Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cánh Cửa Bị Lãng Quên
6

❊ ❊ ❊

CÁNH CỬA BỊ LÃNG QUÊN

Bây giờ, chúng ta phải lẻn vào đó qua những lỗ hổng trên bức tường, đó chính là những lối vào bị lãng quên; chúng ta phải nhón bước trên đầu mũi bàn chân và chú ý lắng tai nghe. Ban ngày đã kết thúc, màn đêm đã buông xuống, đây chính là thời điểm mà ánh sáng vằng vặc, lung linh của mặt trăng không còn tỏa rạng lên câu chuyện của chúng ta, những vì sao tụ lại một góc của bầu trời và ngắm nhìn vạn vật đang đắm chìm trong giấc nồng.

Các bạn thân mến của tôi ơi, tôi không dám nói với các bạn về Thượng Đế, đấng cao cả và lạnh lùng. Tôi vẫn còn nhớ, một nhà văn lớn đã từng nói và lời nói ấy vẫn còn khiến tôi tò mò: “Chúng ta không biết Đức Chúa đã đặt những dầu ấn của Người ở nơi nào, mà cuộc đời thì kín bưng như một tội lỗi.” Chúng ta tất thảy đều là nô lệ của Người và chúng ta luôn cảm thấy mệt mỏi. Phần mình, tôi chỉ là một người mù lòa khiêu vũ trên một khoảng đất trống, bất kì lúc nào, tôi cũng có thể ngã, và đó chính là sự phiêu lưu đấy các bạn ạ…

Người cha đã chết, một cái chết chậm chạp. Thần chết viếng thăm ông vào một buổi sáng khi ông đang ngủ. Ahmed quán xuyến mọi việc một cách độc đoán. Cậu cho mời bảy người chị gái của mình đến và nói với họ đại loại như thế này: “Kể từ ngày hôm này, ta không còn là em trai của các chị nữa; ta cũng chẳng phải là cha của các chị, mà ta sẽ là một sát thủ của các chị đấy. Ta có nghĩa vụ và có quyền chăm sóc quán xuyến các chị. Các chị phải biết nghe lời và tôn trọng ta. Cuối cùng, chắc cũng không thừa, xin các chị nhớ cho rằng ta là một người đàn ông rất có kỉ luật và nếu như trong gia đình này, phụ nữ bao giờ cũng được đặt sau cánh đàn ông, thì đó không phải là vì Thượng Đế muốn hay Đấng Tiên Tri đã quyết định như vậy, mà là vì cánh phụ nữ các chị chấp nhận số phận này. Vậy thì các chị hãy cố mà chịu đựng và cứ thế mà sống trong im lặng!”

Sau lời tuyên bố hùng hồn đó, Ahmed cho mời công chứng viên, các ông chú họ đến và quyết định về vấn đề kế thừa. Thế là trật tự mới đã được thiết lập. Ahmed, sau đây, nhận được thư ngắn đầy những lời an ủi. Vài ngày sau, Ahmed viết thư trả lời:

“Dấu ấn của bố tôi vẫn còn lưu lại trên cơ thể tôi đây. Ông đã chết, nhưng tôi biết rằng ông sẽ lại về với tôi. Một tối nào đó, người sẽ từ ngọn đồi bước xuống, cứ thế, mở từng cánh cửa một trong thành phố. Dấu ấn này chính là dòng huyết nóng bỏng đang chảy trong cơ thể tôi, là con đường tôi đang theo đuổi mà không hề sợ lạc. Tôi không đau khổ. Nỗi đau của tôi cũng đang dần dần bị xóa nhòa trong kí ức. Nước mắt tôi cũng đã khô cạn. Những gì là ngây thơ, vô tội của anh cuối cùng đã mất đi một phần nhỏ. Con người tôi dường như đang biến thành một chất lỏng màu vàng lợt, nó gợi về nơi chốn và thời khác của cái chết.

“Bây giờ, tôi là chủ nhân của ngôi nhà. Các chị gái của tôi, tất cả đều cam phận. Họ dường như tĩnh tâm và điềm đạm hơn bao giờ hết. Mẹ tôi thì tiếp tục giữ thái độ im lặng đến rợn người của ngày tang lễ. Còn tôi, tôi hoài nghi: tôi không biết sẽ mang được gì về từ tương lai: đồ vật nào, khu vườn nào, hay đêm bình yên nào. Tôi là một lữ khách, tôi không bao giờ say ngủ khi chưa qua được những con đường hẹp, tối tăm và xa lạ. Những con đường ấy đã được một bàn tay thân thuộc vạch sẵn - có thể là của tôi mà cũng có thể là của bố tôi - trên bãi biển trần trụi một màu trắng xóa, hoang vu, thậm chí đến gió cũng còn sợ sệt. Tương lai, chính là thế này đây, một pho tượng che mạng đơn độc bước đi giữa dải đất màu trắng mênh mông, một vùng đất đầy ánh nắng chói chang. Pho tượng ấy có thể là một người đàn bà đang chăm sóc những con ngựa trong cơn hấp hối, đằng xa kia, là phía cuối của con đường mà bố tôi đã vạch ra.

“Hẹn gặp lại anh.

“Tôi cần nhắc lại cho anh biết rằng, có thể anh không hiện hữu, rằng tôi không có khả năng để biểu lộ tình bằng hữu và tình yêu thì lại càng không.

“TB. Mỗi buổi sáng, khi thức dậy, qua cánh cửa sổ tôi quan sát xem trong khi ngủ say, bầu trời có dịch chuyển không và sao nó không tràn ra trong sân sau nhà như dòng nham thạch. Tôi quả quyết rằng một ngày nào đó mặt trời sẽ sa xuống nơi đây thiêu đốt tất cả những gì còn lại của tôi.”

Trong khi người kể chuyện đang đọc bức thư này, một người đàn ông dáng cao ráo, mảnh dẻ cứ đi đi lại lại rồi bước ra khỏi chỗ, đi vòng quanh người kể chuyện, khua khoắng cây gậy như muốn phản đối hay muốn phát biểu chỉnh lý một điều gì đó. Sau đấy, ông ta ngồi vào giữa đám đông, tay vẫn cầm cây gậy, ông ta cất tiếng nói với tất cả mọi người có mặt ở đó:

Người đàn ông này đã giấu các ông, các bà toàn bộ sự thật. Ông ấy sợ nói hết tất cả với các vị. Tôi chính là người đã kể lại câu chuyện này cho ông ta nghe. Câu chuyện thật khủng khiếp. Tôi không bịa ra mà đã chứng kiến nó từ đầu đến cuối. Tôi là một thành viên của gia đình. Tôi là anh trai của Fatima, vợ của Ahmed, mà thực ra, Fatima tội nghiệp chỉ đóng vai một bà vợ mà thôi, nhưng cô ấy cứ để mặc cho mình bị cuốn vào trong vòng quay chóng mặt của sự đồi bại mà đối với chúng ta, những con người nhân hậu, những tín đồ Hồi giáo trung thành, thì những tính nết ấy thật quá phức tạp. Về phía mẹ của Ahmed thì có khác, khi còn sống, bà có những bảy cô con gái lúc nào cũng sum vầy quanh bà. Họ cũng hay lui tới nhà tôi, lúc nào cũng vậy, mang tới khi thì quà cáp, khi thì một bó hoa thật lớn. Bà ấy thường hay rỉ tai mẹ tôi đại loại như: “Trong quá khứ, sự cùng chung huyết thống đã kết nối chúng ta lại với nhau, và bây giờ đây, một lần nữa, mối rằng buộc đó lại được củng cố vững chắc hơn nếu Thượng Đế muốn như vậy.” Rồi sau một loạt những cử chỉ, lời nói xã giao, bà ấy từ tốn, chậm rãi đánh vần từng chữ rành mạch tên Fa-ti-ma và còn cố nhắc lạ một lần nữa vì sợ mắc phải một sự nhầm lẫn ngốc nghếch nào đó. Mẹ tôi không cười nữa. Mẹ của Ahmed xin cưới Fatima bất hạnh cho con trai mình. Em gái tôi, một bên chân bị bại liệt và thường xuyên bị chứng động kinh hành hạ. Đây không biết là tin lành hay tin dữ đây. Ngay khi cái tên Fatima vừa nói ra một cách rành rẽ thì gia đình tôi đã cách li cô ấy bằng cách đem nhốt vào căn phòng trên gác. Gia đình chúng tôi không nói gì cả, chẳng đồng ý cũng chẳng phủ nhận. Chúng tôi chờ đợi một cuộc bàn tính với bố tôi. Mối quan hệ của hai gia đình từ xưa tới nay chẳng bao giờ tốt đẹp cả, đầy những ghen ghét, đố kị lại thêm vào đó là một cuộc chiến thầm lặng nhưng người ta luôn biết tạo vỏ bề ngoài để che đậy những điều xấu xa còn ẩn chứa bên trong. Đó là cái mà một số người gọi là đạo đức giả. Thực chất hai anh em nhà này chẳng yêu quý nhau là bao. Hai bà vợ cũng mặc nhiên đứng về hai phía với đức ông của họ. Tóm lại, cánh đàn ông thì ngấm ngầm ghét nhau còn đàm phụ nữ thì duy trì thường xuyên chê bai nhau bằng những lời độc địa mỗi khi họ gặp nhau ngoài nhà tắm hay trong các cuộc họp gia đình. Chăng ai nghĩ được rằng đến một ngày nào đó, cả hai gia đình sẽ được kết nối lại bằng một cuộc hôn phối. Bố tôi rất do dự. Ông ngờ rằng đằng sau cử chỉ này của Ahmed, rất có thể còn ẩn chứa một âm mưu nào khác. Vả lại, về nhân cách của Ahmed, chỉ riêng việc chả mấy khi trông thấy cậu ta ra ngoài, đã khiến bố tôi tò mò. Ông từng có những ý nghĩ không mấy đứng đắn và tốt đẹp về con người này, rồi lại tự trách mình đã nghĩ xấu về đứa cháu; ông chắp tay cầu nguyện và xin Thượng Đế mang lại cho ông sự công bằng, chân lí! Cả đời, ông luôn tính toán hòng chiếm đoạt hết mọi thứ của cải thừa kế của gia đình. Nhưng cho đến khi Ahmed chào đời thì mọi hi vọng, chờ đợi của ông chỉ còn lại là con số không vô nghĩa, ông ta đã làm đám tang cho sự chờ đợi này trong sự im lặng, và tự cảm thấy mình đúng là nạn nhân của những bất công của số phận hoặc không thì của một mưu đồ gì đó của định mệnh. Thời gian đầu, ông từ chối việc gả con gái mình cho Ahmed, nhưng sau đấy, thì ông lại có ý nói tất cả những điều ấy cho Fatima. Và chính Fatima lại muốn lấy chống. Cuối cùng, mọi người đành chấp nhận. Ahmed ra điều kiện rằng: Hai bên gia đình phải đứng ngoài cuộc hôn nhân này; cậu sẽ sống một mình với vợ. Fatima chỉ được ra khỏi nhà lúc cần đi tắm hoặc phải đến bệnh viện mà thôi. Ahmed có nghĩ đến chuyện sẽ đích thân dẫn vợ mình đến những bác sĩ có danh tiếng để có thể chữa khỏi bệnh cho cô. Vừa nói, Ahmed vừa lên mặt nghiêm giọng. Cậu nói những điều mà thoạt đầu mọi người không thể hiểu nổi, nhưng tư tưởng triết lý, những suy nghĩ khác thường của cậu. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ tất cả những điều ấy vì rằng cậu ta vẫn còn ám ảnh tôi và làm tôi khó chịu. Cậu ấy nói rằng: là người khách duy nhất của kẻ độc đoán, tôi phải bám víu vào vỏ bọc bề ngoài của tôi giữa điệp trùng muôn điều dối trá. Tôi đứng sau bức tường bằng thủy tinh hay pha lê trong suốt, nhìn ngắm cảnh buôn bán của mọi người diễn ra thật sôi động. Con người quá nhỏ bé nhưng luôn phải oằn mình lên bởi quá nhiều những áp lực khác. Lâu rồi, tôi đã từng cười cả chính tôi và người khác nữa, là con người đang nói chuyện với các người đây, là người mà tất thảy đều nghĩ rằng đã nhìn thấy và đã nghe. Tôi không phải là tình yêu, mà là một pháo đài bất khả xâm phạm, một điều kì diệu đang thối rữa. Tôi độc thoại và như thế rất có thể tôi sẽ làm mọi người rối tung lên bởi một thứ ngôn từ ấp a, ấp úng đầy vè kì dị của tôi… Rồi mọi người sẽ có được nhiều điều mới mẻ về tôi, chính xác về cái ngày tôi sẽ trở về bên Thượng Đế và đó sẽ là một ngày tốt lành và rực nắng, cũng là ngày mà chú chim non hồn hậu trong tôi cất cao tiếng hát ngọt ngào…” Chúng tôi thầm thì với nhau rằng Ahmed đã đi lạc đề mất rồi, rằng câu chuyện cậu ta đã đọc đã đẩy cậu ta vào trạng thái hoang tưởng. Cậu cứ nói, nói không ngơi nghỉ bằng những từ ngữ thật khó nghe, đầu tụt hẳn vào trong tấm áo choàng như đang cầu nguyện hay đang sẻ chia một bí mật nào đó với một kẻ vô hình. Diễn biến tiếp theo thế nào, các bạn thân mến của tôi ơi, các bạn không thể nào đoán được đâu. Người kể chuyện của chúng ta chỉ định đọc cuốn nhật kí của Ahmed để lại thôi. Ôi như thế thì quả là một sai lầm! Cuốn nhật kí rõ ràng đang tồn tại. Nhưng đó không phải là một cuốn sổ cũ kĩ ngả màu vàng dưới ánh nắng mặt trời mà người kể chuyện đã gói ghém kĩ lưỡng trong cái khăn quàng cáu bẩn kia. Vả lại, đó cũng chẳng phải là một cuốn sổ thật sự mà chỉ là một lần tái bản rẻ mạt của cuốn kinh Coran. Thật thú vị, ông ta đang đọc những câu chữ của Kinh Thánh và đọc nhật kí của một kẻ khùng điên, nạn nhân của những ảo giác của chính bản thân mình. Nhưng dù sao thì cũng đáng khen! Thật cam đảm! Thật mưu mẹo! Cuốn nhật kí của Ahmed đang ở chỗ tôi; hoàn toàn bình thường, bởi vì tôi đã ăn cắp cuốn nhật kí ngay sau ngày Ahmed qua đời. Đây này, nó đang được gói trong một tờ báo cũ thời đó, các bạn có thể đọc ngày tháng mà xem… Nó trùng với ngày Ahmed ra đi phải không? Người kể chuyện của chúng ta thật giỏi giang. Những gì ông ấy đang đọc cho chúng ta nghe xứng đáng được ghi vào trong cuốn sách này.

Các bạn đồng hành thân mến của tôi ơi, đừng vội đi nhé! Hãy chờ thêm chút nữa, nhẫn nại và hãy nghe tôi nói đây, tôi thuộc về câu chuyện này, tôi đang trèo lên chiếc thang bằng gỗ này, xin các bạn hãy kiên nhẫn nhé, hãy chờ cho tôi ngồi xuống chắc chắn ở phía trên sân thượng, tôi trèo lên những bức tường của ngôi nhà, trèo lên ngồi trên tấm chiếu ở sân thượng một màu trắng toát, rồi tôi mở cuốn nhật kí kể cho các bạn nghe về câu chuyện kì lạ nhưng vô cùng đẹp đẽ này, về Fatima, người con gái bất hạnh được Chúa ban cho ân huệ và về Ahmed đang bị giam hãm trong màn sương khói của cái ác, là câu chuyện về đạo đức trong sáng đang bị hàng ngàn mũi tên độc xuyên thủng làm cho đau đớn. Các bạn đồng hành thân mến, hãy đến đây với tôi, đừng vội vã như thế, đừng chà đạp lên người kể chuyện của chúng ta như thế, hãy để cho ông ấy đi, hãy trèo lên những chiếc thang này, chú ý gió đang thổi mạnh đấy, hãy đứng lên nào và hãy leo lên những bức tường bao quanh đó, cố căng tai ra mà nghe, mở thật to mắt ra mà nhìn rồi chúng ta sẽ cùng nhau tiếp bước không phải trên một tấm thảm êm ái hay trên một đám mây bồng bềnh mà trên một tấm nệm dày đặc những câu chữ nhiều màu sắc và âm điệu. Câu hát mà các bạn đang nghe chính là câu hát mà Ahmed thích vô cùng. Nó vọng lại từ một nơi rất xa xăm từ tận phía Nam, vượt qua những rặng núi cao để đến nơi này. Câu hát thật buồn bã. Hình như là mặt đất đang nhẹ nhàng cựa mình rồi lần lượt nâng lên những tảng đá lớn và cho chúng ta nghe rõ tiếng rên rỉ vặn mình của một cơ thể đang bị chà đạp. Mọi người im lặng quá và tôi thấy trên gương mặt của các bạn có vẻ gì đó thật nghiêm trọng. Này các bạn, tôi nhìn thấy từ đằng xa người kể chuyện già nua của chúng ta đang quay trở lại. Ông sẽ ngồi với chúng ta. Vâng, xin được hân hạnh chào đón ông. Tôi chỉ làm có mỗi một việc làm dõi theo câu chuyện ông kể mà thôi. Có thể, tôi đã làm cho ông đánh mất thứ tự. Xin ông hãy tha thứ cho những cử chỉ thiếu kiên nhẫn của tôi. Chính lời bài hát đã đưa ông trở lại và nó đưa tất cả chúng ta trở về với mặt đất. Ông hãy lại gần đây; đến gần chỗ tôi đây này. Như thế, ông mới có thể bước được vào câu chuyện này. Bây giờ, tôi sẽ đọc cuốn nhận kí của Ahmed đang mở ra hay đang tiếp tục, tôi cũng không biết nữa, ở phần còn lại đang bỏ ngỏ: “Tháng ngày trôi qua là những viên đá cuội vô tri vô giác, cái nọ đè lên cái kia, xếp thành một đống…”

Đó là lời thú nhận của một người đàn ông đang mang trong mình vết thương lòng khó xóa; anh ta muốn trao gửi cuộc đời mình vào một nhà thơ tài ba.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.