Juca Badaró vừa mưu tính xong với Sinhô từng chi tiết nhỏ về việc khai phá khu rừng. Đến thứ hai sẽ bắt đầu. Số người đã được chỉ định: những ai hạ cây, đốt rừng, và những ai vác súng đi canh gác.
- Thế là nhất trí, thứ hai tôi bắt đầu.
Ngồi trong chiếc ghế kiểu Áo cao, Sinhô chờ đợi. Lão biết Juca còn có chuyện khác muốn nói: “Cái thằng Antônio Vítor là một caboclo khá đấy.”
- Phải, một thanh niên tốt, - Sinhô công nhận.
- Mà nó cũng kỳ cục thật. - Juca vừa nói tiếp vừa cười - Tôi có xuống lều tiều phu nói chuyện với nó. Đây là lần thứ hai nó cứu tôi, anh biết đấy. Lần thứ nhất ở Tabocas, anh còn nhớ không?
- Có, tôi nhớ.
- Cả tối hôm qua nữa. Cho nên tôi đã xuống đấy xem thử nó thích cái gì. Tôi định cho nó cái mảnh đất đã vỡ hoang và đốt trụi mà năm ngoái ta còn để chừa lại chưa trồng trọt gì. Đất ấy ở gần đồn điền giáp giới ven rừng. Đất màu mỡ và có thể trồng trọt tốt. Nhưng anh có biết nó trả lời tôi thế nào không?
- Không, thế nào?
- Nó nói - một lần nữa Juca lại cười - rằng nó chỉ ao ước có một điều thôi, là xin anh cho nó cưới con Raimunda làm vợ. Đấy, nó muốn như thế đấy… Mỗi người mỗi sở thích. Mình đến định cho nó một khu đất, mà nó lại chỉ nghĩ tới cái con phù thủy gớm ghiếc kia thôi! Tôi có hứa là anh sẽ bằng lòng.
Sinhô không phản đối gì:
- Tôi rất ưng để nó cưới con ấy, - lão nói - và ngoài ra, nó sẽ được thêm cả khu đất nữa. Chuyến đi Ilhéus sắp tới này, tôi sẽ bảo Genaro đăng ký quyền sở hữu cho nó. Với lại Raimunda cũng là một đứa con gái tốt đấy. Tôi đã hứa với bố nó sẽ trông nom cho nó khi đến tuổi lấy chồng. Tôi sẽ ưng thuận.
Lão định cất tiếng gọi Raimunda và Don’Ana để báo tin, nhưng thấy Juca đưa tay ra hiệu, lão dừng lại.
- Tôi còn một đám xin cưới nữa muốn hỏi ý anh.
- Một đám nữa? Chú định trở thành ông thánh Antônio của bọn phu phen trong đồn điền chăng?
- Không phải chuyện một thằng phu đâu.
- Thế thì ai?
Juca tìm cách đi dần vào đề:
- Anh biết đấy, - hắn nói - Raimunda và Don’Ana, hai đứa cùng một tuổi; hai đứa cùng bú sữa của mụ Risoleta da đen; chúng cùng lớn lên với nhau; giá đem gả chồng cho chúng cùng một lúc thì thật đẹp.
- Don’Ana ấy à? - Sinhô Badaró lim dim đôi mắt và đưa tay lên vuốt râu.
- Vấn đề này liên quan đến đại úy João Magalhães. Hắn ta đã nói chuyện ấy với tôi ở Ilhéus. Tôi xem hắn khá đấy.
Sinhô nhắm mắt rồi lại mở ra:
- Về mặt này, tôi đã thấy rõ sự tình ra thế nào rồi. - Lão nói - Tôi đã nhận thấy Don’Ana bối rối biết chừng nào mỗi khi có mặt viên đại úy - hôm ở đây, rồi hôm đi rước nữa.
- Vậy thì anh nghĩ thế nào?
- Chẳng ai thực sự biết rõ hắn. - Sinhô nói giọng suy nghĩ - Hắn kể những là hắn thế này, những là hắn thế kia, và còn nhiều chuyện khác nữa ở Rio de Janeiro, có trời mà biết được. Nhưng không ai thực sự biết tí gì về hắn cả. Bản thân chú biết được gì?
- Tôi cũng không biết nó nhiều hơn anh đâu, nhưng tôi cho là việc ấy chẳng quan trọng gì. Chúng ta ở một xứ mới, anh Sinhô ạ; ở đây cái gì cũng mới cả, anh cũng biết điều đó như tôi. Lúc bắt đầu thì chẳng ai là vương tướng gì, người ta xét người chính là chỗ người đó đã làm nên gì. Trước khi đến đây, nó đã là chi chi đi nữa thì phỏng có gì quan trọng? Chỉ có tương lai nó là đáng kể mà thôi, và viên đại úy cho tôi cái cảm giác là người có thể thành đạt được; nó có bản lĩnh đấy.
- Có thể lắm.
- Nó cứ thẳng tiến, nó đã đo đạc khu rừng này, mặc dầu về mặt pháp lý mà nói, nó không có quyền. Tôi cũng biết nó làm thế vì hám lợi chứ không phải vì chỗ thân tình, nhưng việc nó muốn cưới Don’Ana thì không phải vì tiền đâu; nó yêu con bé. Tôi biết người biết của cũng như thông thạo đất vậy. Cho dù con bé không có lấy một cái bát mẻ và nó có phải xuất phát từ tay trắng, nó cũng vẫn cứ lấy, nó có bản lĩnh, đấy là cái chính; cái đó tốt hơn là cứ đi nói nhảm và than vãn.
Sinhô ngẫm nghĩ, hai con mắt lim dim, tay lùa vào bộ râu đen.
- Còn một điều này nữa tôi muốn nói thêm với anh. - Juca tiếp - Anh chỉ có một mụn con gái, tôi thì không có con cái gì và sẽ chẳng bao giờ có con vì bác sĩ có nói với tôi rằng chả nên hi vọng gì về Olga nữa. Một ngày nào đó, chúng nó sẽ hạ tôi bằng một phát súng, anh cũng hiểu rõ điều đó như tôi. Một tên trong bọn thù địch của tôi sẽ cho tôi đi đứt, tôi sẽ không còn ở trên đời nữa để xem chuyện này kết thúc thế nào. Và khi anh già rồi, người nào trong họ Badaró sẽ thu hoạch ca cao và lựa chọn thị trưởng Ilhéus? Ai nào, tôi hỏi anh thế thôi?
- João đúng là người chúng ta cần. - Juca tiếp - Cứ cho rằng nó là một thằng cờ bạc nhà nghề như tôi vẫn thường nghe nói, thế thì đã sao? Mà tất cả cái chuyện này cũng chẳng là một ván bạc đó sao? Chúng ta cần có một người như nó ở trong gia đình, một người sẽ thay chân tôi khi tôi bị chúng nó thủ tiêu.
Hắn bước những bước dài ngang qua căn phòng, tay cầm chiếc roi ngựa quất lên đôi ủng.
- Anh có thể gả cháu cho một thằng làm nghề tự do, bác sĩ hay là thầy kiện, nhưng anh có biết rồi sao nữa không? Thằng đó sẽ sống nhờ vào hoa lợi của ca cao mà chẳng bao giờ làm được một cái đồn điền, hoặc khai phá một khu rừng; nó chỉ biết mỗi việc tiêu vào lợi tức thôi. Nhưng viên đại úy này thì đã từng trải, hiện nay nó đã quyết định sẽ trở thành điền chủ. Chính vì vậy mà tôi nghĩ đám cưới này là một việc tốt.
Raimunda đi vào quét phòng, nhưng Sinhô ra hiệu cho ả hãy đi ra.
- Vậy nên tôi đã nói với nó thế này: Có một điều kiện đấy, ông đại úy ạ. Người nào muốn lấy Don’Ana thì phải mang họ nhà nó. Không phải tôi không biết làm như vậy là trái với tục lệ đâu, thường thường, người vợ phải lấy tên chồng. Nhưng trong trường hợp của Don’Ana thì chồng nó sẽ thành người họ Badaró.
- Thế nó nói sao?
- Thoạt tiên thì nó chẳng hài lòng chút nào. Họ nhà Magalhães, nó nói, là thế này thế nọ… nhưng khi nó thấy chẳng có cách giải quyết nào khác thì nó đồng ý.
Bấy giờ, Sinhô Badaró bèn gọi:
- Don’Ana, Raimunda đâu! Vào đây!
Cả hai ả bước vào. Don’Ana có vẻ đã ngờ ngợ về nội dung câu chuyện của hai người đàn ông. Raimunda, tay cầm chổi, tưởng người ta gọi ả vào để quét dọn. Sinhô nói với cô gái lai đen trước.
- Antônio Vítor muốn cưới mày làm vợ. Tao đã ưng thuận rồi. Tao cũng sẽ cho mày cái khu đất ở đằng sau khu rừng biên giới làm của hồi môn. Mày có bằng lòng không?
Raimunda không còn biết nhìn đi đâu:
- Nếu cha đỡ đầu nghĩ rằng như thế là được…
- Tốt, vậy thì mày chuẩn bị cho ngày cưới đi. Đừng mất thì giờ. Mày có thể đi ra được rồi.
Raimunda đi khỏi, Sinhô gọi Don’Ana đến cạnh lão.
- Cũng có người hỏi con đấy, con ạ. Chú Juca thì rất ưng ý, nhưng cha chưa biết trả lời ra sao. Đó là anh chàng đại úy đã tới chơi nhà ta. Con nghĩ thế nào?
Cũng như Raimunda lúc ở trước mặt Vítor, Don’Ana đưa mắt nhìn xuống sàn nhà, tay thu trong váy và chả tìm ra được câu gì khác mà hỏi.
- Đại úy João Magalhães phải không ạ?
- Chính nó đấy. Con có ưng lắm không?
- Có ạ, thưa cha. Con ưng anh ấy.
Sinhô Badaró chậm rãi vuốt râu:
- Lấy quyển Kinh Thánh ra đây. Ta xem thử sách nói thế nào?
Don’Ana bèn ngước mắt lên, rút tay ở trong váy ra; giọng ả trở nên rắn rỏi và cương quyết:
- Cho dù Kinh Thánh nói thế nào đi nữa, thưa cha, con cũng chỉ lấy có mỗi một người ở trên đời này, đó là anh đại úy. Cho dù cha không ban phước cho con nữa.
Và nói xong, ả ngã xuống chân bố, đưa tay ôm choàng đầu gối bố.