Hiệp Hai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

- Dẫn người bị bắt vào đây.

Phomin cảm thấy Mevit có vẻ tươi tỉnh hơn, bộ râu quai nón đã được cạo nhẵn.

Thong thả lấy trong tủ ra một tập tài liệu, Phomin để phía phải mình, cạnh Mevit. Mevit nhổm dậy nói:

- Tôi thấy những tài liệu này quen quen - Hắn cười - Cơ quan phản gián của các ông, theo tôi, làm việc không đến nỗi…

- Cảm ơn, ông quá khen. Nghĩa là chúng tôi cũng có thể làm được một việc gì đó?

- Đúng thế, đúng thế! - Mevit nói tiếp - Đã có một thời chúng tôi cho rằng chúng tôi là những người thông minh và mạnh hơn cả. Nhưng sau đó… sau đó, khi tôi được điều đến làm việc ở bộ chỉ huy các lực lượng bộ binh, được gặp một sĩ quan cao cấp của trung tâm tình báo Đức, tôi mới dần dần hiểu ra rằng không phải như thế. Trong một lần nói chuyện thân mật, người sĩ quan cao cấp ấy đã nói cho tôi biết rằng mấy tháng sau khi tấn công Liên Xô, Hitler đã phải thú nhận rằng cục tình báo Đức đã đánh giá sai lầm về tiềm lực kinh tế, quốc phòng của nước này. Nhưng Hitler bao giờ cũng cho rằng quân đội của hắn mạnh hơn nên đã cho tấn công và…

- Mevit, thế thì bản sao bức thư mà tôi đã tìm thấy trong ngăn kéo của ông có phải gửi cho người sĩ quan ông vừa nói đó không?

- Cái gì? - Mevit chồm dậy như người bị điện giật - Ngài đã đến nhà tôi? - Đơn giản, dễ dàng như một cuộc du ngoạn thế ư?

- Vâng, và như ông đã thấy, bây giờ tôi lại ngồi đây với ông. Nhân tiện, tôi chuyển lời hỏi thăm sức khỏe của cô Elza đến ông nữa. Thật là một cô gái cẩn thận! Cô ta còn gửi quà đến cho ông nữa cơ đấy. Cô Algnie, thư ký của ngài Stak, cũng không quên nhờ tôi chuyển lời hỏi thăm tới ông…

- Thật tôi không hiểu gì cả. Không lẽ họ đều là người của các ngài?

- Ông trả lời câu hỏi của tôi đi chứ? Đó là bức thư gửi cho người bạn kia của ông phải không? Ông ta…

Không đợi Phomin hỏi hết câu, Mevit đáp:

- Với công tước Fridrit Von Gebaus, một nhân vật cao cấp của cơ quan phản gián “Những đoàn quân nước ngoài ở phương Đông”, tôi quen từ năm 1941, lúc tôi vừa đặt chân đến công tác ở Bendlestrasse. Lúc ấy tôi cung cấp cho ông ta một số tin, sau khi từ Ba Lan về, chúng tôi liên lạc với nhau. Nhờ sự giúp đỡ tận tình và giấy giới thiệu của Fridrit, tôi đã sống lại, sống với cái tên mới: Kliughe - Mevit cố mỉm cười. Hắn muốn biết sự thành thật của hắn có gây ấn tượng gì đối với Phomin không. Phomin gật đầu, ra hiệu tiếp tục - Ba tháng trước khi chiến tranh kết thúc, chúng tôi mất liên lạc với nhau, nhưng một thời gian sau, Gebaus viết thư mời tôi đến chơi…

- Anh có đến không?

- Tôi đã đến gặp ông ta tại khách sạn “Adelon mới” ở Munich. Chúng tôi đã gặp nhau, nói chuyện thân mật như những người bạn tri kỷ. Vì là bạn thân, công tước cho tôi biết, rằng tướng Helen, cấp trên của công tước từ năm 1941, đã tự thảo ra một kế hoạch nhằm rút một phần nhân viên và các tài liệu lưu trữ tối quan trọng để đưa vào hoạt động bí mật với hy vọng sau này sẽ phục hồi cục tình báo Đức lúc đó đang có nguy cơ bị tiêu diệt. Kế hoạch đó đã được bắt đầu thực hiện từ tháng sáu năm 1945, với sự giúp đỡ và che chở của cục tình báo trung ương Mỹ.

“Bây giờ mày mới bắt đầu nói thật đấy” - Phomin thầm nghĩ với vẻ hài lòng. Mevit không còn đóng vai một tên lính mới trong làng tình báo, một đại tá thơ ngây vừa bị lừa dối nữa.

- Cuộc gặp gỡ đó có mục đích gì?

- Công tước đề nghị tôi bỏ nghề làm báo để đến làm cố vấn về các vấn đề Ba Lan cho ông ta ở Munich. Tôi đã chấp nhận đề nghị của ông ta và sau đó đã cho ông ta biết sự cộng tác của tôi với cục tình báo Anh. Biết được điều đó, công tước đã tỏ ra sung sướng và nói rằng tôi cứ tiếp tục cộng tác với cục tình báo Anh, vì cái đó không những không có hại cho công việc của tôi sắp tới, mà ngược lại, còn rất có lợi, mặc dù hiện giờ cơ quan của ông ta đang dựa vào Mỹ.

- Công tước còn đề nghị với ông gì nữa không? - Phomin vừa lật tìm mấy bản sao các báo cáo của Mevit, vừa hỏi - Hãy cố gắng nói thật tỉ mỉ mọi vấn đề để sau này khỏi phải nhắc lại.

- Trời ơi! Tôi đã khai tỉ mỉ với ngài, không bỏ qua một chi tiết, dù là nhỏ nhặt nhất - Mevit vội vàng nói như van lơn - Gebaus chỉ thị cho tôi phải tuyển chọn những người trước kia có tham gia các quân chủng của quân đội Hitler để đào tạo và huấn luyện thành điệp viên mà bây giờ tôi đang phục vụ cho Stak.

- Và ông chống lại hắn? Ai, ài, ài. Ông thật không biết điều tí nào… Thế ông đã chọn cho công tước những ai?

- Người trông coi biệt thự của Stak là Siske Anber, một sĩ quan cũ của sư đoàn SS “Cái đầu lâu”, một bộ phận của nó đã từng bảo vệ trại tập trung của Darsekhauzen. Theo những tài liệu của tôi thì Siske Anber trước kia từng tham gia các vụ giết người hàng loạt trong các trại tập trung, đã từng sống nhiều ở Enburg. Một người nữa là người trồng vườn của Stak, có tên Miller Otto, trước kia là quan chức tại một ga xe lửa, trong thời gian chiến tranh đã từng toàn quyền chịu trách nhiệm một tuyến đường sắt quan trọng ở phía Nam nước Nga. Theo tôi biết thì hiện nay gia đình ông ta đang sống ở Stendan… Sau này ngài sẽ lưu ý đến những lời khai báo thành thật của tôi chứ?

Phomin không trả lời, hỏi tiếp:

- Bây giờ ông hãy cho tôi biết những nhân viên của cơ quan tình báo Helen, kể cả những người có liên quan gián tiếp với nó. Và một vấn đề quan trọng nữa, bằng cách nào ông đã chụp được ảnh chiếc xe tăng mới của chúng tôi?

- Những gì có liên quan đến câu hỏi thứ nhất thì ngoài công tước Gebaus ra, tôi không biết ai cả. Tất cả các nhân viên của cơ quan tình báo Helen đều hoạt động độc lập và hoàn toàn không biết nhau.

Cửa mở, Ktorov bước vào. Phomin đứng dậy bắt tay đại tá. Mevit cũng đứng dậy theo.

- Chào ông, ông cứ ngồi - Nói rồi đại tá quay sang hỏi Phomin - Sắp xong chưa?

- Thưa đại tá, chỉ còn một vấn đề nữa thôi ạ.

- Thế thì tiếp tục đi - Đại tá ngồi xuống. Phomin trao cho ông tập tài liệu.

- Tôi nghe ông, nói tiếp đi - Phomin quay sang nói với Mevit.

- Đây là trường hợp mà tôi không muốn nói ra bởi vì nó có liên quan đến một cô gái.

- Vớ vẩn - Phomin ngắt lời - Nếu cô ta đồng ý làm việc cho ông thì cô ta phải biết trách nhiệm của việc mình làm…

- Xin lỗi. Nhưng thực tế chuyện, đã xảy ra như thế này. Lần ấy, vào một ngày tháng hai, trong lúc đang trên đường về thành phố, tôi thấy một đoàn xe tăng gần Vansleben. Tôi đã tìm cách làm quen với một cô gái tên là Urzula Sumakher. Cô này lúc ấy đang phục vụ ở một nhà ăn sĩ quan. Cô Urzula xinh đẹp đã tìm cách làm quen với một chiến sĩ lái xe tăng. Và thế là đối với cô ta, việc chui vào xe tăng cũng dễ dàng, đơn giản như… xin lỗi, như lên giường vậy. Sau đó cô ta trao cho tôi chiếc túi da có gắn chiếc máy ảnh cỡ nhỏ và nhận ở tôi một món quà. Thế thôi. Từ đó đến nay tôi không gặp cô ta nữa.

- Grigori Vasilevich, tôi kết thúc rồi đấy - Phomin nói - Anh có hỏi gì không?

- Không.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Alesandr Taradankin Và Igor Phesenco

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.