Buồng Khử

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73
73

❊ ❊ ❊

“Ta biết gì về người cuối cùng trong số mười người da đỏ bé nhỏ của chúng ta?” Lincoln Rhyme lơ đãng hỏi.

Trở ngại về quốc tịch của Moreno đã đánh bại Nance Laurel nhưng nó chỉ khơi lên khao khát săn lùng của anh. “Anh không cần biết Albany muốn gì, Sachs, anh muốn tóm tên ẩn mặt này. X165 quá nguy hiểm, không thể để hắn nhởn nhơ được. Ta biết được gì nào?” Anh nhìn qua chỗ bảng trắng ghi chứng cứ. “Được rồi, ta biết X165 có mặt tại Bahamas quanh thời điểm nổ súng. Ta biết hắn giết cô sinh viên kiêm gái mại dâm Annette Bodel. Ta biết hắn đặt bom để tiêu hủy manh mối dẫn ta đến người tố giác. Ta biết hắn giết Lydia Foster. Ta biết hắn theo dõi Sachs của ta khắp thành phố. Ta suy ra được gì?… Sachs!”

“Hả?”

“Người tài xế kia, người mà Moreno thường sử dụng ấy? Em có liên lạc được với anh ta không?”

“Không. Anh ta chưa hề gọi lại.”

Điều này thường xảy ra khi cảnh sát gọi và yêu cầu gọi lại.

Thường là do đối phương miễn cưỡng, không muốn can dự.

Đôi khi có các lý do khác.

Cô thử gọi người tài xế này một lần nữa rồi lắc đầu. Cô gọi một cuộc nữa - Rhyme suy luận là cô gọi cho Elite Limos. Cô hỏi họ có nghe tin tức gì từ nhân viên của mình không. Cô đối đáp ngắn gọn rồi dập máy.

“Anh ta chưa hề gọi lại công ty sau khi đi thăm người thân ốm.”

“Đừng tin chuyện đó. Biết đâu đó là nạn nhân thứ ba của tên hung thủ. Tìm ra nơi anh ta sống, Pulaski. Phái một nhóm từ đồn cảnh sát gần nhất đến nhà anh ta tìm hiểu xem có gì ở đấy.”

Cậu cảnh sát lôi điện thoại ra gọi tổ Điều vận.

Rhyme lăn xe tới lui trước các sơ đồ. Anh không tin trước giờ mình từng gặp một vụ án như thế này, khi mà chứng cứ rời rạc và ít ỏi đến thế.

Toàn mảnh này, mẩu kia, nhận xét này nọ, những định hướng thay đổi 180 độ.

Chẳng còn gì khác…

Chết tiệt.

Rhyme lái xe lăn về phía cái kệ có những chai whisky. Anh nhấc lên chai Glenmorangie rồi lóng ngóng rót một ly nữa, đoạn đặt cái nắp trên cốc rượu rồi nhâm nhi.

“Anh làm gì vậy?” Thom hỏi vọng từ ngưỡng cửa.

“Tôi làm gì vậy, tôi làm gì vậy? Hỏi lạ lùng. Thường thì nghi vấn từ ‘gì’ đề ra một câu trong đó người nghi vấn không suy ra được gì về một tình huống.” Anh nhấp một ngụm lớn. “Tôi thấy cậu vừa mới phí một câu nói chỉn chu đấy, Thom. Tôi đang làm gì thì rõ quá còn gì.”

“Anh uống nhiều quá rồi đấy.”

“Dùng câu khẳng định như thế còn có nghĩa hơn nhiều. Câu này hợp lệ. Tôi không đồng ý với nội dung câu đấy nhưng nó hợp lý về mặt lô-gíc.”

“Lincoln!” Thom sải bước về phía trước.

Rhyme quắc mắt. “Đừng hòng…”

“Khoan đã,” Sachs nói.

Rhyme cứ ngỡ cô đang đứng về phía Thom trong vụ tranh luận về rượu nhưng khi anh lăn xe quay lại, anh thấy mắt cô không nhìn anh hay cậu hộ lý mà dán vào chỗ bảng trắng. Cô bước tới và Rhyme để ý thấy cô không nhăn mặt hay đi khập khiễng. Cô hoạt bát và thăng bằng. Mắt cô nhíu lại. Đây là cái nhìn của thú săn mồi. Nó khiến người phụ nữ cao lớn này đáng sợ và, đối với Rhyme, quyến rũ.

Anh đặt ly whisky xuống. Mắt anh ngước nhìn chỗ bảng rồi quét như ra-đa. Có một số dữ kiện anh đã bỏ sót chăng? Cô vừa suy ra được điều gì mà anh chưa thấy chăng? “Em thấy được gì về X165 hả?”

“Không, Rhyme,” cô thì thầm. “Em thấy thứ khác. Một thứ hoàn toàn khác.”

ông đợi, Sachs nghỉ một hồi rồi lại ngồi xuống máy tính. Cô đánh máy. Một lát sau, một trao đổi ngắn phát ra từ cặp loa léo nhéo. “Hình như có hai, không, ba người trong phòng.” “Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?” “Đó là… hơi bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.