Đất Dữ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Vào một buổi sáng rực rỡ và êm dịu, cô gái lai đen Raimunda đi đến lán tiều phu, đem bánh và sữa của Don’Ana gửi cho Antônio Vítor. Lán trống không, thợ thuyền đã đi rừng hái ca cao, và kẻ bị thương nằm trằn trọc trên giường, giãy giụa trong một giấc ngủ mê man. Cô gái dừng lại bên giường và nhìn gã. Cái chân quấn băng thòi ra khỏi một cái chăn cũ may chần; ả nhìn thấy một lượt bùn ca cao dày cộp lên. Chiều nay, gã sẽ không đợi ả ngoài bờ sông, sẽ không giúp ả nhấc xô nước lên.

Thốt nhiên Raimunda đâm hoảng. Nếu gã chết thì sao? Sinhô Badaró nói vết thương của gã không sao cả, chỉ ba hoặc bốn ngày nữa, Antônio Vítor sẽ lại đứng dậy đi lại như thường, sẵn sàng nhận một vết thương khác. Mặc dù thế ả vẫn thấy sợ. Nếu như lão Jeremias da đen còn sống, ả sẽ đánh bạo xuyên rừng đi xin thuốc của lão thầy mo ấy. Ả không tin những thứ thuốc do nhà bào chế bán ra, đặt ở chỗ kia bên cạnh giường, mà giờ này ả sẽ cho gã uống. Ả biết một câu thần chú chống bệnh sốt, chữa rắn cắn, một câu chú mà mẹ ả đã dạy trong bếp. Thế là trước khi cho người bệnh uống thuốc, ả quỳ xuống đất và cầu khấn:

- Cơn sốt chết băm chết vằm kia, tao chôn vùi mày ba lần trong lòng đất. Lần thứ nhất, nhân danh Cha, lần thứ hai nhân danh Con, và lần thứ ba nhân danh Thánh Thần, với sự phù trợ của Đức mẹ Maria đồng trinh và tất cả các thánh. Tao van mày, cơn sốt chết băm chết vằm kia, và tao ra lệnh cho mày phải quay về lòng đất, để cho…

Theo mụ Risoleta da đen, khi đọc đoạn này, phải nói rõ quan hệ họ hàng gắn bó giữa bệnh nhân và người cầu khẩn là thế nào: “bố tao, chồng tao, anh tao, chú tao” và vân vân. Raimunda ngập ngừng mất một lúc. Nếu như trường hợp không nặng đến thế này và nếu như Antônio Vítor không ngủ thì có lẽ ả đã không đọc hết câu thần chú:

“… để cho chồng tao khỏi bệnh, cầu sao được vậy.”

Antônio Vítor thức giấc, mặt Raimunda lại cứng rắn trở lại, cử chỉ cộc cằn. “Đến giờ uống nước rồi đấy.” Ả đưa cánh tay to tròn nâng đầu gã dậy, gã nuốt một thìa nhỏ thuốc nước rồi nhìn ả bằng con mắt hừng hực sốt. Ả đến gần cái chỗ có lẽ là bếp: ba hòn đá với một ít than còn sót lại, những mẩu gỗ cháy dở, một cái siêu đặt trên những hòn đá. Ả hắt nước đi đổ đầy sữa vào siêu, nhóm lửa. Antônio Vítor đưa mắt nhìn theo mỗi cử chỉ của ả. Gã không biết bắt đầu ra sao. Cô gái ngồi xổm cạnh bếp đợi cho sữa sôi.

- Raimunda! - Gã gọi. Ả quay đầu lại và nhìn gã.

- Lại đây…

Ả miễn cưỡng tiến lại, bước đi ngắn và chậm.

- Cô ngồi xuống đây, - gã nói và nhích ra để một chỗ cho ả ngồi lên giường.

- Không, - ả trả lời trống trơn.

Antônio Vítor nhìn ả chằm chằm rồi lấy hết can đảm hỏi:

- Cô muốn lấy tôi không?

Ả còn có vẻ hơi phật ý, mặt vẫn không lộ vẻ gì, tay mân mê gấu váy, mắt chằm chằm xuống nền đất nện. Ả không đáp mà chạy đến chỗ siêu sữa đang bắt đầu sôi:

- Sữa sôi rồi, suýt nữa thì trào mất.

Antônio Vítor nằm vật xuống, mệt nhoài vì cố gắng vừa rồi. Lúc này, ả đang đun nước pha cà phê rồi rót vào một cái chén bằng thiếc, nhúng bánh vào đấy để gã đỡ phải mất công làm. Rồi ả rửa chén và tắt lửa.

- Đến bữa ăn sáng tôi sẽ trở lại.

Antônio Vítor không nói gì, chỉ nhìn ả. Trước khi đi, ả dừng lại một lần nữa bên giường gã, mắt nhìn xuống, tay vò váy, vẻ cau có và giọng nói hơi gắt gỏng.

- Nếu bố đỡ đầu cho phép thì tôi cũng thuận.

Nói rồi, ả bước qua cửa, và Antônio Vítor cảm thấy cơn sốt dâng lên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jorge Amado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.