Cuộc gọi đã thông, Raisa vẫn cần một chút thời gian mới có thể cùng ông Lưu tới nơi, thế nên bảo Tiền Kính ra tiếp đãi trước, giữ chân khách lại! Lý Trường Thủ vốn dĩ rất hoạt ngôn, thái độ lại vô cùng hòa nhã, tạo cho người ta cảm giác như gió xuân thổi qua. Chẳng cần Tiền Kính phải tốn công sức, ông ấy đã nhanh chóng bắt chuyện với Tiền Kính.
"Oa, bức tượng Quan Lão gia này điêu khắc thượng thừa, tinh khí thần đều được thể hiện rõ nét, tuyệt đối là trân phẩm hiếm có." Lý Trường Thủ nói với Tiền Kính: "Tôi có một đồng nghiệp bảo tôi rằng, nhìn thấy tượng Quan Lão gia có tinh khí thần đầy đủ thì phải bày tỏ lòng kính trọng. Để tôi cúi chào một cái!"
Nói đoạn, ông ấy thực sự cúi chào vô cùng cung kính. Tiền Kính nghi ngờ liệu có phải ông ấy biết bí mật tượng Quan Lão gia có thể cử động để tiêu diệt kẻ địch, nên vốn đã muốn làm vậy, chỉ là tìm đại một cái cớ "nghe từ đồng nghiệp" mà thôi.
Từ cuốn sổ nhỏ của bộ phận liên quan kia, Tiền Kính biết Lý Trường Thủ là cán bộ cấp phòng, tương đương với huyện trưởng. Nếu ở địa phương thì đó là người đi lại bằng xe chuyên dụng, còn không cần tự mình lái xe. Đối với Tiền Kính, đây cũng là một "quan chức cấp cao", ít nhất là cao hơn hiệu trưởng của cậu chứ nhỉ? Về cấp bậc hành chính, cậu không nắm quá rõ, nhưng cậu biết hiệu trưởng của mình tuyệt đối sẽ không tán gẫu với cậu như thế này.
"Tiền Kính, ở đây cậu có gì ăn không? Vốn định tiện đường mua chút điểm tâm sáng, ai ngờ cấp trên đi kiểm tra vệ sinh, hàng quán nghỉ hết. Haizz, đúng là làm màu gây thêm phiền phức."
"Ừm... ông cũng nghĩ vậy sao?"
"Ha ha, lại dùng từ 'ông' rồi à? Tôi chẳng phải nhân vật lớn lao gì đâu, cậu cứ gọi là 'bạn' hoặc gọi thẳng tên cũng được. Cái chức trưởng phòng trên cuốn sổ của tôi là do nhu cầu công việc, nhất là khi cần hỗ trợ ở địa phương. Chứ tôi còn chẳng thấy mặt mũi đồng lương cấp phòng nào cả." Lý Trường Thủ chỉ vào bụng mình: "Tôi cũng giống cậu thôi, không ăn là đói. Mà lúc này tìm không thấy hàng ăn sáng thì cũng sẽ chửi bới thôi. Trong tiệm cậu có mì tôm, nước nóng với xúc xích không?"
"Có thứ tốt hơn đấy, ông chờ một chút." Tiền Kính chạy ra sau, lấy ra sản phẩm thí nghiệm hôm qua, trộn tất cả các loại nước ép trái cây lại với nhau, tạo thành "Nước ép dinh dưỡng hỗn hợp trái cây no bụng", lấy cái ly lớn loại rót một vại bia ra mời Lý Trường Thủ. Cậu khuấy đều lên như vậy, đố ai đoán ra được công thức gốc là gì.
"Sản phẩm mới đấy, bữa sáng tôi toàn uống cái này, ông thử xem."
Bình thường nước cam thì màu cam, nước nho thì màu tím, nước dưa hấu thì màu đỏ, nhưng loại nước trái cây đã qua "chế biến sâu" này lại xám xịt, nhìn bề ngoài hoàn toàn không nhận ra được dùng nguyên liệu gì để chế biến. Phản ứng đầu tiên của Lý Trường Thủ là nghĩ đây là bùn xi măng, thế nên ông nhíu mày ngửi thử, ngược lại có một mùi hương trái cây thoang thoảng, chắc là không khó uống đâu nhỉ?
Nhấp nhẹ một ngụm, hương thơm tự nhiên vương vấn đầu lưỡi, chất lỏng đậm đà kích thích hoàn toàn vị giác. Lý Trường Thủ không do dự nữa, hào sảng ngửa cổ nâng cao ly, hoàn toàn không thấy yết hầu ông cử động, cảm giác cứ như đổ thẳng nước trái cây vào dạ dày vậy. Nhìn tư thế cạn ly thuần thục này, Tiền Kính quyết định tuyệt đối không thi uống rượu với ông.
"Ha... sướng thật!" Lý Trường Thủ đặt mạnh cái ly xuống bàn, dùng mu bàn tay quệt miệng. "Cái này bao nhiêu tiền một vại?"
"Chưa tính toán giá cả, vại này cứ coi như khảo sát đi." Tiền Kính nở nụ cười vô hại. "Tôi còn vài loại mẫu thử, hay là ông thử hết đi? Cho tôi xin chút ý kiến, xem bước tới nên cải tiến thế nào."
Không ngờ nụ cười trên mặt Lý Trường Thủ dần biến mất, ông vô cùng nghiêm túc nói với Tiền Kính: "Chưa tính giá thì mau tính đi, tôi còn trả tiền cho cậu. Dù trong hoàn cảnh nào, cũng không được ăn hối lộ, càng không được nhận hối lộ biến tướng. Bất kể cậu có vô tình hay không, tôi đều phải tuân thủ kỷ luật."
"Nghiêm trọng vậy sao? Vô tình thôi, tuyệt đối là vô tình. Ông chờ chút, tôi phải ra sau tính toán giá vốn và giá bán, lát là xong ngay." Tiền Kính lại để Lý Trường Thủ một mình ở quầy lễ tân, chạy vào phòng nghỉ.
Cậu cần tra cứu giá vốn của bánh mì quân đoàn từ hệ thống nhân viên bán hàng, sau đó cộng thêm giá trung bình của đồ hộp trái cây - mặc dù đồ hộp đều là hàng "quá hạn" được xử lý, nhưng Tiền Kính vẫn tính toán theo giá đồ hộp trong hạn sử dụng. Chỉ cần vài phép tính, giá vốn của nước trái cây thập cẩm đã gần như tính xong.
Không tra không biết, tra rồi mới giật mình. Tiền Kính không ngờ bánh mì quân đoàn lại rẻ như vậy, tính theo trọng lượng thì còn chưa bằng một phần hai mươi giá đồ hộp trái cây, làm sao mà kiểm soát giá vốn được cơ chứ? Tiền Kính cho rằng loại đồ vật này nếu thâm nhập thị trường với số lượng lớn, tuyệt đối sẽ tiêu diệt toàn bộ ngành nông nghiệp. Sau khi cảm thán một phen, cậu tính mức lợi nhuận gộp một trăm phần trăm cho nước trái cây của mình, rồi đi tìm Lý Trường Thủ thanh toán.
"Tổng cộng là 25 tệ."
Lý Trường Thủ hơi ngẩn người, cất tờ trăm tệ trong ví lại, lấy ra hai mươi và năm tệ. "Rẻ hơn so với tôi nghĩ."
"Biết đâu sau này sẽ tăng giá, nên sao không tranh thủ lúc còn rẻ mà thử thêm mấy vị khác?"
Lý Trường Thủ lắc đầu: "Tôi vừa mới cảm nhận được, đồ uống của cậu có thể lấp đầy bụng, một ly lớn thế này là tôi no rồi, thêm nữa thì chịu không nổi. Đến tuổi của tôi rồi, chỉ cần không để ý là dễ tích mỡ, mà muốn giảm xuống thì rắc rối lắm, để lần sau đi. Cậu nghe thấy tiếng xe bên ngoài không? Tôi nghĩ có lẽ ông chủ của các cậu về rồi đấy."
Tiền Kính không hề nghe thấy bất kỳ tiếng xe nào, nhưng ông Lưu đẩy cửa ra, Raisa quả nhiên đã bước vào. Lần này Raisa không mặc bộ quần áo thường ngày kia, mà là áo sơ mi gọn gàng, quần tây đứng dáng và giày cao gót màu đen, trông rất sắc sảo và mạnh mẽ. Có thể thấy cô đã trang điểm nhẹ, không phải kiểu diễm lệ, mà tràn đầy tự tin và quyết đoán. Hai chiếc khuyên tai ngọc trai nhỏ rung rinh nhẹ, ngay cả khi di chuyển cũng hầu như không lắc lư, không biết tư thế và dáng đi này được tập luyện thế nào nữa.
Vốn dĩ cô đã có vóc dáng đẹp, bộ trang phục này lại càng thu hút ánh nhìn hơn. Tiền Kính cứ dán mắt vào Raisa mà không chú ý đến ánh mắt ông Lưu đang nhìn chằm chằm vào mình. Lão nhân từ lúc bước vào đã sa sầm mặt mày, chỉ là đang cố dùng vẻ mặt nghiêm túc để che giấu mà thôi.
Lý Trường Thủ chủ động vươn tay ra: "Chào cô Raisa, rất vui được gặp cô. Tôi là Lý Trường Thủ, phụ trách bộ phận hậu cần đối ngoại."
"Hân hạnh, hân hạnh." Hai người bắt tay nhẹ một cái, Raisa liền nói: "Không ngờ ông Lý lại coi trọng chúng tôi như vậy, đến từ sớm thế này, thật là tiếp đón không chu đáo."
"Không, không có chuyện đó, quá khách sáo rồi." Lý Trường Thủ mỉm cười nói: "Tiền Kính có năng lực làm việc rất tốt, ở đây chăm sóc tôi rất chu đáo. Tiệm tạp hóa Cờ Trắng có thể mở cửa trở lại thật là quá tốt, đã cho chúng tôi một cơ hội để bù đắp những sai lầm trong công việc trước đây."
Khóe miệng Raisa hơi nhếch lên, rồi nói: "Ông Lý, mời ông theo tôi tới văn phòng được không? Tôi rất muốn nghe xem ông có gợi ý gì cho tiệm tạp hóa Cờ Trắng hiện tại không."
"Gợi ý thì không dám nhận, tôi có vắt óc suy nghĩ cùng lắm cũng chỉ đưa ra được mấy ý tưởng tồi để khuấy động không khí mà thôi. Tuy nhiên, tôi đúng là có vài ý tưởng về việc hợp tác, hy vọng có thể trao đổi một chút."
Raisa cười cười không nói gì, dẫn đường đi thẳng về phía văn phòng của mình, Lý Trường Thủ và ông Lưu theo sau.
"Cậu ở đây tiếp tục trông tiệm đi." Ông Lưu đột nhiên quay đầu lại nói một câu.
Tiền Kính hơi khó hiểu, cậu vẫn luôn đứng sau quầy trông tiệm, vốn dĩ đâu có ý định đi theo đâu cơ chứ.