Ý kiến chung của nhân dân Ilhéus đều cho rằng anh em nhà Badaró đã thắng thế trong cuộc đấu tranh để chiếm đoạt khu rừng Sequeiro Grande. Và không phải chỉ có những mụ già mộ đạo ở kho đồ thánh là có ý kiến ấy; những người am hiểu tình hình trong các quán rượu cũng tán thành, và cả các quan tòa nữa. Ai nấy đều đồng ý rằng như vậy là anh em nhà Badaró đã thắng, một phần lớn nhờ trận ốm của Horácio. Ở tòa án, công việc đã đến chỗ bế tắc vì có lá đơn phản đối của luật sư Genaro mà quan tòa đã chấp thuận. Và Juca Badaró đã vào trong rừng, đang khai phá cái khoảnh đất sát với đồn điền của Sant’Ana; đồng thời hắn cũng bắt đầu cho đốt luôn.
Thực ra những trận đánh nhau vẫn tiếp diễn; Maneca Dantas, Jarde, Braz, Firmo, Zé da Ribeira và những điền chủ nhỏ khác đang làm hết sức mình để ngăn trở những cố gắng của bọn tay chân nhà Badaró. Maneca Dantas đã tổ chức một cuộc đánh úp những công nhân đi chặt cây ở một quãng nào đó trong rừng. Và Braz, một đêm nọ, đã cùng bọn tay chân xông vào nơi dựng trại của bọn kia khi Juca đi vắng. Mặc dầu vậy, công việc vẫn tiến triển và anh em nhà Badaró đã đặt chân được vào trong rừng.
Bây giờ những trận tấn công của đồ đảng phe Horácio lại càng ác liệt hơn bao giờ hết. Trong khi Juca đi theo và bảo vệ cho công nhân thì Teodoro das Baraúnas mở cuộc tấn công. Một đêm, hắn tới đồn điền của José da Ribeira và châm lửa đốt kho ca cao, làm thiệt hại tới hai trăm năm mươi tạ đã nhận bán. Hắn đốt cả những đồn điền sắn, và Zé da Ribeira phải khó khăn lắm mới dập tắt được ngọn lửa.
Ở Ilhéus, người ta kể rằng sau khi đốt phòng giấy của Venâncio, Teodoro das Baraúnas trở thành nghiện đốt nhà. Trên tờ A Folha de Ilhéus, bao giờ nói đến hắn, người ta cũng gọi là thằng đốt nhà. Thầy cò Rui viết cả một bài báo trứ danh đem so sánh Teodoro với Nero đã chơi vĩ cầm trong khi thành Roma bốc cháy; ông ta cũng đem so sánh José da Ribeira và đám công nhân của hắn với những con chiên đầu tiên, nạn nhân của sự điên cuồng tội lỗi của cái tên Nero khát máu hiện đại này, cái tên quỷ còn đáng sợ hơn cả gã hoàng đế đồi trụy nọ. Trong số tất cả những bài báo đăng trong thời gian tranh chấp Sequeiro Grande, thì bài báo kia thành công nhất; nó được tờ báo phe đối lập ở Bahia đem in lại, dưới cái tiêu đề “Những tội ác của đảng thuộc phe chính phủ ở Ilhéus”. Teodoro đã bị truy tố.
Nhưng làn gió dư luận đã dứt khoát xoay chiều có lợi cho anh em nhà Badaró, kể từ dạo Horácio không thể bắt tay được vào việc khai phá cánh rừng ở phía bên cạnh đồn điền của lão, ngay cả sau khi đã khỏi bệnh. Người ta coi sự thiếu kiên quyết ấy là tại Ester ốm; tuy nhiên, có một thực tế là một đôi lần, bọn công nhân và jagunco do viên đại tá sai đi đã phải quay về, không thể bắt tay vào việc khai phá và đốt rừng được. Lần này Sinhô Badaró, trong hai đêm, đã thân chinh dẫn bọn tay chân đánh vào trại của Jarde và cuối cùng người của Horácio phải bỏ dở công việc; Braz, được một vài đồng đảng giúp sức, là kẻ duy nhất đốt được một khu rất nhỏ, nhưng không thể đem so sánh khu này với diện tích anh em nhà Badaró đã khai phá được.
Tuy nhiên, vẫn có người đánh cuộc là Horácio sẽ thắng. Ý kiến của họ chủ yếu căn cứ vào sự giàu có của viên đại tá, bởi vì lão có một số tiền lớn gửi nhà băng, và còn có thể tiếp tục chiến đấu lâu dài. Không những việc đốn cây, thiết lập đồn điền tốn kém rất nhiều, mà nhất là còn phải chi tiêu những món lớn để nuôi cả một đội quân kẻ cướp đánh thuê. Đã thế Sinhô Badaró lại đang chuẩn bị gả chồng cho con gái và muốn tổ chức một đám cưới linh đình. Lão gửi mua ở Rio de Janeiro về một lô các thứ và sửa lại hoàn toàn ngôi nhà của lão ở Ilhéus, xây thêm cả một cánh nữa cho đôi vợ chồng trẻ ở. Lão còn cho sơn lại cả nhà lớn ở đồn điền trong khi các cô khâu thuê và làm ren tíu tít may quần áo, bởi vì đám cưới một cô gái con nhà đại tá là cả một sự kiện quan trọng. Cô dâu tương lai cần phải có quần áo, đủ mặc trong nhiều năm, sau này lại còn dùng cho con cái, cháu chắt nữa; nào chăn may chần, khăn trải giường, đệm ủ chân, nào áo gối, khăn bàn, mọi thứ đều được thêu thùa lộng lẫy. Họ cử người về các làng mua những tấm đăng ten đẹp nhất. Sau hết, tính chung tất cả, nếu đem cộng số tiền thuê bọn jagunco để giết người với tiền trả công các cô khâu mướn, các người đóng giày và các người bán hàng khác, thì tiền bạc cứ không ngừng chảy ra như suối. Ở Ilhéus, người ta nói nhiều đến đám cưới này không kém gì những trận đánh nhau tranh giành rừng Sequeiro Grande. João Magalhães đã rời thành phố về ở đồn điền để giúp sức vào việc khai hoang; nhưng thỉnh thoảng y lại trở về Ilhéus chơi vài ván bài ở tiệm cà phê, cố xoay thêm một ít tiền ở bàn poker; sống ở nhà lớn, y không phải tiêu pha gì và tiết kiệm được khá tiền.
Tuy nhiên, có vài người biết rằng Sinhô Badaró đã tiêu hết các khoản lợi tức mùa màng năm ấy. Maximiliano còn nói với những người thân cận rằng Sinhô đã phải thương lượng bán trước cả hoa lợi năm sau nữa với một giá tương đối hạ, còn Horácio thì vẫn chưa phải đụng đến một nửa số ca cao thu hoạch trong năm.
Dù sao những người đánh cuộc là lão thắng vẫn không nhiều mấy. Đa số cuộc cho nhà Badaró. Họ không thấy là anh em nhà Badaró có thể thua được. Cho nên người ta đi may quần áo mới để ăn cưới Don’Ana. Những bà sùng đạo và những bà có chồng thường cứ xế chiều là đến tụ tập ở nhà Juca Badaró, xem Olga phô bày những đồ trang sức sang trọng vừa được gửi từ Rio de Janeiro về: quần áo lót bằng vải mịn có thêu, áo ngủ đẹp mê ly, nịt vú loại mới nhất, đăng ten vùng Ceará. Họ cứ há hốc mồm ra mà thốt lên những tiếng “Ồ!” thán phục; thành phố Ilhéus chưa từng được thấy những thứ sang trọng như thế bao giờ, và sự phô trương xa hoa này đủ tỏ rõ thanh thế của gia đình nhà Badaró.
Và mỗi khi Sinhô, nét mặt ủ ê đóng khung giữa bộ râu đen đi vào những đường phố hẹp của thị xã, bọn nhà buôn liền cúi rạp mình chào lão, và chỉ vào lão cho bọn khách thương ở Bahia hoặc ở Rio de Janeiro biết:
- Ông chúa vùng này, Sinhô Badaró đấy!