Amelia Sachs có điện thoại di động 3G, Jacob Swann đã phát hiện ra.
Vậy tốt rồi. Phá tính năng mã hóa rồi nghe lỏm nội dung đàm thoại của ả quả thật khó hơn so với điện thoại chạy GPRS - dịch vụ vô tuyến gói tổng hợp, hay 2G - nhưng chí ít là phá được vì 3G dùng công nghệ mã hóa giọng nói A5/1 khá lỗi thời.
Tất nhiên bộ phận kỹ thuật của hắn không được phép làm vậy.
Song nhất định đã xảy ra một sơ suất đâu đó, bởi vì chỉ sau mười phút kể từ lúc thảo luận sơ qua vấn đề này - và, dĩ nhiên, chỉ trên lý thuyết - với tay trưởng phòng Dịch vụ và Hỗ trợ Kỹ thuật, Swann bỗng dưng thấy mình mê mẩn chất giọng trầm, khá gợi cảm của Sachs, chất giọng đến tai hắn qua sóng vô tuyến.
Hắn đã nắm được nhiều tình tiết lý thú. Một số liên quan trực tiếp đến vụ điều tra Moreno. Một số thì chung chung hơn, mặc dù cũng không kém phần hữu ích, chẳng hạn như, ả thám tử Amelia Sachs này có một số vấn đề về thể chất. Hắn lưu lại tình tiết này để tham khảo về sau.
Hắn cũng đã biết một thông tin đáng lo ngại: Tay điều tra viên còn lại trong vụ án này, Lincoln Rhyme, đang ở Bahamas. Đây mới chính là vấn đề tiềm tàng. Ngay khi biết được chuyện này, Swann đã lập tức gọi cho các đầu mối dưới đó - một vài tay bợm nhậu uống bia Sands và Kalik trên bến tàu - rồi thỏa thuận với bọn họ.
Nhưng hắn không thể tập trung vào chuyện đó vào lúc này. Hắn đang bận. Bận ngồi xổm trong một con hẻm thơm nồng thơm nặc, phá khóa cánh cửa dành riêng cho nhân viên của một quán cà phê học đòi Starbucks. Một nơi có tên Java Hut. Hắn đeo găng cao su mỏng - có màu da để ai liếc nhanh cũng thấy bàn tay hắn giống như không đeo găng.
Buổi sáng thật ấm áp và đôi găng cùng chiếc áo gió vốn dùng để che giấu khiến hắn thêm phần nực. Hắn đang vã mồ hôi. Không nhiều như với Annette ở Bahamas. Nhưng vẫn…
Còn cái mùi khiếp đảm này nữa. Đúng là hẻm ở thành phố New York. Không có ai lâu lâu lấy nước tẩy tạt cho bay đi cái mùi này được sao?
Cuối cùng, ổ khóa kêu cạch. Swann hé cửa một chút rồi nhìn vào trong. Từ chỗ này hắn thấy một văn phòng trống trơn, một căn bếp - mà trong đó một tay Mỹ Latin gầy đét đang vất vả với mớ chén đĩa - và xa hơn chỗ đó là một phần cái quán. Nơi này không đông khách lắm và hắn đoán vì đây là khu du lịch - những gì còn sót lại của khu Tiểu Ý - nên khách chủ yếu đến đây vào cuối tuần.
Hắn bèn luồn vào trong, len chầm chậm qua cánh cửa khép hờ rồi bước vào hẳn văn phòng, đồng thời kéo áo khoác về một phía để bảo đảm con dao của hắn dễ lấy.
A, màn hình máy tính kia rồi, ngay lúc này đang hiện hình ảnh thu được của máy quay an ninh đặt ở khu vực phục vụ. Máy quay quét chầm chậm tới lui, ghi lại những hình ảnh trắng đen như ru ngủ. Hắn sẽ có hình ảnh rõ ràng của kẻ rò rỉ, tên tố giác, nếu tua trở lại ngày 11 tháng 5, ngày mà thằng khốn ấy đã gửi chỉ lệnh khử STO đến văn phòng Công tố viên Quận.
Rồi hắn để ý thấy một công tắc ở bên hông màn hình: 1-2-3-4.
Hắn nhấn công tắc cuối thì màn hình chia làm bốn phần bằng nhau.
Ôi, chết tiệt…
Tiệm này có bốn máy quay. Và một máy hiện tại đang ghi hình chính Swann, ngồi xổm trước máy tính. Chỉ có hình lưng hắn thôi nhưng ngần ấy cũng đủ rầy rà.
Rầy rà hơn, hắn nghiên cứu nhanh cái máy tính, là không thể tháo nó ra để lấy cắp ổ cứng theo như kế hoạch. Cái máy tính kềnh càng được gắn vào nền nhà bằng những dải kim loại và đinh ốc lớn.
Hay thật, làm như có ai thèm trộm cái thứ rác rưởi chạy hệ điều hành Windows XP đã trăm tuổi này vậy. Hắn đánh đồng một cỗ máy như thế chỉ ngang ngửa một máy trộn tay Sears bằng nhựa, chẳng là gì so với mấy món mà hắn sở hữu: một máy trộn hiệu KitchenAid trị giá sáu trăm đô la có lưỡi móc nhào bột mì và một máy làm mì tươi.
Rồi Swann cứng người lại. Hắn nghe thấy những giọng nói, hết giọng cười cợt của một con bé rồi đến giọng một người đàn ông gốc Mỹ Latin. Hắn đưa tay xuống con dao Kai Shun.
Nhưng tiếng họ nhỏ dần, hành lang vẫn trống trải. Hắn quay lại với nhiệm vụ. Hắn thăm dò chỗ đinh ốc và mấy sợi dây. Không hề nhúc nhích. Mà hắn lại không có đúng đồ nghề để tháo chúng ra. Dĩ nhiên đó không hẳn là lỗi của hắn. Hắn có thủ theo một bộ đồ nghề cơ bản nhưng xử lý cái này phải cần đến cưa điện.
Một tiếng thở dài.
Hắn quyết định phương án kế tiếp là bảo đảm cảnh sát cũng không lấy được ổ cứng.
Tiếc thật, đây không phải là lựa chọn đầu tiên của hắn, nhưng hắn không còn cách nào khác.
Lại có giọng nói vọng tới từ phía mặt tiền quán. Hình như một người phụ nữ đang nói, “Cậu cho tôi gặp Jerry.”
Có thể là? Phải. Giọng điệu quen quá.
Công nghệ mã hóa giọng nói A5/1 khá lỗi thời…
“Tôi là Jerry. Chị là thám tử vừa gọi đến phải không?”
“Đúng vậy. Tôi là Amelia Sachs.”
Ả đến đây nhanh hơn Swann tưởng.
Chúi người tới trước để che chắn việc đang làm khỏi máy quay, hắn thò vào ba lô lôi ra một thiết bị nổ tự chế, loại bom gây sát thương có thể phá hủy không chỉ máy tính mà còn bắn ra một trăm mảnh lựu đạn có răng cưa khắp nửa sau quán cà phê. Hắn lưỡng lự một hồi. Hắn có thể đặt hẹn giờ là một phút. Nhưng Swann quyết định tốt nhất là chỉnh kíp nổ lâu hơn một chút trước khi kích hoạt. Như vậy mới đủ thời gian cho cô Sachs vào văn phòng này rồi bắt đầu xem qua các cuốn băng từ trước khi bom phát nổ.
Swann bấm nút ‘đặt giờ’ rồi đến nút ‘kích hoạt’, sau đó luồn cái hộp vào ngay đằng sau máy tính.
Đoạn hắn chầm chậm đứng dậy rồi đi lùi ra khỏi văn phòng, thận trọng không để lộ mặt trước máy quay.