Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Bé Đó Giữa Nơi Lạ Lẫm

❊ ❊ ❊

Tôi cứ tưởng là Yu Jin Bé sẽ nói cho tôi biết lý do nó nghỉ học trung tâm. Tôi còn nghĩ mình hiển nhiên có quyền được biết vì đã đứng ra ngăn chặn giúp nó bao vấn đề đau đầu có thể nảy sinh từ việc trốn học. Để giáo viên trung tâm không gọi điện về nhà Yu Jin Bé, tôi thậm chí còn nói dối bao che cho nó, để rồi phải nghe cả cái câu ngứa tai này:

“Lee Yu Jin là cái tên đứng nhất toàn trường mà, hẳn sẽ không làm gì đáng thất vọng đâu.”

Nhưng hôm sau ở trường, Yu Jin Bé không thèm liếc tôi đến một lần. Chắc đang ở trường nên nó cẩn trọng vậy thôi. Đến trung tâm nó sẽ nói cho mình ấy mà. Tôi đã cứ tưởng thế chứ. Cơ mà cái con bé đó, ngay trước khi chuông báo vào tiết reo nó mới thèm vào lớp rồi vừa hết giờ một cái đã bán sống bán chết lao đi, rõ ràng nó không có ý muốn chuyện trò gì với tôi hết.

Cảm giác đầu tiên dấy lên trong tôi là cảm giác bị phản bội. Nhưng tôi mau chóng dập tan. Cảm thấy bị phản bội bởi Yu Jin Bé, về bản chất mà nói, thật là một việc khiến lòng tự trọng của tôi bị tổn thương. Ngẫm lại thì con bé Yu Jin Bé đó chỉ tìm đến tôi khi cần thôi, chứ bình thường nó coi tôi chẳng bằng cái chổi cùn dựng trong thùng đồ dọn vệ sinh. Chỉ vì nó mà tôi đã phải xới lên những chuyện ngày xửa ngày xưa tôi không hề muốn nhớ lại, thậm chí còn lân la điều tra cả mẹ. Lâu nay tôi cũng thấy có lỗi vì đã khiến Yu Jin Bé nhớ lại chuyện đó rồi đau khổ muộn màng. Nhưng xét đi xét lại thì tôi đây, nếu không vì Yu Jin Bé thì cũng đã chẳng phải khơi lại chuyện đó trong cuộc sống thường ngày của mình.

Tôi quyết định sẽ dồn tâm trí vào kỳ thi cuối kỳ đang đến gần. Lý do để tôi phải thi tốt lần này thì nhiều lắm, đếm trên hai bàn tay vẫn còn thiếu mất mấy ngón. Vì lớp ôn thi đặc biệt ở trung tâm học thêm mà phải đến 12 giờ rưỡi đêm tôi mới được về nhà. Giờ giải lao, tôi mua cà phê ở máy bán hàng tự động uống, một niềm tự hào như hương cà phê lan tỏa trong lồng ngực tôi. Thành thật mà nói, tôi từng khối lần chơi game hay vào các cafe trên mạng chat chit đến quá nửa đêm, nhưng chưa lần nào tôi thức tới tận giờ đó để học bài cả.

Có lẽ tôi đã giác ngộ được “niềm vui khi làm hết sức” mà cô giáo chủ nhiệm từng nhắc tới. Hồi đầu nghe cô nói, tôi nghĩ đó chỉ là một câu gượng ép người ta chế ra hòng an ủi những kẻ đã làm hết sức nhưng kết quả nhận được lại chẳng tốt đẹp gì. Nhưng cái lúc uống cà phê để xua đi cơn buồn ngủ, tôi lại thấy tự hào vì mình đang chăm chỉ học hành và còn nghĩ dù kết quả ra sao cũng không quan trọng.

“Giờ mày đã hiểu được tâm trạng đó rồi ư! Tâm trạng sung sướng ấy cũng đã đến với tao những lần đang mải mê viết tiểu thuyết thì chợt nhận ra chân trời đằng Đông đã rạng.”

Mang vẻ mặt như một đại văn hào, So Ra nói.

Thay vì học thi, đêm nào So Ra cũng viết truyện. Cái lần nó hổn hển gọi điện cho tôi, tôi đã cứ ngỡ nhà nó xảy ra hỏa hoạn.

“Sao, có chuyện gì? Làm sao?”

Tôi cũng như sắp sửa đứt hơi. Thi cuối kỳ đến nơi rồi, tự dưng nó xảy ra biến lớn thì tôi cũng phí thời gian ôn thi lắm.

“Bản thảo tao viết từ bấy đến giờ mất sạch rồi.”

“Làm sao mà mất hả? Sao không cất cho cẩn thận.”

Tôi chỉ có thể an ủi So Ra bằng mấy lời vô thưởng vô phạt. Tệ hơn một cái, tiểu thuyết lần này So Ra quyết sau khi viết xong mới cho tôi đọc nên tôi hoàn toàn không biết nội dung của nó là gì. Và vì thế tôi cũng không thể giúp gì cho So Ra trong công cuộc khôi phục lại cuốn tiểu thuyết mà nó khoe là cách tân và đầy tính bước ngoặt, hoàn toàn khác với những gì nó từng viết trước đây.

Vào giờ nghỉ, So Ra cũng vò đầu bứt tóc tìm cách khôi phục lại bản thảo đã mất. Trong vở của So Ra chằng chịt những mảnh vụn vỡ của ký ức thay vì nội dung bài học. Tinh thần nó đang không hề ổn định chút nào.

“A, cái này, làm sao bây giờ. Hồi đó tao dùng từ gì đắt lắm cơ, giờ không tài nào nghĩ ra nổi!”

Có vẻ vì bị ám ảnh mãi bởi cái bản thảo đã không cánh mà bay nên So Ra hiện đang không thể phục hồi cũng chẳng thể phát triển.

Nhìn So Ra tôi lại nghĩ đến chồng bác cả tôi, một tín đồ câu cá luôn tâm niệm “Con cá mất là con cá to”. Thế nên tôi đã khuyên So Ra rằng con cá để vuột mất bao giờ cũng là con cá to, bảo nó tĩnh tâm mà viết lại. Tôi cũng không quên an ủi khích lệ So Ra rằng khổ nạn này sẽ trui rèn nó để nó viết nên những áng văn chương bất hủ hơn nữa. Dẫu sao, hơn bất cứ ai, tôi cũng là người mong So Ra trở thành nhà văn nổi tiếng nhất. Sau này lớn, dù trở thành một người bình thường không làm nên trò trống gì hay một siêu mẫu, có bạn thân là nhà văn nổi tiếng cũng giúp tôi được thơm lây mà.

Sau khi tô kín các ô tròn trong phiếu đáp án môn thi cuối cùng, tôi đặt bút xuống với tâm thế đã quật ngã một kỳ thi nữa trong số những kỳ thi tôi sẽ phải vào sinh ra tử suốt kiếp này. A, tôi muốn sống ở thế giới của Jack và Cây đậu thần, cái thế giới không có thi thố gì cơ ấy, nhưng liệu có thế giới nào như vậy không nhỉ? Hồi nhỏ, ước mơ của tôi là “mẹ”. Tôi muốn trở thành mẹ, để mặc sức tiêu xài tiền của bố, rồi thoải mái mắng mỏ con cái khi chúng bị điểm kém môn Chính tả hay không làm bài tập. Nhìn bố thôi kìa đã thấy mệt chết đi được, hết đi làm công ty đến ngày nghỉ lại phục vụ gia đình, nhưng mẹ thì hoàn toàn khác.

Để tôi thú nhận một điều đáng xấu hổ này, mới cách đây không lâu, tôi vẫn còn tưởng rằng sau khi tiễn cả nhà đi học đi làm mẹ sẽ rôm rả nấu cháo điện thoại, xem phim truyền hình phát lại trên truyền hình cáp hay ngủ ngày cơ ấy. Giặt quần áo đã có máy giặt, quét tước đã có máy hút bụi. Nói quá hơn một tí, tôi thậm chí còn ngỡ nồi cơm điện cứ thế tự nấu ra cơm nóng cho cả nhà chúng tôi. Tôi đã vờ như không biết rằng, muốn có cơm ăn thì phải vo gạo, căn nước cho vừa rồi đặt vào nồi cơm điện.

Mãi tới lúc mẹ tìm việc làm thì sự thật mới hé lộ rằng mẹ chính là cây chùy cầu được ước nấy của yêu tinh trong nhà chúng tôi. Mẹ tôi, vì khoản lương tháng không tăng lên của bố, vì phí giáo dục tư đội lên ngất ngưởng và cũng vì để đáp ứng được nhu cầu ăn mặc ngày một cao của tôi với Hyung Jin, đã phải kiếm việc làm.

Nơi mẹ đi làm lại, sau mười lăm năm kể từ ngày kết hôn với bố và nghỉ việc, là quầy thanh toán tại một đại siêu thị giảm giá. Tôi ước mẹ tìm được một công việc tốt hơn, nhưng ở cái thời đại coi phụ nữ có tuổi và đã kết hôn không khác gì cơm thừa canh cặn này thì còn mong chờ gì hơn.

Thỉnh thoảng, khi rút tất trên dây phơi xuống để đi hay đến giờ cơm trưa phải đem cái thìa đã ăn hôm qua đi rửa tôi mới bị choáng ngợp bởi lượng việc nhà mẹ đã phải cáng đáng bấy lâu nay, tuy thế tôi vẫn thích mẹ đi làm. Trước tiên là vì nét mặt mẹ đã trở nên tươi tắn hơn trước, nhưng trên tất cả, từ hồi đi làm mẹ ít can thiệp đến đời sống riêng tư của chúng tôi hẳn.

Còn một chuyện vui nữa. Đó là mẹ đã sớm tuyên bố trước rằng kỳ nghỉ hè này mẹ sẽ dành để ngủ bù nên chúng tôi đừng có mà lằng nhằng đòi đi chơi đâu hay bày vẽ ăn uống gì. Nhưng nói thật luôn, dù là lên núi xuống đồng hay về nhà bà ở quê, tất thảy trước giờ đều là theo ý muốn của mẹ đấy chứ. Từ hồi lớp Sáu tôi đã ghét đi du lịch cùng gia đình rồi. Còn Hyung Jin thì từ hồi lớp Bốn. Bố tôi vào ngày nghỉ cũng chỉ muốn thảnh thơi nằm xem ti vi. Nhưng vì mẹ cứ cho rằng chúng tôi muốn đi, vì mẹ cứ quan niệm đầy cổ hủ rằng nếu không đi chúng tôi sẽ bị lạc lõng giữa bạn bè mà bao năm nay chúng tôi đã phải xách ba lô lên và đi những chuyến du lịch mình không hề mong muốn.

So với lướt sóng ngoài biển, lướt mạng Internet vui-rẻ-tiện hơn đến nhường nào, chỉ mỗi mình mẹ là không biết. Nhưng tôi không dám đảm bảo là lướt mạng an toàn hơn lướt sóng đâu nhé. Dạo này có vẻ như cứ vắng mặt tôi là Hyung Jin lại xem mấy cái clip “mát mẻ”. Nghĩ em trai mình xem những thứ đó tôi lại thấy ghê người, nhưng đó đâu phải lỗi của nó. Vì chính tôi đây cũng từng có lần đang vô tư mở mail thì bất đắc dĩ xem phải đống clip “mát mẻ” xồng xộc xổ ra. Thế cho nên, tôi cũng khó mà sấn sổ truy hỏi thằng bé đang ở tuổi đầy hiếu kỳ rồi mắng nhiếc nó tội đã không nhắm mắt trước những thứ cứ sờ sờ hiện ra trước mặt.

Geon Woo liệu có xem những thứ đó không nhỉ? So Ra, đứa có ông anh trai cũng là học sinh gương mẫu, đảm bảo với tôi rằng “100% có xem”. Lúc xem những thứ đó tâm trạng của Geon Woo thế nào nhỉ? Tôi thường tưởng tượng ra cảnh mình và Geon Woo trở nên thân thiết hơn rồi nắm tay rồi hôn nhau. Hễ tưởng tượng như vậy là mặt tôi lại đỏ bừng, tim đập loạn nhịp. Geon Woo mà nắm tay thì tôi phải làm thế nào? So Ra bảo tôi phải từ chối ba lần. Dù có từ chối hay đồng ý thì điều khiến tôi canh cánh nhất vẫn là lòng bàn tay bị viêm da dị ứng của mình. Thế nên đêm đêm tôi vẫn bôi đẫm kem dưỡng của mẹ lên tay rồi đeo găng tay ni lông đi ngủ.

Điểm thi cuối kỳ của tôi đứng thứ 113 toàn trường, tăng những 100 bậc.

“Thấy chưa! Nhờ mẹ cho mày đi học trung tâm cả đấy.”

Hài lòng trước quyết định sáng suốt của bản thân, mẹ càng vui vẻ tợn. Nhưng điểm thi của tôi tăng không chỉ nhờ mỗi công của trung tâm học thêm. Hơn tất cả, đó là dựa vào lòng quyết tâm muốn trở nên tự tin trước Geon Woo, người tuy biết tôi không phải Yu Jin đứng nhất trường mà vẫn dành cho tôi vị trí bạn gái của cậu ấy, và nỗ lực đáng khen ngợi của chính tôi hòng chen chân vào gia đình đầy vẻ hàn lâm học vị của Geon Woo.

Bình thường tôi cũng háo hức mong tới kỳ nghỉ hè lắm đấy, vì ít nhất sẽ được ngủ nướng xả láng, nhưng với tôi kỳ nghỉ hè năm nay còn trở nên đáng mong chờ gấp bội phần bởi có rất nhiều sự kiện đang đón đợi tôi. Hơn bất cứ điều gì, tôi vô cùng phấn khởi khi sắp được đi học thêm cùng So Ra. Nó đã đăng ký học ở trung tâm hòng tìm cách trốn khỏi viễn cảnh không mấy khó đoán là sẽ phải giam mình trong siêu thị bán hàng suốt cả mùa hè. Thêm nữa, chúng tôi đã quyết định sẽ làm tất tật các bài tập hè, từ đi kiến tập hiện trường đến viết báo cáo cảm thụ âm nhạc, cùng với Geon Woo và Seong Ho. Seong Ho, bạn của Geon Woo, là cái cậu có bác làm nhà thơ ấy. Chỉ mỗi việc bác cậu ta là nhà thơ thôi có vẻ cũng đã khiến So Ra tin cậu ta đặc biệt hơn những thằng con trai khác.

Tôi thích tụ tập bốn đứa hơn là chỉ gặp riêng mình Geon Woo. Vả lại, ở bất kỳ cuộc gặp gỡ nào cũng phải xuất hiện Bang Ja với Hyang Dan thì mối liên kết giữa đôi nam nữ chính mới thăng hoa được. Tuy So Ra và Seong Ho có chấp nhận vai diễn của mình hay không thì vẫn còn là một ẩn số. Chưa biết chừng hai đứa chúng nó đã tự coi mình là nhân vật chính, còn chúng tôi chỉ là phù dâu phù rể thôi cũng nên.

“Êu, bài tập gì? Có mà chị viện cớ làm bài tập để đi hẹn hò thì có!”

Hyung Jin chọc tức tôi.

“Một mũi tên trúng hai đích chứ sao? Từ hồi hẹn hò với Geon Woo thành tích học tập của tao cũng tốt hơn hẳn còn gì. Mẹ hoàn toàn ủng hộ tao giao lưu như thế đấy nhé, hoàn toàn ủng hộ đấy!”

“Đúng đấy. Nếu con cần tiền đi chơi thì cứ nói. Dù có phải bớt tiền tiêu vặt bố cũng sẽ cho con.”

Cái trò trêu ngươi tôi của Hyung Jin đã bị đợt tấn công chi viện của bố mẹ dần cho tan tác. Dạo này uy thế của Hyung Jin đã suy yếu nhiều. Một phần cũng nhờ tôi thi tốt, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì lý do mang tính quyết định lại là do chính nó.

“Sau này mẹ mà có con dâu thì đừng có thành bà mẹ chồng như thế đấy nhé.”

Sự là đang xem cái phim truyền hình cuối tuần gì mà vừa kể cuộc sống chung có một không hai với mẹ chồng vừa tả cô con dâu không biết điều, đại loại nàng dâu - mẹ chồng đều một chín một mười, thì Hyung Jin liền ngay lập tức bênh nàng vợ tương lai còn chưa biết là ai của nó như thế. Có vẻ phải đến lúc đó, mẹ mới bắt đầu nghi ngờ tình yêu và niềm tin vô điều kiện của mình dành cho Hyung Jin.

Nghe tin Yu Jin Bé phải sang Mỹ học tiếng Anh nên không đi học trung tâm được, So Ra mừng ra mặt.

“May quá, tao đang khó chịu vì nghĩ sẽ phải gặp con bé hãm tài đó ở cả trung tâm học thêm đây.”

Tôi định bảo với So Ra là kể cả Yu Jin Bé có đến trung tâm học đi nữa thì ngoài lúc kiểm tra hay thi cử, khó mà có chuyện cái đứa được vào lớp chọn dành riêng cho 3% học sinh điểm cao nhất trường như nó lại cùng ngồi nghe giảng với bọn tôi, những đứa có thứ hạng là số ba chữ số. Nhưng rồi tôi cố kiềm chế. Chỉ cần điểm tôi không tăng quá là được.

“Tao không thích con bé đó vì nó cứ như búp bê ấy. Mà còn chả phải búp bê bình thường, nó là kiểu búp bê giấy lật trước lật sau cũng chẳng thấy cái quái gì. Những đứa chỉ biết chăm chăm học hành đều ngờ nghệch trước sự đời mà. Thế rồi chúng nó vẫn cứ làm cái điệu bộ ra vẻ cả đời này chỉ có học thôi vậy.”

Tôi đồng cảm với So Ra vài phần nhưng không thể công nhận những gì nó nói là hoàn toàn đúng. Tuy xét cho cùng, chẳng khác gì So Ra, tôi cũng thấy Yu Jin Bé khó ưa bỏ xừ.

Tôi cảm thấy bị thôi thúc muốn kể cho So Ra nghe chuyện mình và Yu Jin Bé từng gặp phải. Dù ít dù nhiều, tôi cũng muốn thay đổi cách nghĩ của nó về Yu Jin Bé. Nguyên nhân bắt nguồn từ cảm xúc của tôi khi chứng kiến cảnh nó bị mất bản thảo.

So Ra đã đau khổ nhường nào khi bị mất bản thảo tiểu thuyết mình dày công thỏa sức sáng tạo, nhưng còn Yu Jin Bé, con bé đó đã quên sạch những chuyện chính nó từng trải qua. Dù chuyện đó không hay ho gì cho cam, nhưng đến bản thân mình cũng không nhớ thì chẳng phải rất kinh khủng hay sao? Gắng sức nhớ lại chuyện đó cũng giống như bóc lớp vảy của vết thương đã lên da non để quan sát lại vết thương đó vậy. Biết đâu dưới lớp vảy kia, vết thương khi xưa chưa được điều trị đang bị nhiễm trùng thì sao? Giống trong phim chiến tranh tôi từng xem, chưa biết chừng trong vết thương ấy đang nhung nhúc dòi bọ sinh sống. Một đứa phải tận mắt nhìn tất cả những thứ đó như Yu Jin Bé đâu thể là một con búp bê giấy rỗng tuếch được.

Tôi nghĩ Yu Jin Bé được đến một nơi xa lạ cũng thật tốt, dù chỉ trong kỳ nghỉ ngắn ngủi. Vì biết đâu ở nơi xa lạ kia, vết thương của con bé lại được chữa lành.

Kỳ nghỉ hè vui vẻ chẳng biết từ khi nào đã vụt trôi qua. Suốt thời gian đó, vì bận tụ tập cùng So Ra, Geon Woo và Seong Ho mà tôi đã quên béng mất Yu Jin Bé. Nhưng, ở một nơi vô cùng không liên quan, tôi đã gặp một đứa giống hệt con bé đó. Nó thực sự rất giống Yu Jin Bé. Nhưng không phải là Yu Jin Bé. Cái con bé đã sang Mỹ học thi không có lý nào lại nhảy nhót trên sân khấu ở ngoài trung tâm thương mại được.

Một chiều thứ Bảy, bốn ngày trước khi khai giảng kỳ học mới, tôi đi tới trung tâm mua sắm tổng hợp để gặp đám So Ra, Geon Woo và Seong Ho. Chúng tôi định sẽ xem một bộ phim trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc. Trung tâm mua sắm và rạp phim cùng ở dưới tầng hầm, ngày thường khu này vốn đã tấp nập nay vào chiều thứ Bảy lại càng thêm xô bồ. Chưa kể ở sân khấu bên ngoài còn đang diễn ra một cuộc thi nhảy nên không khí cứ gọi là náo loạn thôi rồi. Tiếng nhạc xập xình khiến lồng ngực tôi cũng loạn nhịp không yên. Trên sân khấu bắn pháo sáng, một nhóm nữ sáu thành viên đang nhảy, động tác nhảy vừa cầu kỳ vừa hết sức mạnh mẽ. Tôi vừa ngước lên sân khấu theo dõi vừa thầm cảm thán, bỗng giật nảy mình. Trong số những đứa đang nhảy có Yu Jin Bé.

“So... So Ra ơi, con bé kia, con bé tóc xanh kia, có phải là Yu Jin Bé không?”

Tôi thúc sườn So Ra, lắp bắp nói. So Ra chăm chú quan sát sáu đứa đang nhảy trên sân khấu.

“Ớ? Đúng là giống thật nhỉ.”

“Đúng nhỉ? Phải không? Nhưng nó đi Mỹ rồi cơ mà, sao lại nhảy trên kia được? Không lẽ nó về rồi?”

Tim tôi vô cớ đập thình thịch. So Ra nhìn một lúc lâu rồi nói tiếp.

“Nhìn cũng giống đấy nhưng không phải Yu Jin Bé đâu. Làm gì có chuyện.”

So Ra quả quyết.

“Ừ. Không lý nào lại là Yu Jin Bé được, cơ mà nhìn giống quá...”

Tôi không thể rời mắt khỏi cái đứa đang đặc biệt đắm chìm trong điệu nhảy kia.

“Lý do thứ nhất khẳng định con bé kia không phải Yu Jin Bé, một đứa học sinh gương mẫu chỉ biết học sao có thể nhảy giỏi thế kia chứ?”

Không sai.

“Ừ, dĩ nhiên là không thể.”

“Lý do thứ hai, nhìn tóc nó đi. Nó tóc xanh mà. Mày có thể tưởng tượng ra Yu Jin Bé để tóc xanh không hả?”

Tôi lắc đầu.

“Lý do thứ ba, lần trước mày đã nhầm Yu Jin Bé với cái đứa ngày xưa mày học chung mẫu giáo còn gì.”

Tôi suýt nữa phun ra Yu Jin Bé đó và Yu Jin Bé này chính là một.

“Thế nào, đã đủ lý do để chứng minh kia không phải Yu Jin Bé chưa? Đừng để ý linh tinh nữa, mau đi thôi. Sắp muộn rồi đây này.”

So Ra vừa lắc lắc điện thoại di động vừa nói. Đúng lúc đó điện thoại tôi reo. Là Geon Woo gọi, hỏi tại sao tôi mãi chưa tới. Giây phút giọng Geon Woo vang lên bên tai tôi, cái đứa tóc xanh đang nhảy kia lập tức biến mất khỏi địa cầu. Tôi vừa giậm giậm chân liên tục vừa ngước nhìn biển số ghi tầng của thang máy. Đây là lần đầu tiên tôi đi xem phim cùng bạn trai. Nghĩ đến cảnh ngồi sát bên Geon Woo trong rạp phim tranh tối tranh sáng, tim tôi bắt đầu đập mạnh, còn tay thì mướt mồ hôi. Bị So Ra chọc sườn, tôi giật mình quay qua, nó liền nói với tôi bằng một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

“Yu Jin à, hay đó chính là em sinh đôi của Yu Jin Bé? Cái đứa đang nhảy kia chính là Yu Jin ngày xưa học mẫu giáo với mày, đúng chưa?”

Yu Jin học mẫu giáo với tao chính là Yu Jin Bé đó.

Thay vì đáp lời So Ra, tôi kéo nó vào thang máy. Vì cửa thang máy đã mở rồi. Qua cửa kính thang máy, tôi nhìn ra ngoài. Giữa lúc chúng tôi nói chuyện, trên sân khấu, một nhóm khác đã lên nhảy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lee Geum Yi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.