Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cánh Cửa Ngày Thứ Bảy
4

❊ ❊ ❊

CÁNH CỬA NGÀY THỨ BẢY

Các bạn ơi, hôm nay chúng ta phải rời khỏi nơi này thôi, chúng ta sẽ đi đến chặng thứ ba, ngày thứ bảy của tuần, đến một nơi địa thế vuông vức, khu chợ bán nông sản, nơi người và vật ngủ chung với nhau, nơi giao lưu, trao đổi hàng hoá giữa thành thị và nông thôn, xung quanh được bao bọc bằng những bức tường thấp và được tưới mát bằng một nguồn nước tự nhiên. Tôi chưa biết gì về những thứ mà nơi đó sẽ ưu đãi dành cho chúng ta. Cánh cửa hướng ra phía những bao lúa mì. Nhân vật của chúng ta chưa bao giờ đặt chân tới đó còn tôi thì ngày xưa tôi đã từng bán một chú lừa ở đó rồi. Đó chỉ là một cánh cửa được trổ ra giữa bức tường làm thành một đống đổ nát chẳng dẫn tới một nơi nào cả. Nhưng chúng ta vẫn phải tới thăm nó, bởi một phần là do mê tín và mặt khác là vì bắt buộc. Về nguyên tắc mà nói thì cánh cửa này tương ứng với giai đoạn tuổi thiếu niên. Bởi vậy, đó là một thời kì rất mù mờ. Chúng ta đã làm mất dấu những bước chân của nhân vật chúng ta. Được ông bố luôn cầm tay dìu dắt, cậu nhỏ chắc đã phải trải qua những thử thách cực kì khó khăn và gian khổ. Có những thời kì, cơ thể của cậu phải đối mặt với những rối loạn, đổi thay hàng ngày, bị dày vò bởi sự nghi ngờ; cậu luôn trong tình trạng ngập ngừng, lo sợ, phải mò mẫm, dựa dẫm bước đi. Đó là một giai đoạn mà tất thảy chúng ta đều phải tưởng tượng ra và nếu như các bạn đã sẵn sàng đi theo tôi thì mong các bạn hãy cùng tôi khôi phục lại giai đoạn này của câu chuyện của chúng ta. Trong cuốn sách này, đó là một khoảng không trắng tinh, những trang giấy vẫn còn bỏ ngỏ đang neo lại ở đó, với lòng mong muốn dành cho độc giả sự tự do tha hồ theo đuổi những suy nghĩ riêng tư nhất. Nào, mời các bạn hãy cùng khởi động trí tưởng tượng của mình đi!

- Tôi nghĩ rằng đó là thời kì mà Ahmed ý thức được cái điều sẽ đến với cậu rằng cậu phải trải qua một thời kì khủng hoảng cực kì trầm trọng. Tôi tưởng tượng ra cậu luôn bị giằng co giữa biến đổi của cơ thể cậu với ý muốn cương quyết của người cha là kiên quyết biến đổi cậu hoàn toàn thành một người đàn ông đúng nghĩa.

- Còn tôi, tôi không tin cái câu chuyện khủng hoảng linh tinh này. Tôi nghĩ rằng Ahmed đã được làm ra và phát triển hoàn toàn theo sự định hướng chiến lược của người cha. Cậu không hề đặt dấu hỏi nghi ngờ. Cậu muốn chiến thắng trong cuộc thách đấu và đạp bằng mọi trở ngại thách thức. Đó là một đứa trẻ hay mơ mộng và rất đỗi thông minh. Cậu đã nhanh chóng hiểu ra rằng xã hội này luôn quý trọng đàn ông hơn đàn bà.

- Không! Chuyện xảy ra đơn giản thôi. Tôi biết rõ điều đó mà. Tôi là người lớn tuổi nhất trong số những người có mặt ở đây. Có lẽ tôi còn lớn tuổi hơn ông chủ đang kính của chúng ta và người kể chuyện nữa, tôi luôn luôn tôn trọng và đón chào họ. Tôi biết khá tường tận câu chuyện này. Tôi không cần phải phán đoán hoặc giải thích nhiều... Ahmed không bao giờ rời xa cha mình. Cậu tiếp nhận sự giáo dục ở bên ngoài ngôi nhà và xa lánh mẹ và các chị gái. Ở trường, cậu học cách đánh nhau và rất hay đánh nhau. Còn bố cậu thì sao ư, ông thậm chí còn luôn khuyến khích cậu ta làm như thế và thường hay nắn cơ bắp của cậu mỗi khi ông thấy nó có về mềm mềm chứ không săn chắc. Tiếp theo là cậu ta đối xử rất tệ hại với các chị gái của mình, làm cho họ khiếp sợ cậu. Đó là điều bình thường thôi! Thường thì người ta luôn phải chuẩn bị như vậy cho người kế nghiệp. Và cậu đã trở thành một người đàn ông thực thụ rồi. Dù sao đi nữa thì người ta cũng đã dạy cho cậu cách xử sự của một người đàn ông ở trong gia đình cũng như ở ngoài xã hội.

- Điều đó cũng chẳng làm cho chúng ta tiến thêm được chút nào đâu, thưa ngài trưởng lão đáng kính. Tôi nói với ngài điều đó là bởi vì câu chuyện của chúng ta cũng đang dừng lại tại chỗ. Chúng ta có khả năng bịa ra được nó hay không? Và liệu rằng chúng ta có thể không cần đến cuốn nhật kí này nữa hay không?

- Còn tôi, nếu như mọi người cho phép tôi xin nói thật với các bạn: đó chỉ là một câu chuyện hoang tưởng! Nếu như Ahmed thật sự tồn tại thì hẳn cậu ta bị đưa vào một bệnh viện tâm thần rồi... Bởi vì, ngài nói rằng ngài có những bằng cớ trong cuốn sổ mà ngài cất thế thì tại sao ngài không đưa nó cho chúng tôi... Chúng tôi sẽ xem xét thật kĩ câu chuyên này có tương ứng với thực tế hay không hay là ngài đã bịa ra tất cả để đùa giỡn với thời gian và lòng kiên nhẫn của chúng tôi!

Thế là cơn phong ba của cuộc cãi vã đầy mâu thuẫn bắt đầu trỗi dậy! Các bạn có quyền tự do tin hoặc không tin vào câu chuyện này. Nhưng dẫn dắt các bạn đến với câu chuyện, thực sự tôi cũng chỉ muốn biết xem sự quan tâm và say mê của các bạn đến đâu thôi... Sau đây, tôi sẽ đọc nó... Ôi câu chuyện mới tuyệt vời làm sao.

Tôi mở cuốn nhất kí ra, tôi lật qua những trang giấy trắng... Nào các bạn hãy nghe đây!

“Ðó là một sự thật, sự thật không thể nói hoặc tiết lộ ra ấy lại tồn tại trong một nỗi cô độc hoàn toàn, bao bọc xung quanh nó là những điều hết sức kì bí của tự nhiên. Những kì bí ấy tồn tại không mấy khó khăn và người ta còn thấy được ở đó tất cả vẻ bề ngoài lẫn mùi vị bên trong, thứ mùi của chuồng súc vật đã bị bỏ hoang phế từ lâu, hoặc hơn nữa là thứ mùi của một vết thương vẫn còn chưa liền sẹo, đôi khi từ đó lại bốc lên thứ mùi đặc biệt trong những khoảnh khắc chán chường mệt mỏi, người ta cứ để mặc cho sự hờ hững chế ngự, tuy rằng đó không phải là bước khởi đầu của một sự thối rữa nào đó của thể xác. Vâng, đó chính là một sự thay đổi hoàn toàn về thể chất so với hình ảnh nguyên vẹn ban đầu, bởi vì nỗi đau đớn đến từ một nơi sâu thẳm, nơi mà ngay cả cái tên của nó người ta cũng không thể hé lộ ra được lời nào hết. Người ta không biết được phải chăng nỗi đau đớn ấy tồn tại ngay trong bản thân con người ta hay ở một nơi nào khác, ví như trong một khu nghĩa trang nào đó, trong một huyệt mộ mới đào, một cơ thể héo tàn một ánh mắt chết chóc của một sinh vật sống vừa mới dứt mình khỏi những mối ràng buộc mật thiết với sự thật này, mọi ràng buộc mà người ta cứ ngỡ nó tựa hồ như một chú ong mải miết kiếm tìm mật ngọt, tựa hồ như một kẻ nô lệ cho những ảo vọng của riêng mình và cuối cùng thì kẻ đó cũng bị khép vào tội chết, bị chính cuộc sống ấy bóp nghẹt, dập tắt những hi vọng mong manh. Sự thật này là tầm thường như mọi thứ ở trên đời, nó làm cho thời gian và diện mạo tàn phai, nó trao cho tôi một tấm gương mà mỗi khi soi vào đó, tôi không khỏi bối rối và dường như bị rung động bởi một nỗi buồn sâu thẳm, không phải là thứ buồn man mác của tuổi trẻ làm dịu niềm kiêu hãnh của chúng ta, đưa chúng ta ngủ trong nỗi nhớ nhung nuối tiếc, đó là một nỗi buồn làm cho con người ta lầm lạc, tách con người ra khỏi vùng đất của mình và quăng quật nó như một thứ đồ vô dụng, đưa nó vào nơi tồn trữ những đồ đạc lượm lặt được, những vật dụng chẳng ai thèm đoái hoài, ngó ngàng gì tới nữa, thậm chí bị xếp vào trong một căn nhà ma ám, một vùng đất đầy chuột bọ bẩn thỉu. Chiếc gương đã trở thành con đường mà qua đó thân xác tôi được đưa đến tình trạng hiện nay, thành nơi mà thân xác sẽ bị hủy hoại trong đất, đào một huyệt mộ tạm thời và cuốn hút những rễ cây luồn lách qua những kẽ đá luồn sâu vào trong, thể xác sẽ bị đè bẹp ra dưới sức nặng của nỗi sầu thảm khủng khiếp mà chỉ có rất ít người may mắn, không phải là hiểu thấu đáo được nó, mà đơn giản chỉ đoán định được những hình dạng, trọng lượng và bóng tối mà thôi. Cho nên, tôi luôn luôn lẩn tránh mọi tấm gương. Không phải lúc nào tôi cũng có đủ can đảm để phản bội lại tôi, có nghĩa là phải bước xuống những nấc thang mà số mệnh của tôi đã vạch sẵn, và nó dẫn dắt tôi đến chốn tận cùng sâu thẳm của chính tâm hồn tôi, trong sự thân tình - không thể chịu nổi - của sự thật không thể nói được thành lời. Nơi ấy chỉ có đám côn trùng lúc nhúc là bạn đồng hành của tôi. Tôi thường có ý định tổ chức một nghĩa địa nhỏ trong góc sâu kín nhất của tâm hồn tôi để cho những linh hồn đã ngủ yên có thể đứng lên đi vòng quanh một tượng đài sinh dục được dựng lên, bộ phận sinh đục nam chẳng hạn, nó có thể sẽ là của tôi nhưng tôi không bao giờ có thể mang được cũng như không thể phô diễn nó ra. Tôi là linh hồn và là ánh sáng, ánh sáng sản sinh ra nó, chủ nhân của ngôi nhà - một đống đổ nát đang cố che giấu một cái hố tập thể rất lớn - đồng thời là khách mời, bàn tay đặt trên nền đất ẩm ướt và đá bị vùi lấp dưới một đám cỏ dại, ánh mắt tìm nhau và tấm gương, tôi là và cũng chẳng phải là giọng nói đang cố gắng khắc phục những khuyết tật cho thích hợp với cơ thể tôi, khuôn mặt của tôi đang bị trùm kín trong giọng nói này, nó là của tôi hay của bố tôi, ông là người lẽ ra phải hà hơi tiếp sức cho nó hay đơn giản là gửi gắm nó vào tôi khi tôi đang ngủ. Khi thì tôi thừa nhận nó, khi thì tôi lại gạt bỏ nó, tôi biết rằng giọng nói ấy là tấm mặt nạ mỏng manh nhất, điệu nghệ nhất mà tôi có được, là hình ảnh đáng tin cậy nhất của tôi, nó làm cho tôi bối rối và cũng làm cho tôi nổi giận; nó làm cho thể xác tôi cứng đờ ra, phủ lên nó một lớp lông tơ mà chẳng mấy chốc lớp lông tơ ấy trở thành những chiếc lông thực thụ. Nó đã làm cho làn da tôi mất đi sự mềm mại vốn có và khuôn mặt của tôi trở thành phiên bản của khuôn mặt của kẻ mang giọng nói này. Tôi là người cuối cùng có quyền được nghi hoặc. Nhưng không, điều đó đã không cho phép tôi. Giọng nói trầm, mạch lạc đã khiến tôi rụt rẻ, e sợ, xen lẫn vào đó cảm giác xúc động và cũng chính giọng nói ấy đã đẩy tôi vào giữa đám đông để tôi có dịp tỏ ra xứng đáng với nó, mang nó trên người với vẻ chắc chắn, tự nhiên hơn, để không tỏ ra tự hào thái quá, không cáu giận mà cũng không nổi khùng. Rõ ràng là tôi phải làm chủ được nhịp điệu, âm sắc, tiết tấu của nó và giữ kín trong lòng, trong từng làn da thớ thịt của tôi.

“Sự thật thì luôn mai danh ẩn tích; chỉ cần tôi nói ra thôi thì sự thật sẽ bỏ đi xa mãi mãi, nó sẽ bị quên lãng ngay và như thế, tôi trở thành là kẻ đào mồ chôn, là người phải khai quật, vừa là chủ nhân, vừa là kẻ nô lệ của sự thật này. Giọng nói ấy là như thế này: sự thật không phản bội lại tôi... và ngay cả khi nếu tôi muốn nhìn thấy nó trong sự trần trụi, phản bội lại nó dưới một hình thức nào đó, thì tôi cũng không thể, thậm chí có thể tôi sẽ chết vì sự thật này. Những yêu sách của nó, tôi biết tất cả: nào là phải tránh cáu giận, gào thét, tránh sự mềm mỏng dịu dàng thái quá, tránh những tiếng thì thầm to nhỏ, nói tóm lại là dấu hiệu bất hình thường mà tôi thì lại là một kẻ bình thường. Và thế là tôi đành câm lặng dừng chân lại nơi cái hình ảnh làm tôi thật khó chịu này. Ôi Chúa ơi, sự thật này đè nặng lên con mới ghê gớm làm sao! Một yêu sách thật nghiệt ngã! Ôi tất cả thật khắc nghiệt. Tôi vừa là nhà kiến trúc vừa lại là chính ngôi nhà ấy, là cây và nhựa sống của nó, tôi chính là tôi nhưng cũng chính lại là một kẻ khác, tôi là tôi và lại là một người phụ nữ khác. Không một tình tiết nào, dù ở ngoài hay trong đáy hố sâu có thể bước đến làm đảo lộn cái sự thật nghiệt ngã này. Thậm chí đến cả máu cũng không thể. Một buổi sáng, bỗng dưng tôi thấy có vết máu vấy bẩn lên tấm ga trải giường. Dấu ấn của cơ thể tôi để lại trên tấm ga trong tư thế nằm cuộn tròn kia, có làm lay chuyển được lòng tin, hoặc phủ nhận những đường nét ngoại hình của cơ thể tôi. Trên đùi tôi là một vết máu nhỏ và mảnh, một đường nét bất bình thường có màu đỏ lợt. Phải chăng đó không phải là vết máu mà chỉ là một tĩnh mạch nào đó bị phồng lên được màn đêm tô màu nổi lên trên đùi tôi, rõ ràng tôi đã thấy vết máu trước khi ánh nắng ban mai của một ngày bắt đầu ló rạng; nhưng rõ ràng, tấm ga trải giường còn rất ấm nóng như nó vừa bao bọc lấy một cơ thể đang run rẩy vì mới được đưa lên khỏi mặt đất ẩm ướt. Ðúng là máu thật rồi, đây là thái đội chống đói phi thường của cơ thể, là vết vẩy bẩn trong buổi lễ cắt bao quy đầu muộn màng hôm nào. Thực ra mà nó, đó còn là một hồi ức về một kỉ niệm đã bị chôn vùi, được cất giấu rất kĩ; kỉ niệm về một cuộc sống, một cuộc đời mà tôi chưa từng được biết đến, cuộc đời mà có thể đã là tôi. Bởi thế, tôi cảm thấy thật lạ lùng khi trở thành một kẻ mang tâm hồn, kí ức không phải được trải nghiệm qua cuộc sống, mà nó được đưa đến cho tôi thật nhẹ nhàng kín đáo chẳng một ai hay biết. Tôi như chơi vơi trong một khu vườn xinh, trên một bồn đất của một đỉnh núi cao và tôi không biết mình có nguy cơ bị rơi xuống không rõ từ phía nào nữa. Tôi chới với trong tấm ga màu đỏ, máu đã hòa quyện với màu của tấm ga trải giường. Tôi cảm thấy cần phải tự chữa bệnh cho mình và trút bỏ nỗi cơ đơn nặng nề như một bức tường đón nhận tất cả những lời than phiền, những tiếng kêu tội nghiệp của những kẻ bị bỏ rơi, những ngôi đền trong sa mạc, nơi những người ở tuổi xế chiều có thể đến trút bỏ nỗi ưu phiền và dâng tặng chút máu của họ. Một giọng nói nhỏ nhẹ làm vỡ toác cả bức tường dày và nói với tôi rằng giấc mộng hão huyền đang làm lu mờ những ánh sao buổi sớm. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, chỉ thấy ở đó một vệt màu trắng do một bàn tay cực kì điệu nghệ vạch ra. Trên con đường này, tôi phải đặt vài viên đá, vài cột mốc và điểm đánh dấu nỗi cô đơn của tôi, chìa đôi cánh tay thẳng căng như để vén bức màn đêm bất chợt buông xuống từ bầu trời sâu thẳm hoặc bầu trời sập xuống biến thành một mảnh đặc quánh của màn đêm mà tôi khoác vào như một khuôn mặt, một mái đầu mà tôi không thể bóp ngạt nó được. Vết máu mỏng manh đó có thể chỉ là một vết thương. Tôi thử đưa tay chặn lại dòng máu ấy. Tôi nhìn những ngón tay xòe ra, được kết dính lại với nhau bằng một viên bọt của dòng máu lúc này đã trở nên gần như bọt trắng xóa. Qua đó, tôi nhìn thấy khu vườn, rất nhiều cây cối đứng bất động và bầu trời bị những cành cây rất cao chia cắt. Tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Do xúc động, sợ hãi hay hổ thẹn? Tuy nhiên, tôi vẫn phải chờ đợi. Rất nhiều lần tôi để ý thấy mẹ và các chị gái tôi đặt vào hoặc rút những mảnh vải nhỏ màu trắng nằm giữa hai đùi của họ. Mẹ đã cắt những tấm ga cũ thành nhiều mảnh nhỏ, cất vào một góc tủ, rồi các chị gái tôi lặng lẽ lấy chúng ra dùng. Tôi chú ý quan sát và nhìn thấy tất cả và tôi chờ đợi cái ngày mà chính tôi sẽ kín đáo mở chiếc tủ đó ra, tôi cũng sẽ đặt vào giữa háng của mình hai hoặc ba tấm vải gì đó. Ồ làm thế thì tôi trở thành một tên ăn trộm không hơn không kém. Suốt đêm tôi theo dõi, quan sát dòng máu ấy rồi tôi soi xét tỉ mỉ những vết máu trên tấm vải. Đúng đó là một vết thương. Một thứ định mệnh, một sự phản bội lại trật tự tự nhiên. Ngực tôi luôn luôn bị chèn ép chặt không cho nhú lên. Tôi tưởng tượng bộ ngực tôi phát triển vào bên trong, nó làm cho tôi ngột ngạt khó thở. Bây giờ thì tôi chẳng có ngực nữa, ít ra đấy cũng là một vấn đề. Sau sự kiện tôi nhìn thấy máu thì tôi đã đưa trở về chính tôi và tôi đã phân tích được những đường nét của bàn tay như số mệnh đã dành cho chúng.”

Cánh cửa của ngày thứ bảy đã im lìm khép lại. Ahmed bước ra khỏi cánh cửa mà lòng cảm thấy nhẹ nhõm khuây khỏa hơn bao giờ hết, cậu đã hiểu được rằng bây giờ cuộc sống của cậu phụ thuộc vào việc giữ được diện mạo bề ngoài, việc giữ gìn ấy cũng không còn là ý muốn riêng của cha cậu nữa, nó sẽ trở thành ý muốn của riêng cậu mà thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.