Đất Dữ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Đại úy João Magalhães, từ bàn mình gửi một nụ cười tới Margot, và Margot mỉm cười đáp lại. Y đứng lên đi lại phía nàng và cầm lấy tay nàng:

- Cô đơn và sầu não ư?

- Thế đấy…

- Cãi nhau à?

- Mọi chuyện thế là chấm dứt rồi.

- Thật không? Hay vẫn như mọi khi thôi?

- Không, lần này thì thật là dứt khoát hẳn. Tôi không phải thứ đàn bà để người ta đối xử như vậy được.

João Magalhães làm ra bộ bí mật:

- Thế thì Margot này, tôi phải nói với cô một điều, với tư cách là bạn thân. Tôi có một tin mừng cho cô. Ở đây hiện có một người, tiền bạc nhiều đến nỗi không biết dùng làm gì, đang chết mệt vì cô. Bây giờ…

- Juca Badaró chứ gì, - nàng ngắt lời.

Y gật đầu:

- Hắn ta cay lắm rồi…

Margot chán không muốn nghe y nói tiếp:

- Tôi biết rồi. Trên chuyến tàu đi tới đây, hắn đã bám riết tôi. Có điều là lúc bấy giờ tôi mải theo Virgílio.

- Thế bây giờ?

Margot bật cười: “Bây giờ lại là chuyện khác. Ai mà biết được?” Viên đại úy bèn quyết định khuyên nàng một lời như tình cha con: “Rồ dại như thế là đủ rồi, cô em thân mến ạ, trong khi cô đang còn trẻ, hãy nhét vào trong bít tất len tất cả tiền nong cô kiếm được. Chọn một thằng nghèo làm nhân tình, chỉ những mụ có chồng giàu làm như thế là tốt thôi.” Nàng nghe đã xuôi xuôi: “Quả là tôi dại thật, ở Bahia, tôi có, chao ôi! Không thể nói với anh được là đã co bao nhiêu người theo đuổi tôi, - nàng xòe ngón tay làm điệu bộ - Anh biết là thế đấy.” Viên đại úy nghiêng mình. “Thế mà tôi cứ ở đấy, như một con mụ già bám lấy Virgílio. Thằng cha ấy hắn bỏ mặc tôi ở giữa rừng, mòn đời vá bít tất cho hắn ở Tabocas. Nhưng thôi thế là xong, tôi ngán lắm rồi.”

- Cô có muốn để tôi giới thiệu với Juca Badaró không?

- Hắn nhờ anh à?

- Hắn đang muốn được gặp cô đến chết đi được ấy. - Y quay người lại trên ghế và ra hiệu; Juca cài lại cúc áo, đứng dậy và đi về phía họ, nụ cười nở trên môi. Khi hắn rời khỏi bàn, Astrogildo nhận định với Manuel de Oliveira và Ferreirinha:

- Chuyện này cuối cùng rồi sẽ đưa đến chỗ xô xát thôi!

- Mọi chuyện ở Ilhéus cuối cùng đều đưa đến chỗ xô xát, - anh chàng nhà báo đáp.

João sắp sửa giới thiệu hai người với nhau, nhưng Margot không để cho y kịp nói:

- Chúng tôi đã biết nhau rồi. Bữa nọ, ông đại tá đã cấu tôi một cái, và còn để lại một vết tím bầm đấy.

Juca cười với mọi người.

- Thế là cô trốn biệt và tôi không gặp lại cô nữa. Tôi hay tin là cô đi Tabocas; tôi tới đó nhưng không thấy cô đâu. Người ta nói với tôi là cô đã có chồng, và vì vậy tôi kính trọng…

- Họ ly dị nhau rồi. - João Magalhães báo tin.

- Cãi nhau à?

Margot không muốn giảng giải nhiều.

- Anh ta bỏ tôi lại để đến một cuộc hẹn bàn công việc, - nàng nói, - nhưng tôi không phải là hạng đàn bà để người ta có thể bỏ mặc vì bận công việc.

Juca Badaró lại cười một lần nữa:

- Cả thành phố Ilhéus đều biết đó là công việc gì rồi.

- Ông muốn nói gì kia? - Margot hỏi, vẻ bực tức.

Juca không giữ được miệng.

- Vợ Horácio, Dona Ester. Ông thầy kiện bé con ấy có một chuyện tâm tình với cô nàng.

Margot cắn môi. Im lặng một lát và viên đại úy nhân đó rút về bàn kia.

- Thật vậy ư?

- Tôi không phải là người nói dối.

Nàng cười một hồi lâu:

- Ông có mời tôi uống chút gì không? - Nàng hỏi, giọng gượng gạo. Juca bèn gọi Nhozinho lại.

- Cô còn nhớ không, - hắn nói với Margot trong khi người ta rót rượu vào cốc. - Tôi đã đưa ra một đề nghị ở trên tàu với cô, khi tới đây.

- Có, tôi có nhớ.

- Thế này nhé, tôi nhắc lại đề nghị đó. Tôi để cô sống ở một ngôi nhà và cho cô tất cả những gì cô ao ước. Nhưng xin cô nhớ cho rằng một người đàn bà nào đã thuộc về tôi thì không thể thuộc về ai khác được nữa.

Nàng nhìn chiếc nhẫn ở ngón tay hắn.

- Nhẫn đẹp quá!

Juca Badaró rút nhẫn ra và đeo vào ngón tay Margot:

- Của cô đấy.

Đến lúc trời rạng đông, khi họ ra về cùng Manuel de Oliveira, thì cả hai đều say mềm, gã này khi vừa thoáng nhìn thấy những cốc sâm banh đã đến ngồi vào bàn của họ, và uống nhiều hơn cả hai người cộng lại. Trời trở lạnh vào lúc tinh mơ trên những chuyến tàu Ilhéus, nhưng Margot vẫn hát và gã nhà báo hát theo đoạn điệp khúc. Còn Juca Badaró thì đang vội vì hắn cần đi chuyến tàu tám giờ. Dân chài đã quay về với mẻ cá đánh được từ ngoài khơi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jorge Amado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.