Trong căn nhà trú ẩn mát mẻ, mờ tối tại Reynosa, Mexico, al-Barani Rashid hoàn tất danh sách các cấu kiện làm bom và đẩy nó về phía Lão Béo.
Đó là điều gã liên tưởng khi chuyên gia thiết bị nổ tự chế nòng cốt của các-ten vừa mới lạch bạch bước vào nhà cách đây nửa tiếng, mình mẩy bụi bặm và đầu tóc chưa gội. Rashid đã đặt cái tên khinh miệt này cho lão, mà đúng là lão thật sự khá nặng nề. Rồi gã hối hận vì đã nghĩ xấu về vóc dáng và thói quen chải chuốt cá nhân của lão. Hóa ra lão không chỉ rất có ý thức hợp tác mà còn cực kỳ tài năng. Thì ra lão từng phụ trách chế tạo một số thiết bị nổ tinh vi hơn nhiều đã được triển khai trong Bán cầu Tây suốt những năm vừa qua.
Lão bỏ vào túi bản danh sách mua sắm mà mình và Rashid đã soạn ra, đoạn nói bằng tiếng Tây Ban Nha là mình sẽ trở lại trước chiều tối cùng toàn bộ linh kiện và đồ nghề.
Rashid hài lòng rằng vũ khí này sẽ làm được việc với hiệu năng cao, giết chết giám đốc khu vực của DEA là Barbara Summers và bất kỳ ai có mặt tại buổi dã ngoại của nhà thờ trong bán kính 90 mét, có thể rộng hơn, tùy vào số lượng người đang xếp hàng tại quầy bán kem, chính là nơi thiết bị này sẽ được cài vào.
Rashid hất đầu về phía căn phòng nơi các con tin Mexico đang bị giam giữ. Gã hỏi Lão Béo, “Công ty của y đã huy động được tiền chuộc chưa?”
“Rồi, rồi, xác nhận rồi. Đã báo cho gia đình bọn họ. Tối nay họ đi được rồi, ngay khi tiền được chuyển xong.” Lão nhìn kỹ Rashid. “Chỉ là làm ăn thôi mà.”
“Chỉ là làm ăn thôi,” Rashid vừa nói vừa nghĩ: Không đâu, thật sự đâu phải vậy.
Lão Béo bước vào nhà bếp, mở tủ lạnh rồi làm Rashid ngạc nhiên khi không lấy ra một chai bia mà là hai hộp sữa chua Hi Lạp. Vừa nhìn gã Ả-rập, lão vừa gỡ cả hai nắp ra rồi đứng giữa phòng ăn hết hộp này đến hộp kia bằng một cái thìa nhựa. Đoạn lão lấy khăn giấy chùi mép, ném hai hộp rỗng vào thùng rác rồi nhâm nhi một chai nước.
“Señor, hẹn gặp ông sau.” Họ bắt tay rồi lão bước ra ngoài, lạch bạch xỏ vào đôi giày bị mòn gót chỗ góc.
Cửa đóng lại xong, Rashid bước đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Lão già leo vào một chiếc Mercedes, thành xe bên trái thõng xuống. Động cơ điêzen rừm rừm sống dậy rồi chiếc xe đen nảy xuống lối đỗ xe trước nhà, bỏ lại một đám mây bụi.
Rashid nán lại trước cửa sổ trong mười phút. Không có dấu hiệu bị theo dõi, không người hàng xóm nào liếc nhìn một cách bất an khi họ đi ngang qua. Không tấm rèm nào thả xuống che cửa sổ. Chó lảng vảng xung quanh, chẳng tỏ vẻ gì hoài nghi, không một tiếng sủa văng vẳng nào cho thấy có kẻ đột nhập ẩn khuất những nơi gần đó.
Từ dãy phòng ngủ, gã nghe thấy nhiều tiếng nói. Và rồi một tiếng động nhẹ mà ban đầu gã chưa nhận ra, không đều, lúc trầm, lúc bổng về âm lượng và tông. Cái tiếng ấy trở nên đều và gã biết âm thanh đó là tiếng khóc của trẻ con. Con bé ấy. Người ta vừa cho nó biết nó sắp về nhà nhưng nó không cảm kích chuyện đó. Nó muốn về nhà ngay lúc này, cùng món đồ chơi nhồi bông, cùng chiếc giường, chiếc chăn của nó.
Rashid nghĩ về đứa em gái của mình, cùng hai người bạn chung trường của con bé, bị giết tại Gaza. Em gã… không lớn hơn con bé này bao nhiêu. Nó đã không có cơ hội để khóc.
Rashid nhâm nhi thêm trà và nghiên cứu các sơ đồ, tai lắng nghe âm thanh sầu bi của con bé, cái âm thanh nghe còn xé lòng hơn khi bị bốn bức tường chặn lại, như thể con bé là một hồn ma bị giam giữ nghìn thu trong ngôi mộ bụi bặm này.