xua tan mây đen. Tôi khẩn thiết cầu mong So Ra đã quên mà không đưa lại tiền thừa cho tôi. Như đào được mỏ vàng, So Ra lôi tiền từ trong túi ra. Trong đó có một đồng 100 won bị rơi xuống cát. Không khác gì con rắn hổ mang đói khát phát hiện ra con mồi, tôi lao người tới nhặt đồng tiền đang sắp bị cát nuốt chửng. Không ngờ đồng 100 won cỏn con lại đến với cuộc đời tôi mang theo ý nghĩa lớn lao như vậy.
“Bao nhiêu? Đủ tiền mì không?”
Tính cả đồng 100 won suýt mất chúng tôi cũng chật vật đủ tiền trả tiền mì. Rồi chúng tôi nhận lấy những cốc mì với tấm lòng thành kính như đám dân đen nhận quà nữ hoàng ban. Sau đó, mỗi đứa trang trọng bưng một cốc mì trên tay, chúng tôi tìm tới một chỗ yên tĩnh.
“Chao ôi, đây đã là bữa ăn thịnh soạn cuối cùng của chúng ta rồi! Thôi thì có thực mới vực được đạo, cứ ăn trước đã!”
So Ra ngắm nghía cốc mì một hồi rồi mở nắp, bắt đầu ăn. Mùi mì kích thích cái bụng đói meo của tôi. Tôi đang luống cuống mở nắp cốc mì thì bắt gặp ánh mắt Yu Jin Bé. Trên mặt con bé tràn ngập nỗi sợ hãi.
“Nghe lời So Ra, mình cứ ăn đã rồi tính sau. Mì trương lên chán lắm, ăn không nổi đâu.”
Nói với Yu Jin Bé như thế nhưng chính tôi cũng chẳng nuốt trôi mì. Tiền học phí đó là tiền mẹ tôi đã phải đứng bán hàng đến phù cả chân mới kiếm được. Tuy lấy tiền đó ra để đi chơi nhưng tôi cũng không định tiêu hết sạch. Tôi định sẽ giữ lại một ít để sau về cầu xin mẹ tha thứ, rồi bảo mẹ cắt bớt tiền tiêu vặt bù vào số còn thiếu. Nhưng giờ thì chúng tôi đã bị chôm sạch, đến tiền mua vé tàu về còn chẳng có chứ đừng nói tới giữ lại chút đỉnh, và chỉ còn biết ngồi co ro ở bờ biển lộng gió ăn mì cốc.
Một giọt nước mắt rỏ xuống cốc mì. Mì cốc là món tuyệt phẩm mà chính chúng tôi đã lựa chọn. Tôi thực sự cũng đã rất muốn ăn mì cốc. Nhưng sau khi biết mình đã mất sạch tiền, mì cốc lại trở thành thứ đồ ăn rẻ rúng chỉ càng làm nổi bật thêm cái hoàn cảnh thảm hại của chúng tôi.
Tôi bỏ dở cốc mì, nhìn ra xung quanh. Tôi ghen tị với tiếng cười vô lo của những người đang đi dọc bờ biển. Hẳn trong số họ chẳng có ai đánh mất tiền đâu.
Tôi thậm chí còn thấy ấm ức, cùng đi một chuyến tàu đến đây, tại sao họ thì bình an vô sự chỉ mình chúng tôi là mất tiền cơ chứ.
Tôi liếc nhìn Yu Jin Bé và So Ra, hai đứa nó vẫn đang chăm chỉ ăn mì. Phải lắm, so với cái đứa cầm tiền rồi làm mất như tôi thì hẳn chúng nó cảm thấy ít trách nhiệm hơn nên cũng thanh thản hơn chứ gì. Yu Jin Bé, cái đứa không góp một xu, đang thổi mì phù phù rồi còn húp nước xì xụp. So Ra liệu có đang suy tính sau này bắt tôi đền số tiền đã làm mất không nhỉ. Tôi vô thức nghĩ lan man.
Tôi không đợi hai đứa kia ăn hết đã đứng lên đi vứt cốc mì vẫn còn đầy nguyên vào thùng rác. Lúc tôi quay lại thì đến lượt Yu Jin Bé cầm hai cốc mì rỗng không đi vứt.
“Làm thế nào đây?”
Tôi vừa tiến đến gần, So Ra liền hỏi.
“Cái gì?”
Vì nghe như thể đang bị So Ra truy cứu trách nhiệm nên tôi cộc cằn hỏi lại.
“Giờ bọn mình chỉ còn cách gọi về nhà thôi.”
So Ra giơ điện thoại lên. Câu nói của nó tuy khác những gì tôi đã tưởng tượng, nhưng với tôi thì cũng như nhau cả thôi.
Vì tôi đã làm mất tiền nên chắc So Ra sẽ sai tôi gọi điện chứ gì. Dù có chết tôi cũng không thể làm thế. Tôi đã muốn chứng minh cho gia đình mình thấy rằng, tuy tôi đi chơi mà không xin phép nhưng vẫn có thể an toàn trở về và chuyến đi này hoàn toàn không phải là vô ích. Trong lúc con tàu chạy qua những đường hầm, tôi đã suy nghĩ nhiều điều. Tôi phải cho mọi người ở nhà thấy mình đã vụt trưởng thành. Thế mà rốt cuộc chuyến đi lại hỏng bét, hết làm mất tiền trên con tàu chạy xuyên đêm rồi lại phải ăn mì cốc thay bữa sáng, tôi không thể gọi điện cho mẹ trong tình cảnh này được.
“Tao không thể. Tao thực sự không thể.”
Tôi co chân lên, vừa ôm lấy đầu gối vừa lắc đầu quầy quậy. Giây phút tôi mở điện thoại lên, như bổ quả bầu thần, mẹ sẽ nhảy vụt ra túm lấy tóc tôi mất thôi.
“Yu Jin Bé, cậu nghĩ sao? Giờ chắc chỉ còn cách liên lạc về nhà thôi nhỉ?”
Lần này So Ra hỏi Yu Jin Bé đang tiến về chỗ tôi ngồi. Tôi ngước lên nhìn con bé. Nhân tố quyết định khiến chúng tôi đến đây chính là nó. Vì Yu Jin Bé đã bảo là không muốn về nhà và muốn đi biển. Nếu không vì Yu Jin Bé thì hôm qua tôi và So Ra đã đến trung tâm học thêm và đóng học phí mà không có bất cứ chuyện gì xảy ra, và bây giờ hẳn đang đón bình minh an lành như thường ngày. Tôi quên hết những điều đã nghĩ trên tàu, lại thấy oán hận Yu Jin Bé vì đã chen vào cuộc đời tôi và gây ra bao rắc rối. Con bé đang nhìn xuống chân với vẻ mặt bối rối.
“Được rồi. Gọi về nhà cậu chắc khó. Tớ biết rồi. Để tớ gọi cho.”
So Ra nói đầy quyết tâm.
“Mày, mày không sao chứ?”
Mặt tôi đỏ bừng như thể bị nhìn thấu những suy nghĩ trong lòng, như chiếc đồng hồ cát trong suốt nhìn rõ cả cát chảy bên trong.
“Tao cũng không dám nói với mẹ đâu. Chắc mẹ tao giết tao mất. Tao định gửi tin nhắn cho bà Bo Ra thôi.”
“Mày định bảo thế nào?”
“Chắc là bảo, Em đang ở Jeong Dong Jin mà bị mất hết tiền rồi chị đến đón em với.”
So Ra hít thở sâu rồi mở điện thoại lên.
“So Ra à, mày bảo chị Bo Ra đến đây một mình thôi, đừng báo ai biết.”
Nếu có thể, tôi muốn trì hoãn thời gian gặp lại người lớn. Tôi muốn nghe chị Bo Ra kể lại tình hình trước để chuẩn bị tinh thần trên đường về.
“Dù gì, mẹ tao chắc cũng bận việc siêu thị không đến được đâu, trừ phi hay tin tao đã bỏ mạng. Đi cùng bà Bo Ra về tao cũng chỉ mong không bị đuổi ra khỏi nhà là may rồi. Hiu, nhiều tin nhắn với tin thoại quá.”
Tôi với Yu Jin Bé đến ngồi bên cạnh So Ra đọc các tin nhắn. Tất cả đều là của chị Bo Ra. Trong số đó có một tin với nội dung thế này.
- Cả Yu Jin cũng đi cùng hả? Ba đứa đi cùng nhau phải không?
“Này, nhà mày cũng giỏi thu thập thông tin thật đấy. Ba đứa mình mới đi cùng nhau lần đầu mà đã biết hết rồi.”
Mặt Yu Jin Bé trắng bệch. So Ra trả lời chị Bo Ra là ba chúng tôi đang ở cùng nhau rồi vội vàng tắt điện thoại.
“Vẫn chưa đến lúc nên bị ăn mắng mà.”
Tôi cũng cùng suy nghĩ với nó. Lát nữa bị mắng cũng chưa muộn.
Chúng tôi ngồi ở phòng chờ rồi lại đi ra biển. Đã báo tình hình cho chị Bo Ra nên tôi cũng nhẹ lòng hơn, bởi thế nào thì cũng sẽ có người đến đón. Giờ chúng tôi chỉ cần chờ đến lúc về là được, cho dù về sẽ bị mắng tơi tả. Kể cả chúng tôi có lên đường về luôn sau khi chị Bo Ra đến đón thì chắc cũng phải chiều mới về tới nhà.
Tôi và So Ra trở lại tâm trạng trước lúc biết bị mất tiền, nhưng Yu Jin Bé thì mặt mũi không những đã trắng bệch mà còn tái nhợt đi. Cũng phải thôi, nó bỏ nhà trong hoàn cảnh tệ hơn chúng tôi nhiều mà. Tôi phải tìm cách an ủi con bé mới được, chúng tôi cũng có một phần trách nhiệm vì đã vào hùa cùng nó rồi làm to chuyện lên đến mức này. Nếu là bạn thực sự, đáng lẽ chúng tôi đã phải cản nó. Tôi khoác vai Yu Jin Bé. Người con bé cứng đơ. Có vẻ những người xuống tàu cùng chúng tôi sau khi ngắm biển Jeong Dong Jin chán đã di chuyển đến nơi khác nên bãi biển vắng hơn hẳn. Chắc tại thời tiết xấu nên cũng không nhiều người đến đây. Đã mấy chuyến tàu đỗ lại thả khách xuống, nhưng chị Bo Ra hẳn còn lâu mới tới. Ngồi đợi không mãi cũng buồn. Tôi cũng dần chán biển rồi. Nhưng chúng tôi vẫn ngồi ngoài bãi cát, vì dù gì ở ngoài này vẫn còn hơn là trong phòng chờ.
So Ra chìa cho tôi một bên tai nghe máy MP3. Tôi nhướng mắt về phía Yu Jin Bé đang ngồi như tảng đá. Nếu chúng tôi không làm gì chắc con bé sẽ vĩnh viễn đơ ra như thế mất. So Ra huých Yu Jin Bé một cái rồi đưa cho nó một bên tai nghe. Yu Jin Bé cùng nghe nhạc với So Ra.
Rồi như thể muốn tôi cũng được nhập bọn, So Ra cất tiếng hát bài đang phát trong máy MP3. Là ca khúc của một nhóm nhạc đang rất nổi trong đám học sinh bọn tôi. Tôi cũng hát cùng So Ra. Yu Jin Bé vẫn ngồi yên tại chỗ nhưng vai đã bắt đầu nhún lên xuống. So Ra nhét nốt tai nghe bên kia vào tai Yu Jin Bé. Yu Jin Bé vừa quay ra nhìn, So Ra liền dựng con bé đứng dậy rồi bỏ cái máy MP3 vào túi nó. Rồi So Ra gật đầu với Yu Jin Bé. Nhìn cảnh đó, lồng ngực tôi dần nóng bừng lên. Tôi và So Ra cùng nhau hát tiếp bài hát.
Yu Jin Bé nhắm mắt lại và bắt đầu chuyển động theo nhạc. Những bước nhảy của Yu Jin Bé như đưa con bé tới một thế giới khác. Yu Jin Bé không còn là con bé đã bỏ nhà ra đi. Không còn là con bé trốn học thêm đi nhảy. Không còn là con bé chẳng thể nhớ những chuyện đã xảy ra hồi mình còn nhỏ xíu. Vậy nên, Yu Jin Bé không phải là một con bé nhảy để nổi loạn, để tự ngược đãi hay hủy hoại bản thân. Nó chỉ là một đứa trẻ muốn nhảy vì thích thôi. Nhảy kéo nó trở về với chính mình. Gương mặt nó khi nhảy trông thật bình yên và hạnh phúc. Những động tác nhảy tựa như thứ ngôn ngữ của riêng con bé, bao lâu nay bị chôn chặt trong lòng. Tôi và So Ra cùng nhảy để trò chuyện với Yu Jin Bé. So với Yu Jin Bé, chúng tôi nhảy thật vụng về và ngớ ngẩn, nhưng có hề gì. Bởi ba chúng tôi đang đối thoại hoàn hảo, bằng ngôn ngữ cơ thể của từng người. Gió thổi tóc và vạt áo của chúng tôi bay bay trông thật đẹp mắt.
“Con ranh con, mày làm náo loạn cả nhà lên còn tưởng thế là giỏi hay sao mà nhảy nhót điên rồ thế kia hả?”
Tiếng hét của ai đó theo gió vọng tới khiến chúng tôi giật mình dừng nhảy. Không ngờ đó lại là mẹ của So Ra. Tôi chưa kịp hiểu ra tình hình thì đã bị một người khác chạy tới ôm chầm. Là mùi của mẹ, quá đỗi thân quen ngay cả trong gió biển.
“Yu Jin ơi! Ôi trời ơi, Yu Jin ơi!”
Mẹ vừa khóc vừa gọi tên tôi. Nhưng tôi không thể vùi mặt mình vào ngực mẹ. Bởi tôi đã cao hơn mẹ rồi. Rốt cuộc lại thành ra là tôi ôm mẹ. Tôi ôm chặt mẹ vào lòng, cọ má mình vào đỉnh đầu mẹ. Nước mắt tôi thấm đẫm tóc mẹ. Trong tâm trí tôi, dường như cả chuyến đi chỉ còn lại khoảnh khắc đau khổ vì mất sạch tiền.
“Con nhóc này, chuyện này là sao hả? Có biết bố mẹ đã lo lắng thế nào không?”
Là bố. Mẹ đến đã khiến tôi bất ngờ rồi, không ngờ cả bố cũng theo cùng.
“Bố mẹ không phải đi làm ư, sao lại đến đây? Mẹ bảo nghỉ làm sẽ không được nhận tiền thưởng cơ mà?”
Tôi buông mẹ ra, nghẹn giọng hỏi.
“Cái con nhỏ này, bây giờ bố mẹ đi làm hay nghỉ thì quan trọng gì chứ hả! Yu Jin à, con không sao chứ? Không có chuyện gì xảy ra chứ?”
Mẹ âu yếm nựng mặt tôi bằng khuôn mặt đẫm nước mắt. Chỉ sau một đêm mà mặt mẹ đã trắng bệch như trăng non. Nhìn mẹ như thế tôi lại thấy cay sống mũi.
“Không, không có chuyện gì cả, a, chỉ trừ việc con đánh mất tiền đóng học thêm rồi.”
Tôi nói bằng giọng lí nha lí nhí.
“Không sao là tốt rồi. Không sao là tốt rồi.”
Bố xoa xoa lưng tôi. Tôi là đứa đã bỏ đi chơi, à không bỏ nhà đi bụi, thế mà chính bố mẹ mới là những người thay đổi. Chỉ sau một đêm mà đã trở nên bao dung hết mực thế này, có lẽ chính bố mẹ cũng đã trải qua một hành trình dài.
Trong vòng tay của bố mẹ, tôi nhìn thấy mẹ So Ra chạy trên bãi cát đuổi theo nó. Còn So Ra thì đang chạy thục mạng đến nỗi khó mà tin nổi nó chính là cái đứa thường ngày vẫn thong thả thảnh thơi. Mẹ So Ra đang chạy thì vấp ngã, ngồi bệt xuống bãi cát, đoạn bác ấy tháo một chiếc dép lê ném về phía con gái mình. Chiếc dép lê nhựa màu tím rơi ngay khi còn chưa kịp bay tới gần So Ra. Nó nhặt chiếc dép lên ngắm nghía một hồi rồi thôi không chạy nữa mà quay lại bước về phía mẹ. Mẹ So Ra đánh mấy phát vào lưng nó rồi kéo nó vào lòng. Về sau So Ra có kể lại với tôi. Lúc đó, vì nhìn thấy chiếc dép lê đã mòn vẹt mà nó không thể nào chạy được nữa.
“Mà mẹ đã gọi điện đến nhà Geon Woo làm ầm ĩ một phen rồi. Mẹ định sẽ không để cho cô ta yên nếu con mà có mệnh hệ gì. Yu Jin à, con không cần phải tổn thương vì những kẻ xảo trá như thế đâu.”
Mẹ nói, vuốt vuốt rồi vén tóc tôi lên. Đến lúc đó tôi mới nhớ lại chuyện Geon Woo. Tôi đã quên béng chuyện đó rồi.
Hẳn mẹ đã nghĩ tôi quá sốc và đau lòng vì chuyện Geon Woo nên mới bỏ nhà ra đi. Tôi cũng đoán ra nguyên nhân khiến bố mẹ trở nên bao dung tôi hết mực. Nhưng dù biết vậy, ý nghĩa của sự bao dung mới mẻ ấy vẫn không phai nhạt chút nào. Tôi cảm giác bố mẹ hẳn cũng đã thay đổi rất nhiều, giống như trong lòng tôi đã có bao điều đổi thay vậy. Tôi đã nhận ra tình yêu dành cho tôi trong sâu thẳm trái tim bố mẹ, như chưa từng nghi ngờ sự tồn tại của vầng mặt trời luôn tỏa sáng rực rỡ dù thỉnh thoảng có bị mây đen che khuất. Tôi đã cảm nhận được tình yêu ấy.
“Mẹ, từ giờ mẹ không cần như thế nữa đâu. Con hoàn toàn không sao cả.”
Tôi ôm eo bố, quàng vai mẹ rồi mỉm cười. Nếu là vì thất tình thì có lẽ cuộc bỏ nhà đi bụi của tôi đã thêm nhiều phần kịch tính, nhưng đáng tiếc lại không phải vậy. Không biết sau này chuyện xảy ra hồi mẫu giáo còn ảnh hưởng như thế nào đến cuộc đời tôi, nhưng tôi sẽ không bị tổn thương nữa đâu. Không, dù bị tổn thương tôi cũng sẽ đủ sức mạnh để tự chữa lành. Sức mạnh ấy sẽ lại xuất hiện. Như lần này.
Tôi chợt nhớ đến Yu Jin Bé. Tôi đã quên nó mất tiêu. Tôi nhìn quanh, phát hiện ra con bé đang đứng cách mình một quãng. Nó đang đứng ngây người như tượng dõi nhìn về đâu đó. Ở nơi ánh mắt Yu Jin Bé hướng đến, có một cô đang đứng. Cô ấy trông giống Yu Jin Bé đến nỗi chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra ngay. Trong lúc gia đình chúng tôi ôm ấp khóc lóc ầm ĩ làm đủ trò hội ngộ trùng phùng thì hai mẹ con họ chỉ đứng cách xa và dõi mắt nhìn nhau.