Nancyann Olivia Laurel đang ngồi trên đi văng trong căn hộ của mình tại Brooklyn Heights. Phủ lên phần nệm xanh dương, bị gia đình cô và bạn bè của họ ngồi đến mòn vẹt từ cách đây rất lâu, là một áo bọc JC Penney màu nâu.
Đồ gia truyền. Rất nhiều món như thế ở đây. Laurel chợt nhớ lại một ký ức: Cha cô lén lút mò mẫm trong các kẽ hở của chiếc đi văng để tìm những đồng xu lẻ rơi ra từ túi khách. Khi ấy cô khoảng tám tuổi và ông lấy chuyện này làm trò đùa, lấp liếm đây chỉ là trò chơi, khi cô bất ngờ bước vào phòng.
Có điều đây không phải là trò chơi, cô biết chắc như thế. Ngay cả con cái cũng biết xấu hổ về cha mẹ.
Vẫn nhấm nháp mùi rượu Scotch ám khói, cô nhìn quanh căn hộ này. Nhà cô. Của riêng cô. Trong tâm trạng suy tư. Bất luận, hoặc có lẽ là do, những món đồ tái chế xác xơ, nơi đây đem tới cảm giác thoải mái, ngay cả vào một ngày tệ hại như hôm nay. Cô đã nỗ lực rất nhiều để tạo nên cảm giác này. Những bức tường ở đây, khoác lên hàng chục lớp sơn, có từ thời Teddy Roosevelt, mang một sắc kem. Về đồ trang trí: một giỏ hoa lụa mua từ hội chợ hàng mỹ nghệ Chelsea, một vòng hoa mùa thu từ chợ trời Union Square, cả tranh nghệ thuật nữa. Cô có nhiều tranh sơn dầu và tranh phác chì, bản gốc có, bản in có, tất cả các cảnh vẽ cộng hưởng với riêng con người cô, nào ngựa, nào nông trại, nào nước chảy róc rách qua đá, nào cảnh tĩnh vật. Chẳng hiểu sao chúng lại cuốn hút. Song cô nhận ra sức cuốn hút đó tức thì và mua ngay chúng miễn là cô có tiền trong túi. Những hình chữ nhật nhiều sắc màu từ len alpaca treo trên tường. Laurel bắt đầu thích đan len từ vài năm trước nhưng cô không tìm đâu ra thời gian hay hứng thú cần thiết để đan xong mớ khăn choàng cổ cho mấy đứa cháu gái của bạn bè mình.
Giờ sao đây? Cô nghĩ.
Giờ sao…
Còi ấm trà đang réo. Đang réo nãy giờ. Lanh lảnh. Cô sực tỉnh. Cô đi vào gian bếp nhỏ và bỏ một túi trà tầm xuân vào cốc - cô chợt nhận ra chiếc cốc có màu xanh nước biển bên ngoài, trắng bên trong, khớp với bộ cánh của mình. Cô nên thay quần áo.
Chốc nữa.
Laurel nhìn chằm chằm ấm trà trọn một phút. Tắt lửa nhưng không rót chỗ nước sôi ra. Cô trở lại đi văng.
Giờ sao đây?
Đây là kết cục tệ nhất trong tất cả các kết cục có thể xảy ra. Giả sử cô buộc tội được Metzger và Barry Shales thì điều đó sẽ tạo nên thế giới của cô. Nó sẽ tạo nên cuộc đời cô. Không gì có thể mô tả nổi tầm quan trọng của vụ án này đối với cô. Cô nhớ lúc còn học trường luật, mình bị mê hoặc như thế nào trước những câu chuyện về các bậc vĩ nhân của hệ thống tư pháp Mỹ - những vị luật sư ấy, những công tố viên ấy, những thẩm phán ấy. Clarence Darrow, William O. Douglas, Felix Frankfurter, Benjamin Cardozo, Earl Warren… và nhiều, nhiều người khác nữa. Louis D. Brandeis là người cô nghĩ đến thường xuyên.
Hiến pháp liên bang có thể nói là cuộc thí nghiệm vĩ đại nhất của con người…
Không gì tuyệt mỹ bằng cỗ máy công lý và cô khao khát trở thành một phần của nó, để tạo nên dấu ấn riêng của mình đối với luật pháp Mỹ.
Cái ngày hãnh diện nhất của cô là ngày tốt nghiệp trường luật. Cô còn nhớ khi ấy mình đã lướt mắt về phía khán giả. Cha cô luôn trơ trọi. Đó là bởi vì mẹ cô đang tranh tụng một vụ án trước Tòa phúc thẩm tại Albany - tòa phúc thẩm cấp tiểu bang cao nhất - hòng đảo ngược bản án giết người của một kẻ vô gia cư.
Laurel không thể tả xiết niềm vinh hạnh của mình khi người phụ nữ ấy không có mặt vào ngày hôm đó.
Vụ án Moreno lẽ ra là phương thức cô dùng để xác chứng những hi sinh như thế. Không phủ nhận nó cũng là cách tạo danh tiếng cho cô. Amelia đã đúng khi điều tra ra lý lịch sự nghiệp chính trị của Laurel. Tham vọng của cô vẫn còn đó cho dù cô quyết định không trang hoàng tên mình trên bất kỳ danh sách ứng cử nào.
Cho dù có thua vụ xử Metzger đi nữa, cô cũng đã thành công về mặt nào đó. Buồng Khử của NIOS sẽ bị phanh phui. Như vậy cũng đủ nhấn chìm chương trình ám sát ấy mãi mãi. Giới truyền thông đói khát và những nghị sĩ còn đói khát hơn sẽ bu lấy NIOS như ruồi.
Cô sẽ bị thí bỏ - sự nghiệp của cô sẽ chấm dứt - nhưng chí ít cô đã phơi bày được sự thật về những tội ác của Metzger.
Còn giờ đây? Sau khi sếp cô rút lại vụ án? Không đâu, việc này chẳng dẫn đến chuyện gì hay ho cả.
Cô cho rằng người tố giác đã biến mất nên chẳng ai biết được các nạn nhân khác trong hàng chờ sẽ là ai. Xin lỗi, anh Rashid.
Tiền đồ của cô rồi sẽ ra sao? Laurel bật cười khi nghĩ đến câu hỏi này. Cô trở lại nhà bếp và lần này pha một tách trà hẳn hoi. Thêm hai thìa đường vì tầm xuân rất chát. Tiền đồ, phải rồi: một khoảng thời gian thất nghiệp đành nằm nhà xem những tập phim Seinfield phát lại, vừa xem vừa ngấu nghiến một rồi hai món Lean Cuisine[1] khỉ gió nào đó. Hết ly Kendall-Jackson này đến ly khác. Chơi cờ trên máy tính. Rồi phỏng vấn xin việc. Rồi có được công việc tại một công ty lớn ở phố Wall.
Tim cô chùng xuống.
Cô nghĩ đến David, như cô vẫn thường nghĩ. Luôn nghĩ. “Vấn đề là, em đang thúc ép tôi trả lời đấy, Nance à. Được thôi, tôi nói cho em biết. Em là kiểu phụ nữ khá cổ hủ. Hiểu ý tôi không? Tôi không thể sống được theo ý em. Em muốn cái gì cũng phải hoàn hảo, cái gì cũng phải đúng. Em sửa lưng, em nhặt lá tìm sâu. Chính chỗ đấy, xin lỗi. Tôi không muốn nói ra đâu. Em buộc tôi phải nói đấy.”
Quên anh ta đi.
Mày có sự nghiệp của riêng mày kia mà.
Có điều, mày không còn sự nghiệp nào nữa.
Trên kệ sách của cô - một nửa là sách luật, một nửa là tiểu thuyết, chỉ duy nhất một cuốn sách dạy nấu ăn - là bức ảnh chụp cô và David. Cả hai đều mỉm cười.
Dưới đó là một hộp cờ vua, bằng gỗ, không phải nhựa.
Vứt đi cho rồi, cô tự nhủ.
Mình sẽ vứt.
Chưa vứt được.
Được rồi. Đủ rồi. Than thân trách phận là những gì cô thấy ở những kẻ biến thái hay giết người suy đồi nhất và cô sẽ không cho nó thấm vào tâm hồn mình. Mày vẫn còn một mớ vụ án kia mà. Bắt tay vào việc đi chứ. Cô…
Một tiếng ồn vọng từ lối hành lang.
Một tiếng gõ, một tiếng cạch, một tiếng thụi yếu ớt.
Rồi im bặt.
Bà Parson thả giỏ đi chợ xuống. Ông Lefkowitz khệ nệ với con chó toy poodle cùng cây ba toong.
Cô nhìn chằm chằm vào TV, rồi nhìn lò vi ba, rồi nhìn phòng ngủ.
Lấy mẹ nó ra tài liệu khởi tố Gonzalez rồi biên tập đi.
Laurel giật nảy người khi chuông cửa reo.
Cô bước đến cửa. “Ai đấy?”
“Thám tử Flaherty, Sở cảnh sát New York.”
Chưa bao giờ nghe tên người này nhưng Manhattan tự hào có số cảnh sát lên tới hàng nghìn kia mà. Laurel nhòm qua lỗ cửa. Một anh chàng da trắng, ba mươi mấy tuổi, mảnh dẻ, mặc com lê. Anh ta đang giơ căn cước lên, mặc dù cô chỉ thoáng thấy phù hiệu.
“Sao anh vào trong này được?” Cô gọi với ra.
“Tôi canh có người đi ra chung cư. Tôi nhấn chuông nhà cô nhưng không thấy ai trả lời. Tôi định để lại giấy ghi chú nhưng lại nghĩ mình nên thử lại.”
Vậy là chuông lại hỏng.
“Được rồi, chờ chút.” Cô mở dây xích và then khóa chìm để mở cửa ra.
Và chính lúc ấy Nance Laurel mới suy nghĩ, trong khi người đàn ông bước tới, nhẽ ra cô nên bảo anh ta tuồn thẻ ngành dưới cửa để cô xem trước.
Nhưng lo gì chứ? Vụ án đã xong rồi mà. Mình chẳng là hiểm họa của ai cả.
❀ ❀ ❀
[1] : Một thương hiệu của dòng sản phẩm thức ăn đông lạnh.