Buồng Khử

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
71

❊ ❊ ❊

“Cô muốn uống ít rượu Scotch không?” Rhyme hỏi từ giữa phòng khách nhà anh, gần một kính hiển vi đối chiếu. “Tôi nghĩ cô cần uống đấy.”

Nance Laurel ngước lên nhìn từ bàn làm việc của mình trong góc phòng, nơi cô ta đang thu dọn hồ sơ, và xoay người về phía Rhyme với cặp mày chau, làm nhăn một nếp vào lớp son phấn. Anh ngờ cô ta sắp lên lớp về sự thiếu chuyên nghiệp khi uống rượu lúc làm việc.

Laurel hỏi, “Nhà máy nào cất?”

Rhyme đáp, “Glenmorangie. Mười hai hoặc mười tám năm.”

“Có loại nào nặng mùi than bùn hơn không[1]?” cô ta lớn tiếng thắc mắc, làm anh ngạc nhiên hơn nữa. Sachs cũng ngạc nhiên, cả thích thú nữa, thể hiện qua nụ cười nhẹ trên gương mặt người cộng sự của anh.

“Ngon mà. Thử đi, cô sẽ thích cho xem.”

“Được. Loại mười tám. Tự nhiên. Pha thêm nước.”

Rhyme giữ chặt cái chai rồi lóng ngóng rót ra. Cô ta tự mình pha nước. Cánh tay cơ học của anh thiếu sự tinh tế. Anh hỏi, “Sachs?”

“Không, cảm ơn anh. Em uống thứ khác.” Cô đang sắp xếp các túi và hộp chứng cứ, những thứ mà - ngay cả trong những vụ án đang rơi vào bế tắc - phải được phân loại và lưu trữ tỉ mỉ.

“Thom và Mel?”

Anh kỹ thuật viên trả lời mình uống cà phê được rồi. Thom cũng từ chối. Gần đây cậu ta thích rượu bourbon Manhattan, nhưng đã giải thích với Rhyme là thức uống ấy có công thức hẳn hoi và chỉ nên thưởng thức vào cuối tuần, khi không mấy công việc xen vào.

Thom lôi ra một chai French Chardonnay từ chiếc tủ lạnh thường dùng để trữ mẫu máu và mô. Cậu nhấc cái chai về phía Sachs. Cô nói, “Cậu đọc được suy nghĩ của tôi đấy.”

Cậu khui nắp rồi rót ra.

Rhyme nhấp một ít rượu whisky thơm nồng. “Ngon chứ hả?”

“Ngon,” Laurel đồng ý.

Rhyme đọc lại lá thư từ bỏ quốc tịch Mỹ của Moreno. Anh cũng giận dữ như Laurel khi biết chi tiết nhỏ nhặt này đã làm gián đoạn vụ án.

“Anh ta ghét đất nước này,” Pulaski hỏi, “nhiều đến nỗi phải từ bỏ quốc tịch ư?”

“Có vẻ là vậy,” Laurel nói.

“Thôi mà, các anh các chị,” Rhyme quở, rồi nhấp thêm ít whisky nữa. “Bọn họ thắng vòng một rồi. Hoặc là hiệp một. Tùy xem mọi người thích kiểu nói bóng bẩy sáo rỗng và ẩn dụ gượng gạo nào. Nhưng chúng ta vẫn còn một hung thủ đấy. X165, kẻ đã đánh bom tự chế trong quán cà phê và mưu sát Lydia Foster. Đây là những vụ trọng án. Lon Sellitto sẽ phân công chúng ta điều tra những vụ này.”

“Nhưng không phải là vụ án của tôi,” Nance Laurel nói. “Tôi được lệnh phải trở lại các vụ án thường kỳ.”

“Vớ vẩn,” Ron Pulaski nạt, sự bức xúc của cậu khiến Rhyme ngạc nhiên. “Moreno lúc bị bắn cũng là cùng một người thôi mà - một nạn nhân vô tội. Anh ta không phải là công dân thì đã sao?”

“Đúng là vớ vẩn thật, Ron,” Laurel nói, giọng cô ra chiều cam chịu hơn là giận dữ. “Hoàn toàn chính xác.”

Cô ta uống cạn ly whisky rồi bước đến chỗ Rhyme. Cô bắt tay anh. “Được làm việc với anh bấy lâu là một đặc quyền.”

“Chắc chắn chúng ta sẽ lại làm việc cùng nhau.”

Một nụ cười yếu ớt. Nhưng cái gì đó trong nỗi buồn sâu sắc trên nét mặt cô ta mách bảo anh rằng cô ta tin đời công tố viên của mình đã kết thúc.

Sachs nói với cô ta, “Này, cô có muốn dịp nào đi ăn tối không? Chúng ta tha hồ nói xấu chính phủ.” Cô nói thêm bằng giọng thì thầm mà Rhyme nghe được, “Và cả cánh đàn ông nữa?”

“Ừ. Tôi thích cái đấy.”

Họ trao đổi số điện thoại, Sachs phải xem lại số điện thoại mới của mình là gì. Những ngày vừa qua cô đã mua nửa tá điện thoại trả trước.

Rồi cô phó công tố viên quận cẩn thận gom lại hồ sơ, dùng kẹp giấy và giấy ghi chú đánh dấu những mục có liên quan. “Tôi sẽ nhờ người gửi cho cô bản sao các hồ sơ này cho vụ án hung thủ giấu mặt.”

Người phụ nữ thấp bé nâng chiếc cặp hồ sơ bằng một tay, tay kia xách cặp hồ sơ tố tụng, nhìn khắp căn phòng lần cuối - và không nói lời nào khác - bước ra ngoài, gót giày cứng cáp nện trên nền gỗ, sau đến nền cẩm thạch của hành lang. Và rồi cô ta biến mất.

❀ ❀ ❀

[1] Than bùn thường được dùng làm nhiên liệu đốt lò trong khâu chưng cất whisky Scotland nên rượu thành phẩm có mùi than bùn đặc trưng.

ông đợi, Sachs nghỉ một hồi rồi lại ngồi xuống máy tính. Cô đánh máy. Một lát sau, một trao đổi ngắn phát ra từ cặp loa léo nhéo. “Hình như có hai, không, ba người trong phòng.” “Anh có nhận diện chắc chắn là Moreno không?” “Đó là… hơi bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.