Tuy nhiên, ngay trước lúc nhảy, Sachs thấy lộ dần ra một cái phong bì, không phải một khẩu Glock hay con dao.
Tên đàn ông chau mày để ý tư thế lạ lẫm của Sachs rồi bước đến gần hơn trao phong bì cho Laurel.
“Anh là ai?” Laurel hỏi vặn.
Vẫn không có lời đáp cho câu hỏi của cô ta. Thay vì thế, hắn nói, “Người ta nhờ tôi đưa cái này cho cô. Trước khi xúc tiến, cô nên biết.”
“‘Xúc tiến’?”
Hắn không nói thêm chi tiết mà chỉ hất đầu về phía chiếc phong bì.
Cô công tố viên lôi ra một tờ giấy duy nhất. Cô ta đọc bài bản, từng từ một, xét theo chuyển động mắt chậm rãi của cô ta. Răng cô ta dường như đang cắn chặt lại.
Cô ta ngước lên nhìn tên đàn ông. “Anh làm việc cho Bộ Ngoại giao?”
Sachs có cảm tưởng câu trả lời là phải, tuy hắn không nói gì. Chuyện này rốt cuộc là sao?
Laurel liếc nhìn tài liệu. “Tài liệu này có thật không?” Laurel hỏi, mắt nhìn kỹ càng tên tay sai của Bộ Ngoại giao.
Người này trả lời, “Người ta nhờ tôi giao tài liệu đến phó công tố viên quận Laurel. Tôi không biết nội dung, cũng không hứng thú muốn biết.”
“Shreve Metzger nhờ anh làm phải không?” Laurel nói. “Y có làm giả tài liệu này không? Trả lời câu hỏi đi. Tài liệu có thật không?”
Không biết, không hứng thú…
Người đàn ông không nói gì thêm. Hắn xoay lưng, như thể hai người phụ nữ không còn tồn tại, rồi bỏ đi. Hắn dừng lại cuối hành lang rồi được mở cửa cho ra.
“Cái gì vậy?” Sachs hỏi.
“Chẳng phải một số tin tình báo ta nhận được từ Fred Dellray báo cáo là người ta thấy Moreno có mặt tại đại sứ quán hay lãnh sự quán Mỹ ngay trước lúc bị bắn sao?”
“Đúng,” cô xác nhận. “Thành phố Mexico và Costa Rica. Sau khi anh ta rời khỏi New York vào ngày 2 tháng 5.”
Sachs bớt lo hơn nữa khi ngoảnh lại và thấy gương mặt tròn trịa, sẫm màu của bà lính canh nhòm qua khe cửa, bình yên vô sự và chẳng bận tâm gì về người khách vừa ghé. Bà ta trở lại với trạm làm việc và đám nghệ sĩ của mình.
Laurel thở dài nói với Sachs, “Nếu có người nghĩ Moreno sẽ tấn công một đại sứ quán nào đấy thì họ sai rồi.” Cô ta hất đầu về phía lá thư trong tay. “Anh ta đúng là đang tìm một đại sứ quán, nhưng là để đẩy nhanh việc từ bỏ quốc tịch Mỹ của mình. Anh ta thôi quốc tịch vào ngày 4 tháng 5 tại San José, Costa Rica. Việc từ bỏ này có hiệu lực tức thời nhưng còn hồ sơ thì phải đến sáng nay mới được nhập vào cơ sở dữ liệu của Bộ Ngoại giao.” Cô ta thở dài.
“Khi chết, Robert Moreno là công dân Venezuela, không phải công dân Mỹ.”
Sachs nói, “Thảo nào anh ta nói với người tài xế limo ở New York là mình không quay lại Mỹ được. Không phải vì có âm mưu khủng bố nào mà vì anh ta là người không được hoan nghênh[1], nên không thể nhập cảnh bằng hộ chiếu nước ngoài.”
Một chiếc điện thoại xuất hiện trong tay Laurel. Cô ta cúi xuống nhìn nó. Gương mặt cô ta chưa bao giờ trông xanh xao đến thế. Son phấn ê hề như vậy để làm gì chứ? Sachs tự hỏi lần nữa. Laurel nhấn một nút gọi tắt. Sachs không thấy được phím nào nhưng dĩ nhiên chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Phím 9 hay phím 1 đều dễ bấm như nhau.
Laurel bước qua một bên rồi nói chuyện điện thoại. Cuối cùng, cô ta cất điện thoại đi rồi đứng yên, xoay lưng về phía Sachs trọn một phút. Điện thoại cô ta reo. Một cuộc nói chuyện nữa, ngắn gọn hơn.
Khi kết thúc cuộc gọi đó, cô ta trở lại chỗ Sachs. “Sếp tôi vừa nói chuyện với trưởng công tố viên tại Albany. Cho dù Shreve Metzger và tay súng của y có vượt thẩm quyền đến đâu, tiếp tục tìm cách buộc tội y cũng không có ích lợi gì khi nạn nhân không phải là công dân Mỹ. Tôi được lệnh hủy bỏ vụ án này.” Cô ta nhìn xuống nền nhà. “Vậy đấy. Xong rồi.”
“Tôi rất tiếc,” Sachs lên tiếng. Cô thật lòng tiếc nuối.
❀ ❀ ❀
[1] Không được hoan nghênh (Non grata). Thuật ngữ thường được dùng trong lĩnh vực ngoại giao chỉ một nhân vật ngoại giao bị chính quyền nước sở tại coi là không tốt, không chấp nhận sự có mặt của họ trên lãnh thổ nước mình.