“Nance Laurel đâu?” Sachs hỏi người phụ nữ Mỹ gốc Phi tròn trĩnh trên tầng bốn của trại tạm giam New York.
Nữ cảnh sát của Sở Cải huấn đanh người lại và liếc nhìn phù hiệu của Sachs một cách khinh miệt. Sachs cho là giọng cô quả hơi chói tai, lời chào hỏi quả lỗ mãng. Cô không cố ý, Nance Laurel khiến cô như thế.
“Phòng Năm. Bỏ vũ khí của cô vào hộp.” Bà ta trở lại với cuốn tạp chí People. Một vụ bê bối đang nổ ra trong đám nghệ sĩ học đòi nào đấy. Hoặc có lẽ họ là những nghệ sĩ thề-chân-thành-trước-Chúa. Sachs chưa từng nghe nói đến họ.
Cô muốn xin lỗi người phụ nữ vì sự cộc lốc của mình nhưng không biết phải làm sao. Rồi cơn giận của cô đối với Laurel quay trở lại nên cô luồn khẩu Glock vào một tủ đồ rồi đóng sập cửa, làm quý bà trại tạm giam phải trút ra một hơi thở ra chiều trách móc. Cửa kêu rè một tiếng rồi mở ra, cô bước hẳn vào hành lang tăm tối vắng tanh. Đây là khu vực mà tù nhân cấp cao - tức những kẻ bị khởi tố những tội nghiêm trọng - thảo luận vụ án với luật sư của mình và giao kèo với công tố viên.
Mùi hương ở đây là mùi chất tẩy uế, mùi sơn và nước tiểu.
Sachs sải bước qua vài căn phòng đầu tiên, tất cả đều trống trơn. Tại phòng Thẩm vấn số 5, cô nhìn qua tấm kính hoen ố thấy một người đàn ông bị cùm, mặc áo liền quần màu cam, đang ngồi trước một cái bàn được chốt chặt xuống nền nhà, đối diện với Laurel. Trong góc là lính gác của Sở Cải huấn, một người đàn ông khổng lồ, cái đầu cạo trọc gần như trắng hếu của ông bóng nhẫy mồ hôi. Hai tay khoanh lại, ông nhìn tên tù nhân như nhà sinh vật quan sát một mẫu bọ độc đã chết.
Cửa ở đây tự khóa, bên nào cũng phải cần chìa để mở nên Sachs dùng lòng bàn tay đập vào cửa.
Chắc hẳn hành động này cũng gây chói tai, vì mọi người trong phòng nhảy dựng lên rồi xoay người. Người lính canh không có súng nhưng bàn tay ông hạ xuống phía bình xịt hơi cay trên thắt lưng. Ông thấy Sachs, ra chiều nhận ra cô là cảnh sát nên nhẹ nhõm. Tên tù nhân nhíu mắt nhìn Sachs và cái nhìn đó chuyển dạng từ giật mình sang đói khát.
Tội phạm tình dục, Sachs suy ra.
Cặp môi Laurel mím chặt lại một chút.
Cô ta đứng dậy. Người lính canh mở khóa cửa cho cô phó công tố viên quận ra ngoài, đoạn ông khóa cửa lại rồi trở lại trạng thái cảnh giác của mình.
Hai người phụ nữ bước đến cuối hành lang, tránh xa cái cửa. Laurel hỏi, “Cô tìm được gì về Metzger hay Shales hả?”
“Hỏi tôi làm gì?” Sachs đáp trả. “Tôi chắc gì còn trong nhóm.”
“Thám tử,” Laurel điềm nhiên hỏi, “cô nói gì vậy?”
Cô không mở đầu bằng cái tin Sellitto vừa báo cho cô, vụ đình chỉ công tác. Cô nói theo trình tự thời gian. “Cô bỏ tên tôi ra khỏi tất cả các bản ghi nhớ, tất cả các email. Cô thay tên tôi bằng tên cô.”
“Tôi không…”
“Làm đủ thứ để giúp mình trúng cử, đúng chưa, Nghị viên Laurel?”
Sachs rút ra tờ giấy cô đã sao lại từ hồ sơ mật của Laurel rồi quăng nó tới trước. Đó là một lá đơn kiến nghị đưa Laurel vào danh sách ứng cử nghị viên hội đồng lập pháp trong quận của cô ta. Hội đồng lập pháp là hạ viện thuộc cơ quan lập pháp tại New York.
Mắt người phụ nữ chùng xuống. “À.”
Lộ tẩy.
Nhưng chỉ một chốc sau cô ta lại điềm tĩnh đáp trả ánh mắt của Sachs.
Sachs quát, “Cô xóa tên tôi khỏi số tài liệu để giật lấy công trạng. Có phải mục đích của vụ án này là vậy không, Nance? Mà phải nói là vụ án ‘của cô’ mới đúng. Không phải ‘vụ án của chúng ta’ gì sất. Bởi vì cô muốn vụ án phải có các bị cáo gây sức hút đối với giới truyền thông để làm rùm beng lên. Mặc kệ chuyện X165 tra tấn người phụ nữ vô tội. Cô đâu có muốn hắn. Cô muốn tóm được một quan chức chính phủ cấp cao nhất kia. Và để chắc chắn đạt được mục tiêu, cô bắt tôi chạy khắp thành phố đào ra đủ thứ tốt đẹp về Moreno. Thứ gì trọng yếu về vụ án là cô lấy sạch, đề tên mình lên đấy rồi nhận mọi công trạng.”
Thế mà cô phó công tố viên quận chẳng hề nao núng. “Cô đã tra cứu đơn xin vào danh sách ứng cử của tôi chưa?”
“Chưa, cần gì. Tôi có cái này, đơn kiến nghị với nhiều chữ ký.” Cô cầm bản sao lên.
Laurel nói, “Mấy chữ ký đấy chỉ hỗ trợ cho đơn xin thôi. Cô vẫn phải nộp đơn chứ.”
Sachs thấy nao nao cái cảm giác thi thoảng vẫn xuất hiện ấy, một sự lo lắng âm ỉ tựa như nhận ra mình có thể đã bỏ sót thứ gì tại một hiện trường vụ án. Một thứ gì đó trọng điểm. Cô im bặt.
“Tôi không có tranh cử gì hết.”
“Đơn kiến nghị…”
“Đơn đấy đúng là đã gửi rồi. Nhưng tôi đổi ý. Tôi chưa hề điền đơn tranh cử.”
Sự im lặng tiếp diễn.
Laurel nói tiếp, “Phải, tôi từng muốn tranh cử cho cuộc bầu cử sơ bộ đảng Dân chủ nhưng đảng cảm thấy tôi hơi phiến diện. Tôi đã làm đơn xin tranh cử độc lập. Nhưng dần dà tôi quyết định không làm nữa.”
Nao nao…
Lúc này, thật lạ, mắt Laurel chuyển hướng. Cô ta, không phải Sachs, dường như mới là người bứt rứt hơn. Và vai cô ta, thường ngày thẳng tắp, giờ đây bỗng thõng xuống. “Mùa đông năm ngoái tôi trải qua một cuộc chia tay rất đau khổ. Anh ấy… Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ kết hôn. Tôi cũng hiểu những chuyện như thế không phải lúc nào cũng êm xuôi. Tốt thôi. Nhưng nó vẫn day dứt, cơn đau này.” Hàm cô ta cứng lại, cặp môi mỏng run rẩy. “Thật sự kiệt quệ.”
Sachs nhớ lại nhận xét của mình lúc trước, khi Laurel nhận cuộc gọi trong căn biệt thự phố.
Cô ta dễ tổn thương, thậm chí là không có khả năng tự vệ…
“Tôi cứ tưởng mình cần phải thử điều gì đấy khác biệt. Tôi nghĩ mình sẽ ra tranh cử, dồn hết sức lực vào chính trị. Bấy lâu tôi vẫn luôn muốn thế. Tôi có những tư tưởng rất mạnh mẽ về đất nước này và vai trò của chính phủ. Tôi là lớp trưởng hồi cấp ba và đại học. Đó là quãng thời gian hạnh phúc đối với tôi và tôi muốn tái tạo lại nó. Nhưng tôi quyết định làm công tố viên thì tốt hơn là làm chính trị gia. Đây mới là nơi tôi thuộc về.”
Cô ta hất đầu về phía phòng thẩm vấn. “Nghi phạm bên trong có tiền sử tấn công tình dục. Hắn vào đây vì đã sàm sỡ ba em học sinh cấp ba. Công tố viên thứ nhất không có thời gian cho vụ án nên định buộc hắn tội cố ý sàm sỡ. Tội nhẹ. Người này chả thèm quan tâm. Nhưng tôi lại rành những kẻ như tên nghi can này. Trong tương lai, hắn sẽ cưỡng hiếp một đứa trẻ mười một tuổi, rồi thời gian sau đó hắn sẽ giết luôn nạn nhân sau khi xong việc. Tôi đảm nhận vụ này và sẽ buộc hắn tội có hành vi dâm dục bậc một.”
“Trọng tội nhóm B,” Sachs nói.
“Chính xác. Và tôi sẽ làm được. Truy tố những vụ án thế này là ngón nghề của tôi, không phải chính trị. Tôi ngăn chặn những kẻ hãm hiếp và những kẻ như Shreve Metzger, đang nấp sau chính phủ để muốn làm cái đếch gì thì làm, kệ mẹ nó Hiến pháp.”
Một lời chửi tục. Cô ta đang giận dữ. Sachs ngờ rằng đây chính là con người thật hiếm thấy của Nance Laurel, đằng sau bộ com lê cài nút, lớp son phấn như phun sơn, và câu ‘phiền cô’ cửa miệng.
“Amelia, phải, tôi bỏ tên cô ra khỏi các bản ghi nhớ và email. Nhưng tôi làm vậy đơn thuần vì cô và sự nghiệp của cô. Tôi chưa bao giờ nghĩ cô cần công trạng gì cả. Ai mà cần chứ?” Cô ta nhún vai. “Cô biết vụ truy tố này nguy hiểm đến mức nào không? Sơ suất một tí là chấm dứt sự nghiệp. Washington có thể tha bổng cho Metzger và Barry Shales để bọn chúng nhởn nhơ. Nhưng bọn chúng có thể biến vụ này thành trận Gettysburg[1] của chúng, ra tòa chống lại tôi. Và nếu bọn chúng làm vậy thật và tôi thua ở luận điểm miễn tố, thì tôi xong đời. Quan chức liên bang sẽ gây áp lực với Albany và kêu gọi loại bỏ tôi, thế là trưởng công tố viên sẽ làm theo. Nhanh như chớp. Điều đó sẽ xảy đến với tất cả những ai can dự vào vụ án, Amelia.”
Vụ án của tôi…
“Tôi muốn bảo vệ cô và những người khác bằng hết sức mình. Lon Sellitto cũng không được nhắc đến trong bất kỳ bản ghi nhớ nào. Ron Pulaski cũng y như vậy.”
Sachs chỉ ra, “Nhưng một người trong chúng tôi sẽ phải làm chứng trước tòa trong vai trò chuyên gia - đối với các chứng cứ.” Rồi cô hiểu ra. “Lincoln.”
Laurel nói, “Anh ấy là cố vấn. Anh ấy không thể bị đuổi việc.”
“Tôi đã không hiểu chuyện gì hết,” Sachs nói. Cô xin lỗi vì cơn bộc phát.
“Không, không, nhẽ ra tôi phải chia sẻ chiến thuật này với cô.”
Sachs cảm nhận điện thoại rung rồi cô liếc nhìn màn hình. Một tin nhắn từ Lon Sellitto.
Tin mới biết. Vụ đình chỉ bắt nguồn từ trung tâm. Đại úy Myers. Nghĩ rằng cô không thành thật về vấn đề sức khỏe. Ông ta lấy bệnh sử từ bác sĩ tư của cô. Tôi đã câu giờ cho cô một tuần để tiếp tục điều tra vụ Moreno. Nhưng cần kiểm tra sức khỏe toàn diện trước 28 tháng 5.
Vậy đã rõ. Laurel không liên quan gì đến việc đẩy cô ra ngoài lề. Cũng may cô chưa buông ra những suy nghĩ trước đấy của mình. Nhưng bằng cách quái quỷ nào mà Myers lại lấy được bệnh sử cá nhân của cô? Cô chưa bao giờ nộp đơn đòi bảo hiểm thông qua Sở cảnh sát. Tự cô chi trả cho những lần khám với bác sĩ chỉnh hình của mình - chính vì lý do này: để không ai trong Sở cảnh sát phát hiện ra.
“Mọi thứ ổn hả?” Laurel hỏi, hất đầu về phía chiếc điện thoại.
“Ừ, ổn.”
Đúng lúc này một tiếng chuông điện vang lên từ đầu kia của hành lang. Cánh cửa mở toang và một người đàn ông bước vào trong, tầm ba mươi tuổi, cường tráng, mặc com lê sẫm. Hắn chớp mắt ngạc nhiên khi thấy hai người phụ nữ ở cuối hành lang. Rồi hắn bước tới, thu vào mắt đoạn hành lang còn lại cùng những căn phòng trống rỗng.
Sachs hay đến đây nên biết nhiều cảnh sát và lính gác. Dĩ nhiên biết cả các thám tử ở đây. Nhưng cô chưa hề gặp người đàn ông này.
Có lẽ hắn là luật sư của tên biến thái. Nhưng nét mặt của Laurel nói rằng cô cũng không nhận ra hắn.
Sachs quay sang Laurel. “Tôi cũng có tin này nữa. Trước khi tôi đi đến đây, chúng tôi có một manh mối tìm ra người tố giác.”
“Thật hả?” Laurel nhướng mày.
Sachs giải thích về những bức ảnh của người du khách chụp hình kẻ uống trà thích Splenda nhưng có bụng yếu. Về bộ com lê rẻ tiền, có màu sắc lạ kỳ của gã. Mối liên quan tiềm năng giữa gã với quân đội.
Laurel hỏi một câu nhưng bấy giờ bản năng Sachs đã kích hoạt nên cô không để ý.
Người đàn ông vừa được nhấn chuông cho vào đang tảng lờ những căn phòng thẩm vấn. Hắn có vẻ như, một cách cố ý nhưng thận trọng, đang đi về phía hai người phụ nữ.
“Cô biết gã đó không?” Sachs thì thầm.
“Không.” Laurel có vẻ lo âu trước mối lo của cô thám tử.
Một kịch bản tự diễn ra trong trí tưởng tượng được bản năng mài giũa của Sachs: Đây không phải là Barry Shales - họ đã xem ảnh của hắn - nhưng có thể là X165 chăng? Sachs đã thận trọng hơn với những chiếc di động đã dùng nhưng ai biết được thực lực của NIOS. Tên này có thể đã lần theo cô đến đây - hoặc theo dõi Laurel. Có thể hắn vừa giết lính canh ở ngoài trước và tự nhấn chuông mở cửa vào.
Sachs tìm phương án. Cô có con dao bấm nhưng nếu đây là X165, hắn sẽ có vũ khí. Cô nhớ lại những vết thương khủng khiếp từ dao trên cơ thể Lydia Foster. Và dễ thường hắn có súng. Cô phải tìm cách áp sát hắn mới dùng được dao.
Nhưng khi tiến đến, hắn đi chậm lại rồi dừng chân, ra xa hẳn tầm dùng dao. Cô không thể nào rút dao ra và tấn công trước khi hắn nổ súng. Gương mặt nhẵn thín của hắn, và cặp mắt thận trọng, nhìn hết người này đến người kia. “Cô là Nance Laurel phải không?”
“Là tôi. Anh là ai?”
Tên đàn ông không có hứng thú trả lời câu hỏi của cô ta. Liếc một cái thật nhanh, đầy xét đoán nhằm vào Sachs, hắn thò tay vào áo khoác.
Sachs chuẩn bị lao vào hắn, cơ bắp căng ra, các ngón tay gập lại thành nắm đấm.
Liệu mình có kịp áp sát để chộp lấy bàn tay sắp thò ra của hắn, rồi lôi dao ra, bật mở dao không?
Cô ngồi xổm xuống và cảm thấy đau nhói. Vào tư thế sẵn sàng phóng về phía trước.
Cô cũng tự hỏi, như lúc trước trong con hẻm, liệu đầu gối sẽ khụy xuống lần nữa khiến cô nằm sóng soài trên sàn, đau đớn bất lực, cho tên này tất cả thời gian cần thiết để bắn hay chém cả hai người đến chết không.
❀ ❀ ❀
[1] : Một trận chiến trong Nội chiến Mỹ.