Yu Jin Lớn, Yu Jin Bé

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Icarus Của Đại Dương

❊ ❊ ❊

Suốt từ lúc rời ga tàu đi ra bãi đỗ xe mẹ không nói một lời. Phía trước là Yu Jin Lớn đi giữa bố mẹ như tướng quân thắng trận trở về, cùng mẹ con So Ra ôm nhau thắm thiết sau cuộc truy đuổi, còn ở đằng sau, tôi và mẹ bước đi như hai người xa lạ. Tôi cảm giác chân mình cứ lún xuống hệt như đi trên sa mạc.

“Đã đến đây rồi hay chúng ta vào quán nào đó ăn gỏi cá đi. Đằng nào cũng phải ăn trưa mà.”

Tới bãi đỗ xe, bố Yu Jin Lớn liền lên tiếng.

“Bọn nhóc này đã lập nên công trạng gì mà mình phải đãi chúng thứ xa xỉ như gỏi cá chứ? Trên đường mình cứ ghé trạm nghỉ nào ăn mì udon thôi là được.”

Mẹ So Ra đáp lời.

“Ôi, bọn con mới chỉ ăn mì cốc thôi, xong rồi đã phải nhịn đói từ sáng đến giờ. Mà trần đời con chưa từng ăn cái thứ mì cốc nào chán như thế.”

So Ra kêu ca.

Tôi cũng thế. Mặc dù không thực sự muốn ăn mì nhưng tôi không dám bỏ mứa. Vì đó là mì So Ra và Yu Jin Lớn đã vét hết tiền trong túi ra mua mà. Cái thứ mì tôm đẫm nước mắt khó tiêu được tọng vào bụng ấy, kể từ lúc tôi gặp mẹ đã không ngừng sôi ùng ục rồi. Nghe nhắc lại chuyện mình từng chén nó, tôi chỉ muốn phát ói.

“Đang mùa hè sao lại đi ăn gỏi cá chứ hả? Trên đường về cứ tiện chỗ nào thì ghé ăn thôi. Mẹ Yu Jin nghĩ thế nào?”

Mẹ Yu Jin Lớn quay sang hỏi mẹ tôi.

“Nếu thế chắc bố Yu Jin sẽ không thoải mái và cũng phiền nên chắc cứ nhà ai nấy đi thôi ạ. Hôm nay thực sự cảm ơn anh chị rất nhiều. Lên đến Seoul tôi sẽ liên lạc sau ạ.”

Mẹ tôi đáp. Mẹ Yu Jin Lớn chọc sườn bố cậu ta, vẻ như muốn giục chú ấy nói thêm điều gì.

“Nếu làm vậy tiện cho nhà chị thì cứ thế đi ạ. Vậy liên lạc sau nhé.”

Cả nhà Yu Jin Lớn và mẹ con So Ra cùng lên xe ô tô do bố Yu Jin Lớn lái và khởi hành trước. Tôi thấy buồn như phải vĩnh viễn chia tay họ. Trước khi lên xe, Yu Jin Lớn và So Ra lần lượt ôm tôi.

“Về đến nhà thì gọi điện ngay nhé. Nhớ chưa?”

Yu Jin Lớn vỗ về tôi bằng ánh mắt.

“Đừng lo. Có bố mẹ nào lại đang tâm giết con mình chứ hả? Bọn mình gặp lại sau nhé.”

So Ra thì thầm vào tai tôi. Tôi cảm thấy được an ủi vì sau này về rồi vẫn còn có bạn để gọi điện thoại, để gặp gỡ.

Đợi xe nhà Yu Jin Lớn chạy ra khỏi bãi đỗ, mẹ mở cửa xe nhà chúng tôi.

“Lên đi.”

Đó là câu đầu tiên mẹ nói với tôi. Tôi trở lại làm kẻ cô độc. Tôi ngồi ở ghế phụ, đưa mắt liếc khuôn mặt mẹ ngồi bên ghế lái. Đến lúc đó tôi mới nhận ra mẹ không trang điểm. Mẹ chưa từng để ai nhìn thấy mặt mộc của mình, ngay cả các thành viên trong gia đình. Cặp lông mày cứng cỏi thường ngày nhìn bớt sắc nét hơn, đường viền môi đậm khiến người khác cảm thấy mẹ là người cố chấp cũng nhạt hơn hẳn. Có phải mẹ đã sốt ruột đi tìm tôi đến nỗi chẳng màng tới trang điểm? Tôi vội giơ chân giẫm bẹp cái mầm kỳ vọng vừa mới vươn cổ nhú lên. Đừng có mong đợi gì cả.

Ô tô rời khỏi Jeong Dong Jin. Tôi nhìn theo phong cảnh đang dần rời xa trong gương chiếu hậu. Cái sự chúng tôi đi tàu đêm đến đây ngắm biển sớm cũng xa dần. Hình như mẹ đến đây để cách ly tôi khỏi những điều đó. Không, là để cướp chúng khỏi tôi mới đúng. Chính mẹ cũng từng cướp cả ký ức tuổi thơ của tôi mà. Bao nhiêu năm nay tôi đã sống mà cứ ngỡ cả đời này chỉ có học hành, không, chỉ có học hành là cách duy nhất để tôi không bị gia đình ruồng bỏ. Lâu nay, tuy sở hữu đôi mắt sáng nhưng tôi đã sống như một người chột, chỉ nhìn được một phía và nghĩ được một phần. Giờ, khó khăn lắm tôi mới nhận ra được mình còn một con mắt nữa, thế mà mẹ đã lại chạy đến phá dám tôi.

Ô tô chạy dọc theo bờ biển, biển bám theo đường và tùy theo hình dạng hay vị trí của đường mà lúc ở ngay bên cạnh, lúc lại cách thật xa hay nằm tít bên dưới. Nhưng dù có thế nào thì biển vẫn ầm ào dữ dội. Sự im lặng của mẹ dần dần đè nén tâm trạng tôi. Sự im lặng càng nặng nề thì dưới đáy sâu cõi lòng tôi, những lời tôi muốn nói lại càng gào thét như biển cả.

“Tại sao mẹ lại làm thế? Hồi đó tại sao mẹ lại làm thế? Đó đâu phải lỗi của con, tại sao mẹ lại làm thế!”

Tới lúc không thể nhịn nổi nữa, tôi thét lên. Xe phanh gấp đánh kít. Tôi hoảng hốt nhìn sang mẹ. Như hồn lìa khỏi xác, mặt mẹ không còn tí sức sống nào. Ở phía sau vang lên một tiếng “uỳnh!”, rồi sau đó là tiếng còi inh ỏi. Có vẻ đã định thần lại, mẹ liền tấp xe vào lề đường. Đoạn đường không cao nhưng là một vách dá. Sóng biển xô vào vách đá không ngừng nghỉ. Biển xanh thẫm như thể bầm mình sau những cú xô xát với vách đá. Mẹ đưa hai tay lên ôm mặt. Còn tôi thì hoảng loạn, không biết vừa nãy mình hét lên như thế là thật hay chỉ là tưởng tượng.

Mẹ khởi động lại xe. Hai đêm liên tục không ngủ, lại thêm phần căng thẳng do bị áp lực vì vụ mất tiền, dù đó không phải lỗi của mình, tôi chìm dần vào giấc ngủ. Ngủ được một lúc, tôi tỉnh dậy thì thấy xe đang đỗ trước biển. Bãi biển vắng hoe như thể từ xa xưa vốn đã chẳng có một bóng người. Và trong xe chỉ có một mình tôi. Ngay lập tức tôi bị tấn công bởi nỗi sợ hãi. Bởi ý nghĩ mình đã bị bỏ rơi. Rằng mẹ đến tìm tôi cũng chỉ là để lại bỏ tôi.

Tôi run rẩy quay đầu nhìn xung quanh, bóng dáng mẹ liền đập vào mắt tôi. Mẹ đang đứng trên một tảng đá bên bờ biển. Nhìn mẹ chông chênh như sắp cuốn theo gió đến nơi. Tôi mở cửa kính ô tô, dõi nhìn bóng lưng mẹ. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn mẹ lâu đến thế. Bởi, mẹ chưa bao giờ cho tôi thời gian để làm vậy.

Xua tan những đám mây, mặt trời không biết từ khi nào đã đổ nắng xiên xiên, gió cũng đã dịu đi nhiều. Có vẻ tôi đã ngủ rất lâu chứ không phải chỉ một lát. Đang đứng như thể đã trở thành một phần của tảng đá bên bờ biển, mẹ bắt đầu cử động. Qua khóe mắt, tôi liếc ra ngoài cửa ô tô, thấy mẹ đang chăm chú để ý địa hình gồ ghề dưới chân tìm cách leo xuống tảng đá. Mẹ hiểu những lời tôi nói khi nãy như thế nào nhỉ? Tôi tò mò.

Mẹ lên xe, thấy tôi đã tỉnh ngủ nhưng cũng vẫn không nói một lời. Mẹ lại tiếp tục lái xe. Trên cột biển báo xuất hiện những địa danh tôi đã nghe tên và cả những nơi tôi mới thấy lần đầu, nhưng tôi vẫn không biết mình đang ở đâu. Mẹ bẻ lái, rẽ sang con đường bên phải. Có một tấm biển đề Cảng gì đó. Tiến vào cảng, tôi dần cảm nhận được bầu không khí sôi nổi từ những thuyền đánh cá đang thả neo và một khu chợ khá lớn. Khác với ở bờ biển, không khí ở đây trộn lẫn mùi cá tanh tanh.

“Dừng ở đây ăn gì đã rồi đi tiếp.”

Sau một đoạn đường dài, tôi cũng đã thấy đói bụng. Tôi theo mẹ xuống xe. Băng qua chợ hải sản, là một tòa nhà khá lớn, tôi thấy hiện lên hàng dài các quán ăn bày san sát những thùng cao su đựng đủ loại cá còn đang bơi.

Chúng tôi vào một quán trong số đó. Mẹ gọi cơm và bạch tuộc sống. Bạch tuộc sống ư. Tôi chằm chằm nhìn mẹ gọi món ăn ngoài dự đoán, nhưng mẹ vờ như không thấy ánh mắt tôi.

Người ta mang bạch tuộc sống được cắt thành từng miếng vẫn còn đang ngọ nguậy ra đầu tiên. Mẹ cầm đũa lên, chẳng buồn bảo tôi ăn thử. Bằng đám xúc tu, những miếng bạch tuộc bám chặt vào đĩa không chịu rời. Mẹ gỡ một miếng ra chấm tương ớt rồi bỏ vào miệng. Mẹ nhìn tôi, ra hiệu bảo tôi ăn, nhưng tôi không muốn.

Trước giờ tôi chưa từng thấy mẹ ăn gì ngấu nghiến ngon lành cả. Một trong những điều bà nội hay phàn nàn về mẹ cũng là mẹ ăn uống nhìn không có phúc.

“Đường đường là con dâu nhà làm ăn mà ăn uống gảy gót thế kia thì phúc phận vào nhà cũng bay hết cả thôi, chẹp chẹp!”

Nhưng giờ mẹ lại đang ăn bạch tuộc sống cứ như người đã nhịn đói mấy ngày. Cứ như không phải mẹ đi đón tôi mà là đi để ăn bạch tuộc sống vậy. Đẩy cái đĩa sạch nhẵn sang bên, mẹ lẩm bẩm như nói với chính mình.

“Hồi mang thai con chẳng hiểu sao mẹ cứ thèm ăn bạch tuộc sống suốt...”

Hồi đó bố mẹ là đôi vợ chồng son nghèo túng, vì đã đoạn tuyệt với ông bà nội nên chắc chẳng có tiền mà ăn món này. Tưởng tượng lại hồi đó, một nỗi hối hận sâu sắc bao trùm khắp người tôi, một nỗi hối hận mà so với nó, niềm hối tiếc tôi cảm nhận được lúc ước gì mình đã thân với Yu Jin Lớn và So Ra từ trước khi đi tham quan cũng không thể sánh bằng. Tôi muốn quay trở lại, không chỉ cái hồi trước khi đi tham quan mà tận cái thời mình còn nằm trong bụng mẹ. Tôi muốn quay trở lại cái thời đó và bắt đầu lại từ đầu. Lại từ đầu...

Sau bữa tối gượng gạo chỉ hai mẹ con, chúng tôi lại lên ô tô. Biển vẫn đi theo chúng tôi mãi. Xuất hiện cột biển báo chỉ hướng đi Seoul ở bên trái, nhưng mẹ phóng qua. Tôi nhìn mẹ. Mẹ đeo kính râm, chỉ nhìn thẳng về con đường phía trước, vầng mặt trời đang chầm chậm lặn xuống rọi chiếu những tia nắng cuối cùng.

Quãng lúc trời đã tối hẳn, mẹ dừng xe ở trước một khu nhà cao cấp ở Naksan. Hồi trước gia đình tôi cũng từng có lần tới đây. Từ chỗ này nhìn ra cảnh xung quanh rất đẹp, ở tít trong nhà cũng có thể nhìn được mặt trời mọc trên biển.

“Đêm nay mình ngủ lại đây đi.”

Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ, vì vốn đã nghĩ chắc mẹ định đi mua gì hay có việc gì nên mới không rẽ về Seoul luôn. Lẽ nào mẹ đã lên kế hoạch trước tất cả? Mẹ tôi vốn rất thấu đáo, không phải người hứng lên là làm. Chắc chắn mẹ đã được bố và bà nội cho phép trước rồi. Chưa biết chừng đây là đãi ngộ đặc biệt cuối cùng mẹ dành cho tôi trước khi gửi tôi sang Mỹ. Cũng có thể mẹ đã được giao nhiệm vụ an ủi và khuyên bảo tôi ngoan ngoãn đi Mỹ. Tôi phải làm gì bây giờ? Khuôn mặt Yu Jin Lớn và So Ra hiện lên trong tâm trí tôi. Tôi không muốn đi. Vừa mới hôm qua, lý do không muốn đi của tôi chỉ là bởi đi như vậy chẳng khác nào bị bỏ rơi, nhưng bây giờ, mạnh mẽ hơn cả là ý nghĩ rằng khó khăn lắm mới kết bạn được với Yu Jin Lớn và So Ra, tôi không muốn chia tay chúng để quay lại làm một con bé cô độc.

Mẹ xuống xe trước, lôi ở trong cốp xe ra một cái túi. Nhìn cái túi là biết mẹ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi. Thấy tôi ngồi yên không nhúc nhích, mẹ ra lệnh cho tôi xuống xe. Hẳn mẹ sẽ bảo rằng mẹ tha thứ hết cho tôi tội đi học nhảy, tội bỏ nhà đi bụi nên hãy ngoan ngoãn mà sang Mỹ đi chứ gì. Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi muốn hỏi Yu Jin Lớn và So Ra. Nếu tôi hỏi chị Hee Jung thì chị sẽ trả lời thế nào nhỉ? Nhận ra trong tình thế này mình có thể nghĩ tới những ba người, tôi thấy một góc nào đó trong lòng trở nên vững vàng hơn.

Tôi xuống xe với một tâm trạng bình tĩnh hơn hẳn. Mẹ đứng ở đằng trước tôi, tay cầm chìa khóa phòng nhận từ quầy lễ tân. Căn phòng chúng tôi vào nhỏ hơn nhiều so với căn phòng trước đây cả gia đình đã nghỉ lại. Nhưng chắc do mấy hôm nay cứ ở ngoài đường suốt, hết ở trên tàu lại ra biển rồi lên ô tô, nên căn phòng tạo cho tôi cảm giác ấm cúng. Tôi muốn tắm rửa trước. Người tôi đã thấm đẫm mùi gió biển, tóc cũng bết lại vì hơi muối.

“Con tắm trước nhé?”

Mẹ lôi quần áo tôi từ trong túi ra. Mẹ đã xếp đồ vào cái túi này với tâm trạng thế nào? Tôi liếc trộm nét mặt mẹ, nhưng không thể đọc thấu được tâm can mẹ.

Tôi cầm quần áo đi vào phòng tắm. Nhìn cái bồn tắm, tôi bỗng muốn được đắm mình trong làn nước ấm nóng. Nếu có thể, tôi muốn tắm rửa để kỳ cọ sạch những ký ức đã qua. Tôi mở nước nóng rồi ngồi xuống thành bồn. Đợi đến lúc nước đầy vừa phải, tôi cởi quần áo. Tôi đang định chui vào bồn tắm thì khựng lại, lấy lòng bàn tay lau tấm gương mờ hơi nước. Trong gương hiện lên tôi thời nhỏ. Mẹ đang vần vò khắp người tôi như muốn lột sạch da tôi. Tôi cất tiếng khóc thì mẹ liền tát tôi. Chát! Má tôi đau như thể vừa bị tát thật. Rồi tất cả những ảo ảnh, như thể đã tụ tập sẵn ở đây và chỉ đợi tôi đến, biến thành một đống hỗn độn bổ nhào xuống tôi. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.

Á á! Tôi vừa hét vừa ngồi thụp xuống sàn phòng tắm.

“Con sao thế? Có chuyện gì vậy?”

Cửa phòng tắm mở tung. Dáng mẹ mờ ảo trong làn hơi nước.

“Mẹ ra ngoài đi! Con đã bảo mẹ ra ngoài đi mà!”

Tôi co quắp người lại và hét lên. Tôi không muốn để mẹ nhìn thấy thân thể tôi. Không, tôi cảm giác như mình sắp nhe nanh mà xông vào tấn công mẹ.

Mẹ lưỡng lự rồi cũng đóng cửa lại. Tôi tắm ở ngoài, không chui vào bồn. Tôi đứng hứng những tia nước thật lâu thật lâu, nhưng chẳng quên nổi bất cứ thứ gì.

Tôi mặc quần áo đi ra ngoài, thấy mẹ đang ngồi ở xô pha uống bia. Có vẻ như mẹ đã gọi dịch vụ phòng nên có cả đồ ăn nhẹ. Tôi ngồi xuống đối diện mẹ, lắy khăn tắm lau tóc.

“Vì ăn trưa muộn nên mẹ chỉ gọi đơn giản thế này thôi. Con lại ăn đi.”

Quả nhiên mẹ vẫn nói bằng cái giọng khô khan khó đoán định được tâm ý. Tuy bữa trưa chỉ ăn quấy quá cho xong nhưng giờ tôi cũng không thấy thèm ăn. Tôi không đáp một lời, chỉ lau tóc.

Từ lúc gặp nhau ở bãi biển Jeong Dong Jin, mẹ không hề hỏi đến tâm sự của tôi mà chỉ nhất nhất làm theo ý mình. Chi bằng mẹ đừng có đến, để tôi chen lên xe ô tô nhà Yu Jin Lớn đi ké, dù có chật nhưng cũng còn thoải mái hơn. Mệt mỏi nhất chính là nỗi cô đơn khi ở bên nhau mà không thể đối thoại. Bây giờ mẹ đang chẳng hề đoái hoài gì đến tâm trạng của tôi. Mẹ chỉ lấy tôi làm cái cớ để tận hưởng thời gian của riêng mình mà thôi.

Sự câm lặng kéo dài. Nghĩ vào phòng ở một mình còn đỡ hơn, tôi đứng dậy. Mẹ tóm lấy tay tôi, gấp gáp nói.

“Mẹ đã nói chuyện điện thoại với bà nội rồi.”

Tôi thấy toàn thân mình căng lên, đành lại ngồi thụp xuống xô pha. Bây giờ đây, mẹ sẽ trả lời cho câu hỏi tôi đã thét lên hồi nãy. Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi đợi câu trả lời của mẹ. Ngụm bia mẹ uống trôi xuống cổ đánh ực một tiếng.

“Chuyện xảy ra với con hồi đó..., không phải là chuyện..., chỉ xảy ra với riêng con. Bây giờ, con không cần vì chuyện đó mà đau khổ hay hoang mang đâu.”

Giọng nói cứng ngắc của mẹ chẳng thể khuấy đảo lòng tôi như tiếng sóng từ ngoài kia vọng vào. Cái giọng nói mãi đến giây phút này mới nhọc nhằn cất lên để thanh minh. Chi bằng mẹ nhiếc móc tôi vì đã bỏ nhà đi bụi còn hơn.

Tôi phì cười. Điệu cười nhạo, không hẳn là dành cho mẹ, mà cho chính bản thân tôi vì đã kỳ vọng ở mẹ, dù chỉ trong phút chốc. Ánh mắt tôi chạm ánh mắt mẹ. Tôi không tránh.

“Mẹ nghĩ con, vì chuyện đó mà như thế này chắc?”

Tôi nói như nhai nghiến từng tiếng một rồi nhổ ra.

Mẹ nhìn tôi. Ánh mắt như hỏi “Vậy không phải ư?”

“Trước khi biết từng có chuyện đó xảy ra với mình, con đã tưởng tượng mẹ là mẹ kế của con đấy. Hoặc không thì bố là bố dượng. Tưởng tượng như thế con còn thấy dễ chịu hơn!”

Mặt mẹ bắt đầu biến sắc.

“Hồi mới nhớ ra chuyện đó con cũng đã đau khổ, nhưng giống như Yu Jin Lớn, con coi đó không khác gì bị chó dại cắn. Vì chuyện đó xảy ra không phải do lỗi của con. Cái mà con không thể chịu đựng nổi, ấy là những lời nói và hành động của mẹ kìa. Hồi còn chưa hay biết gì, con cứ nghĩ mình đã phải làm gì xấu xa lắm nên mới bị mẹ đối xử như thế. Con đã rất muốn tin mẹ đối xử với con như vậy vì mẹ không phải mẹ đẻ của con. Vì nếu không tin vậy, con không thể nào hiểu được thái độ của mẹ. Bao lâu nay con đã sống mà tự an ủi mình rằng mẹ kế đối đãi con ghẻ được như thế cũng là tốt lắm rồi.”

Cứ mỗi khi từng từ từng từ thoát khỏi miệng, tôi lại thấy vừa khoan khoái vừa đau đớn khôn cùng như thể cái đinh găm ở tim đã long ra. Cái đinh đó bay tới cắm vào tim mẹ. Đôi mắt mẹ đã biến mất. Thay vào đó là hai khoảng tối âm u và trống rỗng. Mũi mẹ cũng đã biến mất. Chỉ còn là hai cái lỗ toang hoác hít thở không khí. Ở chỗ từng là miệng mẹ, những chiếc răng lả tả rơi xuống như hạt ngô.

Tôi nhìn thẳng vào gương mặt đã không còn sức sống ấy, nện bùm bụp xuống cái đinh đã cắm vào tim mẹ.

“Lúc nghe đứa bạn từng trải qua chuyện đó giống mình bảo rằng đó không phải lỗi của con, mẹ biết tâm trạng của con thế nào không? Tâm trạng của đứa con gái đã sống mà cứ tưởng mình gây nên tội tày trời gì, tâm trạng của nó như thế nào mẹ có biết không!”

Chỉ đóng đinh vào tim mẹ thôi vẫn chưa đủ thỏa mãn, tôi chạy đến nắm lấy vai mẹ mà lắc. Mẹ cứ mặc người mình giật lắc theo tay tôi, như một con rô bốt. Tôi mà cứ lắc mãi có lẽ mẹ sẽ hoàn toàn tan biến mất.

Tôi buông mẹ ra, mang tâm trạng như một võ sĩ tuy thắng trận nhưng không thể nhìn lại đối thủ mí mắt rách toạc đang nằm bệt dưới sàn, cũng không thể thốt ra niềm vui chiến thắng vì khóe miệng đã sưng vều, tôi khó nhọc bước về phòng. Tôi chui vào giường, trùm chăn kín đầu. Đến tận lúc đó tiếng khóc mới vỡ òa. Một nỗi buồn đau như đã được cất giữ từ rất lâu hòa vào trong tiếng khóc bất tận tựa cuộn chỉ được tháo tung. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ.

Tôi đang nhảy trên bờ biển cùng Yu Jin Lớn và So Ra. Phấn khích và hạnh phúc. Nhưng con sóng cao như núi bắt đầu ập tới. Chúng tôi bỏ chạy. Con sóng biến thành bố, thành bà nội, thành lão hiệu trưởng trường mẫu giáo chồm tới như muốn nuốt chửng tôi. Bàn chân lún sâu trong cát của tôi không cử động được nữa. Tôi sắp ngạt thở đến nơi. Yu Jin ơi, So Ra ơi, tôi choàng tỉnh bởi tiếng gọi của chính mình. Người như đã bị rút sạch sinh khí, tôi không còn chút sức lực nào.

Trong phòng sáng đèn. Dáng mẹ ngồi trong ánh đèn mờ ảo đập vào mắt tôi. Mẹ ngồi trước cái bàn, tựa một bóng ma không có thật.

“Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?”

Tôi hỏi, muốn biết xem mình đang thức hay vẫn còn mơ.

“5 giờ sáng rồi.”

Mẹ trả lời tôi bằng giọng rạn vỡ rồi ngửa cổ ra đằng sau uống bia. Trên bàn xếp đầy những lon bia rỗng. Tôi ngồi dậy.

5 giờ sáng ư? Một đêm đã trôi qua lãng phí như vậy đấy. Tôi lại thấy cơn giận sôi lên trong người. Cả đêm ở lại đây, những gì mẹ đã làm chỉ là nói được một câu “Chuyện xảy ra với con hồi đó..., không phải là chuyện..., chỉ xảy ra với riêng con. Bây giờ, con không cần vì chuyện đó mà đau khổ hay hoang mang đâu” và uống bia. Mẹ vẫn chưa nói được một lời nào tôi muốn nghe cả.

“Con nghĩ, với mẹ cũng dễ dàng ư?”

Như đọc được suy nghĩ của tôi, mẹ đột ngột cất tiếng. Người mẹ run rẩy. Tôi dựa vào tường, co chân lên ôm lấy đầu gối và dõi nhìn mẹ.

“Với mẹ chuyện đó..., cũng là một chuyện, vô cùng đáng sợ. Vô cùng đáng sợ.”

Câu mẹ vừa nói sao mà khó nghe. Hệt như bà mẹ đặt đứa con bị tai nạn máu me đầm đìa trước mặt rồi làm mình làm mẩy, “Con bị tai nạn nên mẹ sợ lắm.” Lẽ nào mẹ muốn trốn tránh trách nhiệm như vậy. Tôi muốn chống mắt lên xem mẹ sẽ chạy trốn được đến đâu. Suốt một lúc lâu trong phòng chỉ vang lên tiếng sóng biển.

Thình lình mẹ đổ người từ trên ghế xuống dưới sàn. Mấy lon bia trên bàn cũng đổ theo, khiến bia tràn ra, nhỏ tong tỏng xuống dưới. Mẹ ngồi thượt người trên sàn, trông như giọt bia đã trào ra không thể nào trở lại vào lon.

“Mẹ xin lỗi. Mẹ xin lỗi, Yu Jin à!”

Tiếng nói như được vắt ra của mẹ bóp thắt tim tôi. Nghe câu ấy của mẹ tôi mới vỡ lẽ rằng, thứ tôi mong mỏi từ mẹ không phải thanh minh cũng chẳng phải xin lỗi. Điều tôi ao ước là mẹ ôm tôi vào lòng hay mắng chửi tôi, thật bình thường, như mẹ Yu Jin Lớn và mẹ So Ra đã làm ở bãi biển Jeong Dong Jin.

Mẹ bắt đầu phát ra âm thanh kỳ quái. Lúc nhận ra thứ âm thanh hoàn toàn khác giọng nói mà tôi hằng quen thuộc ấy là tiếng khóc, tâm trạng tôi trở nên thật khó tả.

Mẹ tôi đang khóc, vì tôi. Vì tôi mà mẹ tôi đang khóc. Khi cảm nhận được nước mắt của mẹ đang thấm vào trong lồng ngực mình, tôi thậm chí còn thấy hoảng hốt.

“Lúc mới biết chuyện, mẹ đã chỉ muốn giết chết lão khốn đó. Bố con cũng đã nhảy dựng lên đòi đi giết chết lão ta.”

Tôi nhắm mắt, cảm nhận những lời đẫm nước mắt của mẹ chảy vào trong lòng mình, biến thành bàn tay vuốt ve những vết thương bầm tím trầy xước.

Hóa ra là vậy. Hóa ra bố và mẹ tôi cũng đã từng như vậy. Hóa ra bố mẹ tôi cũng đã nghĩ chuyện đó không phải lỗi do tôi mà là tại lão khốn đó. Thế nên bố mẹ tôi cũng đã căm ghét đến mức muốn giết chết lão ta. Nếu mẹ nói cho tôi biết sớm thì chuyện đã chẳng đến mức này. Tim tôi nhói lên bởi nỗi hối tiếc.

“Tha lỗi cho mẹ, Yu Jin à. Đáng lẽ mẹ đã phải bảo vệ con đến cùng. Phải. Mẹ đã nói dối, mẹ rút khỏi vụ kiện đó, nghĩ rằng tốt nhất nên quên chuyện đó đi, tất cả đều không phải vì con. Mà là vì mẹ. Mẹ không muốn thừa nhận chuyện đó đã xảy ra với con gái mình. Thế nên mẹ đã đe dọa con, đã cướp đi ký ức của con.”

Đứa con gái ngoan ngoãn như tôi chỉ cần bị mẹ đe dọa đúng một lần cũng đã đủ khiếp sợ, cho rằng mình thực sự đã quên. Nhưng tôi không hề quên. Ký ức ấy vẫn luôn ẩn mình rình rập ở một góc trong lòng tôi, để rồi khi tôi nghe Yu Jin Lớn kể lại mọi chuyện, nó nhảy xồ ra, bám theo hành hạ tôi đến tận bây giờ.

“Mẹ đã gỡ hết những bức ảnh hồi đó ra khỏi cuốn album. Mẹ đã cắt gọt ký ức của con như vậy. Và mẹ sợ, sợ nếu mình đối xử với con đặc biệt hơn thì con sẽ nhớ ra chuyện đó, sợ nếu trở nên quá thân thiết với con khiến con chuyện gì cũng có thể tâm sự thì con sẽ hỏi lại mẹ chuyện đó. Chính mẹ cũng hoảng loạn không biết mình phải đối xử với con thế nào.”

Mẹ run lẩy bẩy.

Thế nhưng định mệnh đã đem Yu Jin Lớn đến với tôi, để tôi nhớ lại chuyện đó. Nhớ ra vẫn tốt hơn cả. Dù thỉnh thoảng có đau đớn khổ sở vì vết thương nhiễm trùng nhưng nhớ ra để chữa lành vẫn tốt hơn cả. Như lời chị Hee Jung đã nói, dù coi những biến cố đã gặp phải như huân chương hay như những vết vá chằng đụp, thì tôi cũng phải trở thành bạn của chính mình, ở bên dõi theo chính mình vượt qua và trưởng thành.

“Bố con, biết lúc bị đánh con đã nhớ ra chuyện hồi đó... Bố hối hận lắm. Mẹ và bố con đã cứ nghĩ, sau này con thành công rồi, khi đó nhớ lại mọi chuyện cũng sẽ đỡ bị tổn thương hơn. Thế nên, thấy con sa ngã bố mẹ càng khó chịu đựng nổi.”

Mẹ khó nhọc nói.

“Giá mà bố mẹ không giấu giếm, không che đậy mà có thể cùng con chữa lành vết thương ấy thì tốt biết bao. Giá mà bố mẹ hong gió chiếu nắng vào vết thương ấy cho con, để nó lành lại, cứng cáp lại như mắt gỗ của cây mà bà ngoại đã nói, thì tốt biết bao.”

“Khi đó, bố mẹ chuyển đi không phải vì muốn chạy trốn đâu... Bố mẹ đã muốn nhất định cùng mọi người giải quyết chuyện đó tới cùng. Nhưng bố lại nghĩ chuyện đó xảy ra với con là bởi nhà mình nghèo. Bố tin rằng nếu có thể gửi con đến một trường mẫu giáo tốt hơn thì chuyện đó đã không xảy ra. Thế nên bố nghĩ sau này nếu muốn bảo vệ con thì chỉ còn cách đón nhận sự cưu mang của ông nội. Mẹ đã không thể ngăn được bố con...”

Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh đôi vợ chồng trẻ không nơi nương tựa, không thể tự giải quyết những việc xảy ra ngay trước mắt mình bằng chính sức lực của mình. Bố mẹ tôi là những người như thế. Người bố, người mẹ mà tôi đã coi không khác gì những bức tường khổng lồ hóa ra chỉ là hai con người bình thường và yếu ớt, sự thật ấy khiến tôi lả người đi.

Say mềm hơi bia, mẹ đổ ụp người xuống, lè nhè gì đó rồi cứ nằm nguyên dưới sàn mà dần chìm vào giấc ngủ. Một bức tường vững chắc của mê cung giam giữ tôi đã sụp đổ. Với tôi, đó là bức tường kiên cố nhất. Tôi nhìn mẹ một lúc lâu rồi lấy cái chăn mình vừa đắp choàng lên người mẹ. Mẹ nằm co quắp người ngủ, như chú chim mệt mỏi sau một hành trình dài, nhìn yếu ớt và mong manh vô cùng. Tôi ngồi thu lu bên cạnh mẹ.

Tôi nhớ lại vẻ nhồm nhoàm ăn bạch tuộc sống của mẹ. Lẽ nào chính mẹ cũng muốn quay trở lại cái thời còn mang tôi trong bụng. Bởi thế nên mẹ cũng muốn bắt đầu lại từ đầu giống tôi.

Tôi rón rén đặt tay lên ngực mẹ, từng hơi mẹ hít vào hay thở ra đều nghe như tiếng thở dài. Tôi lưỡng lự rồi mân mê bầu ngực mẹ. Nhỏ và mềm nhũn. Tôi đã nhìn Yu Seon và Yu Mi được mẹ ôm vào lòng cho bú ti mà ghen tị biết bao. Nhưng chắc chắn không khác gì chúng, tôi cũng đã từng bấu víu vào bầu sữa mẹ, mút lấy tình yêu thương của mẹ. Chỉ vì tôi không nhớ không có nghĩa là chuyện đó chưa từng xảy ra. Rõ ràng tôi cũng từng là đứa trẻ được bố mẹ yêu thương.

Tôi để mẹ nằm đó, bước ra ngoài ban công. Biển gầm gào cả ngày hôm qua giờ bình yên và tĩnh lặng như một bãi cỏ khổng lồ. Cảm giác như dù tôi có giẫm chân xuống, biển cũng vẫn vững chắc mà đón đỡ lấy tôi. Rõ ràng kia là vầng mặt trời ngày ngày vẫn mọc lên trên biển, nhưng tôi chắc chắn rằng mặt trời mới mẻ đang nhú lên vào khoảnh khắc này đây không phải là mặt trời của ngày hôm qua.

Giữa vầng sáng mặt trời, hiện lên bóng hình chàng Icarus đang vươn mình, với đôi cánh cuối cùng đã hoàn chỉnh. Hiểu rằng đó là đôi cánh được tạo thành bởi bao thương tích, bằng cả tấm lòng tôi nguyện cầu cho chàng tung cánh bay cao.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lee Geum Yi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.