Buồng Khử

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75
75

❊ ❊ ❊

Barry Shales không phải là một người vạm vỡ.

“Vóc dáng gọn gàng” là cách người ta thường mô tả hắn.

Và công việc của hắn là ngồi một chỗ, trước màn hình phẳng, bàn tay đặt lên cần điều khiển máy bay không người lái, bàn phím máy tính trước mặt.

Nhưng hắn có nâng tạ rời - bởi vì hắn thích tập thể hình.

Hắn có chạy bộ - bởi vì hắn thích chạy bộ.

Và tay cựu Đại úy không quân này có quan điểm - hoàn toàn chưa được xác chứng - là ta càng thích tập thể hình thì cơ bắp của ta phản ứng càng nhanh.

Nên khi hắn chen ngang qua người Ruth, làm sững sờ bà ta - con chó canh cửa trong vai trò trợ lý cá nhân - đoạn xộc vào văn phòng của Shreve Metzger, đưa cánh tay ra sau rồi thụi vào sếp hắn. Tên đàn ông gầy đét này loạng choạng rồi ngã nhào xuống.

Tay cục trưởng NIOS khuỵu một gối xuống, hai cánh tay quờ quạng. Hồ sơ trượt khỏi bàn làm việc khi y cố bám vào để giữ thăng bằng.

Shales sải bước về phía trước, cánh tay lại đưa ra sau, nhưng do dự. Một cú duy nhất là đủ xoa dịu cơn giận ngày càng dâng cao từ lúc hắn xem trận bóng đá không ai ngờ giữa nhiệm vụ mục tiêu - mà hắn được ra lệnh cho nổ tung thành các phân tử - và một cậu nhóc mới lớn trong sân của căn nhà trú ẩn ở vùng ngoại ô tối tăm của Mexico.

Hắn buông nắm đấm xuống, bước lùi lại. Nhưng hắn cảm thấy không có hứng thú đỡ Metzger dậy nên lạnh lùng khoanh tay lại, nhìn tên này sững sờ ấn một bàn tay vào má rồi lóng ngóng đứng dậy gom lại chỗ hồ sơ bị rớt. Shales để ý thấy nhiều bìa kẹp hồ sơ chưng hình một con dấu mật mà mình không biết mặc dù bản thân hắn đủ thẩm quyền để xem tài liệu tối mật.

Hắn cũng để ý thấy lúc này, mối lo trước tiên của Metzger không phải là vết thương mà là việc giữ an toàn chỗ hồ sơ mật.

“Barry… Barry.” Y nhìn sau lưng Shales rồi lắc đầu. Ruth, choáng váng, đứng quanh quẩn, chẳng khác gì một máy bay không người lái. Metzger mỉm cười với bà rồi chỉ vào cánh cửa. Bà do dự rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại.

Nụ cười của y biến mất.

Shales vừa bước đến cửa sổ vừa thở sâu. Hắn liếc xuống nhìn cái công-ten-nơ Maersk giả mạo trong bãi xe của NIOS. Nhìn cái Trạm Điều khiển Mặt đất mà ở đó cách đây vài phút mình suýt giết ít nhất ba thường dân vô tội, hắn lại bùng giận.

Hắn xoay người lại nhìn Metzger. Nhưng tay cục trưởng này không thu mình lại hay van nài. Y không đáp trả bằng vũ lực hay lời lẽ mà chỉ chạm má lần nữa rồi nghiên cứu vệt đỏ trên ngón tay và ngón cái của mình.

“Ông biết hay không?” Shales hỏi.

“Biết về thiệt hại ngoại ý tại Reynosa hả? Không.” Là cục trưởng NIOS, y nhất định đã theo dõi trực tiếp vụ tấn công. “Dĩ nhiên là không rồi.”

“Lúc ấy tôi phóng mất rồi, Shreve. Quả Hellfire ấy đang trong không trung! Ông thấy sao hả? Thiếu mười giây nữa là ta đã giết chết một bé trai và bé gái cùng người phụ nữ xem chừng là mẹ tụi nhỏ rồi. Mà biết đâu còn cả thằng chết tiệt nào nữa bên trong?”

“Anh xem tài liệu kèm theo chỉ lệnh STO rồi đấy. Chương trình giám sát mà chúng ta sắp đặt cho Rashid hoàn toàn vững chắc. Chúng ta có báo cáo của DEA và báo cáo giám sát liên bang của Mexico - 24/7. Đã một tuần rồi chẳng có ai ra vào nơi đấy cả. Ai lại núp trong đấy suốt bảy ngày, Barry? Anh có bao giờ nghe chuyện này chưa? Tôi chưa hề.” Metzger ngồi xuống. “Mẹ kiếp, Barry, chúng ta có phải Chúa đâu. Ta làm gì được thì làm thôi. Tôi cũng gặp nguy hiểm bỏ mẹ đây. Ai khác mà chết thì đi đời sự nghiệp của tôi. Đi đời cả NIOS không chừng.”

Tay lính không quân vốn có phần má hơi xệ chỗ hàm dưới quanh cặp môi căng, nụ cười lạnh lùng của hắn lúc này càng làm chỗ má ấy xệ hơn. “Ông đang khùng, đúng không, Shreve?”

Hắn muốn nói cái từ đó với nghĩa “giận dữ” nhưng theo cách mà Metzger phản ứng, với cặp mắt nhíu lại, cho thấy tay cục trưởng NIOS ra chiều hiểu từ đó theo nghĩa “điên”.

“Khùng hả?”

“Khùng vì tôi không bám theo xe của Rashid. Khùng vì tôi ở lại cùng quả tên lửa, dẫn nó xuống dưới.”

Một khoảng lặng. “Cái kịch bản đấy, nhắm vào xe của Rashid, là trái thẩm quyền.”

“Thẩm quyền cái chết tiệt. Ông nghĩ nhẽ ra tôi phải để mặc quả Hellfire đấy đáp đúng đích, đồng thời ngắm rồi khai hỏa quả thứ hai vào chiếc xe chứ gì.”

Mắt y tiết lộ rằng, phải, đó chính là thứ Metzger muốn.

“Barry à, cái ngành này của chúng ta nhiêu khê lắm. Thiệt hại ngoại ý có, hỏa lực thân thiện có, tự sát có, cả những sơ suất tầm thường bỏ mẹ nữa. Thiếu gì người chết vì ta lập trình tại số 100 đường West trong khi nhiệm vụ lại ở tại số 100 đường East.”

“Thật là một từ hay ho để chỉ một con người nhỉ? ‘Nhiệm vụ’.”

“Ồ, thôi mà. Chế giễu ngôn ngữ của chính phủ thì dễ lắm. Nhưng chính chính phủ giữ an toàn cho chúng ta thoát khỏi những kẻ như Rashid.”

“Câu nói này dành cho buổi nghị sự Quốc hội thì hơn, Shreve.” Shales liền nổi cơn thịnh nộ, “Ông đã mở máy chỗ chứng cứ đi kèm chỉ lệnh STO Moreno hòng tiêu diệt một thằng khốn ông không thích. Một thằng đối với ông là không đủ lòng yêu nước.”

“Không phải như vậy!” Metzger thiếu điều hét lớn, nước miếng phun phì phì.

Giật mình trước sự bộc phát không kiểm soát này, Shales nhìn chằm chằm sếp của mình trong chốc lát. Đoạn thọc tay vào túi rồi quăng dây đeo cùng thẻ ngành lên bàn làm việc. “Con nít đấy, Shreve à. Suýt nữa tôi cho nổ banh hai đứa con nít ngày hôm nay. Tôi chịu đủ rồi. Tôi nghỉ.”

“Không.” Metzger nhoài người tới. “Anh không nghỉ được.”

“Sao không?”

Shales cứ ngỡ sếp của hắn sẽ đề cập đến vấn đề hợp đồng hay bảo mật.

Nhưng tay này nói, “Bởi vì anh là người giỏi nhất, Barry. Không ai điều khiển chim sắt như anh. Không ai bắn súng như anh. Lúc tôi thai nghén chương trình STO, tôi biết ngay anh chính là nhân tài cho chương trình, Barry.”

Shales nhớ lại một tay cò mồi ô tô miệng cười nhăn nhở đã nhiều lần gọi hắn thân mật bằng tên bởi vì, có vẻ như, gã đã được đào tạo tại trường cò-mồi-xe-nhăn-nhở rằng làm vậy sẽ khiến người mua tiềm năng mệt mỏi dần, làm người này bớt kháng cự. Sau đó Shales rời khỏi bãi xe, chẳng buồn mua chiếc xe hắn khao khát bấy lâu.

Lúc này hắn hét lên, “Dự án này toàn là trừ khử thiệt hại ngoại ý!”

“Chúng ta đâu có mô phỏng kịch bản bắn xuyên qua cửa sổ lợp kính! Nhẽ ra ta phải làm thế. Chẳng ai nghĩ tới cả. Anh có nghĩ tới không? Chúng tôi sai rồi. Anh còn muốn tôi nói gì nữa? Tôi xin lỗi.”

“Xin lỗi tôi hả? Chắc ông nên xin lỗi vợ con Robert Moreno hay gia đình của ông phóng viên de la Rua hoặc của gã vệ sĩ đi. Bọn họ cần một lời xin lỗi hơn tôi, ông có thấy vậy không, Shreve?”

Metzger đẩy lại thẻ ngành về phía Shales. “Thời gian qua cũng nhằn nhọc cho anh. Nghỉ phép đi.”

Không chạm vào chiếc phù hiệu, Shales quay người rồi mở cửa, bước ra khỏi văn phòng. “Tôi xin lỗi nếu làm bà sợ, Ruth.”

Bà chỉ nhìn chằm chằm.

Năm phút sau, hắn đã ra ngoài qua cổng trước của NIOS và đi xuyên qua con hẻm dẫn đến tuyến đường cái bắc-nam gần đó.

Rồi hắn đi trên vỉa hè, bất chợt cảm thấy bước chân nhẹ tênh và lòng tràn trề sự thỏa mãn mơ hồ.

Hắn sẽ gọi cho cô trông trẻ, dẫn Margaret đi ăn tối nay. Hắn sẽ báo tin cho cô biết hắn giờ đã thất nghiệp. Hắn có thể…

Một chiếc xe con sẫm màu rít lên một tiếng rồi phanh sát người hắn. Hai người đàn ông mở tung cửa rồi ra khỏi xe trong tích tắc, di chuyển về phía hắn.

Trong thoáng chốc, Shales tự hỏi liệu có phải Shreve Metzger đã triệu tập chuyên viên - đã sắp đặt một chỉ lệnh STO có cái tên Barry Shales là nhiệm vụ, hòng khử hắn, một mối họa cho chương trình ám sát quý báu của y không.

Nhưng những kẻ đi về phía hắn không rút ra khẩu Beretta hay SIG hãm thanh nào. Lòng bàn tay của bọn họ lóe ánh kim loại, phải - nhưng đó là vàng. Biểu trưng của Sở cảnh sát thành phố New York.

“Anh là Barry Shales?” người lớn tuổi hơn hỏi.

“Tôi… phải, tôi là Shales.”

“Tôi là thám tử Brickard. Đây là thám tử Samuels.” Không còn thấy phù hiệu và thẻ ngành của hai người nữa. “Anh đã bị bắt, thưa anh.”

Shales cười thoáng qua một cách thẫn thờ. Một nhầm lẫn. Tin tức về việc vụ điều tra đã chấm dứt chưa đến tai bọn họ rồi.

“Không, các anh nhầm rồi.”

“Xin quay người lại để hai tay ra sau lưng.”

“Nhưng tôi can tội gì?”

“Mưu sát.”

“Không, không - vụ án Moreno… đã bị hủy rồi mà.”

Hai người thám tử nhìn nhau. Brickard nói, “Tôi chẳng biết gì về Moreno nào cả, thưa anh. Làm ơn. Đưa hai tay ra. Ngay.”

ông đợi, Sachs nghỉ một hồi rồi lại ngồi xuống máy tính. Cô đánh máy. Một lát sau, một trao đổi ngắn phát ra từ cặp loa léo nhéo. “Hình như có hai, không, ba người trong phòng.” “Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?” “Đó là… hơi bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.