“UAV Tám Chín Hai gọi Trung tâm Florida. Đã xác định và định vị mục tiêu. Hồng ngoại và ra-đa khẩu độ tổng hợp.”
“Rõ, Tám Chín Hai… Được phép sử dụng súng trường tầm xa.”
“Rõ. Tám Chín Hai.”
Và sáu giây sau Robert Moreno không còn tồn tại.
Barry Shales đang trong xà lim tạm giam, một mình, tay chắp vào nhau, ngồi khom người tới trước. Cái ghế dài thật cứng, không khí ngột ngạt và có mùi người chua chua.
Nhớ lại nhiệm vụ Moreno, đặc biệt nghĩ đến những giọng nói xa xăm từ Trung tâm Florida. Những người hắn chưa hề gặp mặt.
Cũng như hắn chưa hề tận mắt thấy chiếc máy bay mình đã lái trong phi vụ đó, chưa hề chạy dọc bàn tay của mình lên thân máy bay như đã từng làm với chiếc F-16 của hắn. Hắn chưa hề tận mắt thấy chiếc máy bay không người lái nào.
Từ xa.
Người lính và vũ khí.
Người lính và mục tiêu.
Từ xa.
Từ xa.
“Hình như có hai, không, ba người trong phòng.”
“Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?”
“Đó là… hơi bị chói. Được rồi, đỡ rồi. Có. Tôi nhận diện được nhiệm vụ. Tôi thấy y rồi.”
Suy nghĩ của Shales bị rối loạn. Như máy bay lộn vòng: nỗi khiếp đảm khi biết mình đã giết ba người đàn ông vô tội, sau đó bị bắt vì tội mưu sát một người. Và rồi phát hiện ra Shreve Metzger đã thuê một chuyên viên để phi tang chứng cứ của phi vụ, giết nhân chứng, cài quả bom ấy.
Tất cả những điều này làm hắn về cơ bản ngộ ra rằng những gì hắn đang làm cho NIOS là sai trái.
Barry Shales từng lái nhiều phi vụ chiến đấu tại Iraq. Hắn từng thả bom, phóng tên lửa và chắc chắn giết chết một số kẻ thù, hỗ trợ các chiến dịch mặt đất. Khi ta tham chiến trực tiếp, cho dù xác suất thắng nghiêng về phía ta, như đối với hầu hết các chiến dịch quân sự của Mỹ, vẫn còn xác suất một kẻ thù nào đó có thể triệt hạ ta bằng hỏa lực súng Stinger, AK-47. Ngay cả một viên đạn duy nhất từ nòng súng nạp đạn của người Kurd cũng làm được.
Đó là chiến trận. Chiến tranh là thế.
Vì vậy nó mới công bằng. Bởi vì ta biết quân thù. Rất dễ nhận ra chúng: Chúng là những kẻ muốn giết ta ngay và luôn.
Nhưng ngồi trong Buồng Khử, cách xa hàng nghìn cây số, xung quanh là lớp lớp các tin tình báo có thể chính xác hoặc không (hoặc đã bị sửa đổi), cảm giác lại rất khác. Làm sao ta biết người bị gọi là “kẻ thù” có thật sự như vậy? Làm sao ta biết được?
Và rồi ta trở về nhà, bốn mươi phút sau, quây quần cùng những người có thể cũng vô tội không khác gì những người ta vừa giết trong tích tắc.
À, mà em này, mua một ít thuốc Nyquil dành cho con nít. Sammy cứ sụt sịt mãi. Anh quên đi mua thuốc rồi.
Shales nhắm mắt lại, đu đưa trên ghế dài.
Hắn biết Shreve Metzger có cái gì đó bất thường - tính khí y, những lúc y mất tự chủ, những bản báo cáo tình báo có vẻ không ổn, những bài thuyết giảng về sự thiêng liêng của nước Mỹ. Khỉ gió, hễ y bắt đầu bài công kích đậm tính cuồng Mỹ của mình, thì y hệt như một phiên bản trái ngược của Robert Moreno.
Khác chăng là chẳng ai ghim một viên đuôi thuyền 10,67 li vào tên cục trưởng NIOS này.
Thậm chí còn triệu tập một chuyên viên để phi tang, cài thiết bị nổ tự chế và giết nhân chứng.
Tra tấn…
Bất chợt, ngồi ở cái nơi ảm đạm này, phảng phất mùi nước tiểu và thuốc tẩy rửa, Barry Shales bỗng thấy choáng ngợp. Nhiều năm trời ẩn chứa đầy tội lỗi đang ùa về nhấn chìm hắn, bóng ma của những người đàn ông, đàn bà trong cái hàng chờ khét tiếng ấy, những người hắn đã giết, đang bơi về phía hắn ngay lúc này, để kéo hắn xuống dưới mặt thủy triều máu đen ngòm. Nhiều năm mang thân phận người khác - Don Bruns, Samuel McCoy, Billy Dodd… Thi thoảng, tại cửa hàng hay trong phòng chờ rạp chiếu bóng, khi Marge gọi tên thật của hắn, hắn lại lúng túng vì không biết chắc cô ấy đang nói chuyện với ai.
Khai ra Metzger thôi, hắn tự nhủ. Có rất nhiều thông tin trên chiếc điện thoại Don Bruns của hắn, đủ để giam lỏng tên cục trường NIOS trong một thời gian dài - nếu lộ ra chuyện y đã mó máy chỗ chứng cứ và thuê chuyên viên khử nhân chứng tại đây. Hắn có thể cho Laurel mã số dùng để mã hóa, tệp chìa khóa dự phòng và các điện thoại cùng tài liệu khác mà bấy lâu hắn vẫn giữ.
Ký ức về tên luật sư ấy quay trở lại. Hắn không thích tên này một chút nào. Có vẻ như bấy lâu nay Rothstein làm việc cho một công ty tại Washington. Nhưng công ty nào thì gã không đời nào tiết lộ. Lúc hai người gặp nhau sau khi Laurel đi khỏi, tay luật sư tự nhiên đâm phân tâm, vừa giải thích với Shales về diễn biến sắp tới của vụ án vừa gửi nhận tin nhắn trên điện thoại. Có vẻ như thái độ của gã đã thay đổi: Như thể gã nói hay làm gì thì Shales cũng sẽ tiêu đời.
Lạ lùng là tên này chưa biết nhiều về Shreve Metzger nhưng lại biết rõ về NIOS. Rothstein hình như làm việc tại Washington nhiều hơn tại đây. Lời khuyên của gã vào thời điểm này rất đơn giản: không nói một lời gì với bất kỳ ai về bất kỳ điều gì. Bọn họ sẽ tìm cách khiến hắn nhượng bộ, Nance Laurel là một con ả lừa lọc, lừa lọc đấy nhé, anh hiểu ý tôi mà, Barry. Ả nói gì cũng đừng tin.
Shales đã giải thích là Metzger có thể đã thực hiện một số hành động xấu xa khi tìm cách che đậy vụ án. “Chẳng hạn như, tôi nghĩ có thể y đã giết ai rồi.”
“Đó không phải vấn đề của chúng ta.”
“Phải chứ sao không,” Shales nói. “Đây chính là vấn đề của chúng ta.”
Tay luật sư nhận một tin nhắn mới. Gã xem màn hình một lúc lâu. Gã nói mình phải đi. Gã sẽ sớm liên lạc lại.
Rothstein đi khỏi.
Còn Barry Shales thì bị mang xuống dưới này tạm giam, một mình trong căn phòng im ắng và hăng mùi.
Nhiều khoảnh khắc trôi qua, một ngàn nhịp tim, bất tận, thì hắn nghe tiếng cửa réo mở ở đầu kia của hành lang. Tiếng bước chân lại gần.
Có lẽ đó là một người lính gác tới triệu hồi hắn đến một buổi gặp mặt khác. Với ai? Rothstein chăng? Hoặc là Nance Laurel, người sẽ ngỏ ý cho hắn một thỏa thuận nhận tội vững chắc.
Đổi lại hắn phải khai ra Shreve Metzger.
Tất cả mọi thứ kêu gào hắn nên làm vậy. Bộ não hắn, con tim hắn, lương tâm hắn. Và hãy nghĩ đến cảnh cực hình khi phải sống thế này: gặp gỡ Marge và lũ con trai qua một ô cửa thủy tinh đầy mỡ mòng. Hắn sẽ không bao giờ thấy bọn trẻ học thể thao, không bao giờ thấy chúng vào những buổi sáng nghỉ lễ. Và chúng sẽ lớn lên giữa những lời chế nhạo và phải chịu đựng cực hình vì có một người cha tù tội.
Sự vô vọng của tình cảnh làm hắn kiệt quệ, bủa vây quanh hắn và bóp nghẹt hắn. Hắn muốn thét lên. Nhưng những hậu quả này lại chính là lỗi của hắn. Hắn đã quyết định gia nhập NIOS, để giết người bằng nút bấm từ khoảng cách nửa vòng trái đất.
Nhưng tựu trung lại là như thế này: Ta không khai ra đồng đội của mình. Dù đúng hay sai. Barry Shales thở dài. Metzger an toàn rồi, ít nhất là không phải do hắn khai ra. Những xà lim như thế này sẽ là nhà hắn trong hai mươi, ba mươi năm tới.
Hắn đang sắp sửa cho Nance Laurel biết cái tin cô ta không muốn nghe thì bước chân bên ngoài dừng lại và cánh cửa mở ra rổn ràng.
Hắn bật một tiếng cười khan. Có vẻ như chuyến viếng thăm này không liên quan gì đến hắn. Một người lính gác rắn rỏi người Mỹ gốc Phi đang giao đến một tù nhân khác, một kẻ còn to con hơn cả người lính giữ chìa, một gã khổng lồ, bẩn thỉu, tóc bóng lộn. Cách bên kia phòng mà mùi cơ thể của gã này lan tỏa như sóng lan trên mặt hồ tĩnh lặng.
Gã nhíu mắt nhìn lướt qua Shales rồi xoay người và thấy lính gác liếc nhìn cả hai người bọn họ, đóng cửa xà lim rồi bước đi khuất dọc hành lang. Tên tù nhân mới bèn khạc nhổ trên sàn.
Tay phi công máy bay không người lái đứng dậy dời đến góc xa hơn của xà lim.
Tên tù nhân kia vẫn yên vị, đầu quay đi. Song tay lính không quân có cảm giác gã này cảm nhận được nhất cử nhất động của tay chân Shales, mỗi hành động rục rịch trên chiếc ghế dài, mọi hơi thở của hắn.
Nhà mới của mình…