Tôi vào fancafe của Dong Hyuk oppa để chat chit thì nghe thấy tiếng chuông “đinh đoong” báo có tin nhắn mới. Một nick lạ. Chắc là tin nhắn rác. Tôi đang định nhấn chuột vào ô “Đóng” thì một tin nhắn nữa được gửi tới.
- Lee Yu Jin, lâu rồi không gặp.
- Ai vậy?
- Tớ, Geon Woo. Nhớ không?
Tim tôi hẫng một nhịp rồi bắt đầu đánh trống ngực liên hồi.
- Geon Woo? Kim Geon Woo? Kim Geon Woo hồi tiểu học?
- Phải, là Kim Geon Woo đó đây.
Geon Woo là cậu bạn học cùng trường mẫu giáo và tiểu học với tôi hồi tôi vẫn còn ở khu nhà cũ. Cậu ấy học cùng tôi hồi lớp Hai và lớp Năm. Geon Woo là một trong những lý do khiến tôi không muốn chuyển trường. Nếu thời mẫu giáo, Sang Min là mối tình đơn phương đầu tiên thì Geon Woo là mối tình đơn phương thứ hai của tôi. Tôi thậm chí đã tặng cả sô cô la cho cậu ấy vào ngày Valentine. Geon Woo nhận được sô cô la từ hàng tá con gái chứ chẳng phải mình tôi. Đến Valentine Trắng thì cậu ấy chia đều kẹo cho tất cả con gái trong lớp.
- Sao cậu biết nick của tớ?
Thật may vì không gặp trực tiếp Geon Woo. Nếu gặp chắc tôi không giấu nổi cả gương mặt đỏ bừng lẫn giọng nói run rẩy lắp bắp mất.
- Tớ biết qua Hee Kyung. Gặp lại cậu mừng ghê, cậu đang làm gì thế?
Dạo này tôi cũng hay chat với Hee Kyung, bạn cùng lớp tôi hồi lớp Năm. Tôi ghen tị với Hee Kyung vì nó được học cùng trường với Geon Woo.
Bảo đang làm gì bây giờ nhỉ? Bảo đang làm gì bây giờ? Nếu trả lời mình đang chat chit tào lao trên fancafe của thần tượng thì chắc cậu ấy nghĩ mình rỗi hơi rồi cười nhạo mình mất.
- Tớ đang làm bài tập. Cậu hay gặp Hee Kyung không?
- Bọn tớ học khác lớp nhưng chung lớp ngoại khóa nên thỉnh thoảng cũng gặp. Thế rồi tình cờ lại nhắc đến cậu. Số di động của cậu là gì thế? Để rảnh rảnh tớ nhắn tin.
Ế? Làm thế nào bây giờ? Tôi vẫn chưa có điện thoại di động. Nhưng tôi cũng không muốn nhận là mình không có. Xấu hổ là một chuyện, quan trọng là tôi không muốn vuột mất cơ hội nối lại liên lạc với Geon Woo. Tôi lưỡng lự giây lát rồi cho cậu ấy số của So Ra. Rồi bằng mọi cách phải nhanh chóng mua điện thoại di động mới được, tôi quyết tâm. Sau đó thì chỉ cần bảo Geon Woo mình đã đổi số là được.
- 015-294-3399. Trường tớ không cho dùng di động nên cậu đừng gọi trực tiếp mà hãy gửi tin nhắn ấy.
- Tớ biết rồi. Vậy cậu làm bài đi nhé ~ Bai ~
Tôi vội vàng gửi tin nhắn cho So Ra mà mãi không thấy trả lời. Chắc nó đang mải chơi game rồi. Tôi gọi vào số di động của So Ra.
“Này, này, So Ra. Nếu có tin nhắn từ số lạ gửi đến thì báo ngay cho tao đấy. Biết chưa?”
Phấn khích quá, tôi lắp ba lắp bắp kể lại chuyện Geon Woo cho So Ra nghe.
“Geon Woo? Geon Woo đấy đấy á?”
Tôi vốn đã kể với So Ra về Geon Woo hồi chơi trò nói thật.
“Phải, là Geon Woo đó đó. Sao tự dưng cậu ấy lại gửi tin nhắn vào nick tao nhỉ? Nếu chỉ nói chuyện vu vơ một lần rồi thôi thì chắc cậu ấy đã không hỏi số di động đâu, phải không?”
Tâm trạng tôi như thể có gió xuân thơm ngát thổi qua. Nói chuyện điện thoại với So Ra xong tôi đi vào phòng, đập vào mắt tôi là bức ảnh khổ lớn in giấy bóng của Dong Hyuk oppa.
“Oppa, em xin lỗi.”
Tôi gỡ ảnh Dong Hyuk oppa dán trên tường xuống vứt vào sọt rác. Như mùa thay đổi, lòng người cũng đổi thay. Thời của Dong Hyuk oppa yêu dấu đã qua rồi.
Chuông cửa kêu. Là mẹ tôi đi chợ về.
“Mẹ, mẹ mua điện thoại di động cho con đi. Trong đám bạn con còn mỗi mình con là chưa có di động thôi.”
Vừa nhìn thấy mẹ tôi đã vòi ngay. Lâu nay tôi cũng đã viện hết cớ nọ cớ kia để thuyết phục mẹ, giờ thì đã có lý do chính đáng để không thể không mua điện thoại di động rồi. Là để nhắn tin với Geon Woo.
“Cái con bé này, chưa được mấy ngày yên thân đã lại bắt đầu rồi đấy. Trẻ con trẻ mỏ cần điện thoại di động làm gì? Mà dùng điện thoại di động đắt đỏ lắm chứ có phải rẻ đâu. Mình cái điện thoại đắt thì mẹ cũng không nói làm gì. Nhưng còn phí thuê bao con tính sao hả?”
Kịch bản này bao lâu nay tôi đã nghe đến thuộc làu lời thoại rồi.
“Dùng thuê bao học sinh không đắt đâu mẹ ơi. Đi mà mẹ, mua cho con đi. Con chỉ dùng để nghe với gửi tin nhắn thôi, nhé?”
“Đợt thi giữa kỳ này con mà lọt vào top 50 của trường thì mẹ mua cho.”
Mẹ nói vậy còn quá đáng tàn nhẫn hơn cả thẳng thừng từ chối không mua cho tôi. Năm ngoái tôi đứng thứ 285 trên tổng số 400 học sinh toàn trường. Tức phải có đến 230 đứa tô chệch đáp án khi làm bài hoặc quên viết tên hoặc không đến trường thi được vì xảy ra thiên tai địa biến thì may ra tôi mới có cửa lọt vào top 50 toàn trường. Hay nếu không thì tôi phải dành hết thời gian sống của mình để ôn bài. Những đứa trong top 5 lớp tôi đều thế cả. Cơ mà, dù thế nào thì đó cũng là một việc bất khả thi.
“Hồi học cấp hai mẹ đã từng lọt vào top 50 toàn trường chưa?”
Tôi bất ngờ phản công. Nhưng mẹ trả lời không chút nao núng.
“Rồi chứ.”
“Mẹ có bằng chứng không? Có thì đưa con xem nào.”
“Bằng chứng, dĩ nhiên là có rồi. Con cũng biết là con trai thường được di truyền bộ não của mẹ mà, phải không? Con nhìn Hyung Jin xem, nó học giỏi thế còn gì. Nó giống mẹ nên mới thế đấy.”
Đúng là Hyung Jin cũng chăm chỉ học hành thật. Nhưng hồi tiểu học thì ai mà chẳng học giỏi cỡ đó. Năng lực thực sự thế nào thì phải lên cấp hai mới biết được cơ.
“Chẹp, con người ta cả đời chỉ có học hành sao mẹ? Chỉ lấy thành tích mà đánh giá người khác được à?”
“Đúng là lý lẽ của những đứa học dốt. Là học sinh thì chỉ cần biết học là được, chứ còn gì nữa? Sau này đi làm thì chỉ cần biết đến công việc, kết hôn rồi thì chỉ cần biết đến gia đình, con cái.”
Tôi rất ghét việc mẹ chỉ biết đến gia đình và con cái.
“Tóm lại cứ vào top 50 đi rồi mẹ sẽ mua cho con cái điện thoại di động đời mới nhất.”
Mẹ ném cái điện thoại di động trong mơ lên tít chỗ tôi không thể với tới rồi nói như muốn trêu ngươi tôi. Tôi tức tối đi về phòng, đóng cửa cái rầm. Giữa lúc tôi đôi co với mẹ, So Ra đã gửi cho tôi mấy tin nhắn. Nội dung tin nhắn mới nhất cho hay nó đã xuống cửa hàng. Nhà So Ra kinh doanh siêu thị dưới tầng một, ở và sinh hoạt trên tầng hai. Những lúc cửa hàng nhiều việc, anh chị em So Ra đều phải xuống dưới phụ giúp. Nghĩ lại thì chỉ có So Ra và anh nó là hay giúp việc dưới siêu thị nhất.
Bố mẹ So Ra là kiểu phụ huynh có suy nghĩ khá thoáng trong việc giáo dục con cái. Câu cửa miệng của hai bác ấy là đứa nào muốn học thì cho đi học, đứa nào không muốn học thì sau cho đi giao hàng siêu thị. Nhưng đó cũng chỉ áp dụng riêng với giáo-dục-con-gái mà thôi. Vì hai bác ấy đã vời đủ gia sư về kèm cặp ông anh trai của So Ra kiêm trưởng nam kiêm con trai độc nhất của gia đình để anh ta đỗ đại học rồi. Bà chị Bo Ra ghét cay ghét đắng cái trò giao hàng siêu thị nên cố sống cố chết để học, còn So Ra thì thuộc loại thà đi giao hàng còn hơn ngồi học.
“Nếu muốn nuôi mộng trở thành nhà văn thì làm chân giao hàng cho siêu thị chẳng phải oách hơn nhiều so với vào đại một trường đại học mà chó mèo gì đều trở thành sinh viên được hết ấy à? Chất hàng lên xe máy rồi phóng đi giao khắp nơi cũng chính là một cách để tao trải nghiệm thế giới đấy.”
Để thực hiện ước mơ của mình, So Ra đã gia nhập vào một hội dành cho những người chung sở thích viết lách rồi đăng truyện của mình lên mạng, nó cũng đã tự đặt cả bút danh phòng sau này trở thành nhà văn thực thụ, dù đã đổi đến mấy lần. So với các động thái đó thì có vẻ tài năng của nó vẫn chưa đến tầm. Lượt đọc các truyện So Ra đăng lên, một thứ khả dĩ để đánh giá độ nổi-xịt của tác phẩm, còn khá thấp. Tôi thực sự mong So Ra, cái đứa vẫn luôn tin tưởng mãnh liệt rằng mình thuộc tip thành công muộn, sẽ sớm trở nên nổi tiếng. Dạo này cũng không hiếm những tác giả nổi ở trên mạng trước rồi mới ra sách mà. Nếu So Ra nổi tiếng thì cái đứa vô danh tiểu tốt như tôi ít nhất cũng có thể tự hào chìa ra tấm danh thiếp đề bạn thân của nhà văn nổi tiếng gì gì đó.
“Nhà phải dư dả thì bố mẹ mới để lại được tài sản hay cửa hàng cho con cái thừa kế chứ. Nhà mình chẳng có gì cả nên các con phải biết tự thân vận động. Mà muốn thế thì phải học giỏi để mà đỗ vào trường đại học tử tế.”
Mẹ không những không thấy áy náy vì chẳng để dành được tí của nả nào cho con cái mà thậm chí còn chất thêm gánh nặng học hành xuống vai chúng tôi. Và bà mẹ ấy lại vừa thình lình mở toang cánh cửa phòng tôi.
“Con đã bảo mẹ phải gõ cửa trước rồi cơ mà!”
Tôi gắt gỏng.
“A, mẹ xin lỗi, xin lỗi. Ớ? Mà Dong Hyuk oppa đâu mất rồi? Giờ đến lượt oppa nào đây?”
Nhanh chóng để ý thấy tấm ảnh của Dong Hyuk oppa đã bị gỡ xuống, mẹ ngồi phịch xuống giường tôi với ánh mắt dò la.
Thì, Geon Woo ấy mà.
Nhưng tôi đã nuốt gọn câu ấy. Kể cho mẹ biết thì chẳng khác nào ghé miệng nói vào cái mic có loa chĩa ra khắp bốn phương tám hướng.
Đến tận hồi tiểu học tôi vẫn còn hay kể cho mẹ nghe mọi chuyện của mình. Mẹ đã cùng tôi chọn sô cô la để tặng Geon Woo. Sau đó thì cũng chính mẹ đã tự tung tin khắp nơi rằng mình là một bà mẹ oách thế nào khi cùng con gái chọn sô cô la tặng cho crush của nó.
Hồi lần đầu mặc áo ngực tôi cũng vẫn chưa ghét cái kiểu đấy của mẹ đến thế. Vì hồi đó tôi còn mải khấp khởi xuyến xao khi nhận thức được rằng việc gò mình mặc áo ngực là bước chân đầu tiên tôi tiến vào thế giới người lớn. Bản thân tôi cũng khá là mong người khác nhận ra mình đã bắt đầu mặc áo ngực.
Tuy nhiên, mùa thu năm ngoái, khi tôi lần đầu có kinh thì mọi chuyện lại không êm xuôi như vậy. Tôi đã muốn sự kiện mình có kinh lần đầu mang màu sắc thần bí và sâu kín hơn một chút cơ. Nhưng mẹ thì chưa chi đã cuống lên báo tin cho bố, dĩ nhiên, cùng bốn bà bác, một bà dì và một bà cô với một cơ số không biết bao nhiêu bà bạn. Chưa hết, mẹ còn tổ chức hẳn một bữa tiệc chúc mừng kỳ kinh nguyệt đầu tiên của tôi, bắt bố mua hoa và bánh về, bản thân mẹ thì gói băng vệ sinh vào giấy bọc xinh đẹp xong cho vào một cái giỏ và chìa ra trước mặt tôi, bảo đó là quà.
Sự kiện đó, với bố mẹ là mốc thời gian khẳng định rằng món hoa trái đơm kết từ tình yêu của họ đã an toàn lớn lên, với Hyung Jin là lúc thỏa mãn niềm sung sướng được ăn bánh kem, nhưng với tôi đây, nhân vật chính, nó đã mãi lưu lại trong ký ức như một tấn trò hề ác mộng. Trong lúc tôi sơ sểnh, bởi vẫn chưa hài lòng với cái bánh kem, Hyung Jin đã xé luôn vỏ bọc món quà của tôi. Đoạn nó liếc mắt thờ ơ và buông một câu “tã lót” khiến tôi tức lộn ruột. Kỳ kinh nguyệt đầu tiên đáng ra phải thật thần bí và diễm lệ của tôi rốt cuộc đã trở nên tanh bành vì chính những người thân trong gia đình.
Sau đó tôi bỏ vào phòng khóc, mẹ theo vào kể lể cho tôi nghe trải nghiệm kinh nguyệt đầu tiên của mình, rằng mẹ lớn lên là con gái thứ năm trong gia đình, đâu có được ai quan tâm chăm sóc, và rằng tôi là một đứa hạnh phúc biết nhường nào. Thế nhưng trước bà mẹ cứ ôn nghèo kể khổ rồi mưu cầu từ tôi một sự bù đắp cho quá khứ bất hạnh của chính mình, tôi chỉ cảm thấy oán ghét mà thôi. Từ đó tôi đã trở thành một đứa con gái nhiều bí mật. Nhưng ngay cả sự thật ấy mẹ cũng chẳng thể nào biết được. Dạo này mẹ còn đang bận rêu rao khắp hang cùng ngõ hẻm rằng tôi đã đến tuổi dậy thì. Tự học được ở đâu mấy mớ kiến thức về đặc trưng của tuổi dậy thì, mẹ cứ luôn nhìn tôi với vẻ mặt thấu hiểu, nhưng thực sự mẹ chẳng hiểu quái gì về tôi hết.
Nếu hiểu tôi, dù chỉ là chút ít, mẹ đã không ra điều kiện bắt tôi phải lọt vào top 50 của trường thì mới mua điện thoại di động cho tôi. Con gái tha thiết muốn có di động đến nhường ấy, sao mẹ có thể nỡ lấy thành tích học tập ra để kỳ kèo mặc cả cơ chứ. Đúng lúc đó hộp thoại chat hiện lên. Là So Ra.
- Đến rồi, đến rồi! Cậu đột nhiên chuyển trường làm tớ hụt hẫng ghê. -_- Này, tao phải trả lời sao hả?
“Con phải làm bài tập đây, mẹ ra ngoài đi.”
Tôi đẩy mẹ ra ngoài rồi đóng cửa lại. Dạo này mẹ có vẻ thân thiết với bác ba. Cũng bởi bác ấy có con gái bằng tuổi tôi. Thể nào mẹ cũng sẽ lại gọi điện cho bác ba rồi trao đổi thông tin về tuổi dậy thì với bác ấy cho xem.
- Trả lời thế nào bây giờ nhỉ? Mày thử nghĩ câu nào nghe hay hay xem.
Dẫu sao thì nhà văn tương lai xa hẳn cũng có cách đối đáp hay ho hơn tôi.
- Mày gửi chưa? Trả lời thế nào hả?
- Vì tớ mãi giữ hình bóng cậu trong tim nên chưa bao giờ có cảm giác chúng ta đã chia xa. Hihi.
- Gì vậy? Mày viết thế thật đấy hả? Không phải chứ? Mày mà viết thế thì chết chắc với tao.
- Hihihi tao gửi là “Đời người là hội giả định ly mà, không phải ư?” Thế nào? Nghe sang nhờ?
- Nhưng, nhưng mà hội giả định ly là cái gì? -.-;;
Tôi đã không ngờ cái tên Lee Yu Jin sẽ đem đến cho mình nhiều khổ nạn đến thế. Vài ngày sau kỳ thi giữa kỳ, vào giờ truy bài, cô chủ nhiệm vừa cười rạng rỡ vừa thông báo.
“Các em, cô có một tin vui đây. Lớp ta có bạn đứng nhất toàn trường đấy.”
“Đấy là tin vui cho cái đứa đứng nhất chứ có phải tin vui cho bọn mình đâu nhở?”
So Ra thì thào. Nó nói không sai tí nào. Chuyện này không thể đem về nhà kể được. Mẹ sẽ ngay lập tức cao giọng, Con nhà người ta đứng nhất trường thế kia còn con thì sao hả? Ăn bớt cơm đi nhé? Mặc bớt áo quần đi nhé? Ai vậy, ai vậy nhỉ, cả lớp nhốn nháo.
Khoảnh khắc cô chủ nhiệm xướng tên Lee Yu Jin tôi tưởng như tim mình ngừng đập. A, lẽ nào tất cả đều đã tô chệch đáp án như tôi mong đợi. Nhưng ai mà ngờ được tôi lại xếp hẳn thứ nhất toàn trường. Cuối cùng, chiếc điện thoại di động đời mới nhất đã về tay tôi rồi ư. Đạt thành tích cỡ này mà chỉ được thưởng điện thoại không thì hơi phí. Hay bảo mẹ đổi cả máy tính nhỉ? Những suy nghĩ kiểu thế cứ bay tới tấp trong cái đầu mụ mị của tôi.
“Yu Jin nào cơ ạ?”
Có đứa cất tiếng hỏi, phải đến giây phút đó tôi mới nhớ ra hiện thực phũ phàng là lớp tôi còn một Yu Jin nữa.
“À, Yu Jin Bé. Chúc mừng em, Yu Jin Bé. Thời gian qua em có vẻ đã rất chăm chỉ học hành đấy nhỉ. So với thành tích hồi lớp Bảy thì khá hơn rất nhiều đấy. Không những thế điểm trung bình còn hơn bạn đứng thứ hai những hai điểm. Cả lớp vỗ tay hoan hô bạn nào.”
“Thế Yu Jin Lớn thì xếp thứ mấy ạ?”
Ơi hỡi đấng tối cao, Người hãy giáng hình phạt cắt lưỡi xuống cái đứa vừa khúc khích cười vừa hỏi câu đó ngay cho con.
“Đó là chuyện riêng của bạn, đâu có thể thông báo cho cả lớp được, nhỉ? Yu Jin Lớn sau này cần nỗ lực hơn nữa nhé. Nhân đây chúng ta hãy dành một tràng pháo tay cho cả hai Yu Jin đi nào.”
Nghe cô chủ nhiệm đề nghị, bọn bạn đồng thanh hú hét rồi vỗ tay vang rền. Cùng là vỗ tay mà với một người là chúc mừng còn với một người lại là động viên khích lệ. Tôi thật muốn ngay lập tức tố cáo sự thiếu thành ý từ phía nhà trường vì đã phân hai đứa cùng họ cùng tên vào cùng một lớp. Nếu không vì trùng tên thì ít nhất chuyện cũng đã kết thúc ở việc cô chủ nhiệm khen ngợi tôi đã thăng hạng, lên được hạng thứ 213 so với năm ngoái.
Nhưng hệ quả từ việc Yu Jin Bé đứng nhất trường không chỉ dừng lại trong phạm vi trường học. Cái xe buýt của trung tâm học thêm Tổng họp vốn nổi tiếng thích khoe khoang thành tích học tập của học viên đã kịp quấn quanh mình một tấm băng rôn phô trương thấy gớm rồi nhong nhong chạy khắp xóm cùng thôn.
CHÚC MỪNG EM LEE YU JIN ĐỨNG THỨ NHẤT TOÀN TRƯỜNG
KỲ THI GIỮA KỲ (TRƯỜNG CẤP HAI NỮ SINH KWANG HEE)
Mẹ tôi tức suýt phát bệnh khi gặp bất cứ ai biết tên con gái bà cũng được chào bằng câu “Có con gái giỏi thế thì sướng phải biết nhỉ!”. Sau mấy ngày vò đầu bứt tóc, mẹ gắng gượng coi việc cái đứa cùng họ cùng tên với tôi đứng thứ nhất toàn trường là liều thuốc đắng giã tật và bắt đầu ôm một giấc mộng không tưởng. Đó là ngay lập tức đăng ký cho tôi vào học ở trung tâm học thêm của Yu Jin Bé. Nghe nói ở trung tâm đó học sinh nào đứng nhất toàn trường sẽ được miễn học phí ba tháng, mẹ liền mắng mỏ tôi cớ sao cùng tên mà đứa thì được học miễn phí đứa lại phải nộp hàng đống tiền.
Có vẻ như mẹ nghĩ Yu Jin Bé đứng thứ nhất là nhờ cái tên hay sao đó. Tôi định kể với mẹ là Yu Jin Bé ở lớp nhìn rất giống Yu Jin Bé ngày xưa học cùng mẫu giáo hòng chuyển hướng mũi dùi của mẹ nhưng rồi lại thôi. Đã xác nhận nó không phải Yu Jin Bé ngày xưa rồi giờ lại lôi việc đó ra nhai đi nhai lại thì hèn quá. Cái tên Lee Yu Jin không gợi lại cho mẹ tí ký ức nào về Yu Jin Bé hồi mẫu giáo cả. Tôi giấu nhẹm chuyện Lee Yu Jin đứng nhất trường học cùng lớp với mình. Kích thích tâm lý ưa so sánh của mẹ chẳng có gì hay ho hết. Thay vào đó, tôi tìm cách thức tỉnh mẹ rằng tôi học dở ẹc không đơn thuần chỉ là lỗi của tôi.
“Mẹ tưởng nó tự dưng đứng thứ nhất chắc? Thấy bảo kỳ nghỉ nào nó cũng qua Mỹ học đấy. Nó phát âm tiếng Anh như người bản địa luôn.”
Yu Jin Bé nói tiếng Anh chuẩn đến độ cô giáo còn phải hỏi nó từng sống ở Mỹ à. Tuy nó đáp là mới đi học tiếng Anh ở Mỹ về hồi kỳ nghỉ đông năm ngoái, nhưng để tăng thêm sức nặng cho câu nói của mình, tôi đã tự ý chữa thành “kỳ nghỉ nào cũng”.
“Dù sao thì với điều kiện nhà mình, cho con đi học thêm ở trung tâm cũng không phải dễ dàng gì đâu nên cố mà học hành đi!”
Có vẻ như mẹ đã tạm yên tâm bằng việc nhét tôi vào trung tâm học thêm. Nhưng, khổ nạn tôi phải gánh từ vụ Yu Jin Bé đứng nhất toàn trường vẫn chưa dừng lại ở đó.
- Chúc mừng nhé, Lee Yu Jin!!!
Geon Woo gửi tin nhắn chat cho tôi.
- ???????
- Cậu đứng nhất trường còn gì. Tớ đọc được tin ở trung tâm học thêm. Không ngờ cậu học giỏi thế. Tớ đã khoe khắp nơi cậu là bạn gái tớ rồi đấy. Khao đê.
Trung tâm học thêm mà chúng tôi theo học có chi nhánh ở khắp nơi.
Tôi nguyền rủa Yu Jin Bé vì đã không những đứng nhất trường lại còn đi học ở cái trung tâm đấy nữa. Với lại... tôi không thể nói với một Geon Woo đã khoe khắp nơi Lee Yu Jin là bạn gái của cậu ấy rằng cái đứa Yu Jin đó không phải tôi.
- ^^;;
Sau lần đó Geon Woo thường xuyên gửi tin nhắn điện thoại và năng chat với tôi hơn.
Khắp đường phố, hoa mộc liên và anh đào đang đua nhau nở tưng bừng như mở hội, ấy vậy mà mùa xuân của tôi, chỉ vì một đứa Lee Yu Jin khác, đã thành ra buồn thảm và thê lương như những cánh hoa rơi vương vãi rồi bị chà đạp dưới mặt đất.