Buồng Khử

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
69

❊ ❊ ❊

Cụm từ “Buồng Khử” gợi lên một thứ gì đó đến từ một bộ phim khoa học viễn tưởng hoặc là trung tâm chỉ huy trong loạt phim truyền hình 24.

Nhưng Trạm Điều khiển Mặt đất của NIOS là một không gian tăm tối trông như nhà kho của một doanh nghiệp quy mô vừa trong ngành bảo hiểm hoặc quảng cáo. Nó nằm trong một toa xe kéo 5x12 mét và được chia thành hai phòng. Khu vực văn phòng là nơi ta đi vào từ ngoài bãi xe NIOS. Xếp dọc hai bên tường là những hộp các-tông mới có, cũ có, trên viết nhiều dòng chữ bí ẩn, một số hộp rỗng, một số chứa tài liệu, cốc giấy hoặc vật dụng lau chùi. Một trung tâm liên lạc, hiện bị bỏ trống. Nhiều máy vi tính. Một chiếc bàn xám cũ nát và một chiếc ghế nâu nằm một góc và những hồ sơ đủ loại, cũ kĩ, rải khắp bàn, cứ như người thư ký đã ngán ngẩm việc tìm đúng ngăn kéo cho mớ hồ sơ này nên vừa bỏ cuộc. Một cái chổi, một thùng chứa đầy chai Vitaminwater rỗng, một đèn ngủ bị vỡ nằm trên sàn. Báo chí. Bóng đèn. Bảng mạch máy tính. Dây điện. Một tạp chí Runner’s World.

Về đồ trang trí, có bản đồ vùng Caribê, Mexico, Canada và Trung Mỹ, cũng như bản đồ Iraq và nhiều áp phích của Cục Sức khỏe và An toàn Nghề nghiệp, cảnh báo về những nguy hại khi nhấc đồ nặng mà cong lưng và không uống đủ nước vào những ngày nóng.

Ánh sáng nơi đây lờ mờ, những chiếc đèn treo trên đầu ít khi bật. Như thể bí mật sẽ được giấu kỹ hơn trong ánh sáng le lói.

Tuy nhiên, người ta thường không để ý đến sự xập xệ của văn phòng nơi đây nhờ nửa kia của toa xe kéo: Trạm điều khiển máy bay không người lái, thấy rõ qua bức tường kính dày cộm.

Những người như Barry Shales, tức là các phi công và nhân viên vận hành cảm biến tại đây, thường gọi trạm điều khiển này là buồng lái, một danh từ mà dường như chẳng ai để tâm, mặc dù người ta hạn chế dùng cái từ “máy bay tự động”. Có lẽ “phương tiện trên không không người lái” nghe có vẻ tinh vi và sạch sẽ hơn. Thuật ngữ này - theo quan điểm của ngành quan hệ công chúng - chắc chắn hay hơn cái từ mà những người lái máy bay loại này gọi nó: FFA, hay Ôn Thần Từ Trên Cao[1].

Barry Shales mảnh dẻ mặc quần dài và một chiếc sơ mi xanh dương carô tay ngắn, không cà vạt, đang ngồi trên một chiếc ghế da thuộc êm ái màu vàng nâu được nhồi nệm quá nhiều, trông nó như ghế của cơ trưởng Kirk trong Star Trek hơn là ghế buồng lái máy bay. Trước mặt hắn là một bảng điều khiển kim loại nằm ngang kích thước 92x46 phân, đầy những núm xoay và nút bấm, công tắc và màn hình thông số, cũng như hai cần xoay điều khiển. Lúc này hắn không chạm vào cần xoay nào. Chế độ tự lái đang điền khiển máy bay số hiệu UAV N-397.

Để máy tính phụ trách bay là quy trình chuẩn hiện hành trong một phi vụ Mệnh lệnh Đặc nhiệm, nếu chỉ cần đem con chim sắt vào khu vực tổng quát chứa mục tiêu. Shales không ngại làm cơ phó ngay lúc này. Hôm nay hắn không tập trung được. Hắn cứ trăn trở về nhiệm vụ trước.

Nhiệm vụ mà NIOS đã lầm to.

Hắn nhớ lại tin tình báo về những hóa chất chế tạo thiết bị nổ tự chế của Moreno - nitơmêtan, nhiên liệu điêzen, phân bón - những thứ sẽ biến hội sở của cái công ty dầu ấy tại Miami thành một hố lõm mù khói. Tin tình báo về những lần công kích ác liệt của Moreno nhằm vào Mỹ, hòng kêu gọi các cuộc tấn công bạo động nhằm vào công dân. Tin tình báo về hành vi do thám của tay hoạt động chính trị này đối với các đại sứ quán tại Mexico và Costa Rica, đồng thời lên kế hoạch cho nổ tan tành những nơi này.

Bọn họ chắc chắn lắm…

Và sai lầm cũng lắm…

Sai lầm cả việc tránh thiệt hại ngoại ý. De la Rua và người vệ sĩ.

Mục đích chính của chương trình Súng trường Tầm xa tại NIOS là giảm thiểu, lý tưởng nhất là loại hẳn, thiệt hại ngoại ý, một điều không thể thực hiện khi bắn tên lửa.

Và lần đầu tiên chương trình được thử nghiệm trong một phi vụ thật, chuyện gì đã xảy ra?

Người vô tội chết.

Shales đã giữ lơ lửng chiếc máy bay không người lái một cách hoàn hảo trên vùng biển vịnh Clifton tại Bahamas, thấy rõ - qua đám lá của một cái cây bên ngoài - hình ảnh Moreno trong tầm ngắm ra-đa và hồng ngoại, xác nhận hai lần đó chính là y, chỉnh nòng súng bù cho gió và độ cao và chỉ khai hỏa khi nhiệm vụ đang đứng một mình trước cửa sổ.

Shales đã nghĩ chắc chắn rằng sẽ chỉ có Moreno chết. Nhưng lại xuất hiện vấn đề nho nhỏ mà chưa bao giờ hắn, hay bất kỳ người nào khác nghĩ đến cái cửa sổ. Ai lại ngờ được tấm kính ấy lại trí mạng đến thế?

Không phải lỗi của hắn… Nhưng, nếu hắn tin như thế, nếu hắn tin mình hoàn toàn vô tội, thì tại sao đêm qua hắn lại ở trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo?

Chỉ bị cúm xíu thôi, em à… Không có gì đâu, anh không sao mà.

Và tại sao hắn càng lúc càng khó ngủ?

Tại sao tâm trí hắn càng lúc càng vướng bận, căng thẳng, chán chường?

Lạ thay, mặc dù lính vận hành máy bay không người lái có thể nói là an toàn nhất về mặt thể chất so với tất cả các lính chiến đấu khác, nhưng họ có tỉ lệ trầm cảm và căng thẳng sau sang chấn thuộc loại cao nhất trong quân đội và lực lượng an ninh quốc gia. Ngồi trước màn hình điều khiển tại bang Colorado hay thành phố New York, giết một người cách đó hơn 9.500 kilômét rồi đón con ở trung tâm bóng bầu dục hay thể dục dụng cụ, ăn tối và ngồi xuống xem Bước nhảy hoàn vũ trong tổ ấm ở ngoại ô, quả thật làm người ta mất phương hướng đến khó tin.

Nhất là khi đồng đội ta phải khom lưng trong sa mạc hoặc bị nổ tan xác thành nhiều mảnh do bom tự chế.

Được rồi, sĩ quan phi công, tập trung đi, hắn tự nhủ, như vẫn thường làm trong khoảng thời gian gần đây. Mày đang thực hiện phi vụ đấy. Một phi vụ STO.

Hắn xem lướt qua năm màn hình máy tính trước mặt. Màn hình ở trước, nền đen lấp đầy những đường màu xanh lá, nhiều khung và chữ, là một hỗn hợp các bộ phận điều khiển máy bay thông dụng: chân trời nhân tạo, tốc độ trên không, tốc độ mặt đất, hướng mũi, hệ thống liên lạc dẫn hướng, hệ thống định vị toàn cầu, tình trạng nhiên liệu và động cơ. Ở phía trên là một bản đồ địa hình truyền thống, như bản đồ của công ty Rand McNally. Một màn hình thông tin - thời tiết, tin nhắn và các báo cáo liên lạc khác - nằm ở góc trên bên trái.

Ở bên dưới đó là một màn hình mà hắn có thể chuyển từ ra-đa thông thường sang ra-đa khẩu độ tổng hợp. Về phía bên phải, ngang tầm mắt, là một cảnh quay có độ trung thực cao phát trực tiếp từ máy quay gắn trên máy bay, hiện là cảnh ban ngày, mặc dù tính năng dạ thị hiển nhiên là một lựa chọn.

Quang cảnh lúc này là sa mạc màu nâu xám đang trôi qua bên dưới.

Trôi chậm. Máy bay không người lái không phải máy bay phản lực F-16.

Một bảng điều khiển kim loại riêng biệt, bên dưới các màn hình, là bộ phận điều khiển vũ khí. Nó không có màn hình rườm rà nào mà chỉ đen một màu, thực dụng và trầy trụa.

Trong nhiều phi vụ bằng máy bay không người lái được triển khai trên khắp thế giới, nhất là tại các vùng chiến sự, đội bay gồm một phi công và một nhân viên vận hành cảm biến. Nhưng tại NIOS các máy bay loại này được lái đơn độc. Đây là ý tưởng của Metzger, không ai biết chính xác lý do đằng sau. Một số người nghĩ mục đích là để giới hạn số nhân sự biết về chương trình STO và từ đó giảm thiểu rủi ro rò rỉ thông tin bảo mật.

Tuy nhiên, Shales tin rằng đây mới chính là lý do: Tay cục trưởng NIOS này nhận thức được tác động xấu về mặt cảm xúc của những phi vụ này nên muốn đặt càng ít người càng tốt vào vòng căng thẳng từ những sứ mạng trừ khử theo chỉ lệnh STO. Bấy lâu đã có nhân viên suy sụp. Và điều đó có thể dẫn đến hậu quả lâu dài, cho họ, gia đình họ… và dĩ nhiên cho cả chương trình nữa.

Barry Shales xem lướt qua các chỉ số. Hắn nhấn một nút và để ý thấy nhiều đèn khác bật sáng.

Hắn nói vào micro, “UAV Ba Chín Bảy gọi Trung tâm Texas.”

Phản hồi ngay lập tức: “Nói đi, Ba Chín Bảy.”

“Các hệ thống vũ khí sẵn sàng.”

“Rõ.”

Hắn vừa ngồi ngả ra sau thì trong đầu nhói lên một suy nghĩ. Metzger bảo là người nào đó “đang điều tra” nhiệm vụ Moreno. Hắn có hỏi thêm chi tiết nhưng sếp của hắn chỉ mỉm cười cho qua rồi nói đây chỉ là một tiểu tiết về chuyên môn. Mọi chuyện đã có người lo liệu. Y đã bảo mọi người thận trọng. Hắn không cần phải lo. Shales không thỏa mãn. Nụ cười của Metzger luôn khiến người ta ngờ vực.

Bản thân Shales khi ấy đã cảm nhận trong người y đang bùng lên cơn cuồng nộ cháy bỏng mà hắn biết, mọi người đều biết, là kẻ thù không đội trời chung của tay cục trưởng NIOS. Ai đang điều tra vụ việc? Cảnh sát, Quốc hội, FBI?

Và rồi, ngạc nhiên thay, Metzger bảo hắn rằng cả hắn cũng nên ít nhiều thận trọng.

“Chẳng hạn như?”

“Chỉ cần nhớ, tốt nhất là đừng để lại nhiều… Ờ, cái từ ‘chứng cứ’ nghe chói tai thật. Nhưng anh hiểu ý tôi mà.”

Thế là Shales quyết định ngay lúc đó sẽ không xóa cái điện thoại đứng tên Don Bruns được cấp cho hắn. Các dữ liệu trong đó - email và tin nhắn trao đổi với Metzger - đều được mã hóa, nhưng Shales quyết định tốt nhất là không để chứng cứ biến mất. Hắn cũng in ra hàng chục tài liệu và lén mang ra khỏi NIOS.

Bảo hiểm.

Và chính việc cảm thấy phải thận trọng như vậy khiến hắn suy nghĩ: Khốn kiếp, chắc đến lúc bỏ cái nghề điên rồ này. Shales ba mươi chín tuổi, hắn tốt nghiệp Học viện Không quân và có bằng nghiên cứu sinh ngành kỹ sư và khoa học chính trị. Hắn muốn đi đâu chẳng được.

Thật không?

Với một sơ yếu lý lịch như thế?

Vả lại, hễ nghĩ đến cảnh không còn được góp sức bảo vệ tổ quốc là hắn lại bứt rứt không yên.

Nhưng tôi giúp được gì tổ quốc mình khi vô tình giết chết một nhà báo nổi tiếng và một vệ sĩ siêng năng trong lúc thực hiện sứ mệnh ám sát một kẻ to mồm khó ưa nhưng vô tội? Còn…

“Trung tâm Texas gọi Ba Chín Bảy.”

Như thể một công tắc trong người hắn được bật. Barry Shales đã sẵn sàng. “Ba Chín Bảy nghe.”

“Anh cách mục tiêu mười phút nữa.”

Trung tâm chỉ huy chiến dịch gần Fort Hood biết chính xác vị trí máy bay của hắn.

“Rõ.”

“Tầm nhìn?”

Hắn liếc nhìn màn hình nằm bên phải. “Có chút sương mù nhưng cũng rõ.”

“Nên nhớ, Ba Chín Bảy, tai mắt dưới mặt đất báo cáo là nhiệm vụ đang ở một mình trong công trình mục tiêu. Người vào trong cách đây một tiếng đã đi khỏi.”

Nhiệm vụ…

“Rõ, Trung tâm Texas. Tôi sẽ cầm lái,” Shales vừa nói vừa ngắt chế độ tự động lái. “Đang tiến đến không phận Sân bay Quốc tế Lucio Blanco.”

Sân bay của thành phố Reynosa.

“Kiểm soát không lưu nước bạn đã được thông báo về lộ trình bay của anh.”

“Rõ. Đang hạ xuống độ cao 610 mét. Đã bật bộ chệch âm động cơ.”

Bộ phận này sẽ giảm mức đề-xi-ben của động cơ máy bay xuống khoảng một phần mười âm thanh thông thường. Nhưng thiết bị này chỉ dùng được trong khoảng thời gian ngắn, bởi vì nó có khuynh hướng làm động cơ nóng nhanh, gây mất nguồn điện, một điều rất nguy hiểm trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Tuy nhiên, lúc này bầu trời quang đãng và hầu như không có cơn gió nào gây trở ngại cho máy bay.

Năm phút sau, hắn hướng chiếc 397 đến tọa độ cách căn nhà trú ẩn khoảng 460 mét theo tung độ và 800 mét theo hoành độ, nơi al-Barani Rashid hiện đang lên kế hoạch hay thậm chí đang chế tạo quả bom của mình.

“Đang ở chế độ bay lơ lửng.”

Vuốt ve cần điều khiển.

Shales sơn một lớp laze lên căn nhà trú ẩn, mục tiêu. “Xin xác nhận tọa độ.”

Kinh độ và vĩ độ của mục tiêu mà hắn vừa báo cáo sẽ được khớp với kinh độ và vĩ độ của các số liệu tọa độ thu thập được về mục tiêu, được lưu trong máy tính trung tâm của NIOS - chỉ để đảm bảo chắc chắn.

“Trung tâm Texas gọi Ba Chín Bảy, tọa độ địa lý đã khớp. Đã xác nhận chính là mục tiêu. PIN của anh là gì?”

Shales đọc lại mười chữ số định danh cá nhân của mình để xác thực hắn là người đủ thẩm quyền bắn quả tên lửa này vào mục tiêu này.

“Nhân thân được xác định, Ba Chín Bảy. Cho phép phóng đầu đạn.”

“Rõ. Ba Chín Bảy.”

Hắn trượt mở nắp đậy của nút trang bị vũ khí dành cho tên lửa Hellfire rồi nhấn nút.

Shales nhìn chằm chằm vào hình ảnh căn nhà trú ẩn. Tuy nhiên, hắn chưa nhấn nút phóng ngay.

Mắt hắn thu vào khu vực các cửa sổ, các cửa ra vào, ống khói, những vệt bụi trên vỉa hè, một cây xương rồng. Tìm kiếm một dấu hiệu. Tìm kiếm một dấu hiệu gì đó mách bảo hắn không nên phóng kiện hàng chết người này.

“Ba Chín Bảy, anh nghe rõ không? Cho phép phóng đầu đạn.”

“Đã xác nhận, Trung tâm Texas. Ba Chín Bảy.”

Hắn hít sâu vào.

Suy nghĩ: Moreno…

Rồi mở nắp thứ hai lên, để lộ nút phóng tên lửa, rồi nhấn xuống.

Không có âm thanh, màn hình chỉ rung lắc nhẹ khi quả tên lửa 50 kilôgam rơi xuống từ chiếc máy bay không người lái. Một đèn xanh lục xác nhận đã phóng. Một đèn xanh khác xác nhận đã đánh lửa.

“Đầu đạn đã phóng, trung tâm Texas. Ba Chín Bảy.”

“Rõ.” Đáp bằng một tông giọng bình thản nhất.

Giờ thì Shales không còn làm được gì nữa, ngoại trừ nhìn căn nhà trú ẩn biến mất trong chớp lửa và lớp khói. Hắn quay sang màn hình.

Rồi hắn thấy cửa sau của căn nhà mở ra và hai người tiến vào cái sân trong nằm giữa căn nhà và nhà xe. Rashid là một trong hai người đó. Một cậu nhóc đương tuổi mới lớn là người còn lại. Họ nói trong thoáng chốc rồi bắt đầu đá một trái bóng quanh sân.

❀ ❀ ❀

[1] Fuckers From Above.

ông đợi, Sachs nghỉ một hồi rồi lại ngồi xuống máy tính. Cô đánh máy. Một lát sau, một trao đổi ngắn phát ra từ cặp loa léo nhéo. “Hình như có hai, không, ba người trong phòng.” “Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?” “Đó là… hơi bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.