Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lẽ Nào Tôi Đã Không Nên Mở Chiếc Hộp Ấy?

❊ ❊ ❊

Ngoặt qua góc tòa nhà, nghĩ mình đã ra khỏi tầm nhìn của Yu Jin Lớn, tôi quỵ gối ngồi phịch xuống. Trải ra trước mắt tôi là sân thể dục vắng hoe. Như bị cái sân choán trọn tâm trí, nhất thời tôi không thể suy nghĩ được gì.

Hình như nghe có tiếng bước chân. Tôi đứng bật dậy, rồi bắt đầu chạy. Tôi không muốn để Yu Jin Lớn nhìn thấy bộ dạng này của mình. Phải sau khi chạy ra khỏi cổng trường và băng qua hai con đường dành cho ô tô tôi mới bước chậm lại. Đây là chỗ sáng sáng mẹ dừng xe cho tôi xuống, cũng là nơi xe buýt trường tiểu học của Yu Seon và Yu Mi đỗ. Tôi đã chạy nhanh đến mức tim như sắp vỡ tung vì thở gấp. Đến đây thì sẽ không có chuyện đụng phải Yu Jin Lớn nữa rồi.

Nhà tôi cách trường học bây giờ khá xa. Trường tiểu học dân lập nơi tôi từng học không có nhiều học sinh lắm. Hơn nữa, do có nhiều đứa đi du học sớm nên số lượng học sinh tốt nghiệp lại càng ít, những học sinh còn lại được chia về các quận hoặc khu mình sống để học lên tiếp cấp hai. Bởi vậy mà tôi đã nhập học cấp hai mà không có bất cứ bạn bè quen biết nào.

Mặc dù bị phân về trường khá xa nhà nhưng vì đây là trường nữ sinh chứ không phải nam nữ học chung nên tôi cũng hài lòng. Hồi tiểu học, ngồi chung một lớp với đám con trai vừa ấu trĩ vừa bẩn thỉu, tôi đã phải vừa học vừa nếm trải bao khổ sở.

Tôi tựa lưng vào thân cây ven đường, thở hổn hển. Phải đến khi nhịp thở dần ổn định trở lại, tâm trí tôi cũng mới bắt đầu quay về trạng thái bình thường. Chuyện này còn tệ hơn cả những gì tôi tưởng tượng nữa.

Bấy lâu nay, để hiểu mối quan hệ giữa tôi và mẹ, tôi đã tưởng tượng ra hai tình huống. Bởi nếu không làm vậy, tôi không thể nào dung nạp được con sông vô hình, cái con sông vô hình băng giá nằm chắn ngang giữa hai mẹ con tôi. Ai nhìn vào cũng thấy mẹ tôi là một người tận tụy với gia đình. Và hiển nhiên, mẹ cũng đối với tôi như vậy. Hồi học ở trường tiểu học toàn con cái nhà giàu, trong lớp, tôi luôn là đứa mặc áo quần xịn nhất và đẹp nhất. Mái tóc dài của tôi lúc nào cũng được chải buộc gọn gàng, giày của tôi lúc nào cũng sạch bong. Ngay cả những đứa rất ngăn nắp thỉnh thoảng cũng quên đồ đã được giặt sạch sẽ hồi cuối tuần và phải đi đôi giày trong nhà bẩn thỉu, nhưng tôi thì chưa từng một lần như thế. Hơn bất cứ ai, tôi là đứa trẻ được mẹ hết mực quan tâm.

Ở nhà cũng không khác ở trường là bao. Trong khi Yu Seon và Yu Mi cách nhau một tuổi phải ở chung một phòng thì tôi lại có phòng riêng được trang hoàng đẹp đẽ. Giá sách hay giường của tôi cũng là loại tốt hơn. Tôi còn có hẳn bàn trang điểm có gắn gương trang trí long lanh. Mặc dù hai đứa em đã nhiều lần phản đối, cho rằng mẹ phân biệt đối xử nhưng ngoài tôi ra, không ai thực sự hiểu rằng, sự phân biệt đối xử của mẹ chỉ dừng lại ở mức đó mà thôi. Giống như hoa giả dù có đẹp đến đâu cũng chẳng thể tỏa hương thơm, tôi không cảm nhận được chút yêu thương nào từ mẹ. Bởi vậy tôi đã nghĩ, có khi nào mẹ là mẹ kế của tôi.

Yu Seon và Yu Mi chắc chắn là con mẹ đẻ ra. Vì tôi vẫn còn nhớ như in bụng mẹ đã to lên và rồi mẹ đã đến bệnh viện khi bắt đầu bị co thắt. Nếu thế thì người mẹ đã đẻ ra tôi là ai? Là người như thế nào? Không phải là một phụ nữ xuất thân hèn kém như trong phim truyền hình rẻ tiền đấy chứ? Phải chăng vì dòng máu chảy trong người tôi mà mỗi lần nhìn tôi bà nội lại tỏ vẻ khó chịu? Thậm chí, tôi còn nghĩ hồi đi tham quan mình hút được thuốc lá dễ dàng như vậy biết đâu cũng là do tôi mang dòng máu khác.

Mẹ tôi quả nhiên không phải là cô con dâu lý tưởng của bà nội. Tôi đã nhiều lần nghe bà nội nói xấu nhà ngoại tôi. Bà nội tuy coi trọng danh dự và đạo lý nhưng lại không hề áp dụng những giá trị quan mình vẫn đề cao khi gièm pha chuyện bà ngoại tôi góa bụa một mình nuôi con, cùng các ông cậu chuyên gia gây rối của tôi. Bà nội gọi gia đình bên ngoại tôi là những kẻ hạ đẳng chỉ nhăm nhăm chớp thời cơ mà xâu xé. Tôi không thích bà ngoại lúc nào cũng khúm núm như đã thành bản tính. Tôi cũng không ưa các ông cậu khệnh khạng và ngông cuồng của mình. Tôi ghét cả việc phải gặp họ, dù chỉ đôi lần một năm. Bà nội đành nhận con gái của cái nhà như thế, tức mẹ tôi, về làm con dâu có lẽ cũng chỉ vì bố tôi đã lỡ có tôi.

Mẹ chỉ dành cho tôi sự quan tâm gần gũi tối thiểu có thể dành cho bất cứ ai. Ví dụ như khi tôi học giỏi hay khi tôi đi thi đoạt giải. Mấy cái này tôi có khoe với người qua đường hẳn họ cũng sẽ xoa đầu khen tôi thôi. Mẹ kế đối xử với con ghẻ kiểu đó là lẽ đương nhiên, tôi nghĩ vậy. Nếu những lúc tôi làm được gì đáng khen mà mẹ không bộc lộ chút cảm xúc nào thì chắc sẽ bị bà nội quở là đối xử với con riêng của chồng không ra gì. Tôi đoán thế cũng vì còn nhớ mang máng rằng bà nội cứ mỗi lần đang định nổi giận với mẹ mà thấy tôi xuất hiện là lại im bặt. Qua những tình cảm phức tạp mẹ thỉnh thoảng thể hiện với tôi, tôi phân tích ánh mắt rối bời của mẹ theo chiều hướng vì mẹ là mẹ kế của tôi. Cả những lúc tôi cảm giác như mẹ không biết phải đối xử với tôi thế nào, cả ánh nhìn pha lẫn sự thương hại mà bà nội nghiêm khắc chỉ dành riêng cho mỗi mình tôi, tôi cũng cho là do tôi không phải con đẻ của mẹ.

Còn một giả thiết trái ngược nữa, đó là tôi là con riêng mẹ dẫn về. Lý do bắt nguồn từ bàn tay bà ngoại vuốt ve tôi, sự vuốt ve tôi chỉ được trải nghiệm có đúng một lần. Hình như là hồi tôi học mẫu giáo. Bà ngoại đã vừa khóc ròng ròng vừa vuốt ve tôi bằng bàn tay chai sạn thô ráp. Rồi vừa vuốt ve tôi bà ngoại vừa nói như niệm chú.

“Con bé đáng thương, phải làm sao, phải làm sao.”

Nhưng mẹ tôi đã giận dữ gắt lên để chặn lời bà ngoại. Từ sau lần đó, hễ thấy bà ngoại nhìn mình là tôi lại thấy văng vẳng bên tai tiếng bà ngoại “Con bé đáng thương, phải làm sao, phải làm sao.” Phận con riêng phải theo mẹ sống cùng bố dượng thì đáng thương biết nhường nào. Phải tưởng tượng như vậy, tôi mới có thể hiểu được sự áp chế của bà nội và thái độ phục tùng tuyệt đối của mẹ. Vì cảm thấy có lỗi với gia đình nhà chồng và phải để ý ánh mắt người khác nên mẹ không thể tỏ lòng yêu thương với tôi. Có lẽ nào ánh mắt chất chứa những tình cảm phức tạp của mẹ đã chính là cách thể hiện lộ liễu nhất tình yêu mẹ dành cho đứa con gái đáng thương này?

Đứa con riêng theo mẹ về ở như tôi lại được chiều chuộng về mặt vật chất hơn cả Yu Seon và Yu Mi thì cũng bởi bà nội là người coi trọng thể diện hơn bất cứ điều gì. Vì bà phải cho người ta thấy rằng nhà nội tôi là những người hiểu đạo lý, cưu mang cả con cái người ngoài.

Sự tồn tại của bố, dù là trong tình huống nào, cũng không có ý nghĩa gì cả. Bởi trong trí nhớ của tôi bố luôn bận rộn hoặc vắng nhà. Những thứ đồ chơi bố mua về cho tôi sau mỗi lần đi công tác là bằng chứng duy nhất chứng tỏ tôi cũng có bố. Sau khi ông nội mất, bố phải gánh vác và quản lý cả công ty nên lại càng thêm bận. Bà nội luôn nói rằng, bố trước khi là trụ cột của một gia đình, còn phải là trụ cột cho toàn bộ nhân viên công ty đã. Yu Seon và Yu Mi cũng chưa một lần dám ý kiến gì về sự bận bịu và vắng mặt thường xuyên của bố.

Dù sao thì, tôi không ngốc đến độ khinh thường hay mỉa mai rằng sự sung túc vật chất tôi được hưởng là nhuốm màu giả dối và giả tạo. Tôi cũng không trẻ con đến nỗi nổi loạn vì bi quan trước tình cảnh của mình.

Gia đình tôi là một bức tranh ghép hình. Trong đó, những mảnh ghép nên tôi luôn được ghép lỏng lẻo, và vì thế chỉ cần bức tranh lớn hơi dao động là chúng sẽ long ra ngay. Muốn giữ được vị trí của mình trong tấm tranh ghép ấy, tôi phải trở thành con ngoan trò giỏi. Vị trí tôi được trao chính là như vậy. Không oán trách kêu ca, luôn lễ phép học giỏi.

Thế nhưng Yu Jin Lớn, chỉ trong khoảnh khắc, đã làm mọi thứ xáo trộn. Tôi cảm giác như tấm tranh ghép hình kia đã đổ ụp. Những mảnh ghép bung ra đầu tiên hiển nhiên là tôi. Liệu tôi có thể trở về vị trí cũ được không?

“Này cháu, sao không nhận điện thoại mà cứ đứng đấy? Đau ốm ở đâu à?”

Một cô đi ngang qua chạm vào tôi. Tôi định thần lại thì nghe thấy tiếng điện thoại di động cất trong cặp đang đổ chuông. Số gọi đến là số nhà tôi. Tim tôi đập nhanh. Tiếng tim đập như tiếng trống đánh sát bên vành tai tôi. Chuông điện thoại tắt rồi lại kêu. Tôi hít thở sâu rồi nhận điện.

“Dạ?”

Tiếng tôi mắc trong cổ không thoát ra được.

“Hôm nay đã định sẽ đi xem buổi biểu diễn của Hye Yeon rồi mà, con quên à? Mẹ đã bảo tan học phải về ngay, sao giờ con vẫn chưa về hả? Bây giờ mà đi cũng chưa chắc đã kịp đâu.”

Giọng mẹ khô khan.

Chị Hye Yeon là con gái của bác thứ hai. Chị ấy học chuyên ngành piano và sẽ có một buổi biểu diễn vào hôm nay. Đáng lẽ sau khi tan học tôi đã phải về nhà ngay để chọn trang phục thích hợp mặc đi xem biểu diễn. Thế mà tôi lại quên mất. Nhưng bây giờ, thực lòng tôi không muốn đi.

“Mẹ, con không đi không được ạ. Con còn nhiều bài tập ở trung tâm dồn lại lắm, rồi phải chuẩn bị trước cho buổi học gia sư ngày mai nữa... Con cũng cần ôn thi cuối kỳ...”

Có nhiều lý do để tôi không cần đi.

“Mẹ định trưa nay ra ngoài ăn nên không chuẩn bị cơm nước gì.”

“Con sẽ tự lo được ạ.”

Tôi định sang năm sẽ thi vào trường cấp ba chuyên, kỳ thi có mức cạnh tranh không thua kém thi đầu vào đại học. Tôi có đầy đủ lý do để vắng mặt trong một cuộc tụ tập cuối tuần. Mẹ dặn dò tôi bữa trưa rồi cúp máy.

Đến lúc đó tôi mới bắt đầu cất bước. Cứ như chỉ đợi có thế, những chuyện Yu Jin Lớn đã kể, như đã được ghi âm, liền phát lại trong đầu tôi.

Tôi đã chặt đầu và bẻ gãy chân tay búp bê ư? Thế nên mẹ mới là người đầu tiên phát hiện ra chuyện đó? Thế nhưng trong ký ức của tôi hoàn toàn chẳng có gì cả. Lẽ nào tôi có thể không hề hay biết những chuyện đã xảy ra với chính mình? Mà thực ra, cái đứa đang đi về nhà này cũng chẳng phải tôi. Bây giờ tôi đang muốn đi tới một nơi nào đó khác cơ, một nơi không phải nhà, thế nhưng đôi chân chẳng biết đến chỗ nào khác ngoài trường học, trung tâm học thêm và nhà lại đang đưa tôi về nhà.

Nếu những lời Yu Jin Lớn nói là thật, nếu đúng là tôi đã gặp phải chuyện như thế... Đột nhiên tôi thấy cái cơ thể đang chứa đựng tôi thật đáng ghê tởm. Ánh mắt của mẹ và bà nội như những con dao sắc nhọn đã phi tới găm vào ngực tôi. Vì chuyện đó nên mẹ và bà nhìn tôi như vậy ư?

Không đâu, không thể nào. Tôi lắc đầu quầy quậy. Nếu thực sự chuyện đó đã xảy ra, lẽ nào tôi lại quên sạch? Làm sao có thể như vậy được? Yu Jin Lớn, con bé đó, chỉ là nó trả thù tôi vì tôi đã biến nó thành trò cười trong giờ học mà thôi. Vậy còn chuyện mẹ tôi và mẹ nó quen nhau? Biết đâu chỉ là cô ấy tình cờ hỏi đường mẹ thôi thì sao. Phải, chỉ là thế thôi. Không thể nào chuyện đó lại xảy ra với tôi được. Không có bất cứ chuyện gì xảy ra với tôi hết. Tôi tự nhủ với chính mình.

Về nhà, tôi lấy quần áo để thay rồi chui vào phòng tắm riêng ở trong phòng mình. Vì toàn thân nhớp nháp nên tôi muốn nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ.

Tôi cởi quần áo nhìn vào gương. So với hồi tiểu học, cơ thể tôi không khác là bao. Tôi cũng vẫn chưa có kinh. Mấy hôm trước, Yun Joo, bạn cùng bàn với tôi, bằng một vẻ mặt thận trọng đã hỏi tôi có kinh chưa. Tôi vừa trả lời là mình chưa có thì mặt Yun Joo liền dãn ra. Rồi cậu ấy bảo cái đứa số 1 trong danh sách, đứa thấp nhất lớp đã có kinh rồi mà mình thì vẫn chưa nên thấy xấu hổ. Yun Joo cũng chăm chỉ học hành, lại ít nói nên tôi khá là quý. Tôi đã nói với Yun Joo chuyện mình khinh thường những đứa mất cân đối kiểu suy nghĩ thì trẻ con mà chỉ có ngực với mông là căng như quả bóng.

“Nhưng ai cũng có hết rồi nên tớ vẫn hơi lo. Tớ định nếu đến kỳ nghỉ hè mà vẫn chưa có thì sẽ cùng mẹ đến bệnh viện khám.”

Vốn coi có kinh là một chuyện phiền toái nên tôi không khỏi bất ngờ trước lời Yun Joo nói. Bấy lâu nay tôi vẫn luôn sợ rằng tôi sẽ lớn nhanh như những đứa có số thứ tự sau mình, sẽ trở thành thiếu nữ và bị hắt hủi khỏi vị trí của mình trong tấm tranh ghép hình. Vô thức, tôi nghĩ rằng việc có kinh và trưởng thành là xấu xa, là thiếu trong sáng.

Tôi thấy mình với đôi mắt to tròn trong gương. Đôi mắt ấy sáng trong và ngây thơ như mắt trẻ con. Tôi muốn mãi mãi được sống với dáng vẻ này. Đang xát xà phòng lên người, chợt tôi nhớ lại lời của Yu Jin Lớn.

“Lão hiệu trưởng đó. Lão ta đã giở trò xấu xa với đám con gái ở trường mẫu giáo mà.”

Thoáng có một gương mặt vụt qua trong tấm gương đã mờ đi vì hơi nước. Tôi vội vàng lau gương. Nhưng bóng dáng ấy đã biến mất.

“Cậu thực sự không nhớ đấy à? Chính vì cậu mà lão ta đã bị lộ tẩy mà. Chính vì cậu đã về nhà chặt đầu, bẻ chân búp bê nên mọi sự mới vỡ lở mà.”

Khoảnh khắc, tôi cảm giác như có dòi bọ bò khắp người. Tôi thét lên thật to rồi ngồi thụp xuống. Tôi nhìn lại khắp người, chẳng có dòi bọ nào hết. Nhưng cảm giác vừa rồi rất thật, rất sống động. Tôi đứng bật dậy, lấy khăn chà thật lực để rũ bỏ cái cảm giác đó khỏi người.

A, hình như tôi cũng từng có lần lau người thế này. Lại có một cảnh khác vụt qua trong tấm gương mờ hơi nước. Một người phụ nữ đang thô bạo kỳ cọ người một đứa bé. Đứa bé vừa thét lên kêu đau và òa khóc thì người phụ nữ liền tát vào mặt nó một cái. Hình như đó là lần đầu tiên nó bị tát. Kinh ngạc vì bị ăn tát, đứa bé nín bặt. Không, là tiếng khóc bị đè nén lại khiến đứa bé ngạt thở. Dù thế, người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch vẫn đang vần vò người đứa bé như thể muốn lột sạch da nó.

Tôi chĩa những tia nước đang tuôn ra từ vòi hoa sen về phía cái gương. Ở chỗ người phụ nữ và đứa bé kia đã biến mất, có tôi đang đứng nhìn. Mặt tôi trắng bệch y như mặt người phụ nữ đã tát đứa bé.

Tôi đi ra phòng khách. Khung cảnh phòng khách quen thuộc giúp tôi bình tâm lại. Dù một tuần mẹ chỉ thuê cô giúp việc một đôi lần nhưng nhà tôi lúc nào cũng sạch đẹp và được bài trí thoáng đãng như những ngôi nhà được giới thiệu trong tạp chí nội thất. Sau khi bỏ quần áo bẩn vào giỏ đựng đồ giặt, tôi lau khô tóc rồi lấy sữa và ngũ cốc từ trong tủ lạnh ra. Mẹ đã dặn là có cơm canh nhưng tôi định chỉ ăn lót dạ rồi học bài luôn. Những lời tôi đã nói với mẹ không đơn thuần chỉ là lấy cớ để khỏi phải đi xem biểu diễn. Tôi muốn duy trì kết quả thi giữa kỳ, mà nếu muốn thế thì tôi phải biết tận dụng thời gian bọn bạn nghỉ ngơi chơi bời như hôm nay.

Dù đã ăn ngũ cốc nhưng tôi vẫn thấy đói. Trong tủ lạnh có dứa đóng hộp. Tôi lôi dứa đóng hộp ra ăn. Ăn xong lại càng thấy bụng trống rỗng. Tôi phết bơ và mứt lên bánh mì, ăn tiếp. Nhưng vẫn không hết đói bụng. Theo lời mẹ dặn, tôi cho canh vào lò vi sóng, hâm nóng lên rồi chan vào ăn với cơm. Cơm như ứ đến tận cổ. Đến tận lúc đó tôi mới có cảm giác no.

Tôi pha một cốc cà phê rồi mang vào trong phòng. Không có thời gian để sa đà vào những suy nghĩ vớ vẩn. Mục tiêu thứ nhất của tôi là đỗ vào trường cấp ba quốc tế, còn mục tiêu thứ hai là trở thành sinh viên của một trường đại học nổi tiếng ở trong nước hoặc nước ngoài. Dù mẹ là mẹ đẻ hay mẹ kế, bố là bố đẻ hay bố dượng thì con đường duy nhất để tôi có thể đường đường chính chính chiếm một vị trí trong gia đình chỉ là học thật giỏi mà thôi.

Những môn cơ bản, tôi phải ngày ngày soạn bài và ôn tập triệt để. Tôi mở vở tự học Ngữ văn ra. Tôi đang đọc đoạn truyện được trích thì thấy đập vào mắt bốn chữ in đậm “xâm”, “hại”, “tình”, “dục”. Tôi giật mình chớp chớp mắt. Những con chữ đó lại lặn vào trong câu văn, không còn thấy đâu nữa. Tim tôi đập thình thịch. Trò xấu xa Yu Jin Lớn đã nói chẳng phải gì khác chính là xâm hại tình dục. Đó là cụm từ ngày nào cũng xuất hiện trên ti vi, bản tin thời sự, báo đài. Tôi chưa một lần nghĩ mình có liên quan tới cụm từ ấy.

Cái cảm giác tôi cảm nhận được lúc đi tắm lại sống dậy. Không còn mơ hồ như bị dòi bọ bò khắp người mà đã trở nên cụ thể hơn, sống động hơn. Đứa bé hoảng sợ, đứa bé bị mẹ tát khi nãy. Đứa bé đó đang ngập ngừng tiến về phía ai đó. Chỉ nhìn thấy mỗi ngực của kẻ đó. Kẻ đó nhấc đứa bé đặt lên đùi mình, rồi vén váy đứa bé lên. Đôi mắt to tròn của đứa bé càng mở to hơn nữa, bởi nỗi kinh hoàng.

A a! Tôi hét lên. Rồi tôi lắc đầu thật mạnh. Ước gì tất cả những ảo ảnh đều theo tiếng hét của tôi mà bay biến sạch. Vì lời Yu Jin Lớn nói, những chuyện tôi đã đọc được nghe được ở chỗ nọ chỗ kia và đọng lại trong trí nhớ tôi thời gian qua hiện lên như thể chính tôi đã thực sự trải qua những chuyện ấy. Chỉ là như vậy thôi.

Sau tiếng hét, đến lượt cơn buồn nôn trào lên. Chắc tại tôi đã ăn quá nhiều. Tôi đang mở cửa phòng tắm liền đứng khựng lại. Dường như nếu tôi lại bước vào phòng tắm này, những ảo ảnh khi nãy sẽ lại lao đến tấn công tôi. Tôi chạy vào buồng vệ sinh ở phòng khách.

Tôi chỉ nôn khan chứ chẳng ọe ra được cái gì. Khó chịu đến phát điên. Tôi thử cho ngón tay vào móc họng nhưng chỉ có nước mắt chảy ra. Đang vỗ vỗ ngực thì tôi nhìn thấy bao thuốc lá và cái bật lửa của bố đặt trên nóc tủ buồng vệ sinh. Tôi nhớ lại chuyện xảy ra hồi đi tham quan. Điếu thuốc lá đã khiến tôi bất tỉnh.

Sau chuyến tham quan, những đứa đã bắt nạt tôi không còn đụng tới tôi nữa cũng nhờ khi ấy tôi đã ngất xỉu, dù chỉ trong chốc lát. Bọn chúng đã bị cô giáo gọi lên viết bản kiểm điểm, nhưng không một đứa nào khai ra sự thật là tôi đã uống rượu và hút thuốc. Cô giáo hỏi có phải tôi bị chúng bắt nạt hay không, nhưng tôi đã trả lời là không hề có chuyện đó. Có vẻ như cô tin tôi không chút nghi ngờ gì. Và như thế, những chuyện xảy ra trong chuyến tham quan cũng như quan hệ giữa tôi và bọn chúng đã kết thúc.

Tay tôi vươn đến chỗ bao thuốc. Cánh tay run lẩy bẩy. Biết đâu cũng như lần trước, lần này khói thuốc sẽ lại giúp tôi thoát khỏi tình cảnh này? Tôi lấy ra một điếu thuốc. Sau vài lần thất bại, cuối cùng tôi cũng châm được lửa. Tôi rít một hơi. Đầu óc biêng biêng, tôi ho sặc sụa. Tôi rít thêm một hơi nữa, khói thuốc lấp kín tâm trí. Tôi lảo đảo đứng dựa vào tường buồng vệ sinh.

Đã từng có chuyện gì xảy ra với tôi vậy?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.