Shreve Metzger luồn một bàn tay qua mái tóc gọn ghẽ, rồi nhớ lại ngày đầu xuất ngũ.
Một gã nào đó, một thường dân, trên các con phố của thành phố Buffalo đã gọi y là phường đầu trọc. Phường giết em bé nữa. Gã này say khướt. Chống quân đội. Một thằng khốn. Tất cả các phương án trên.
Khói nhanh chóng tràn đầy người Metzger, mặc dù bấy giờ y không gọi nó là Khói, cũng chẳng gọi nó là gì. Y bèn đập gãy ít nhất bốn xương trong cơ thể gã này trước khi nhẹ nhõm bắn hắn. Hơn cả nhẹ nhõm - gần giống cảm giác thỏa mãn tình dục.
Đôi khi ký ức này quay trở lại, như lúc này đây, khi y tình cờ chạm vào tóc mình. Chỉ chạm tóc thôi. Y nhớ lại gã ấy, nhớ cặp mắt thiếu tập trung, hơi lác của gã. Nhớ máu, nhớ cái hàm sưng vù.
Cả tên bán cà phê dạo nữa. Không, chỉ cần đâm vào quầy hàng của hắn, làm bỏng hắn, giết hắn, mặc kệ hậu quả. Sự thỏa thuê sẽ thật khôn xiết.
Giúp tôi với, bác sĩ Fischer.
Nhưng giờ đây chẳng có Khói. Y đang cao hứng. Các chuyên gia tình báo và chuyên gia trinh sát đang bón cho y thông tin về phi vụ Rashid.
Tên khủng bố này - nhiệm vụ tiếp theo trong hàng chờ - hiện đang gặp gỡ nhà cung cấp bom của các-ten Matamoros. Metzger sẵn sàng đánh đổi mọi thứ nhằm sửa lại chỉ lệnh STO để bao gồm cả hắn nhưng tên này là công dân Mexico, xin phép làm hắn bốc hơi sẽ đồng nghĩa với việc phải thảo luận rườm rà với giới chức sắc tại thành phố Mexico và Washington. Và Chúa hiểu rằng y cần phải hết sức thận trọng với bọn họ.
Họp về ngân sách đang diễn biến nhanh. Bàn tới bàn lui. Nghị quyết vào ngày mai. Chả biết gió đang thổi chiều nào…
Y nhận một cuộc gọi nữa về tiến độ làm việc của chiếc máy bay không người lái, dưới sự chỉ huy của Barry Shales trong GCS, chính là toa xe kéo bên ngoài cửa sổ Metzger. Chiếc máy bay này không cất cánh từ Homestead, như trong phi vụ Moreno, mà từ cơ sở NIOS gần Fort Hood, bang Texas. Nó đã đi vào không phận Mexico, nhờ hồng ân của các quan chức liên bang nước này, không như trường hợp của Moreno tại Bahamas, và đang băng qua thời tiết quang đãng hướng về mục tiêu.
Điện thoại của y lại reo. Thấy tên người gọi, y đanh người lại rồi liếc nhìn cánh cửa đang mở. Y thấy đôi tay của Ruth qua tầm nhìn hạn hẹp dẫn vào trong văn phòng tiền sảnh. Bà đang đánh máy. Bà cũng có một cửa sổ nhỏ và ánh nắng phản chiếu lấp lánh chiếc nhẫn đính hôn khiêm tốn và chiếc nhẫn cưới bề thế của bà.
Y đứng dậy, trượt cửa đóng lại, rồi trả lời cuộc gọi. “Vâng.”
“Tôi thấy ả rồi,” giọng người đàn ông báo cáo.
Không dùng tên hoặc dùng mật danh…
Ả.
Nance Laurel.
“Ở đâu?”
“Trại tạm giam, đang thẩm vấn một nghi can. Không phải của vụ án này, vụ khác. Tôi đã xác nhận chính là ả. Ả hiện đang ở đấy, gần như một thân một mình. Tôi có nên không?”
Không có động từ trong câu đó.
Metzger do dự, suy tính thiệt hơn. “Nên.”
Y ngắt máy.
Có thể, rất có thể tất cả mọi chuyện sẽ xong xuôi.
Rồi y chuyển sự chú ý trở lại Mexico, nơi một kẻ thù của Mỹ sắp sửa đi đời. Shreve Metzger cảm thấy mở cờ trong bụng.