Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Salem
14

❊ ❊ ❊

SALEM

Vậy là người kể chuyện đã mất tích được tám tháng hai mươi bốn ngày. Những người thường đến nghe ông ta kể chuyện đã không còn đủ kiên nhẫn để đợi chờ nữa. Họ tản đi mỗi người mỗi ngã bởi sợi dây câu chuyện lâu nay từng cố kết họ lại với nhau đã bị đứt. Sự thật là người kể chuyện, những người diễn trò nhào lộn và cả những người bán những đồ vật lạ thường khác, phải rời khỏi khu quảng trường. Dưới sự xúi giục của những nhà kĩ thuật cầm quyền phụ trách việc qui hoạch đô thị, hội đồng thị chính đã chủ trương “quét sạch” quảng trường để cho xây dựng tại đó một đài nhạc nước. Vào các ngày chủ nhật và những ngày lễ, nơi đây, những tia nước vọt lên theo giai điệu bản Giao hưởng số năm của Beethoven. Quảng trường thật sạch sẽ. Không còn bóng dáng những tay dụ rắn, những người chuyên nghề huấn luyện lừa, những kẻ dạy chơi trò nhào lộn, không còn những kẻ ăn mày đói khát từ phương Nam kéo đến do hạn hán mùa màng thất bát đói kém, không còn những kẻ biểu diễn trò nuốt đinh, kim, không còn những vũ công say rượu cũng như những người mộng du thọt chân, không thấy bóng những chiếc áo dài huyền thoại có những mười lăm chiếc túi, không còn những thằng bé choai choai chui xuống gầm xe giả vờ bị xe chẹt chết, không còn những người đàn ông luôn mặc áo xanh bán cỏ và gan linh cẩu để cho những thầy tướng pháp làm bùa gột rửa số mệnh, không còn những ả gái điếm già nua cố chát phấn tô son hòng kéo dài cái nhan sắc đã tàn phai, không còn những túp lều đen khép kín mọi bí mật lưu giữ trong kí ức, không còn những kẻ si tình thổi sáo quyến rũ những cô gái trẻ, không còn quán xá để có thể ngồi nhâm nhi món đầu cữu hấp chín, không còn những người hát rong sún răng mù mắt, giọng đã khản đặc nhưng vẫn cố ngân lên bài tình ca về mối tình nồng thắm của Qaiss và Leila, không còn những kẻ đem khoe những hình ảnh gợi tình bán cho những thằng con trai của các gia đình giàu có, quảng trường bây giờ thật trống vắng. Nó không còn là một cái quảng trường quay nữa mà quả thực chỉ là một vị trí sạch sẽ dành cho một đài phun nước vô tích sự. Bến xe cũng đã được chuyển sang phía bên kia thành phố. Chỉ có Câu lạc bộ Địa Trung Hải là vẫn nằm yên ở vị trí cũ.

Người kể chuyện đã chết vì quá buồn bã. Thi thể của ông được tìm thấy gần một khe suối cạn, trong tay đang ôm chặt một quyển sổ đặt trên ngực, một quyển sổ chép tay tìm thấy ở Marrakech và đó chính là cuốn nhật kí thân thiết nhất của Ahmed- Zahra. Cảnh sát đưa thi thể của ông vào trong một nhà xác có điều hòa nhiệt độ, rồi đưa ông đi giải phẫu tử thi tại trường y trong thành phố. Còn quyển sổ nhật kí thì bị đốt cháy cùng với áo quần của ông. Mọi người sẽ không bao giờ biết được kết cục của câu chuyện. Lẽ nào lại như vậy. Một câu chuyện đã được tạo ra thì phải được kể cho đến hết mới phải.

Đó là những gì mà Salem, Amar, Fatouma, cả ba người già vô công rồi nghề đã nói. Từ dạo quảng trường thành phố bị dọn dẹp và người kể chuyện không còn nữa thì cả ba thường tụ tập tại một quán cà phê nhỏ trong hẻm.

Họ là những người thủy chung nhất với người kể chuyện. Họ thật khó chịu khi phải chấp nhận câu chuyện bị cắt ngang một cách phũ phàng như vậy. Salem, một người đa Đen, con trai một nô lệ do một phú ông người Sénégan giàu có đưa về đây từ đầu thế kỉ, đề nghị hai người bạn cho ông tiếp tục theo tiếp câu chuyện. Amar và Fatouma phản ứng một cách vụng về:

- Tại sao lại là ông mà không phải là chúng tôi nhỉ?

- Bởi vì tôi đã chứng kiến và đã làm việc trong một gia đình đông con giống như gia đình mà người kể chuyện đã mô tả cho chúng ta. Gia đình ấy cũng chỉ sinh con một bề, toàn là con gái, thỉnh thoảng một người họ hàng không rõ quan hệ như thế nào đến chơi, anh ta cũng không được tạo hóa ưu đãi, người lùn một mẩu. Mỗi khi đến chơi, anh ta thường ở lì trong nhà, không bao giờ bước chân ra khỏi cửa. Các cô gái nô đùa thỏa thích. Người ta luôn nghe thấy những tiếng cười vang ra từ căn nhà đó và không hiểu tại sao. Sự thật thì anh chàng lùn đó có một khả năng dục tính rất lớn. Chàng ta đến để lần lượt làm thỏa mãn sự khao khát cháy bỏng của các cô con gái rồi ra đi với rất nhiều tiền bạc và quà cáp. Còn tôi, tôi chả bao giờ có được chút may mắn với các cô gái đó cả. Tôi là một người da Đen, con trai của một kẻ nô lệ...

- Nhưng mà chuyện đó chả dính dáng gì tới câu chuyện của chúng ta cả...

- Có chứ, có đấy... hãy thư thả để tôi nói cho các vị biết Zahra, Lalla Zahra đã trở thành cái gì... rồi sau đó các vị sẽ kể cho tôi nghe câu chuyện của các vị..., lần lượt từng người một.

- Nhưng, ông đâu phải là người kể chuyện…, ông làm gì có mảnh vải được Chúa ban phát linh hồn của Si Abdel Malek...

- Tôi kể không được nghệ thuật như ông ấy, nhưng tôi biết rất nhiều chuyện. Thôi hãy cứ nghe đây này:

Toàn bộ câu chuyện bắt đầu đúng vào ngày Ahmed mất. Bởi lẽ, nếu anh ta không chết thì mọi người không bao giờ biết được những biến cố trong cuộc đời anh ta. Một buổi sáng, mấy bà chị gái sống trong căn nhà đổ nát ấy đi mời những người khâm liệm xác chết đến. Vừa vào phòng để cởi bỏ áo quần, tắm gội cho anh ta thì người khâm liệm xác chết này đã đột ngột chạy trở ra, miệng chửi rủa tang chủ ầm ĩ. Họ nói lẽ ra phải gọi các bà đến làm công việc mới phải, bởi vì thi thể của Ahmed là thi thể của một người đàn bà. Mấy người chị không hay biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có người cha, mẹ và bà đỡ biết được điều bí mật đó mà thôi. Các vị có thể hình dung được không, đây là một cú sốc thực sự đối với bảy bà chị và những người còn lại trong gia đình. Ông chú già, bố của Fatima, vẫn ngồi trong chiếc xe lăn dành cho người tàn tật. Ông khóc như một kẻ điên dại, cầm chiếc gậy trong tay, ông khua khoắng lung tung, đòi mọi người đưa ông vào Ahmad để nện cho hắn một trận. Mọi người đưa ông đến bên thi thể Ahmad, ông cầm gậy vụt một cái thật mạnh, bị mất thăng bằng, chiếc gậy bật ngược trở lại trúng vào mặt ông. Ông gào lên ầm ĩ, gọi mọi người tới gỡ ông ra bởi vì tà áo đại của ông bị mắc vào hàm răng của xác chết. Ông già giật mạnh tà áo làm đầu của Ahmed bị kéo lật nghiêng về một bên. Chiếc xe đổ nhào làm ông già rơi vào một tư thế không được nghiêm chỉnh cho lắm, toàn bộ thân hình ông nằm gọn lên trên thi thể của Ahmed. Đúng là một màn kịch buồn cười hơn là gợi dục. Gia nhân chạy đến lôi kẻ tật nguyền đang há hốc mồm vì kinh hãi ra ngoài. Cả đám người không sao kìm ném được trận cười đứt ruột. Khi kéo được chủ nhân của họ ra khỏi thi thể của người chết, họ nhìn rõ thi thể Ahmed: một người đàn bà. Cả đám người hét lên kinh ngạc, nhào trở ra, kéo theo ông giá đang bị chấn thương rất mạnh về tinh thần.

Đám tang được cử hành một cách bí mật. Điều kì lạ và cũng là điều cấm kị của tôn giáo, là không được mai táng người chết vào ban đêm. Còn có người phao tin rằng thi thể của người chết bị chặt ra từng khúc rồi ném cho súc vật trong vườn thú xơi. Nhưng tôi không tin chuyện lại xảy ra như vậy, bởi vì, tôi nghe thấy một kết cục khác, tiếng đồn lan ra rất nhanh rằng ngoài nghĩa địa, một vị thánh vừa được mai táng, vị thánh đó có một khả năng sinh nở dồi dào và mang đến hạnh phúc cho mọi người. Bởi vì, vị thánh đó đảm bảo cho mọi phụ nữ đều có thể đẻ được những đứa con trai. Như vậy, tôi hiểu được các vị thánh và những câu chuyện huyền thoại về họ ra đời như thế nào. Huyền thoại về vị thánh này xuất hiện rất nhanh, ngay sau khi qua đời. Thông thường, người ta phải đợi một vài năm, phải trải qua nhiều thử thách mới được công nhận. Còn vị thánh của chúng ta không cần những điều đó. Hiện nay, người đã ở trên thiên đường rồi. Hôm trước, tôi nhìn thấy thợ nề đã xây dựng một khu hầm mộ ngoài nghĩa địa. Tôi thăm dò sự tình và được công nhân ở đó cho biết rằng họ đang xây hầm mộ cho một vị tân thánh; một người đàn ông giàu có và rất có thế lực, nhưng không tiết lộ tính danh đã cho xây dựng khu đền nhỏ này. Ngôi đền có kiến trúc rất kì lạ. Nóc đền không là một mái vòm, như phần lớn những khu mộ đạo sĩ khác, mà có những hai mái vòm, từ xa trông giống như bộ ngực của một người đàn bà khỏe mạnh, hoặc là, xin lỗi, nó giống như cặp mông nở nang sung mãn của một người đàn bà! Cảnh sát đã đến điều tra. Nhưng thật sự đó là một điều bí mật tuyệt đối. Do cảnh sát không thể lần ra tên tuổi của người đặt xây mộ đó, cho nên, họ lẩn tránh mọi phản ứng. Họ nói rằng đó chắc là một người có thế lực, một nhân vật có vị thế cao trong xã hội. Còn tôi, tôi cho rằng đó là một nhân vật quan trọng. Tôi muốn nói rằng ai có tiền thì người đó có ảnh hưởng, có thế lực. Nhưng mà tại sao lại tặng cho nhân vật của chúng ta một ơn huệ sâu nặng như vậy? Và nhằm mục đích gì? Họ có quen biết nhau từ trước không? Ông ta có biết toàn bộ bi kịch cuộc đời của của con người này không? Người ấy có thuộc thành phần trong gia đình không? Bao nhiêu câu hỏi còn kia, không tìm được câu trả lời.

Về phần tôi, tôi thấy điều thú vị hơn cả là nên tìm hiểu xem số mệnh của nhân vật chúng ta tiếp tục đeo đuổi như thế nào sau khi qua đời hơn là cứ đoán già đoán non là làm thế nào mà anh ta thoát khỏi lũ lường gạt của gánh xiếc chợ phiên hoặc anh ta đã chết như thế nào, bởi bàn tay ai.

Nhưng tôi là người biết rất rõ điều gì đã xảy ra trong những tháng cuối cùng của cuộc đời anh ta. Sự thật thì tôi cũng có đôi chút nghi ngờ về những điều tôi biết.

Cô ta thường xuyên nằm ngủ trong tư thế co cắp, hai hàm răng nghiến chặt, hai bàn tay khép lại thành nắm đấm đặt giữa hai đùi khép chặt. Cô ta tự nhủ rằng thời khắc xuống địa ngục đã điểm và rằng những người đàn ông và đàn bà đã bị cô gây khó dễ hãy mau đến đó mà báo thù đi. Cô ta không đeo mặt nạ bảo vệ nữa. Cô chấp nhận buông mình theo số mệnh phũ phàng, không cưỡng lại nữa.

Abbas, kẻ đầu trò của gánh xiếc là một kẻ ác độc cả về tinh thần cũng như thể xác. Hắn nặng những chín mươi kí lô, luôn sẵn sàng thể hiện sức mạnh cơ bắp trong mọi cơ hội. Hắn dùng dây lưng đánh đập lũ trẻ con, thường xuyên quên tắm giặt và cạo râu, nhưng lại dành thời gian chăm sóc bộ râu rậm rì che lấp cả khuôn mặt của hắn. Hắn khoe là hắn có sức lực như người Thổ, có niềm tin của một gã dân Berbère, tính háu ăn của một con chim cắt Ả Rập, sự tinh tế của một người châu Âu và tâm hồn của một gã lang thang giữa thảo nguyên mạnh hơn cả những con linh cẩu.

Sự thật thì hắn là một gã được sinh ra ở vùng rừng núi, bị người cha nguyền rủa, chối bỏ vì hắn cùng với người mẹ hay bày ra những trò phù thủy ma quái, bị chính bộ lạc của hắn đuổi ra khỏi làng. Bị gia đình và bộ lạc tẩy chay, hắn cùng với mẹ hắn liên kết lại với nhau tiếp tục gây ra những tội ác. Chúng không có một chút ngại ngần, đắn đo trước khi gây tội ác. Lòng tốt không còn đất sống trong con người chúng. Chúng tìm cách bóc lột người khác, cưỡng hiếp họ, thậm chí sát hại họ, trong mọi trường hợp. Tất cả những điều đó đã biến chúng thành một cặp hình nhân hết sức nguy hiểm, sẵn sàng lao vào những cuộc phiêu lưu, bất chấp mọi thủ đoạn đê hèn nhằm đạt cho được mục đích. Rất hiếm khi chúng ở lâu một chỗ mà thường xuyên di chuyển, không phải để tránh bị cảnh sát tóm - chúng phải mua chuộc đám cảnh sát tại những nơi chúng đi qua - mà là để tìm kiếm những tội ác mới.

Abbas luôn tỏ ra là một tay rất ưa thích bạo lực, một kẻ thống trị hống hách và khinh bỉ những người làm thuê cho gánh xiếc, nhưng lại làm ra vẻ thơ ngây, dịu dàng và vâng lời trước mặt mẹ hắn và trước mặt quan chức chính quyền. Hắn sẵn sàng cung phụng cho những kẻ đó: nhận làm chỉ điểm, tố giác, vu cáo người khác cũng như sẵn sàng làm ma cô dắt gái đồng trinh và những cậu choai choai cho lũ quan cai trị, cho trưởng bản hoặc cho chỉ huy cảnh sát. Hắn đúng là một con cóc thối tha bẩn thỉu. Hắn cúi đầu nhắm mắt khi nói chuyện với người của chính quyền. Hắn duy trì một mối quan hệ kì lạ với mẹ hắn. Hắn luôn ngủ cùng giường với mẹ hắn, gối đầu lên ngực mẹ. Người ta nói rằng hắn chưa bao giờ cai sữa, mẹ hắn cho hắn bú đến tận khi hắn đã lớn tuổi, thậm chí quá tuổi dậy thì. Mẹ hắn yêu quý hắn một cách bạo liệt. Bà ta đánh hắn bằng một cây gậy có đóng đinh và nói rằng hắn là người đàn ông của bà, người đàn ông duy nhất của bà. Mụ khích lệ hắn trở về làng xưa đem theo bất hạnh về cho gia đình, cho dân làng, nhất là cho người cha đã đẻ ra hắn. Hắn tập dượt, soạn thảo kế hoạch, chuẩn bị công thức điều chế chất độc bỏ lẫn vào thức ăn, thậm chỉ bỏ cả xuống giếng nước, cả làng chỉ có một cái giếng duy nhất. Hắn nung nấu suy nghĩ rằng phải tận diệt toàn bộ dân làng. Hắn tưởng tượng ra cảnh hắn đang chèo lên đống xác chết những người thuộc bộ lạc của hắn, cõng người mẹ góa trên lưng, vẻ mặt đắc thắng. Từ phía sau lưng đứa con trai, mụ ta ngắm nghía kết quả công việc mĩ mãn mà đứa con mụ đã “mang lại” cho dân làng theo cách bày dạy của mụ.

Cả hai đang mơ tưởng về một thời khắc nhất định; người mẹ nói với thằng con rằng cảnh tượng đó làm cho mụ tạ thật hạnh phúc. Mụ ta đứng lên và leo lên lưng đứa con trai, hắn cõng mụ trên lưng chạy vòng quanh căn phòng. Thằng con trai hăng tiết như một con bò tót, đặt mẹ hắn xuống đất rồi chạy ra phía sau chiếc lều lưu động, chỗ Zahra vẫn thường ngủ, để thư giãn. Một hôm, hắn đã xô cửa xông vào lều, đánh thức mọi cô gái đang ngủ dậy, đuổi hết ra ngoài chỉ trừ một mình Zahra ở lại. Hắn kéo tuột chiếc quần đang mặc xuống, một tay hắn cầm cái của quý của hắn, tay kia hắn cầm một con dao. Hắn gào lên, đòi Zahra làm tình với hắn: “Quay phía sau lại đây, đồ bướng bỉnh, quay đít lại đây, mày chỉ có cái đó là đáng giá thôi, mày chả có vú và cái của quý của mày cũng chả hấp dẫn chút nào cả. Quay phía sau lại đây..., mày sẽ thấy thích thú cho mà xem. Mày vẫn hay thủ dâm, bây giờ tao sẽ dạy cho mày người ta làm tình hai người như thế nào...”

Hắn lao vào, nhưng trước khi cưỡng hiếp được cô, đột nhiên, hắn dừng phắt lại, hét lên như một thằng điên. Zahra bị một nhát dao đâm vào lưng. Abbas đi ra miệng làu bàu chửi rủa rồi đi đến bên mẹ hắn gục đầu vào ngực mụ khóc như một đứa trẻ.

Một lát sau, hắn trở lại mang theo một chiếc còng tay. Hắn còng hai tay Zahra vào song cửa sổ, rồi hãm hiếp cô gái bằng một que gỗ mục.

Zahra không còn là “một công chúa của tình yêu nữa”; cô không còn khiêu vũ được nữa; cô cũng không còn là một gã đàn ông được nữa rồi; cô cũng không còn là một người đàn bà nữa, mà là một con thú trong gánh xiếc bị mụ già nhốt trong một chiếc cũi rồi đem ra trưng bày cho thiên hạ xem. Hai tay Zahra bị trói chặt, váy bị xé rách lên tận ngực làm phơi ra đôi nhũ hoa bé xíu, cô không còn nói được nữa. Cô khóc, những giọt nước mắt chảy xuống gương mặt râu đang mọc nhanh trở lại. Cô trở thành người đàn bà có râu bị mọi người trong thành phố hiếu kì đến nhòm ngó. Sự tò mò của con người không có giới hạn. Họ phải trả tiền rất đắt mới có thể bén mảng đến gần chỗ cái cũi nhốt Zahra. Có người thương tình ném cho cô vài hạt lạc, người khác cho cô lưỡi dao cạo, một số khác thì không chịu nổi cảnh tượng này khạc nhổ lung tung. Zahra đem lại rất nhiều tiền cho Abbas và mẹ hắn. Sự câm lặng của cô làm cho chúng lo lắng. Buổi tối, mụ già cởi bỏ dây trói cho cô, cho cô ăn rồi đưa cô đến chỗ nhà tắm. Mụ ta muốn đích thân tắm rửa cho cô mỗi tuần một lần. Mụ vừa xối nước vừa sờ mó, ve vuốt khắp người cô và nói với cô bằng những lời độc địa: “Rất may mắn là có bọn ta ở đây. Bọn ta đã cứu mày thoát chết! Mày đã tước đoạt cuộc sống, căn cước của một người nào đó, có thể là của một người đàn ông mà mày đã hạ sát. Hiện nay, tốt nhất là mày nên vâng lời bọn ta và để cho mọi việc cứ như vậy đi. Ta không nhìn thấy cái mà thằng con trai bướng bỉnh của ta tìm ra nơi mày. Mày không có ti, mày quá gầy còm, cặp của mày teo tóp, nhìn một thằng con trai có khi còn hấp dẫn hơn mày. Da thịt mày chả mịn màng, sờ vào chả có cảm giác gì cả, cứ như gỗ ấy. Ðối với những cô gái khác, thậm chí với cô xấu xí nhất, tao còn có cảm giác, đằng này, với mày, tuyệt nhiên tao không cảm thấy gì cả. Nếu mày cứ tiếp tục đình công bằng sự im lặng, thì tao sẽ giao nộp mày cho cảnh sát. Đám cảnh sát có biệt tài làm cho những người câm phải nói được đấy. Còn với những người câm, họ có khả năng làm cho chúng phải gào lên...”

Một đêm trăng tròn, Zahra có linh cảm Abbas lại mò đến. Hai bàn tay cô bây giờ đã được cởi trói, cầm hai lưỡi dao cạo do một người hiếu kì nào đó ném vào trong cũi cho cô. Cô cởi bỏ hết áo quần, đặt hai lưỡi dao vào một mảnh dẻ lau rồi như vô tình đặt xuống dưới mông. Cô nằm im đợi tên vô lại mò tới. Cô đã đọc được trong một tờ tạp chí cũ rằng trong cuộc chiến tranh Ðông Dương, nhiều người đàn bà đã sử dụng phương pháp này để giết những tên lính thực dân nào dám làm nhục họ. Đó cũng là một hình thức tự sát.

Cả tấm thân nặng nề của Abbas đổ sụp xuống đè lên người Zahra khi của quý của hắn vừa thò ra liền bị lưỡi dao cắt đứt phăng. Ðau quá, hắn điên tiết siết chặt cổ Zahra. Mờ sáng, Zahra chết vì nghẹt thở còn kẻ bạo dâm kia cũng gục ngã vì mất máu quá nhiều.

Kết cục cái chết của Ahmed là như vậy. Và đó cũng là kết cục cuộc đời ngắn ngủi của Zahra.

Salem tỏ vẻ rất mãn nguyện vì đã kể xong toàn bộ câu chuyện. Ông thở dài sườn sượt, rồi đứng lên nói với Amar và Fatouma:

- Xin thứ lỗi cho tôi, trong thâm tâm, tôi không muốn kể cho các vị nghe phần kết bi thảm của câu chuyện này. Nhưng, khi tôi biết được toàn bộ kết cục câu chuyện đó, tôi thật sự xúc động, nên đã đi khắp mọi nơi, tìm một ai đó để chia sẻ câu chuyện, để khỏi trở thành người duy nhất lưu giữ câu chuyện đầy bi kịch này. Bây giờ, thì tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi. Tôi thực sự thanh thản.

Amar nói xen vào:

- Ngồi xuống đi! Ông không nên giải thoát bằng cách như vậy! Câu chuyện của ông thật phũ phàng. Tôi tin là ông đã bịa ra mọi chuyện. Chính ông là hiện thân của câu chuyện này, của chính Abbas hung bạo và Zahra bất hạnh kia. Ông là một gã đàn ông tai ác. Ông mơ tưởng đến chuyện hiếp đáp những cô gái trẻ hay những cậu con trai rồi ông cảm thấy xấu hổ chứ gì, rồi tự trừng phạt mình theo lối châu Á đúng không... Tôi biết rõ kết cục câu chuyện đó. Tôi đã tìm được cuốn nhật kí mà người kể chuyện từng đọc cho chúng ta nghe. Ngày mai, tôi sẽ mang đến cho các vị coi. Tôi phải mua lại của mấy người y tá trong nhà xác đó.

Fatouma không nói gì cả. Một nụ cười thoáng qua đầy ẩn ý trên khuôn mặt, bà ta đứng lên phẩy tay như muốn nói rằng “hẹn gặp lại ngày mai nhé!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.