CÁNH CỬA BÍT KÍN
Hai người đàn bà đã có tuổi dáng vẻ lạnh lùng và khô cứng, ánh mắt xét nét và buồn thảm đi cùng Fatima. Không ồn ã, cũng chẳng nổi đình đám gì, họ đang phải làm cái việc chả lấy gì làm vui vẻ là đưa đến cho tôi người con gái sẽ có phận sự trở thành một người vợ và một người đàn bà của gia đình. Trong làn áo choàng màu trắng, cô gái có đôi mắt luôn chỉ biết nhìn xuống; rồi khi cô dám cả gan ngẩng mặt nhìn lên thì hai người đàn bà kia ngay lập tức sẽ ngăn cản không cho phép cô làm như vậy. Ôi, sự kín đáo, e lệ, bẽn lẽn là như thế đấy! Là không được nhìn vào người đàn ông đối diện; là không được cưỡng lại ánh mắt phục tùng, quy thuận, một phần là bởi nghĩa vụ, và hiếm khi bởi sự kính trọng hoặc vì sự xúc động nào đó. Hai người đàn bà kẹp chặt hai cánh tay làm cho cô gái đau điếng. Hai người vội vã rảo bước, kéo lê cô gái trong nhịp chân gấp gáp và cương quyết. Nhưng cô gái hình như vẫn còn chưa quyết định được điều gì cả. Cô ấy thậm chí không thể mơ tưởng đến cả tình yêu nữa. Cô cũng không muốn dấn thân vào những ảo tưởng này. Cơ thể cô đang phản bội lại cô, nó bỏ rơi cô giữa tuổi tràn đầy sự trẻ trung, khát khao mãnh liệt. Những con quỷ trong thế giới xa lạ thường rất hay trỗi dậy, len lỏi vào trong huyết quản, làm cho cơ thể bị rối loạn; quay cuồng, chợt dến, chợt đi, thật bất bình thường. Dòng máu trong người luôn làm cô khó thở, khiến cô gục ngã và không tự chủ được bản thân mình. Cơ thể của cô đã bỏ đi, xa lánh ý thức, nó mải miết với những động tác múa máy chân tay không thể kiểm soát nổi, đơn độc chống chọi với gió và những con quỷ kia nữa. Người ta bỏ mặc cô phải tự xoay sở, gỡ rối những mối dây ràng buộc. Rồi thì cơ thể cô cũng chậm chạp trở về với cô, về đúng vị trí và chức năng của nó một cách mệt mỏi, thất thần, đau đớn, nhức nhối. Cô nằm dài nghỉ ngơi trên nền đất. Cô thầm cảm ơn Chúa đã mang lại cho cô quyền được hít thở một cách bình thường như bao người khác, được đứng dậy, bước đi và chạy nhảy trên phố. Tất thảy mọi người trong gia đình đều đã quen với việc nhìn thấy cô đập đầu liên hồi vào những bức tường vô hình. Chẳng ai xúc động và lo lắng gì cho cô cả. Họ còn nói rằng “Này! Hình như cơn động kinh hôm nay còn dữ và mạnh hơn dạo trước… chắc là trời nóng quá thôi!...” Và suốt ngày, cô phải chống chọi với những cơn co giật trong nỗi cô đơn buồn tủi và tất cả mọi chuyện đều đã được an bài. Các anh trai, chị gái của cô, họ đều có vị trí, đầy những dự định cho tương lai, vui mừng thực hiện những dự định của họ, đôi khi họ bực tức vì không có đủ tiền để khoe mẽ với xã hội, hơn nữa, bọn họ cũng phiền lòng vì có cô em gái chỉ mang đến những điều phiền toái, một nốt lạc điệu trong một bản giao hưởng. Cuối cùng, Fatima cũng đã tìm được một chốn yên thân cho mình: một căn phòng không có tiện nghi, gần sân thượng. Mọi người thường quên mất sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này. Tôi đã từng bắt gặp hai hoặc ba lần gì đó cô ấy đang khóc, khóc vô cớ, khóc để quên đi, để giết thời gian. Cô rất buồn thảm, bởi vì, chẳng có một ai trong gia đình tỏ vẻ yêu thương trìu mến cô, suốt ngày, cô đắm chìm trong một không gian chật hẹp bủa vây bởi những mối u sầu thương thảm. Bị hiến sinh và chán bản, sự hiện diện của cô trên cõi đời này cũng là một sai lầm đáng tiếc, hoặc là một sự nguyền rủa căm hờn về một cuộc sống đơn điệu, nhàm chán quá ư chật hẹp. Cô được đặt hoặc được bó chặt vào cái bàn đặt ở tít tận góc sân, nơi chỉ có đầy chuột và đám ruồi nhặng bu bám.
Cô ấy có đẹp không? Cho đến bây giờ, tôi vẫn vấn vương điều ấy. Phải thú thật rằng khuôn mặt cô ấy đã có nếp nhăn từ rất sớm, những nếp nhăn ấy có vẻ càng hằn sâu hơn mỗi lúc cơn bệnh đến thường xuyên hơn và hành hạ cô dữ dội hơn. Những đường nét của khuôn mặt lúc nào cũng dúm dó, khổ sở, ít khi giữ được nét thanh tú riêng của nó. Được cái, đôi mắt cô ấy rất sáng, mỗi khi chúng không bị những giọt nước mắt làm cho ẩm ướt, đôi mắt ấy tỏa ra một ánh nhìn thật dịu dàng, nó trở thành điểm sáng nhất trên gương mặt. Cô gái có cái mũi nhỏ, xinh xắn, hai gò má đầy những nốt tàn nhang li ti biểu hiện tuổi đang lớn. Cái mà tôi không thể yêu ở cô gái này chính là cái miệng, cứ mỗi khi cơn động kinh đến hành hạ là nó lại méo xệch, nó nhăn nhó, rúm ró tựa hồ như một dấu phẩy khổng lồ trên trang giấy trắng tinh. Thân hình cô ấy có vẻ rất rắn rỏi, rắn chắc và cứng cáp mặc dù chân phải của cô rất yếu. Đôi nhũ hoa nhỏ bé, xung quanh là vài chiếc lông tơ mới nhú. Khi tôi ôm ghì cô ấy vào lòng để an ủi, vỗ về những phiền muộn của cô ấy, lẽ dĩ nhiên, không phải để biểu lộ một ham muốn tình dục, tôi có cảm giác hình như cơ thể của cô co rúm lại như chỉ còn là một khung xương biết cử động, nó đang cố giãy giụa, vật lộn hòng chống chọi những bóng ma hoặc những cái vòi bạch tuộc vô hình nào đó. Tôi cảm nhận được từ nơi cơ thể ấy sự nóng ấm, sự khát khao cháy bỏng, rắn rỏi và cương quyết chiến thắng tất cả để tồn tại, để sống, để được hít thở một cách bình thường, để có thể chạy nhảy, bơi lội và vượt lên, như một vì sao nhỏ lấp lánh, trên những ngọn sóng bạc đầu cao vút và đẹp đẽ vô cùng. Tôi còn nhận thấy cơ thể đó đang chống chọi với tử thần bằng những phương tiện mà mình đang có: tinh thần và máu. Cô gái luôn bị những cơn xuất huyết. Cô ấy nói rằng máu của cô đang nổi giận và bảo rằng cô không xứng đáng được mang dòng máu đó, để mà biến nó thành một cái gì đó thật hữu ích. Cô ấy không muốn có con, mặc dù đêm nào cũng vậy, có rất nhiều bé con xuất hiện trong giấc mơ của cô. Cô ấy ngủ bên cạnh tôi, gối đầu lên cánh tay của tôi, ngón tay ngậm trong mồm, toàn thân thư giãn và tĩnh lặng.
Ngay ngày đầu tiên về nhà tôi, cô ấy đã thầm thì với tôi tựa hồ như một lời tâm sự sẻ chia thầm kín: “Cám ơn anh đã đưa em ra khỏi ngôi nhà kia. Chúng ta sẽ là anh trai và em gái. Anh có được tâm hồn em và trái tim của em, nhưng cơ thể em lại thuộc về cát bụi, về ma quỷ đã từng hành hạ, dày vò nó!...” Ngay sau đó, cô ấy thiu thiu ngủ và tôi chỉ còn lại một mình để suy ngẫm về những lời nói ấp úng lúc đầu hôm. Tôi bắt đầu nghi ngờ về chính bản thân mình, về diện mạo về ngoài của tôi. Liệu cô ấy có biết tất cả không nhỉ? Hay cô ấy muốn nói trước những gì mà tôi đã cố công chuẩn bị bằng tất cả trí lực của mình mong báo trước cho cô ấy mà không tiết lộ ra những bí mật của tôi. Thật kì lạ! Cuối cùng, thì tôi chỉ nghĩ rất đơn giản rằng từ lâu lắm rồi, cô ấy đã tự mình khước từ và gạt bỏ đi tất cả bản năng giới tính, cô ấy đã chấp nhận cuộc hôn nhân này khi nghĩ rằng nếu tôi đòi hỏi cô ấy điều đó thì đấy không phải là vì tình yêu mà đó là do sự sắp xếp của xã hội, của tạo hóa để che giấu đi một sự thiếu sót, mất mát hay một điều gì còn khủng khiếp hơn thế nữa. Rõ ràng, cô ấy đã nghĩ rằng tôi là một kẻ đồng tính luyến ái, kẻ luôn cần một lớp vỏ bọc để bịt lại những lời gièm pha, đàm tiếu hoặc là một kẻ bất lực luôn muốn cố cứu lấy diện mạo của mình. Cuộc đời tôi rồi cũng sẽ trôi qua bằng chính trò chơi với mọi diện mạo bên ngoài, ngay cả với những cái mà có thể đã là thực tế, cái đã làm xuất hiện ở tôi một khuôn mặt thực sự, trần trụi, không mặt nạ, không lớp vải che, lồ lộ một khuôn mặt rất bình thường, chẳng có gì là đặc biệt để mà không phân biệt được với những người khác.
Tôi không phải là không hài lòng và nhận thấy rằng chính sự táo bạo đã sắp xếp cho tất cả mọi điều tốt đẹp. Tôi cho người đặt trước một chiếc giường cho cô ấy đối diện với giường của tôi và chăm sóc cô ấy bằng tất cả những gì tôi có thể. Chẳng bao giờ cô ấy trút bỏ y phục trước mặt tôi, cả tôi cũng không làm như thế. Chỉ có sự bẽn lẽn, e lệ trong trắng ngự trị trong căn phòng lớn này của chúng tôi. Một hôm, tôi ngắm nhìn cô khi cô đang say giấc nồng xem cô có bị cắt bỏ hay may ghép môi âm đạo không. Tôi nhẹ nhàng nâng tấm chăn và phát hiện ra rằng cô ấy mặt một loại quần vải thô bao chặt xung quanh bụng dưới giống như một loại quần lót chắn chắn, cứng còng làm nản lòng mọi ham muốn hoặc khiêu khích kẻ muốn đạt được sự thỏa mãn thì phải cất công khó nhọc. Sự hiện diện của Fatima làm tôi rất bối rối. Ban đầu, tôi cảm thấy rất thích thú với những khó khăn và phức tạp, rối ren của tình hình. Sau đấy, tôi bắt đầu mất hết lòng kiên nhẫn. Tôi không còn làm chủ được cái vũ trụ bẻ nhỏ và nỗi cô độc của tôi nữa. Con người tội nghiệp, đáng thương đang ở bên cạnh tôi đây, sự xâm nhập này là do chính tôi bày đặt vào trong những điều bí mật, thầm kín của tôi, người đàn bà dũng cảm và tuyệt vọng này không còn là một người đàn bà nữa, cô đã trải qua một con đường khổ ải, đã chấp nhận chịu rơi xuống vực thẳm với lòng mong muốn làm thay đổi con người đang ẩn giấu bên trong, cởi bỏ cái mặt nạ cho nó, cắt bỏ nó đi. Người đàn bà này không hề cầu mong trở thành một người đàn ông, mà khao khát mình chả là cái gì cả, hay chỉ là một cái thùng rỗng, một thứ vô tình, một nỗi đau đớn giăng đầy trong tinh thần và thân thể mình. Người đàn bà này hầu như không bao giờ nói, thỉnh thoảng chỉ thì thầm to nhỏ một hai câu gì đó rồi lại thôi, suốt ngày lúc nào cũng khép mình trong câm lặng, thường hay đọc những cuốn sách chất chứa những điều bí ẩn, khi ngủ không bao giờ gây ra một tiếng ồn dù là nhỏ nhất. Cô ta ngăn cản mọi giấc ngủ của tôi. Rồi đến lúc chẳng hiểu bao giờ, tôi thường ngắm nhìn cô ấy đắm chìm trong giấc ngủ, tôi nhìn đắm đuối, có cái gì đó thật bí ẩn khiến tôi dán chặt mắt vào cô ấy cho đến khi mắt tôi nhòa đi làm mờ tất cả những đường nét, đường cong mềm mại trên khuôn mặt cô và rồi tôi hòa vào trong những suy nghĩ sâu thẳm đang bị chìm khuất trong cảnh tối tăm của cô lúc nào không hay. Tôi như mê sảng trong sự tĩnh lặng lạ kì khi bắt kịp những dòng suy nghĩ của cô ấy và thậm chí còn nhận ra chúng quá quen thuộc cứ như chính tôi là chủ nhân của chúng vậy. Đấy cũng là tấm gương phản chiếu chính tôi, là nỗi ám ảnh và sự yếu mềm của tôi. Trong sâu thẳm của màn đêm tĩnh mịch, tôi nghe thấy tiếng những bước chân của cô ấy chậm chạp bước trên tấm sàn gỗ cũ kĩ nghe cọt kẹt. Đúng ra thì đó không phải là tấm sàn gỗ, nhưng, tôi cứ mường tượng ra thứ âm thanh, thứ âm thanh đó đang vẽ lên những đường nét trên sàn gỗ, và sàn gỗ đang trải rộng ra trước mắt tôi một màu sáng loáng bóng của loại gỗ cũ kĩ, thứ gỗ được góp nhặt lại từ một ngôi nhà hoang tàn mà những lữ khách vội vã đã bỏ quên. Ngôi nhà ấy chính là ngôi nhà cổ kính trong khu rừng nọ, bao quanh nó là rất nhiều những cây sồi đã bị tàn phá bởi thời gian; tôi trèo lên một trong những cành cây vững chãi nhất còn sót lại và cuối cùng, tôi đã trèo lên được mái nhà đầy những lỗ thủng này và ánh mắt tôi dõi theo những vết dấu chân còn in hình trên lớp bụi, những dấu vết ấy dẫn tôi đến một căn hầm nơi có những chú chuột và những con vật khác mà tôi không biết tên đang cùng chung sống vui vẻ. Cái căn hầm tối tăm chẳng khác gì một cái hang thời tiền sử đó chính là nơi mai táng những ý tưởng, nghĩ suy của người đàn bà đang ngủ cùng phòng với tôi, người mà tôi dồn ánh mắt mình vào đó với một thứ tình cảm lẫn lộn, thương hại, trìu mến, cáu giận, tất cả được hòa quyện trong một cơn xoáy lốc, trong cơn xoáy lốc đó, tôi mất đi tri giác và lòng kiên nhẫn trước mọi việc, trong cơn xoáy lốc đó, tôi càng ngày càng trở thành kẻ xa lạ, lãnh đạm với chính số phận và những dự định của chính mình. Sự hiện diện dù căm lặng này, quả cân khi nặng, khi nhẹ này, cái sự hít thở khó khăn này, thứ đồ vật gần như không động đậy gì cả này, ánh mắt lúc nào cũng khép lại này, cái bụng như teo tóp này, bộ phận sinh dục hình như không tồn tại, luôn chối từ mọi ham muốn sinh lí này, con người này chỉ biết sống là để phải vật vã trong những tiếng kêu la, gào thét của căn bệnh động kinh, để đụng được những ngón tay vào khuôn mặt héo úa và lờ mờ của cái chết, rồi để tìm về cái hang động ẩn chứa những suy nghĩ chẳng buồn thảm mà cũng chẳng thú vị gì, mà chỉ đơn giản là chúng được đặt thành từng mớ rách bươm trong một cái túi đan bằng sợi đay. Lũ chuột đã cố gắng hết sức hòng chén sạch món tư tưởng đựng trong chiếc túi ấy nhưng cuối cùng chúng phải từ bỏ vì những thứ đó đã bị nhiễm một loại độc tố có tác dụng bảo vệ và giữ gìn cho chúng được nguyên vẹn.
Cô ấy có thói quen ngủ rất nhiều và mỗi khi thức dậy, thường giam mình rất lâu trong phòng tắm, nhờ người giúp việc trao cho vài thứ lặt vặt, rồi một lẫn nữa, lại tự cô lập mình. Cô chẳng bao giờ hòa đồng với các chị gái của tôi, không bao giờ chấp nhận bất cứ một lời mời mọc nào và buổi tối, khi tôi trở về nhà, cô ấy thì thầm với tôi những lời cảm ơn, cứ như là cô ấy nợ tôi một cái gì đó.
Các bà chị tôi không bao giờ hiểu nổi ý nghĩa của cuộc hôn nhân này. Mẹ tôi thì chẳng dám hé nữa lời nói với tôi về điều đó. Còn tôi, tôi cố gắng coi sóc, trong khả năng có thể, những công việc mà bố tôi còn bỏ dở.
Dần dần, sự đắn đo và chứng mất ngủ đã chiến thắng tôi. Tôi muốn tách mình ra khỏi Fatima mà không làm cho cô ấy bị tổn thương. Và để đạt được ý nguyện ấy, tôi đã chuyển cô ấy sang một căn phòng khác cách xa phòng của tôi, rồi tôi bắt đầu, dù là rất chậm chạp, căm ghét cô ta. Tôi vừa mới bị đẩy vào một nơi không mấy thuận lợi trong cuộc hành trình mà tôi đã cố công chuẩn bị và phát động. Người đàn bà này, bởi vì bị tật nguyền nên tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi và nghiêm khắc hơn tôi nghĩ. Tôi từng muốn sử dụng cô ấy như một thứ công cụ để hoàn thiện hơn diện mạo của tôi với xã hội, nhưng chính cô ấy lại là người sử dụng tôi tới mức hoàn hảo nhất và làm cho tôi ngày càng bị lún sâu vào nỗi thất vọng của cô ấy.
Tôi ghi lại chuyện này và tôi cảm thấy chưa chắc chắn về ngôn từ cho lắm vì rằng tôi vẫn còn chưa biết hết tất cả sự thật. Người đàn bà này có một trí thông minh đặc biệt. Một lời nói mà cô ấy đã giữ im lặng, tất cả những hành vi kiệm lời mà cô ta đã có chủ đích, rồi cuối cùng đã được thổ lộ ra trong niềm tin không gì lay chuyển nổi của cô ta và củng cố những kế hoạch và dự định của cô ấy. Cô ấy đã từng chối bỏ cuộc sống, chắc chắn sẽ tìm đến một nơi quên lãng, đến nơi mọi vật cứ dần tàn lụi rồi biến mất. Đó chẳng phải là do một cái chết đột ngột, mà là một bước lùi chậm chạp về phía cái hố đang ngoác miệng phía sau đường chân trời. Cô ấy không dùng tới thuốc nữa, ăn ít và hầu như căm lặng. Cô ấy muốn chết và đưa tôi đi theo cô ấy xuống vực thẳm. Ban đêm, cô ấy xâm chiếm cả căn phòng tôi và bám víu vào mép giường tôi trước khi cơn động kinh lại ập đến. Cô ấy kéo tay tôi cho tận tới khi tôi buộc phải nằm xuống cạnh cô ấy hoặc bằng tất cả vốn sức lực của mình, cô ấy bóp cổ tôi cho đến khi tôi ngạt thở, mong sao có thể đẩy bật được đám ma quỷ đang khuấy đảo trong người cô ấy. Sự việc như thế mỗi một lần lại kéo dài hơn một chút. Tôi không biết phải phản ứng như thế nào nữa, cũng không biết phải tránh những sự việc khủng khiếp đó như thế nào. Cô ấy nói với tôi rằng tôi là chỗ dựa duy nhất của cô ấy, là người duy nhất mà cô ấy yêu quý và cô ấy muốn rằng tôi lúc nào cũng sát cánh bên cô trong mỗi lần thất bại của cô. Tôi chẳng hiểu gì cả cho đến tận một ngày, khi cô ấy sà vào giường tôi trong khi tôi đang ngủ và dịu dàng vuốt ve lên phần bụng dưới của tôi. Tôi bị đánh thức đột ngột, nhảy dựng lên, hất cô ấy ra một cách phũ phàng. Tôi thật sự cáu giận. Lần đầu tiên, cô ấy nở trên môi một nụ cười nhưng nụ cười này không làm cho tôi an tâm một chút nào cả. Tôi không thể chịu đựng nổi cô ta nữa. Tôi chỉ muốn cô ấy chết quách đi cho rảnh. Tôi oán giận vì sao cô ấy lại bị tật nguyền, oán thù vì sao cô ta lại là một mụ đàn bà, và vì sao cứ ở lì ra đó, tôi nguyền rủa cô ta nhằm thỏa mãn lòng độc ác, những toan tính và sự thù hằn chính bản thân tôi.
Một buổi tối, cô ấy nói với tôi, đôi mắt của cô đã nhuốm màu u tối, khuôn mặt lộ vẻ thanh thản nhưng nhợt nhạt, cơ thể bé nhỏ cuộn tròn lại bên góc giường, đôi tay lạnh giá và dịu dàng hơn lúc nào hết, cô ấy nói với tôi, trên môi nở nụ cười cố làm vẻ tươi tỉnh: “Từ lâu, em đã biết anh là ai, chính vì điều đó mà em đã đến chết ở đây, chị gái và chị họ thân yêu của em ạ. Cả hai chúng ta đều đã được sinh ra, phải nghiêng mình soi bóng trên một phiến đá dưới đáy của một cái giếng cạn, phải gập mình lại trên một mảnh đất cằn cỗi, bị vây hãm bởi những ánh mắt không chút thiện cảm và tình thương yêu. Chúng ta đều là những người đàn bà trước khi bị tật nguyền như thế này hoặc chúng ta bị tàn tật thế này bởi vì mình là đàn bà…, em biết rõ vết thương lòng của chúng ta… Nó là của chung đấy… Em sẽ ra đi… Em là vợ anh và anh là chồng em… Rồi anh sẽ trở thành góa bụa và em… Cứ cho rằng em là một sai lầm… không nghiêm trọng lắm, là một chuyến lang thang ngắn ngủi bất động phải không nào… Ôi, em nói nhiều quá… em chả còn chút tỉnh táo gì nữa! Chúc ngủ ngon nhé… hẹn gặp lại trong một ngày gần đây…”
Mãi sau, một giọng nói từ xa vẳng lại: “Hãy tiếp nhận cái dị hình của em trong cái vực thẳm đầy tình thương bao la của anh.”