“Đại úy Shales…”
“Tôi xuất ngũ rồi. Bây giờ tôi là dân thường.”
Trời còn sớm, sáng thứ Sáu. Nance Laurel và tay phi công máy bay không người lái đang trong phòng thẩm vấn tại trại tạm giam. Kỳ thực cũng chính là tầng lầu nơi cô đang nói chuyện với Amelia Sachs thì tay giao hàng của Bộ Ngoại giao đã chặn đứng thành công cuộc điều tra vụ án mưu sát Moreno.
“Được rồi, anh Shales, anh đã được đọc cho nghe các quyền của mình rồi, đúng chưa?” Laurel đặt một máy ghi âm lên chiếc bàn tàn tạ trước mặt họ. Cô tự hỏi cái hộp điện tử hình chữ nhật cũ nát này đã nghe được bao nhiêu lời thóa mạ, bao nhiêu lời dối trá, bao nhiêu cớ này cớ nọ, bao nhiêu lời van nài xin khoan hồng rồi. Nhiều không đếm xuể.
Hắn nhìn cái thiết bị ấy không chút cảm xúc. “Rồi.”
Cô không chắc phải đọc suy nghĩ của hắn như thế nào, và đọc suy nghĩ của bị cáo là một phần quan trọng trong công việc của cô. Bọn họ sẽ nhượng bộ chăng, sẽ vòng vo né tránh chăng, sẽ cung cấp chút ít lời khai có ích chăng, sẽ tìm đúng thời cơ nhảy khỏi ghế bóp cổ cô chăng?
Tất cả những điều đó lắm lúc đã xảy ra.
“Và anh có hiểu mình có thể chấm dứt cuộc nói chuyện này bất cứ lúc nào không?”
“Hiểu.”
Vậy mà hắn không muốn chấm dứt hay kêu gào đòi gặp luật sư. Cô cảm nhận được phần đó trong hắn, một phần nhỏ nhoi, muốn kể cho cô nghe mọi chuyện, muốn thú nhận - mặc dù một bức tường thành dày cộm vẫn còn vây quanh cái phần ấy trong tim hắn.
Cô để ý một điều khác: Phải, Shales là một sát thủ bài bản, về mặt lý thuyết thì không khác với Jimmy Bonittolo, kẻ đã cho một viên đạn vào đầu Frank Carson bởi vì Carson xâm phạm lãnh thổ phân phối rượu của Bonittolo. Nhưng trên thực tế, quả thật dường như có khác biệt. Không như Bonittolo, Shales toát lên sự hối tiếc trong cặp mắt xanh. Và không phải hối tiếc vì mình đã bị bắt, cái hối tiếc luôn hiện hữu, mà hối tiếc vì hắn hiểu ra cái chết của Robert Moreno là sai trái.
“Tôi muốn giải thích lý do tôi đến đây.” Laurel bình thản nói.
“Tôi tưởng… vụ án bị hủy rồi.”
“Vụ án về cái chết của Robert Moreno thì không truy cứu nữa. Chúng tôi đang xét đến vụ án về cái chết của Eduardo de la Rua.”
“Ông phóng viên.”
“Đúng vậy.”
Đầu hắn ngẩng lên hạ xuống chầm chậm. Hắn không nói gì.
“Anh được Shreve Metzger ra lệnh trừ khử Robert Moreno theo một Mệnh lệnh Đặc nhiệm do NIOS ban hành.”
“Tôi quyết định không trả lời câu hỏi đấy.”
Tôi có hỏi gì đâu nào, cô suy ngẫm. Rồi nói tiếp, “Bởi vì anh có ý định giết Moreno và trên thực tế đã giết, nên bất kỳ vụ thiệt mạng nào - cho dù anh đã hi vọng hạn chế gây ra - đều là mưu sát.”
Đầu hắn xoay sang rồi có vẻ như hắn đang chăm chú nhìn một vết trầy trên tường, vết trầy này đối với Laurel trông như tia chớp.
Và rồi cô nhận ra: Trời ạ, anh ta trông giống hệt David! Cô từng có cùng suy nghĩ này khi nhìn thấy hộ lý của Lincoln Rhyme, Thom. Nhưng ánh nhìn vừa nãy của Shales tựa như một cú điện giật, người lính không quân giống hơn hẳn khi xét đến ngoại hình và nét mặt.
Phụ nữ cổ hủ…
Cái từ được thốt ra trong lúc nóng giận.
Tuy vậy…
David, người bạn trai đích thực duy nhất của cô. Từ trước đến nay.
Hít một hơi thở sâu rồi Laurel vững vàng tiếp tục, “Anh có biết Robert Moreno thật ra chẳng dính dáng gì đến bất kỳ âm mưu tấn công tòa nhà công ty Lọc dầu Mỹ tại Miami không? Và số hóa chất anh ta nhập vào Bahamas là để phục vụ mục đích nông nghiệp và thương mại hợp pháp, nhằm tài trợ cho Phong trào Trao quyền Địa phương của anh ta?”
“Tôi cũng quyết định không trả lời câu hỏi đấy.”
“Chúng tôi đã khai thác các cuộc gọi của anh, xác định những nơi anh đã đến, có thông tin từ kiểm soát không lưu về chiếc máy bay không người lái đấy, ảnh chụp Trạm Điều khiển Mặt đất trong bãi xe NIOS…”
“Tôi quyết định không…” giọng hắn nghẹn ngào. “Tôi quyết định không trả lời.” Mắt hắn không thể nhìn lâu vào mắt cô.
Hệt mắt của David.
Chính chỗ đấy, xin lỗi. Tôi có muốn nói đâu. Em buộc tôi…
Bản năng mách bảo cô lùi lại. Ngay lập tức. Giọng nói mềm mỏng hơn. “Tôi muốn hợp tác với anh, Shales. Tôi gọi anh là Barry được không?”
“Chắc được.”
“Tôi là Nance. Tôi muốn đạt được thỏa thuận với anh. Chúng tôi tin anh cũng là nạn nhân trong vụ này. Và anh không được cung cấp tất cả thông tin về Robert Moreno nhẽ ra phải có khi chỉ lệnh STO được ban hành.”
Mắt hắn liền ánh lên thoáng chốc.
Cặp mắt, chết tiệt, cũng xanh biếc chẳng kém mắt David.
“Thật ra thì, có khả năng,” cô nói tiếp, “là một số thông tin tình báo anh nhận được đã bị cố ý sửa đổi hòng tạo cơ sở vững chắc hơn cho phi vụ ám sát Moreno. Anh thấy sao về chuyện đấy?”
“Tin tình báo rất khó phân tích. Ngành này nhằn lắm.”
A, không còn tên, cấp bậc và mã quân nhân nữa[1]. Không còn nghi ngờ gì: Shales biết rằng Metzger ngụy tạo tin tình báo và chuyện này bấy lâu vẫn luôn giày vò hắn.
“Tất nhiên. Nhưng hình như sửa đổi tin tình báo cũng dễ thôi. Lẽ nào không phải?”
“Chắc vậy.” Mặt Shales đỏ au.
Cô tin mạch máu trong hàm và thái dương của hắn nổi rõ hơn trước.
Tuyệt vời. Sự sợ hãi là một công cụ rất tốt để thuyết phục. Sự hi vọng là một công cụ tốt hơn.
“Để xem chúng ta có đạt được thỏa thuận gì không.”
Nhưng vai hắn đưa lên nhè nhẹ và cô đo lường mức độ kháng cự. Vẫn còn khá cao.
Laurel từng đánh cờ với David. Đây là một trò tiêu khiển sáng Chủ nhật nào hai người cũng chơi, sau bữa sáng và sau bất kỳ hoạt động nào tiếp theo bữa sáng.
Cô yêu những ván cờ đó. Anh chơi nhỉnh hơn cô. Như thế lại càng khiến cô hưng phấn.
Lúc này, cô nghĩ. Đúng lúc rồi.
“Barry, rủi ro hiện tại rất cao. Cái chết của Moreno và những người khác tại Bahamas là một chuyện. Nhưng quả bom trong quán cà phê, vụ mưu sát Lydia Foster, đấy là…”
“Hả?”
“Quả bom, các nhân chứng bị mưu sát.” Laurel tỏ vẻ rối trí.
“Khoan. Cô đang nói chuyện gì đây?”
Cô ngừng nói. Đoạn, quan sát kỹ gương mặt hắn, cô nói, “Kẻ muốn ngăn chặn vụ án của chúng tôi, gọi là ‘chuyên viên’ đúng không? Hắn giết một nhân chứng tại Bahamas và một nhân chứng ngay tại New York. Hắn kích nổ một thiết bị nổ tự chế để phá hủy máy tính chứa chứng cứ, suýt giết nửa tá người, trong đó có một thám tử điều tra của Sở cảnh sát New York. Anh không biết những thông tin này sao?”
“Không…”
Quân tượng đi đến ô b5. Chiếu.
Cô thì thầm, “Có, có đấy.”
Hắn quay mặt đi thì thầm, “Các bước tối thiểu…”
Cô không hiểu vậy nghĩa là gì.
Nhưng Laurel biết chắc đây không phải là diễn kịch. Shales, con người với da thịt ửng đỏ này đây, cùng đôi mắt thân thuộc kỳ lạ và xanh biếc vô ngần, chưa từng biết gì về X165. Chẳng biết chút gì. Shreve Metzger đã lừa dối hắn triệt để.
Chớp thời cơ đi…
“Này, Barry, chúng tôi có chứng cứ chứng minh tên này đã ở tại Bahamas quanh thời điểm anh tấn công bằng máy bay không người lái. Khi đó chúng tôi nghĩ hắn là cộng sự của anh.”
“Không, tôi làm việc một mình. NIOS đôi khi có nội gián trên mặt đất để thu thập tình báo…” Giọng hắn lịm dần.
“Do Shreve Metzger phái đến nơi đấy.”
Không phải câu hỏi.
“Đôi khi thôi.”
“Vậy hắn là kẻ đã ngụy tạo chứng cứ ngay từ đầu. Và vẫn luôn tìm cách ngăn chặn vụ điều tra.”
“Cô có tên tuổi cụ thể không?” Shales hỏi.
“Không có, vào thời điểm này hắn là đối tượng chưa xác định.”
Shales thì thầm, “Nói cho tôi biết, Lydia Foster mà cô nói đến là ai?”
“Phiên dịch viên của Moreno tại New York đây. Tên hung thủ giấu mặt này giết cô ấy. Hắn muốn trừ khử các nhân chứng.”
“Còn quả bom, có phải là vụ nổ ống dẫn ga trên báo đài vào hôm nọ không?”
“Phải, đó là câu chuyện che đậy thôi. Nhưng đúng là có bom. Mục đích là giết điều tra viên và tiêu hủy chứng cứ.”
Tay phi công trông ủ dột.
“Và hai người chết?”
“Và cả hai đều bị tra tấn trước.”
Hắn không nói gì. Mắt hắn tập trung vào một vết lõm cỡ đồng 10 xu trong chiếc bàn.
“Barry, anh đã gọi cho khách sạn South Cove hai ngày trước phi vụ Moreno. Anh gọi từ điện thoại tác nghiệp của mình, đứng tên Don Bruns.”
Hắn không biểu lộ phản ứng gì cho thấy mình ngạc nhiên.
“Tôi biết lý do anh gọi,” Laurel nói nhỏ nhẹ. “Không phải để xác nhận chỗ đặt phòng của Moreno. Các nội gián của CIA hoặc của chính NIOS có thể xác minh anh ta sẽ đến đó. Anh gọi vì muốn chắc chắn anh ta sẽ đến đó một mình. Vợ con anh ta không đi cùng. Anh muốn chắc chắn như vậy. Để không xảy ra thiệt hại ngoại ý.”
Môi tay lính không quân run rẩy trong thoáng chốc. Hắn quay mặt đi.
Laurel thì thầm, “Điều này cho tôi biết anh nghi ngại về phi vụ đó ngay từ đầu. Anh không muốn chuyện có kết cục như thế này.” Cô vẫn giữ ánh mắt nhìn hắn, thì thầm, “Hợp tác với chúng tôi đi, Barry.”
David từng bảo cô rằng khi chơi cờ, có lúc ta bỗng sáng suốt đến đáng sợ. Ta chợt hiểu ra chiến thuật bấy lâu mình vẫn tự tin tuân theo là sai hoàn toàn và đối thủ của ta bấy lâu chơi một ván cờ hoàn toàn khác - một ván cờ đầy sự sáng suốt và tài tình, vượt xa ván cờ của ta. Ta có thể không thua ở nước đi tiếp theo hay mười nước tiếp theo nhưng thất bại là tất yếu.
“Đối phương sẽ thấy điều đó trong mắt em,” David từng giải thích. “Có thứ gì đó thay đổi. Em biết mình đã thua và mắt em nói với đối phương rằng em hiểu điều đó.”
Đây là những gì cô quan sát thấy ở Barry Shales lúc này. Anh sẽ nhượng bộ, cô hiểu thế. Anh sẽ giao cho tôi Shreve Metzger! Tên sát nhân đã lợi dụng tin tình báo quốc gia để giết bất kỳ ai y muốn.
Chiếu bí…
Hắn thở gấp gáp. “Được rồi. Nói tôi biết… nói tôi biết chuyện này có thể giải quyết ra sao?”
“Điều chúng ta có thể làm là…”
Một tiếng nện cửa.
Laurel giật nảy người.
Một người đàn ông mặc com lê xám ôm cặp đứng chỗ cửa sổ, tỉnh rụi nhìn từ cô sang Shales rồi nhìn lại cô.
Không, không, không…
Laurel biết gã. Gã là một luật sư biện hộ thuộc loại quyết liệt nhất và hiểm độc nhất thành phố. Tức là luật sư thuộc loại giỏi nhất. Nhưng gã chủ yếu xuất hiện trong tòa cấp liên bang tại New York theo chỉ đạo của các công ty liên kết đặt tại Washington, DC. Quả là chuyện lạ khi gã xuất hiện ở đây, thay vì một luật sư hiểu rõ chốn pháp đình cấp bang xô bồ, mà tại New York được gọi là Tòa án Tối cao.
Người lính gác mở cửa.
“Chào cô, luật sư Laurel,” tay luật sư nói một cách thân mật.
Cô chỉ nghe danh của gã. Làm sao gã lại biết cô?
Có chuyện gì không ổn ở đây.
“Anh là…?” Shales mở lời.
“Tôi là Artie Rothstein. Tôi được thuê biện hộ cho anh.”
“Shreve thuê?”
“Đừng nói gì nữa, Barry. Người ta có tư vấn cho anh là anh có quyền gặp luật sư và không cần phải nói gì không?”
“Tôi… Có. Nhưng tôi muốn…”
“Không, đừng muốn gì hết, Barry. Vào lúc này anh không muốn làm gì hết.”
“Nhưng tôi vừa phát hiện ra Shreve…”
“Barry,” Rothstein hạ thấp giọng. “Tôi khuyên anh nên im lặng. Im lặng rất quan trọng.” Gã chờ một lát rồi đế thêm, “Chúng tôi muốn bảo đảm anh và gia đình nhận được sự tư vấn tốt nhất.”
“Gia đình tôi?”
Chết tiệt. Đó là chiêu trò của gã. Laurel cương quyết nói, “Chính quyền bang chẳng truy tố gia đình anh đâu, Barry. Chúng tôi hoàn toàn không có hứng thú với họ.”
Rothstein quay sang cô và bộ mặt tròn trịa, nhăn nheo của gã biểu lộ một vẻ khó hiểu. “Chúng ta còn chưa nói chút gì về vụ án mà, Nance.” Gã nhìn Shales. “Anh chẳng biết việc truy tố sẽ đi theo chiều hướng nào đâu. Cách làm việc của tôi là chuẩn bị cho mọi tình huống. Và tôi sẽ bảo đảm anh và bất kỳ ai khác có liên quan đến vụ khởi tố này…” Giọng gã đâm căm phẫn. “… vụ khởi tố lạc hướng này, sẽ được bảo vệ. Sao hả, Barry?”
Hàm tay phi công run lên cầm cập. Hắn liếc nhanh Nance, hạ mắt xuống rồi gật đầu.
Rothstein nói, “Cuộc thẩm vấn đến đây là chấm dứt.”
❀ ❀ ❀
[1] Công ước Geneva quy định tù binh chỉ cần cung cấp ba thông tin này.