“ÁI CHÀ, CHÀO ALEX! Dạo này sao rồi? Lâu quá không gặp, anh chàng hào hiệp. Trông anh được lắm.”
Tôi vẫy chào người phụ nữ mảnh dẻ, xinh đẹp tên là Malina Freeman và vẫn tiếp tục chạy. Mallna là một người ở đã lâu trong khu này, cũng kiểu như tôi đây. Cô cũng trạc tuổi tôi và có một sạp báo nơi cả hai bọn tôi từng thường đem tiền tiêu vặt để mua kẹo và soda khi còn nhỏ. Có lời đồn rằng cô thích tôi. Chà, cả tôi cũng thích cô ấy nữa, lúc nào cũng thích.
Đôi chân thoăn thoắt đưa tôi về phía Bắc trên Phố Năm tựa như chúng biết đường vậy, dần dần đi hết khu nhà tôi. Tới Quảng trường Seward, tôi rẽ phải và chạy quanh một đoạn đường dài. Làm như thế chẳng có ý nghĩa logic gì cả, nhưng tôi không làm điều đó vì những lý do logic.
Thông tin về kẻ sát hại Maria là điều duy nhất có thể giữ tôi lại, trong thời kỳ này. Bây giờ tôi vẫn tránh đi qua khu nhà đã xảy ra án mạng, đồng thời tôi cố nhớ về Maria như hồi nàng còn sống bên tôi, chứ không phải cái khoảnh khắc tôi mất nàng. Hàng ngày tôi vẫn dành thời gian lần theo dấu vết tên sát nhân - giờ tôi ngờ rằng y vẫn đang nhởn nhơ đâu đó ngoài kia.
Tôi rẽ phải vào Phố Bảy, đoạn đi về phía Trung tâm Thương mại Quốc gia, bước chân nặng nề hơn một chút. Khi tới tòa nhà nơi tôi đặt văn phòng của mình trên Đại lộ Indlana, tôi hít đủ không khí để leo lên bốn cầu thang, hai bậc một.
Văn phòng mới của tôi trước vốn là một studio được sửa sang lại, một gian lớn có phòng tắm nhỏ và một cái bếp nhỏ nằm trong góc tường xây thụt vào. Rất nhiều ánh sáng tự nhiên chiếu rọi vào đây qua những ô cửa sổ hình bán nguyệt trong cái góc xây hình tháp.
Đấy là nơi tôi đặt hai chiếc ghế êm ái và một chiếc sofa nhỏ dành cho các buổi trị liệu.
Chỉ ở đây tôi mới cảm thấy vui vẻ. Tôi trưng bảng hiệu ra và chờ bệnh nhân đầu tiên.
Ba chồng hồ sơ bệnh án đang chờ trên bàn làm việc, hai chồng của Cục và một chồng của Sở Cảnh sát DC.Hầu hết hồ sơ đều cần được thẩm tra. Vài vụ phạm pháp phải giải quyết? Thi thoảng lại phát hiện ra một xác chết? Tôi nghĩ đó là thực tế.
Hồ sơ đầu tiên tôi để mắt tới là vụ giết người hàng loạt ở Georgia, một kẻ nào đó mà giới truyền thông đặt cho cái tên “Vị khách lúc nửa đêm”. Ba người da đen đã bị giết, khoảng cách về thời gian giữa các vụ ngày càng ngắn. Đây là một vụ hợp với tôi, ngoại trừ quãng đường sáu trăm dặm từ DC.đến Atlanta.
Tôi đặt tập hồ sơ sang một bên.
Vụ tiếp theo gần nhà hơn. Hai giáo sư sử học tại Đại học Maryland, có lẽ liên hệ mật thiết với nhau, được phát hiện chết trong một lớp học. Các thi thể treo lủng lẳng dưới xà nhà. Cảnh sát địa phương tóm được một kẻ tình nghi nhưng muốn chuẩn bị hồ sơ kỹ càng hơn nữa trước khi tiến xa hơn.
Tôi bỏ lại hồ sơ này lên bàn và gắn vào đó một cái nhãn màu vàng. Màu vàng có nghĩa là có khả năng.
Có tiếng gõ cửa.
“Cửa mở đấy,” tôi nói to, và ngay lập tức trở nên cảnh giác, hoang tưởng, gì cũng được, nhưng tôi hầu như lúc nào cũng có cảm giác này.
Nana đã nói gì khi tôi ra khỏi nhà lúc nãy nhỉ? Tránh đừng để bị bắn trúng đấy.