Buồng Khử

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
76

❊ ❊ ❊

“Có thể rất khó thuyết phục ban hội thẩm,” Lincoln Rhyme đang trình bày về giả thuyết đằng sau một vụ án mới đối với Metzger và Shales.

Giả thuyết của Amelia Sachs, không phải của anh. Và là giả thuyết mà anh lấy làm thích thú - và hãnh diện khi cô là người nghĩ ra. Rhyme thầm thích việc người ta - một số người thôi - tư duy trội hơn anh.

Sachs liếc nhìn chiếc điện thoại đang ngân nga của mình. “Có tin nhắn.”

“Nance hả?”

“Không.” Cô hết nhìn cặp mắt dò hỏi của Mel Cooper lại sang Ron Pulaski rồi cuối cùng sang Rhyme. “Barry Shales đang bị tạm giam. Không kháng cự.”

Vậy là, bây giờ họ đang điều tra đúng theo giả thuyết của Sachs, giả thuyết mà cô đã nghĩ ra từ một mục đơn giản trên các sơ đồ chứng cứ.

• Nạn nhân 2: Eduardo de la Rua.

NNTV: Mất máu. Kính vỡ do đạn bắn bay khắp nơi cắt trúng nhiều chỗ, các mảnh kính rộng 3-4 milimét dài 2-3 phân.

Thông tin bổ sung: Nhà báo, phỏng vấn Moreno. Sinh tại Puerto Rico. Sống tại Argentina.

Máy ảnh, máy ghi âm, bút mạ vàng, sổ ghi chép mất tích.

Giày chứa chất sợi gần với thảm trong hành lang khách sạn và đất từ lối vào khách sạn.

Áo quần chứa nhiều lượng nhỏ các chất của bữa sáng: Hạt đa hương và sốt tiêu.

Tư duy của cô lại càng sắc sảo hơn bởi sự giản đơn của nó: Người sinh ở Puerto Rico là công dân Mỹ.

Do đó Barry Shales đã giết một người Mỹ trong vụ tấn công vào ngày 9 tháng 5 tại khách sạn South Cove.

Sếp của Nance, công tố viên quận, đã quyết định không theo đuổi vụ án chỉ vì Moreno không phải công dân Mỹ. Nhưng de la Rua lại là công dân Mỹ. Ngay cả một nạn nhân chết ngoài mong muốn trong một số tình huống cũng có thể khép hung thủ vào tội mưu sát.

Sachs nói tiếp, “Nhưng chí ít tôi thấy chúng ta có thể truy tố tội ngộ sát. Shales vô tình giết de la Rua khi thực hiện hành vi cố ý giết Moreno. Hắn nhẽ ra phải biết là người khác trong phòng cũng có thể bị thương trí mạng khi hắn nổ súng chứ.”

Một giọng phụ nữ lấp đầy căn phòng. “Phân tích hay lắm, Amelia. Đã bao giờ cô có ý định học trường luật chưa?”

Rhyme quay lại thấy Nance Laurel đang sải bước vào phòng khách, một lần nữa kéo lê cặp hồ sơ và cặp hồ sơ tố tụng của mình. Sau lưng còn có người thám tử mà họ đã yêu cầu đến đón cô ta. Một người bạn của Sachs. Bill Flaherty. Trước đó, Rhyme nghĩ có người hộ tống sẽ an toàn hơn. Anh vẫn không yên tâm khi X165 vẫn còn nhởn nhơ, nhất là khi giờ đây có cơ hội vực dậy vụ án Moreno.

Laurel cảm ơn người thám tử, anh ta gật đầu rồi - mỉm cười với Sachs và Rhyme - đi khỏi căn biệt thự phố.

Rhyme hỏi cô phó công tố viên quận, “Vụ án của chúng ta. Cô thấy sao? Về mặt luật pháp?”

“Chà,” cô ta vừa nói vừa ngồi xuống bàn làm việc rồi một lần nữa lục ra hồ sơ của mình để sắp xếp, “chắc chúng ta có thể truy tố Barry Shales tội mưu sát bậc hai. Chúng ta có cơ sở đó theo bộ luật hình sự.” Cô ta phát biểu lại, “Một người bị tội mưu sát bậc hai khi người này cố ý muốn gây ra cái chết của một người và trong thực tế đã gây ra cái chết của một người thứ ba. Nhưng Amelia nói đúng, ngộ sát chắc chắn là một khả năng. Chúng ta sẽ coi đây là một tội bao hàm nhẹ hơn[1], mặc dù tôi tự tin có thể buộc tội mưu sát.”

“Cảm ơn cô đã quay lại,” Sachs nói.

“Không, cảm ơn tất cả mọi người đã cứu vớt vụ án của chúng ta.” Cô ta đang nhìn quanh phòng.

Vụ án của chúng ta…

“Amelia nghĩ ra ý này đấy,” Lon Sellitto nói.

Rhyme đế thêm, “Tôi thì bỏ sót hẳn phương án này.”

Sellitto đế thêm là anh bấy lâu vẫn giữ liên lạc với đại úy Myers và ông đại úy này - kèm một chút miễn cưỡng - đã đồng ý họ nên tiếp tục điều tra với các tội danh mới. Trưởng công tố viên cũng đã phê chuẩn sơ bộ.

“Giờ đây chúng ta phải cân nhắc xem nên tiến hành như thế nào,” Laurel nói, khiến Rhyme ngạc nhiên vì cô ta không chỉ cởi cúc mà còn trút bỏ hẳn áo khoác ngoài. Cô ta biết mỉm cười, cô ta biết nhấp whisky, cô ta biết thư giãn. “Trước tiên tôi cần biết một số thông tin nền tảng. Ông ấy là ai, người nhà báo này?”

Ron Pulaski đã nghiên cứu từ bấy đến giờ. Cậu nói, “Eduardo de la Rua, năm mươi sáu tuổi. Đã kết hôn. Nhà báo tự do kiêm người viết blog. Sinh tại Puerto Rico, hộ chiếu Mỹ. Nhưng mười năm qua sống tại Buenos Aires. Năm ngoái ông ta giành được giải Premio a la Excelencia en el Periodismo. Tức là ‘Giải thưởng Nhà báo Xuất sắc’.”

“Cậu nói tiếng Tây Ban Nha luôn hả, tân binh?” Rhyme xen vào. “Cậu luôn làm người khác ngạc nhiên. Giọng đọc cũng hay nữa.”

“Nada.”[2]

“Ha,” Sellitto lên tiếng.

Cậu cảnh sát: “Gần đây de la Rua viết bài cho Diario Seminal Negocio de Argentina.”

“Tuần san Argentina,” Rhyme thử sức.

“Gần đúng. Tuần san Doanh nghiệp.”

“Tất nhiên.”

“Ông ta khi ấy đang viết một loạt bài về doanh nghiệp và ngân hàng Mỹ khởi nghiệp tại Mỹ Latin. Ông canh me Moreno nhiều tháng với ý định làm một bài phỏng vấn về vấn đề đó - vì Moreno có quan điểm trái chiều về các lý do ta không nên khuyến khích công ty Mỹ mở cơ sở dưới đấy. Cuối cùng anh ta đồng ý nên de la Rua bay đến Nassau. Rồi sau đó thế nào thì chúng ta đã biết.”

Sachs bảo Laurel, “Shales đang bị tạm giam.”

“Tốt,” cô công tố viên nói. “Còn chứng cứ vụ án, chúng ta thu thập đến đâu rồi?”

“À, chứng cứ,” Rhyme trầm tư. “Chứng cứ. Ta chỉ cần chứng minh viên đạn dẫn đến việc mảnh thủy tinh văng, và mảnh thủy tinh này là nguyên nhân tử vong của người phóng viên. Ta gần đạt được mục đích đó rồi. Ta có dấu vết các dằm thủy tinh trên viên đạn và trên áo quần de la Rua. Tôi chỉ cần tìm ra một vài mảnh vỡ trực tiếp rạch nạn nhân và gây xuất huyết.” Anh nhìn sang Laurel. “Ban hội thẩm nào cũng thích nói đến hung khí, phải không?”

“Nhất định rồi, Lincoln.”

“Nhà xác tại Bahamas thì sao?” Sachs hỏi. “Bác sĩ giải phẫu tử thi nhất định còn giữ mảnh thủy tinh, anh có nghĩ vậy không?”

“Cứ hi vọng như vậy. Đồng hồ Rolex và mắt kính Oakley thì còn có thể bị ăn cắp dưới đấy chứ thủy tinh vỡ thì chẳng tay chôm chỉa nào thèm đâu. Tôi sẽ gọi Mychal xem thử cậu ta tìm được gì. Cậu ta có thể chuyển vài mảnh thủy tinh lên đây kèm một thư tuyên thệ có nội dung rằng các mảnh vỡ thu được từ cái xác và là nguyên nhân tử vong. Hay thậm chí cậu ta có thể lên mẹ đây cho lời khai trước tòa.”

“Hay đấy,” Thom nói. “Cậu ta có thể ở chơi với chúng ta một thời gian.”

Rhyme thở ra trong bực dọc. “Ồ, tất nhiên. Chúng ta có thiếu gì thời gian giao tế. Tôi có thể dẫn cậu ta đi tham quan Quả Táo Lớn[3]. Mà tôi chưa đến chỗ Nữ thần Tự do từ… hồi nào rồi. Và cũng chẳng muốn đến.”

Thom phì cười, càng làm Rhyme cáu hơn.

Nhà khoa học hình sự mở những ảnh giải phẫu tử thi lên rồi cuộn xem. “Tìm được một mảnh từ tĩnh mạch cảnh, động mạch cảnh hay động mạch đùi là tốt nhất,” anh trầm tư. “Đó sẽ là những mảnh trí mạng.” Nhưng trong lần rà soát sơ bộ này, không thấy có mảnh thủy tinh nào hiện rõ từ cái xác nhợt nhạt của Eduardo de la Rua.

“Sáng tôi sẽ gọi Mychal. Giờ muộn rồi. Không muốn xen vào công việc tay trái của cậu ta.”

Rhyme nhẽ ra có thể gọi ngay lúc này nhưng anh muốn nói chuyện riêng với cậu hạ sĩ. Sự thật là bấy lâu anh vẫn tính đến chuyện mời Poitier đến New York trong tương lai gần và đây sẽ là một cái cớ chính đáng để thực hiện.

Anh trầm tư và cảm thấy hơi mỉa mai, phải, anh thật sự có ý định dẫn Poitier đi khắp thành phố. Tuy nhiên, tượng Nữ thần Tự do sẽ không nằm trong chuyến tham quan.

❀ ❀ ❀

[1] : ngộ sát là tội bao hàm nhẹ hơn của mưu sát vì các yếu tố cấu thành ngộ sát cũng có trong các yếu tố cấu thành mưu sát.

[2] (Tiếng Tây Ban Nha) Có gì đâu.

[3] : Từ lóng chỉ thành phố New York.

ông đợi, Sachs nghỉ một hồi rồi lại ngồi xuống máy tính. Cô đánh máy. Một lát sau, một trao đổi ngắn phát ra từ cặp loa léo nhéo. “Hình như có hai, không, ba người trong phòng.” “Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?” “Đó là… hơi bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.