Đất Dữ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Bác sĩ Jessé phải bỏ đi giữa chừng vở kịch, để mặc những tài tử đoàn kịch ở Tabocas không có người đạo diễn, cũng không có người nhắc vở. Sự vắng mặt của ông ta làm hỏng cả vở kịch, vì có một số diễn viên chưa thuộc vai mình lắm và trông mong nhiều vào người nhắc vở. Tuy nhiên, điều đó cũng không có gì là quan trọng, bởi vì dân thành phố cũng không rảnh thì giờ để bình luận vở Những kẻ hút máu xã hội. Người đến tìm ông bác sĩ đã mang đến một cái tin giật gân: Horácio ốm, phải nằm liệt giường vì sốt. Cho nên ông bác sĩ phải bỏ cả ngày hội. Nhét một số thuốc vào túi thuốc, ông ta lên ngựa ngay lập tức và ra đi, theo sau là gã đưa tin. Tuy vậy, tin này cũng được truyền từ miệng người này sang miệng người kia suốt dọc các lối đi, ở trong phòng và mười một giờ ngày hôm sau, khi Ester ở trên xe lửa bước xuống và lấy ngựa đi ngay cùng bọn cabra bao quanh hộ tống, thì cả thành phố Tabocas đã biết là Horácio bị sốt vì đã chăm sóc cho Sílvio mới chết cách đây ba ngày.

Mụ vợ góa của Sílvio đã bắt đầu một cái lễ chín ngày cho Horácio, “một con người hoàn hảo làm sao”, như lời mụ nói. Chẳng thèm bận tâm gì đến những chuyện thị phi, Virgílio đi theo Ester đến tận Tabocas, nhưng hôm ấy gã không theo nàng về đồn điền. Nếu bệnh tình của viên đại tá trầm trọng hơn thì gã mới về.

Bây giờ, gã cũng đeo một khẩu súng lục, từ khi được tin Juca thoát khỏi cuộc mai phục. Trong thời gian này, thành phố sống trong sự chờ đợi những người đưa tin về tìm thuốc. Phòng khám bệnh của bác sĩ Jessé đóng cửa, vợ ông ta nói với bệnh nhân rằng bao giờ ngài đại tá “qua khỏi giai đoạn cấp tính” thì ông bác sĩ mới trở về, điều đó, theo cách hiểu ở địa phương, có nghĩa là ông bác sĩ sẽ trở về cùng với xác Horácio, bởi vì không ai qua khỏi được cái bệnh sốt này cả. Người ta kể vô số trường hợp những công nhân, đại tá, người làm nghề tự do, nhà buôn, để chứng minh cho lời nói ấy. Và một lần nữa, trong các bà sùng đạo lại truyền đi câu chuyện con ma ở trong cái chai sắp đến tìm bắt linh hồn Horácio đem xuống địa ngục. Người ta nói rằng thầy tu Bento đã lên đường về đồn điền để làm tẩy lễ trước khi lâm chung, lễ xưng tội và xá tội cho lão.

Nhưng Horácio không chết. Một tuần sau, cơn sốt hạ xuống rồi dứt hẳn. Cái thể chất xương đồng da sắt của lão đã cứu lão hiệu nghiệm hơn thuốc của ông bác sĩ Jessé bởi vì lão vốn không có tật gì, cơ thể cũng chẳng có chỗ nào suy nhược, và các bộ phận trong người lão đều lành mạnh. Chưa khỏi hẳn, lão đã ra lệnh cho bọn tay chân đi khai phá khu rừng Sequeiro Grande. Virgílio được gọi về đồn điền, vì viên đại tá muốn hỏi gã một vài điều về pháp luật. Gã đã về đây một lần, nhưng khi ấy Horácio còn đang mê sảng, hết nói đến ca cao, đến rừng đã khai phá, lại đến đồn điền, mùa màng và thét lên ra lệnh cho tay chân. Ester, cái bóng nhỏ mảnh dẻ, không muốn rời khỏi giường người ốm và tỏ ra vô cùng tận tụy với chồng. Khi Virgílio đến thăm lần thứ nhất, nàng chỉ hỏi thăm tin tức con gái nàng ở Ilhéus thôi, và gã chỉ gặp riêng nàng được có một lúc. Khi gã gặp, và hôn nàng, thì chỉ được chốc lát, trong lúc nàng bưng một thau nước nóng từ bếp lên buồng. Họ chỉ trao đổi với nhau vài lời, và Virgílio từ biệt nàng, buồn như cảm thấy bị phụ tình. Trong con mắt của viên thầy kiện còn có cả một vẻ ngượng ngập giấu kín, dường như gã tự thấy mình phải chịu trách nhiệm về sự ốm đau của Horácio và về cái chết của lão mà gã cho là không sao tránh khỏi và dường như lão đại tá mắc bệnh là để thỏa mãn những điều ước nguyện thầm kín của viên luật sư trẻ. Gã hiểu rằng Ester cũng cảm thấy như thế; mặc dầu vậy, thái độ của người thiếu phụ cũng làm cho gã bị xúc phạm như thể nàng đã không chung thủy với gã vậy.

Khi Horácio đã tai qua nạn khỏi, gọi gã đến, Virgílio cố làm ra mặt giận đối với Ester và nàng cũng có vẻ mỏi mệt, ủ rũ. Mình mặc chiếc áo ngủ, lão đại tá nằm trong những tấm khăn trải giường trắng; vợ lão ngồi trên giường, hai tay nắm chặt lấy tay chồng. Chưa bao giờ Horácio thấy sung sướng bằng trong mấy ngày qua, những ngày mà lão có dịp thử thách lòng yêu thương của Ester. Lão thấy mình đã hồi phục hoàn toàn và tràn đầy sinh lực, và lão bắt đầu ra lệnh không những cho đám công nhân mà cho cả Maneca Dantas và Braz khi hai gã này đến thăm lão. Virgílio bước vào phòng, cúi xuống hôn viên đại tá, bắt tay Ester, hôn Maneca và ngỏ lời khen ngợi bác sĩ Jessé “về cái phép lạ ông ta đã thực hiện”. Horácio liền cười: “Sau Chúa, - lão nói, - đây là người đã cứu tôi” và lão chỉ vào Ester. Rồi lão xin lỗi bác sĩ Jessé: “Tất nhiên rồi, ông bạn ạ, ông đã làm hết sức mình: thuốc men, điều trị, và đủ mọi thứ. Nhưng nếu không có vợ tôi, nàng không ngủ lấy một giây đồng hồ nào, thì tôi không hiểu là…”

Ester đứng dậy và rời khỏi phòng; Virgílio vô tình ngồi vào giường, đúng vào chỗ nàng vừa rời khỏi. Gã cảm thấy hơi ấm của tấm thân người yêu, và đột nhiên gã thấy căm giận Horácio. Horácio đáng lẽ phải chết. Trong chốc lát, Virgílio để cho ý nghĩ thầm kín nhất tự do xâm chiếm tâm hồn. Đáng lẽ lão phải chết đi. Chao! Nếu như Virgílio có thể sai một tên cabra đi giết lão, chính lão ta ấy!

Mê mải với những ý nghĩ riêng tư, gã không nghe mọi người trò chuyện trong một lúc. Nhưng một câu của Maneca: “Thế ông nghĩ thế nào về chuyện ấy, ông luật sư?” đưa gã trở về với những cái chung quanh.

Sau đó, gã gặp Ester ở chỗ máng gỗ. Nàng níu lấy gã nức nở:

- Anh cho là em không nên làm như vậy, có phải không? Em không thể làm thế nào khác được.

Gã vô cùng cảm động và luồn tay vào trong quần áo vuốt ve tấm thân yêu dấu. Gã hôn mắt, hôn mặt nàng rồi thốt nhiên kêu lên:

- Trời ơi, em bị sốt rồi!

Nàng quả quyết là không phải, nàng chỉ mệt thôi. Gã lại hôn nàng nhiều lần, nhiều lần nữa trong khi nàng van nài gã ở lại đồn điền đêm hôm ấy. Nàng có thể đến gặp gã trong khi đi lại trong nhà chăm nom người ốm. Gã hứa ở lại, xúc động vì những lời cầu khẩn của nàng, và vì thèm khát ái ân. Cho mãi tới khi nhìn thấy một đám thợ thuyền đi xuống đường, gã mới buông cho nàng đi khỏi.

Tuy nhiên, đến bữa tối, Ester không ăn được mà cũng không thể ngồi lại ở bàn được. Nàng kêu là bị rét, buồn nôn và rời khỏi phòng. Virgílio tái hẳn người đi: “Bà ấy mắc bệnh sốt rồi!”, gã nói với bác sĩ Jessé, ông bác sĩ bèn đứng dậy đi tìm Ester đang ở trong phòng tắm đóng kín cửa. Virgílio cũng đứng dậy, không để ý gì đến Maneca Dantas và Braz nữa. Gã đứng cùng với ông bác sĩ ở ngoài hành lang, đợi Ester mở cửa; khi nàng đi ra, mắt nàng rực lên một ánh kỳ lạ.

- Bà thấy khó chịu ạ? - Gã cầm lấy cánh tay nàng hỏi.

Nàng mỉm cười trìu mến và khẽ nắm tay gã.

- Không, không sao hết. Có điều tôi không tài nào đứng vững được. Tôi đi nằm một lát, rồi sẽ quay lại.

Nàng sai bảo Felícia, rồi lên căn buồng Virgílio đã ngủ trong cái đêm tưởng như đã xa xôi lắm, khi gã đến thăm đồn điền lần đầu. Gã đứng trong gian phòng rộng và nhìn nàng nằm dài trên giường. Bác sĩ Jessé theo vào và xin lỗi rồi đóng cửa lại. Từ buồng phía trước, Horácio gọi người nhà và hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Virgílio bèn đi vào buồng viên đại tá.

- Bà ấy bị lây bệnh sốt, - gã nói, giọng run run. Gã muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng không thốt lên lời và đứng im, mắt đăm đăm nhìn Horácio. Hai mắt Horácio mở to tướng, mồm lão cũng vậy; cả lão nữa cũng muốn nói điều gì, nhưng không thốt ra được tiếng nào. Lão giống như một người bị ném vào khoảng không, chẳng biết bấu víu vào đâu. Virgílio những muốn hôn lão, vì họ là hai kẻ khốn nạn đáng thương trong một niềm đau khổ chung.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jorge Amado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.