Kỳ nghỉ hè đã bắt đầu. Trong kỳ nghỉ, trung tâm học thêm vào học từ sáng. Tôi căn đúng giờ đi học thêm để ra khỏi nhà. Thay vì đi xe của trung tâm, tôi lên xe buýt thường. Xe buýt cho tôi xuống ở trung tâm thành phố. Tôi đi vào một tòa nhà ven đường. Dưới tầng hầm của tòa nhà đó có phòng tập Icarus. Hôm mới tới đây, tôi có hơi hoảng vì nó quá xập xệ, nhưng bây giờ, đến cả mùi hôi hám của nó tôi cũng thấy thích. Tôi chui vào một phòng thay đồ, thay sang bộ quần áo thể thao. Rồi tôi học nhảy từ chị Hee Jung. Lần đầu tiên tôi gặp chị Hee Jung chủ nhân của Icarus là vào cái tối trốn học thêm lang thang ngoài đường. Tôi hỏi mấy đứa vừa từ trên sân khấu xuống muốn học nhảy thì phải làm thế nào thì được chúng giới thiệu với chị Hee Jung. Đang bận bịu gì đó, chị chỉ liếc tôi rồi đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Từ đó cho đến kỳ nghỉ hè, mỗi ngày tôi đều lôi tấm danh thiếp chị Hee Jung đưa cho ra ngắm một lần. Đằng sau tấm danh thiếp có vẽ lược đồ chỉ đến Icarus. Icarus, tôi đã từng đọc trong thần thoại Hy Lạp. Có phải là chàng trai đã rơi xuống biển chết vì bay quá gần mặt trời và bị vầng thái dương thiêu chảy lớp sáp gắn lông cánh không nhỉ... Dù là mang ý nghĩa gì, cái tên Icarus nghe cũng thật hay. Tôi vừa nhìn tấm danh thiếp vừa tưởng tượng phòng tập nhảy Icarus sẽ kéo tôi thoát khỏi hiện thực như Icarus trong thần thoại dang đôi cánh thoắt một cái đã thoát khỏi mê cung.
Thi cuối kỳ lần này tôi đạt điểm số thấp nhất trong lịch sử. Các thầy cô giáo đều cho rằng tôi đã nhầm lẫn ở đâu đó. Có cô giáo thậm chí còn kiểm tra lại phiếu đáp án xem tôi có tô chệch hay không. Nếu so với điểm số của các bạn khác để đánh giá thì tôi vẫn thuộc top trên, nhưng khi nhận phiếu điểm thấp nhất trong lịch sử, tôi cùng lúc cảm nhận được cả nỗi đau khổ lẫn niềm thích thú xuyên qua ngực mình. Đó là cảm giác tôi thường xuyên cảm nhận được dạo gần đây. Vừa đau khổ vừa thích thú, vừa thích thú vừa đau khổ. Niềm thích thú nhắm tới những người xung quanh, còn nỗi đau khổ lại chỉ hướng về riêng bản thân tôi. Mà cũng có thể là ngược lại.
Điểm con rớt như vậy là tại mẹ đấy. Tôi muốn hét lên như thế với mẹ lúc mẹ đang cẩn thận rà soát phiếu điểm của tôi như định tìm đầu mối giải thích tại sao thành tích của tôi lại tụt dốc. Nhìn mẹ không đặc biệt nghi ngờ gì tôi thế này thì có vẻ bà ngoại đã giữ lời hứa với tôi rồi.
“Bà, bà đừng nói với mẹ là con đã nhớ lại chuyện ngày xưa nhé. Chuyện cũng đã qua rồi, con không muốn mẹ phải bận tâm.”
“Ôi cha, còn biết lo cho mẹ nó nữa kìa, con bé lớn thật rồi. Bà biết rồi, bà sẽ không nói gì đâu.”
Nhắc lại ngày hôm đó, trước khi chia tay, bà ngoại tôi lại rơm rớm nước mắt. Còn tôi, dù nhờ bà là vậy nhưng tôi không chắc mình có thực sự mong như vậy không nữa. Có lẽ tôi mong mẹ sẽ tự nhận ra tôi đang ở trong tình trạng như thế nào, mà không cần tôi phải nói ra. Tuy không phải cố tình làm bài kém, nhưng có lẽ tôi cũng đã muốn lấy điểm thi tụt dốc làm một manh mối gửi đến mẹ. Phải chăng tôi đã mong rằng thông qua manh mối đó, mẹ sẽ để tâm đến tôi và hiểu cho tôi. Tôi ước gì mẹ sẽ nhìn ra tôi hút thuốc, nhìn ra tôi đang lên kế hoạch đi học nhảy thay vì học thêm ở trung tâm, nhìn ra tôi đang tìm cách nối lại những mảnh ký ức đứt đoạn như lắp ráp những mẩu xếp hình.
Nhưng mẹ chẳng cố gắng một chút nào hết. Hình như mẹ nghĩ tôi làm bài không tốt là do bị mọi người quan tâm thành ra áp lực. Bố mẹ ứng phó bằng cách cho tôi đi học thêm ở trung tâm thay vì gửi tôi ra nước ngoài học tiếng Anh như kế hoạch. Muốn vào được trường cấp ba quốc tế thì học bạ cũng phải đẹp. Chắc vì điểm tiếng Anh của tôi đã tốt sẵn nên bố mẹ muốn tôi tập trung giữ bảng điểm cho đẹp. Tôi hối hận đã không làm bài tệ hơn.
Từ hồi mới sáu tuổi non nớt, sự tồn tại của tôi đã không khác gì cái bát vỡ. Người lớn chỉ gom những mảnh vỡ, tạm bợ ghép lại rồi để đấy. Vì thể diện của họ. Họ đâu có đếm xỉa đến những đau đớn của một đứa trẻ lúc nào cũng sống trong nỗi bất an và lo lắng bản thân sẽ sụp đổ tan tành, dù chẳng biết là vì nguyên nhân gì. Họ mong tôi mãi duy trì trạng thái đó, để thể diện của họ được lành lặn. Cách trả thù họ, là cho họ thấy tôi chính là cái bát đã vỡ.
Tôi báo với trung tâm học thêm rằng mình sang Mỹ học tiếng. Nếu theo đúng kế hoạch tôi sẽ sang Massachusetts ở với bác nên tôi có thể nói dối mà không bị nghi ngờ gì. Thêm nữa, lâu nay đóng vai học sinh gương mẫu cũng giống như tích cóp được một tài khoản dư dả rất có lợi trong thanh toán tín dụng nên những lời dối trá của tôi được cho qua hết sức dễ dàng. Tôi băn khoăn liệu có nên nói cho riêng Yu Jin Lớn biết sự thật hay không, nhưng rồi lại thôi. Cái đứa đã thản nhiên nói rằng bị chó dại cắn thì lỗi là do con chó dại chứ không phải tại mình thì có thể hiểu gì về tôi cơ chứ, cho dù tôi cũng bị cắn giống cậu ta, tôi nghĩ vậy. Chưa biết chừng cậu ta đang thảnh thơi chống mắt lên chờ tôi lại gặp phải chuyện ấy chứ.
Đến Icarus, thay sang bộ quần áo thể thao, tôi thấy lòng dịu hẳn. Vì ở đó tôi không còn là một Lee Yu Jin ngoan ngoãn học giỏi hay từng gặp phải chuyện tồi tệ gì trong quá khứ, tôi chỉ là một Lee Yu Jin của hiện tại, đang nhảy mà thôi. Trình độ nhảy của tôi tiến bộ từng ngày, đến nỗi chị Hee Jung còn phải hỏi trước đó tôi đã từng học nhảy chưa hay ở nhà có ai biết nhảy không.
Icarus giống phòng nhảy riêng của chị Hee Jung hơn là một trung tâm dạy nhảy. Ở đó tụ tập cả dân nhảy chuyên nghiệp lẫn những đứa nghe đồn đại mà đến tập tọe nhảy. Không thiếu những đứa mơ ước trở thành vũ công phụ họa hoặc ca sĩ. Chị Hee Jung được gọi là đội trưởng, chị nhảy đặc biệt giỏi. Nhờ luyện tập các bài chị sáng tác mà nhóm nhảy Icarus thường xuyên đạt được thành tích tốt tại các cuộc thi nhảy hay tìm kiếm tài năng, có lẽ vì thế mà ở trong giới chị khá nổi tiếng.
Tôi say mê nhảy đến độ người đầm đìa mồ hôi, cảm giác như xương cốt sắp tan chảy hết. Có lẽ đây là cách tôi nổi loạn chống lại những người lớn hoàn toàn không hay biết đang có chuyện gì xảy ra với tôi. Họ có thể sẽ coi việc tôi làm điều mình thích là một hành động phản kháng, ý nghĩ ấy càng khiến tôi bị kích thích. Dường như tôi càng say mê, càng thích thú thì với họ, đó càng là một đòn trí mạng, nghĩ vậy tôi càng tập trung nhảy. Tôi ném mình vào điệu nhảy.
Tôi nhảy tới trưa rồi đến một quán ăn vặt gần đó lấp đầy cái dạ dày rỗng, sau đó tôi lang thang khắp nơi, căn đến giờ trung tâm tan học thì về nhà. Đầu tiên, tôi vào phòng giặt giặt bộ đồ thể thao, sau đó tới phòng game thùng chơi nhảy Pump, ghé hàng thuê truyện đọc truyện tranh, thỉnh thoảng tôi cũng đi ngắm nghía đồ nữa. Như bấy lâu nay vẫn luôn đơn độc, lúc chơi tôi cũng chỉ có một mình. Tôi thậm chí từng có lần một mình chụp ảnh dán. Với tôi, đó hầu hết đều là những trải nghiệm đầu đời nên tôi thấy vừa thú vị vừa kỳ diệu. Kỳ diệu nhất là tôi đã nhận ra không cần học bài cũng có thể tiêu tốn thời gian.
Kỳ nghỉ hè cứ thế trôi dần. Một tháng thật ngắn mà cũng thật dài. Một tháng dành để nhảy thật ngắn, nhưng nhìn lại quãng đường mình đã vượt qua tôi lại thấy thật dài. Cuộc sống của đúng một tháng trước đây giờ xa vời như chuyện ngày xửa ngày xưa vậy, đến nỗi tôi còn thấy lo không biết vào kỳ mới rồi liệu mình có thể trở lại nếp sinh hoạt học hành như cũ.
Tôi vừa tắm rồi thay quần áo xong thì chị Hee Jung hỏi.
“Yu Jin à, thứ Bảy tuần này em có rảnh không?”
“Sao thế ạ?”
Nếu là tôi trước đây thì tôi sẽ trả lời câu hỏi của chị trước rồi mới hỏi lý do. Nhưng giờ tôi không muốn nghĩ tới lễ nghĩa phép tắc gì nữa. Thực ra ở nhà tôi cũng đã muốn thế mà phải cố kiềm chế. Tôi muốn ném cái bát vỡ vào bà nội, người đã gọi tôi là bát vỡ bát mẻ; tôi muốn nhét khăn tắm vào mồm mẹ, người đã bắt tôi nghĩ rằng chưa từng có chuyện gì xảy ra và đe dọa tôi, cấm tôi hé miệng; tôi muốn phà khói thuốc vào mặt bố, người đã hoàn toàn mất mặt trong suốt quãng thời gian tôi chịu đựng chuyện đó.
“Chị đã xếp nhóm để tham gia thi nhảy mà Kyung Hee lại vướng việc đột xuất không tham gia được.”
“Năng lực của em làm sao tham gia thi được ạ?”
Không phải tôi khiêm tốn. So với những người muốn trở thành vũ công chuyên nghiệp, năng lực của tôi quá mức tầm thường.
“Chỉ cần luyện tập nhảy cho chính xác là được.”
Tôi lưỡng lự rồi cũng đồng ý. Nếu biết tôi không những trốn học thêm mà còn nhảy nhót ngoài đường thì gia đình tôi chắc sẽ sốc nặng hơn nữa.
Đúng như tôi dự đoán. Mẹ của Hye Ri, cái đứa học gia sư tiếng Anh người bản ngữ cùng với tôi, đã nhìn thấy tôi nhảy. Cô ấy nghĩ chưa chắc đó đã là tôi nhưng cũng vẫn gọi điện tới nhà tôi. Mẹ tôi, vốn vẫn tin rằng để khôi phục lại thành tích học tập tôi đang học hành chăm chỉ đến độ đêm nào cũng sớm lăn ra ngủ như chết, lại cứ tưởng hôm đó tôi đến trung tâm để học tiết đặc biệt vào thứ Bảy. Tự tin đáp lại mẹ Hye Ri rằng con gái mình đang học ở trung tâm xong, mẹ lưỡng lự một lát rồi cũng gọi điện cho tôi. Dĩ nhiên là tôi đã tắt điện thoại. Nghĩ đang trong giờ học nên tôi tắt máy, nhưng mẹ vẫn thử gọi điện đến trung tâm. Nghe xác nhận là hôm đó lớp chọn của trung tâm có tiết học đặc biệt, mẹ yên tâm hẳn, rồi nhân tiện gọi điện mẹ nhờ chuyển máy cho giáo viên chủ nhiệm lớp học thêm. Chắc là để chào hỏi xã giao rồi tiện thể muốn biết thêm tình hình của tôi. Thế nhưng, mẹ lại được nghe từ cô chủ nhiệm một tin như sấm động giữa trời quang.
“Yu Jin ở Mỹ vẫn khỏe chứ ạ? Bao giờ thì em ấy về ạ?”
Tôi tiếc rẻ vì đã không được nhìn biểu cảm của mẹ khi ấy. Bản mặt của bố khi vào phòng đúng lúc đó để thay áo đi họp như thế nào nhỉ? Nếu lúc đó bố không đi vào, nếu chỉ mình mẹ biết sự thật đó, thì mọi chuyện sau đó sẽ tiến triển ra sao?
Chỉ đứng hạng 4 không lọt được vào top 3 cuộc thi, đội nhảy chúng tôi đến quán ăn gần Icarus với tâm trạng ỉu xìu. Chị Hee Jung đã hứa sẽ khao bọn tôi dù kết quả có thế nào chăng nữa. Nghĩ vì mình mà nhóm nhảy không được xếp hạng cao, tôi cảm thấy có lỗi với các bạn cùng đội nhảy.
Năng lực là một chuyện, nhưng một phần cũng do căng thẳng nên tôi đã vài lần mắc lỗi. Trước giờ chỉ nhảy trong phòng tập, nay đứng trên sâu khấu nhiều người theo dõi hoặc đi qua đi lại, tôi bị hoảng. Các bạn nhảy khác có vẻ thích được người khác xem mình nhảy, nhưng tôi thì thấy rất kỳ. Phải gần đến lúc kết thúc bài biểu diễn, tôi mới quên được những ánh mắt hướng về mình.
Ăn tối xong, tôi đứng dậy trước để đi xả mái tóc được phun nhuộm xanh. Chị Mi Ah nhuộm tóc tím nhìn tôi than thở.
“Trước khi vào học chị cũng phải nhuộm lại tóc đen, ghét quá.”
Chị Mi Ah là trưởng nhóm nhảy lần này. Lần đầu gặp chị, nhìn bộ quần áo phá cách cùng cái khuyên xỏ gần lông mày mà tôi cứ tưởng là chị đã bỏ học.
“Chị chăm học lắm đấy, tại chị ghét cái kiểu mọi người nghĩ những đứa đi nhảy như bọn mình là chơi bời lêu lổng. Sau này chị sẽ trở thành biên đạo nhảy truyền hình. Em cũng có tố chất đấy, đi nhảy phụ họa đi.”
Lúc chị Hee Jung tiến cử tôi vào vị trí trống, các thành viên khác không hưởng ứng lắm. Phải nhờ chị Mi Ah tích cực vận động tôi mới được vào nhảy. Chị Mi Ah bảo thích tôi vì tuy thiếu kỹ năng cơ bản nhưng tôi lại nhiệt tình và giàu sáng tạo.
Nhìn dòng nước xanh chảy trên sàn phòng tắm, tôi nghĩ thật may vì mình đã không nhuộm tóc đỏ. Nếu nhuộm đỏ thì chắc tôi sẽ sợ phát khiếp vì thấy giống màu máu. Gội đầu xong, tôi bật quạt ngồi hong tóc. Phải về nhà với mái đầu khô ráo thì mới không bị người nhà nghi ngờ. Vì tất cả đều đã tụ tập tại quán ăn nên ở phòng tập chỉ có mình tôi. Thế rồi chị Hee Jung đi vào.
“Ra là em vẫn chưa về.’’
“Sao chị đã về đây rồi?”
“Chúng nó đi hát karaoke chơi tiếp tăng hai, chị có việc cần xử lý nên về đây. Yu Jin này, ở trường chắc sắp vào học kỳ mới đấy nhỉ? Đi học lại rồi em còn đến đây nữa không?”
“... Em cũng chưa biết ạ.”
“Ở nhà không biết em đến đây nhảy đúng không?”
Chị Hee Jung vừa lục lọi ngăn kéo bàn vừa hỏi giọng thờ ơ. Tôi chăm chú hong tóc cho khô, không cãi lại. Chỉ cần để ý cái kiểu tôi ngày ngày ra giặt đồ thể thao hay lang thang ngoài đường giờ về là có thể biết ngay tôi trốn nhà đi nhảy.
“Có thuốc lá không?”
Tay khựng lại giữa mớ tóc, tôi nhìn chằm chằm chị Hee Jung. Tuy chưa lần nào thấy tôi hút thuốc nhưng có vẻ chị cũng đã biết rồi.
“Có thì đưa chị một điếu. Ăn thịt vào đầy bụng quá”.
Tôi lôi bao thuốc và bật lửa ở trong ba lô ra đưa cho chị. Đến gần, tôi mới biết là chị đã uống rượu.
“Yu Jin này, sao em lại nhảy?”
Chị Hee Jung ngồi bệt xuống sàn phòng tập, lưng dựa tường, nhả một hơi khói rồi hỏi tôi. Ngửi khói thuốc tôi cũng muốn hút một điếu. Tôi ngồi xuống cạnh chị, châm lửa điếu thuốc rồi rít một hơi. Quả nhiên vẫn như lần đầu, tôi vừa ho khục khặc vừa thấy đầu biêng biêng. Từ hồi bắt đầu nhảy tôi ít hút thuốc hơn. Thế nhưng tôi vẫn cất sẵn thuốc lá trong túi phòng trường hợp khẩn cấp có thể gặp cơn đau đầu như muốn nứt sọ vào bất cứ lúc nào ở bất cứ nơi đâu. Để cơn ho dịu dần rồi tôi mới thận trọng đáp lại.
“Em cứ nhảy thế thôi.”
Khói thuốc lởn vởn trong đầu tôi.
“Ừ. Sau này cũng cứ thế mà nhảy. Những lúc nhảy như vậy là tự do nhất đấy.”
Trong tấm gương lớn phủ kín bức tường đối diện có hai người đang ngồi. Chị Hee Jung thực sự tin cái lý do “cứ thế nhảy” của tôi ư?
“Em đang lớp Tám nhỉ? Chị cũng bắt đầu nhảy từ hồi lớp Tám đấy. Hồi đó, nếu không vì chuyện đó thì cuộc đời chị hẳn đã rất khác rồi.”
Chị Hee Jung nhả khói thuốc lên trần nhà. E chị sẽ thổ lộ bí mật cuộc đời với mình, tôi thấy hơi sợ. Bởi dẫu cả tôi lẫn chị đều có thiện cảm với nhau thì chúng tôi cũng chưa thân thiết tới mức có thể kể cho nhau nghe những chuyện riêng tư. Không, là tôi sợ trở nên thân thiết với người khác. Thân rồi tôi sẽ phải cho họ biết về tôi tương đương những gì tôi biết về họ, điều đó khiến tôi thấy nặng nề.
“Em biết Icarus là ai không?”
Bỗng nhiên chị hỏi. Tôi cảm thấy an tâm vì chị không nói chuyện gì riêng tư.
“Một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp. Người đã đeo đôi cánh và bay lên trời cao.”
Tôi thấy vui vì có thể tự tin trả lời câu hỏi của chị. Tôi vừa không muốn bộc lộ mình trước chị vừa muốn để chị biết rằng mình không phải đứa đầu óc rỗng tuếch.
“Em cũng biết đấy nhỉ. Chị nghĩ Icarus có lẽ là biểu tượng cho cả người ước mơ lẫn người đạt được ước mơ. Khi ước mơ bay cao, cơ thể của Icarus cũng trở nên nhẹ bẫng như lông. Icarus rơi xuống biển chết không phải vì đôi cánh sáp bị mặt trời thiêu chảy đâu, mà do cơ thể đã đạt được ước mơ của chàng trĩu nặng bởi tham vọng muốn bay cao hơn nữa đấy. Thế nên chàng mới rơi.”
Chị Hee Jung nói vậy có lẽ cũng đúng. Tôi không biết nói gì thêm nên ngồi im. Tôi cũng không hiểu sao chị Hee Jung lại nói chuyện đó với mình. Tôi không giỏi nói những chuyện vu vơ không rõ mục đích với người khác.
“Tuy chị mới chỉ sống có hai mươi mấy năm trên đời thôi, nhưng chị nghĩ cuộc đời mỗi người đều do bản thân người đó làm nên chứ chẳng phải nhờ vào ai khác cả. Ừ thì bắt đầu có thể là nhờ người khác nhưng cuối cùng làm nên bản thân mình, chỉ có thể là chính mình mà thôi. Biến những tổn thương hay khổ đau mình nhận lấy thành những tấm huân chương cuộc đời của riêng mình hay thành những vết vá chằng đụp đều do bản thân mỗi người tự quyết định. Không phải ư?”
Tôi nhìn chị Hee Jung trân trân. Rốt cuộc tại sao chị lại nói với tôi chuyện này chứ. Tôi cảm giác như mình đang đứng trước chị với cơ thể trần trụi đầy thương tích. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, chị Hee Jung phì cười.
“Không phải làm cái mặt nghiêm trọng vậy đâu. Thỉnh thoảng chị hay nói một mình lắm. Đó cũng là cách để chị tự yêu lấy mình. Em chỉ là tình cờ ngồi bên nên nghe phải những lời đó thôi. Chị rất vui vì em biết đến Icarus. Mà này, em đừng cố hút thuốc nữa. Thuốc lá chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu. Đi về cẩn thận đấy.”
Chị Hee Jung huých vai tôi một cái rồi đứng bật dậy, rời khỏi phòng tập. Một cách để tự yêu lấy mình...
Tôi ngồi bó gối. Đây là cách để tôi tự ôm lấy chính mình. Những lúc muốn được ai đó ôm vào lòng tôi lại tự ôm mình như thế. Chị Hee Jung hẳn cũng rất muốn được yêu thương nên mới tìm cách để tự yêu mình như vậy.
Chỉ còn lại mình tôi, phòng tập hệt như một mê cung. Tôi nhìn vào gương. Trong gương, có một Icarus đang bị nhốt chặt trong mê cung. Nếu lấy thương tổn để gắn thành đôi cánh, liệu tôi có thể bay bằng đôi cánh đó được không? Vẫn tự ôm lấy mình, tôi dõi theo chàng Icarus mắc kẹt trong mê cung, thật lâu.
Hôm ấy, tôi vừa về đến nhà, bố liền lập tức bật dậy khỏi xô pha. Cứ nghĩ chắc chắn là bố sẽ lại vắng nhà nên tôi không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng. Tôi lựa vẻ lễ độ, cất tiếng chào, “Con về rồi ạ.” Không thấy Yu Seon và Yu Mi đâu. Chắc chúng sang nhà bà nội rồi.
“Mày đi đâu về? Mày đi đâu về hả?”
Khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt hàm ý “Đã biết cả rồi!” của mẹ, một khoái cảm gai người xối lên tận đỉnh đầu tôi. Cùng lúc, nỗi sợ hãi “Giờ phải làm thế nào đây” cũng cuộn xoáy trong lồng ngực. Bố giằng cái cặp sách khỏi vai tôi. Bị giật ra sau, khớp vai tôi đau nhói. Bố dốc ngược cặp sách đổ xuống sàn nhà. Thay vì sách vở, bộ đồ thể thao, keo xịt tóc màu, ví, sổ tay, bút bi thi nhau trút xuống rồi văng ra khắp nơi. Cả bao thuốc lá và cái bật lửa nữa. Mặt mẹ biến sắc trắng bệch. Mặt bố đỏ gay. Tôi hít thở sâu rồi nhìn vào mặt bố mẹ. Bàn tay bố bay tới má tôi. Tôi va người vào xô pha, rồi lảo đảo văng ra.
“Cái, cái gì đây hả? Tại, tại sao mày có thể như thế hả? Sao mày có thể lừa dối bố mẹ trắng trọn thế hả?”
Mẹ nhặt bao thuốc lá lên và nói bằng giọng hổn hển, thay vì cản bố và che chở cho tôi. Tôi trừng mắt nhìn mẹ.
“Mày tưởng thế là giỏi à mà còn dám giương mắt lên!”
Bố chạy đến và tiếp tục đánh tôi. Những cú đấm dội xuống đầu xuống người tôi.
Lần này mẹ cũng không hề bênh tôi. Mẹ đứng nhìn tôi bị đánh với ánh mắt giống hệt bố. Trước khi đánh tôi bố phải hỏi tôi lý do chứ, không phải ư? Bố phải hỏi tôi trước, rằng tại sao tôi lại đi nhảy, tại sao tôi lại hút thuốc chứ, không phải ư? Bố đánh tôi với vẻ mặt “biết ngay là mày sẽ thành như thế này mà”, chẳng khác gì một ông bố luôn sẵn sàng hễ con cái mắc lỗi là vung roi gậy, như thế mà cũng được ư? Bấy lâu nay tôi không bị mắng không bị đánh chẳng qua đều nhờ chính tôi đã cố gắng đấy thôi. Tôi bật cười khúc khích.
“Cô, cô liên lạc với bác cả ngay. Cái thứ con cái này tôi không muốn nhìn mặt nữa, mau gửi nó sang Mỹ đi. Cứ để nó ở đây thì hỏng người mất.”
Bố vừa quát vừa thở dốc.
Tôi muốn nhảy. Tôi muốn truyền cơn phẫn nộ đang sôi sục trong lòng mình thành những bước nhảy.