Đất Dữ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Người đó thở hổn hển bước vào cửa hàng sắt:

- Ông bạn Azevedo! Ông bạn Azevedo!

Anh nhân viên ló ra:

- Ông Azevedo ở tận trong cùng kia, ông bạn Inácio ạ!

Người kia đi vào tận trong cửa hàng, ở đây Azevedo đang giở một quyển sách to tướng, bận tính sổ. Hắn ta quay lại.

- Có gì vậy, Inácio?

- Thế ông chưa nghe thấy chuyện gì à?

- Nói đi, thế nào, có chuyện gì? Có gì quan trọng không?

Inácio dừng lại để thở; hắn đã chạy hộc tốc, hoặc gần như thế.

- Tôi vừa mới hay tin, vừa xong đây thôi. Ông không thể ngờ được đâu. Ông đến ngã ngửa người ra vì chuyện này mất.

Azevedo đặt bút chì, giấy tờ, sổ sách xuống và nóng lòng đợi.

- Một cuộc “tiếm đoạt” cừ khôi nhất xưa nay chưa từng thấy: thầy kiện Virgílio đã hối lộ Venâncio để ông ta đăng ký quyền sở hữu khu rừng Sequeiro Grande cho đại tá Horácio và năm sáu người khác: Braz, bác sĩ Jessé, đại tá Maneca và những ai nữa không rõ.

Azevedo đứng lên khỏi ghế:

- Thế còn việc giám định? Chuyện ấy thì vứt đi đâu? Chứng khoán của chúng không có giá trị gì hết.

- Ồ! Chứng khoán của chúng hoàn toàn hợp pháp, ông bạn Azevedo ạ, cũng hợp pháp như bất cứ giấy tờ nào, từ đầu đến cuối. Gã trai trẻ ấy là một tay chơi hạng nhất trong giới luật sư đấy. Nó đã tính trước mọi chuyện. Đã có sẵn một bản đồ cũ của Mundinho de Almeida khi lão ta còn sống, dạo lão định khai phá một khu rừng để trồng trọt ở vùng ấy. Rừng này chưa được đăng ký bao giờ bởi vì đại tá Mundinho không bao giờ chịu trả tiền. Nhưng Venâncio còn giữ tài liệu.

- Tôi không biết chuyện ấy đấy!

- Thế ông không nhớ đại tá Mundinho đã đưa từ Bahia về một viên trắc địa, một lão già rậm râu tửu lượng còn hơn cả chính lão đại tá nữa ư?

- À, ờ nhỉ, giờ thì tôi nhớ ra rồi.

- Ấy đấy, luật sư Virgílio đã moi ra được cái bản đo đạc cũ ấy; việc còn lại thì dễ thôi; chỉ việc đổi tên đi và cho đem đăng ký. Người ta nói rằng Venâncio đã được mười conto thù lao.

Azevedo đã đánh giá được tất cả tầm quan trọng của vấn đề.

- Inácio này, - hắn nói, - tôi rất biết ơn anh, và không bao giờ tôi quên sự giúp đỡ này. Anh như thế mới là bạn, người bạn thực sự. Và bây giờ tôi phải gửi giấy cho Sinhô Badaró. Ông ấy sẽ tỏ lòng biết ơn anh, chắc chắn thế.

Inácio cười.

- Ông nói với đại tá Sinhô là tôi sẵn sàng theo lệnh ông ấy. Đối với tôi, ông ấy là thủ lĩnh duy nhất của vùng này. Cho nên, vừa mới hay tin là tôi đến thẳng chỗ ông ngay.

Inácio đi rồi, Azevedo ngồi suy nghĩ một lúc. Rồi hắn cầm bút, gò lưng trên bàn ì ạch viết thư cho Sinhô Badaró; sau đó hắn cho gọi người để mang thư đi. Vài phút sau, gã chạy giấy tới. Gã là một người lai đen có nước da rất nâu, đi chân đất, nhưng lại đeo đinh thúc ngựa, khẩu súng lục trồi lên dưới lần áo rách.

- Ông cho gọi tôi, ông Azevedo?

- Militão, mày sẽ cưỡi ngựa của tao phóng thật nhanh đến đồn điền Badaró; mày sẽ đưa lá thư này cho ông Sinhô. Nói rằng đây là thư của tao và rất cần.

- Có phải đi qua Ferradas không, ông Azevedo?

- Đi đường ấy gần hơn nhiều!

- Người ta nói rằng đại tá Horácio cấm không cho người của ông Badaró đi qua đường đó.

- Người ta đồn thì lắm chuyện lắm. Mày không sợ chứ?

- Ông có thấy tôi sợ bao giờ không? Tôi chỉ muốn hỏi cho chắc chắn thôi.

- Thế thì được lắm. Ông Sinhô sẽ hậu thưởng cho mày vì đây là một tin quan trọng.

Gã kia cầm lấy thư.

- Không phải đợi thư trả lời chứ? - Gã hỏi vậy trước khi đi tìm ngựa.

- Không.

- Thế thì xin chào ông Azevedo.

- Chúc mày may mắn nhé, Militão.

Ra đến cửa, gã kia quay đầu lại.

- Ông Azevedo?

- Cái gì?

- Nếu họ tìm thấy xác tôi ở ngoài phố Ferradas thì xin ông trông nom giúp vợ con tôi, có được không?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jorge Amado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.