Jacob Swann quyết định, ít nhiều có phần tiếc nuối, là hắn không thể cưỡng hiếp Nance Laurel trước khi giết ả.
Chậc, hắn có thể chứ. Và một phần trong hắn muốn làm vậy. Nhưng làm vậy chẳng khôn ngoan - ý của hắn là thế. Một vụ tấn công tình dục để lại quá nhiều chứng cứ. Giảm thiểu manh mối trong bất kỳ án mạng nào đã khó lắm rồi - phải bảo đảm không để lại mồ hôi, nước mắt, nước dãi, sợi tóc và cả trăm nghìn tế bào da mà ta tróc ra hàng ngày cho một tay kỹ thuật viên hiện trường cần cù nào đó thu thập.
Chưa kể vân tay bên trong đôi găng cao su hoặc trên da.
Hắn cần một phương án khác.
Swann hiện đang ở trong một nhà hàng trên đường Henry đối diện căn hộ của ả công tố viên tại Brooklyn, nằm trong một chung cư bốn tầng không thang máy. Hắn đang nhấm nháp một tách cà phê Cuba vừa ngọt vừa đắng.
Lướt qua nơi ở của Laurel, hắn để ý thấy không có người gác chung cư. Tốt.
Swann đã quyết định lúc này hắn cần một tội ác khác để che đậy cho vụ giết người này: Ngoài việc truy tố những người Mỹ yêu nước can tội tiêu diệt các tên phản bội hèn hạ, Laurel đã tống nhiều kẻ cưỡng hiếp vào tù. Hắn đã tra cứu thành tích kết tội bị can của ả - hết sức ấn tượng - và biết được trong số những kẻ ả bỏ tù có hàng chục tên cưỡng hiếp và sàm sỡ hàng loạt. Một trong những nghi can này dễ thường quyết định trả thù sau khi được phóng thích. Bằng không thì người thân của một tù nhân có thể làm việc này.
Quá khứ của ả sẽ trở lại báo ả.
Phải, hắn đã nhận được tin từ tổng bộ là cuộc điều tra về cái chết của Moreno đã chấm dứt. Nhưng điều đó không đảm bảo rằng vụ án không có khả năng bị lật lại. Laurel thuộc loại người có thể rời khỏi biên chế chính phủ rồi bắt đầu viết thư, viết bài cho báo giấy hoặc báo mạng kể về chuyện đã xảy ra, về NIOS, về chương trình ám sát STO.
Ả biến mất thì tốt hơn. Mà dù sao thì Swann cũng đã cho nổ bom tại khu Tiểu Ý, đâm một phiên dịch viên và một tài xế limo đến chết. Ít ra Laurel có thể được mời hỗ trợ điều tra những tội ác đó. Hắn cần ả chết và tất cả hồ sơ của ả bị tiêu hủy.
Hắn mường tượng. Không phải cảnh cưỡng hiếp mà là cảnh giả vờ tấn công, điều mà hắn đang xem xét như một công thức nấu ăn. Lên kế hoạch, chuẩn bị, thực hiện. Hắn sẽ đột nhập vào căn hộ của ả, đánh vào đầu ả cho ả bất tỉnh (không đánh vào họng, dĩ nhiên không thể để lại mối liên hệ nào với nàng Lydia Foster), xé toạc áo quần ả, phải chắc chắn bộ ngực và háng ả xảy ra tình trạng tụ máu nghiêm trọng thấy rõ (không cắn được, mặc dù hắn rất muốn, ADN phiền phức lắm). Rồi hắn sẽ đánh ả đến chết và xâm hại ả bằng một vật lạ.
Hắn chẳng có thời gian đi ra tiệm sách người lớn có buồng xem phim hay một rạp phim khiêu dâm hòng trích lấy chút ADN của ai đó để quệt lên người ả. Nhưng hắn đã đánh cắp một ít đồ lót ố bẩn và rách bươm, kích cỡ của bọn gái mới lớn, từ thùng rác đằng sau một khu tập thể cách đây không xa. Những sợi vải từ món đồ này hắn sẽ nhét dưới móng tay ả và hi vọng đứa con gái mới lớn ấy trong vài ngày vừa qua đã thủ dâm vào một thời điểm nào đó. Có khả năng đấy.
Vậy sẽ đủ chứng cứ.
Hắn nhúng lưỡi vào cà phê. Tận hưởng cảm giác đê mê lan khắp miệng. Người ta thường ngộ nhận là những phần khác nhau của lưỡi cảm nhận được những vị khác nhau: mặn, chua, ngọt, đắng. Hắn nhấp tiếp. Thi thoảng Swann dùng cà phê nấu ăn - hắn từng làm một món sốt cay kiểu Mexico cho thịt lợn với 80% cacao và espresso. Hắn từng muốn gửi món này dự thi rồi lại nhận định lộ diện quá công khai chẳng phải hay ho gì.
Hắn đang soát lại kế hoạch cho Nance Laurel lần nữa thì trông thấy ả.
Bên kia đường, phó công tố viên quận vừa xuất hiện từ quanh góc phố. Ả mặc com lê xanh nước biển và áo sơ mi kiểu màu trắng. Trong đôi tay nhỏ nhắn tròn lẳn là một cặp hồ sơ lỗi mốt, nâu và nhàu nát, cùng một cặp hồ sơ tố tụng lớn. Hắn tự hỏi liệu có phải một trong hai thứ đó là quà từ cha hay mẹ ả, hắn mới biết hai người cũng là luật sư. Họ đang ở khu nhà thuê giá rẻ dành cho người trong ngành. Mẹ ả, luật sư biện hộ của chính phủ. Cha ả, luật sư về phúc lợi cho người nghèo.
Làm việc tốt, giúp xã hội, Swann ngẫm nghĩ. Cũng như đứa con gái bé bỏng to bè của bọn họ.
Laurel đang đi mà mắt nhìn xuống dưới, bước chân ì ạch dưới sức nặng của cặp hồ sơ tố tụng. Mặc dù gương mặt ả là một chiếc mặt nạ bí ẩn, nhưng lúc này ả để lộ một dấu hiệu nhỏ của sự u uất, cái cách mà rau mùi tây Ý trong xúp chỉ khơi gợi chứ không tỏ rõ. Không như rau mùi ta đậm đà.
Nguồn cơn của tâm trạng ủ dột này chắc chắn là vì vụ án Moreno đang chìm xuồng. Swann suýt nữa thấy tiếc cho ả. Việc khởi tố thành công vụ án này nhẽ ra sẽ là viên ngọc cẩn vào vương miện của ả. Nhưng giờ thì ả đã trở lại với cuộc đời chỉ biết tống José, Shariq, Billy và Roy vào vòng lao lý vì ma túy, cưỡng hiếp và súng ống.
Không phải tôi. Không đời nào. Sao tôi biết được, tôi chả biết cái này ở đâu ra, thật mà…
Có điều, dĩ nhiên, ả sẽ không còn giải quyết mấy vụ án như thế.
Sẽ chẳng làm được gì sau đêm nay. Sẽ lạnh lẽo và im lìm như một lát thịt thăn.
Nance Laurel tìm thấy chìa khóa rồi mở cửa trước, bước vào trong.
Swann sẽ chờ mười, mười lăm phút nữa. Đủ thời gian để ả mất cảnh giác.
Hắn nhấc cái tách nhỏ, dày cộm lên mũi, hít vào rồi đưa lưỡi xuống thứ chất lỏng ấm này thêm lần nữa.