Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Tạo Một Khuôn Mặt Cũng Như Xây Một Ngôi Nhà”
9

❊ ❊ ❊

“TẠO MỘT KHUÔN MẶT CŨNG NHƯ XÂY MỘT NGÔI NHÀ”

Trước khi đọc tiếp cuốn nhật kí này, để cho những ai đang lo lắng về số phận của thành viên còn lại trong cái gia đình dịu đi, tôi muốn nói rằng sau khi Fatima bất hạnh qua đời, nhân vật của chúng ta mất khả năng kiểm soát các công việc và giam mình trong căn phòng và không thấy xuất hiện trở lại nữa. Có người ngờ rằng Ahmed đã đẩy vợ mình đến cái chết, thế rồi cả hai gia đình đã trở thành kẻ thù vĩnh viễn của nhau.

Mọi thứ cứ thế bị hủy hoại dần: những bức tường ngôi nhà lớn bị nứt nẻ tứ tung, cây trong sân cứ chết dần vì không có người chăm bón. Bà mẹ chứng kiến sự sa sút này như một kiểu báo oán của đất trời vì đã dám chống lại Thượng Đế. Bà chìm đắm trong chứng câm lặng và trong cơn điên trầm uất, những đứa con gái chưa đi lấy chồng cứ phung phí tiền bạc của gia đình và tìm mọi cách để làm hại người em trai đang ẩn trốn này, nhưng người em trai lại nằm ngoài tầm kiểm soát của họ; không ai trông thấy. Nhưng bất chấp tất cả, anh ta vẫn tiếp tục cai quản gia đình. Buổi tối, có tiếng bước chân lạo xạo ngoài sân thượng, nhưng không ai nhìn thấy anh ta cả. Cửa chính và cửa sổ vẫn đóng kín một cách bí hiểm. Ngay phía trên lối vào phòng, anh ta thường treo một phiến đá to bằng quyển vở học trò. Trên phiến đá đó được viết khi thì một câu châm ngôn, một từ ngữ gì đó, hay một câu kinh Coran, khi thì một lời cầu nguyện, bằng phấn trắng. Anh ta muốn gửi những câu chữ này cho ai? Malika thì không biết đọc. Các bà chị thì không bao giờ dám bén mảng đến cửa phòng này. Nhưng hàng ngày hoặc gần như hàng ngày, trên phiến đá ấy đều xuất hiện một triết lí, một sắc màu và nhạc điệu của anh ta.

Tới hôm mà câu chuyện của chúng ta đến, trên phiến đá được ghi: “Kẻ ngu dốt, tăm tối nói gì vậy? Quay về nhà đi!”

Một ngày khác, là một câu kinh: “Chúng ta thuộc về Chúa và chúng ta sẽ trở về với Người.” Rồi, anh ta viết thêm, nét chữ nhỏ li ti: “Nếu ta muốn như vậy”. Tà thuyết! Hỡi những người anh em! Đấy là tà thuyết! Bắt đầu từ giai đoạn này, anh ta có thể thoát khỏi được mọi mối ràng buộc và lún sâu thêm vào nỗi cô đơn, biến nó thành mục đích và kẻ đồng hành của mình. Thỉnh thoảng, anh ta cố tình không viết gì cả, đi ra ngoài và hất tung mọi thứ trong cơn điên dại, giận dữ phá phách. Tôi không chắc là người ta có thể tiên liệu được cái gì sắp xảy ra, cho dù có đọc cuốn nhật kí và những lá thư tâm tình của anh ta.

15 tháng 4. Tôi cho cũng đã nhiều rồi. Bây giờ, tôi cần phải tiết kiệm. Đối với tôi, đó là một trận cá độ. Và, tôi gần như luôn thua cuộc. Đàn bà là một khuyết tật tự nhiên mà tất cả mọi người phải điều chỉnh cho phù hợp. Đàn ông là một ảo ảnh và bạo lực mà tất cả đều chứng thực và ưu đãi. Còn khi mang trên mình cả hai giống đực và cái thì quả đó là một sự thách đố. Là đàn ông, tôi thấy mệt mỏi, là đàn bà, tôi càng thấy chán chường hơn. Giá như tấm thân này hóa giải được, mảnh vải cũ này có thể vá víu lại được, giọng nói có thể trầm hơn, bộ ngực trở nên lép hơn, giá như không có những âm hồn thiển cận, không có cuốn sách thiêng kia, không có lời thì thào trong cái hang động kia và con nhện đang ngăn cản và bảo vệ kia, nếu như không có những cơn hen suyễn làm cho trái tim trở nên mệt mỏi và món thuốc lá pha lẫn cần sa đưa tôi rời khỏi căn phòng này, nếu như không có nỗi buồn sâu lắng mãi theo đuổi tôi… thì có lẽ, tôi sẽ mở toang những cánh cửa sổ, leo lên bức tường cao nhất ở đây để đạt được tới đỉnh điểm của sự cô đơn, ấy là nơi trú ngụ duy nhất của tôi và là con đường mộng mị của tôi.”

Ngày 16 tháng 4. Có ai đó nói rằng “trong cô đơn, giọng nói có âm sắc khác”! Âm thanh của tiếng nói sẽ như thế nào nếu người ta nói trong một chiếc thùng bằng kính rỗng và cách âm? Bằng giọng nói thầm thì, tiếng nói nội tâm, cực kì nhỏ nhẹ, cực kì sâu lắng, nó làm ngân vang một tư tưởng chưa được xác lập.

“Tôi đã cố gắng học sự im lặng nhưng dần dà sự im lặng đó cứ lui dần để nhường chỗ cho tiếng vang vọng của những tư tưởng bí ẩn của tôi, nó làm cho tôi sửng sốt bởi sự kì lạ của nó.”

Tối 16 tháng 4. Tôi ngủ ngay trong bồn tắm. Tôi rất thích làn hơi nước, màn sương mù tỏa mờ mịt những cửa kính căn phòng đóng kín của tôi. Những suy tư của tôi đùa nghịch, hòa tan trong thứ nước bốc hơi nghi ngút này. Nó bắt đầu nhảy múa như những tia sáng lung linh nhỏ nhoi. Những giấc chiêm bao có được trạng thái bị bỏ rơi rất dịu dàng và đầy nguy hiểm. Một người đàn ông đi tới, lọt qua đám sương mù và khoảng trống rồi đặt bàn tay lên gương mặt thấm đẫm mồ hôi của tôi. Trong làn nước ấm, mắt nhắm nghiền, tôi cứ để mặc. Sau đó, người đàn ông lướt bàn tay thô ráp nặng trịch trên ngực tôi khuấy động nó thức dậy, rồi anh ta gục đầu vào trong làn nước và đặt cả mái đầu lên bụng dưới của tôi, hôn vào vùng nhạy cảm nhất của tôi. Một cảm giác mãnh liệt trào dâng khiến tôi không thể nào kiểm soát được, tôi ngất xỉu đi, suýt nữa thì chết đuối. Tôi choàng tỉnh đúng vào lúc nước tràn vào khóe miệng đang hé mở của tôi.

“Bản năng sống sống con người tôi trỗi dậy. Tôi đứng lên, lau khô người rồi trở về giường, làm bạn với sách và những nỗi ám ảnh của tôi.”

Sáng ngày 17 tháng 4. Tôi vẫn trong tâm trạng bị sốc bởi giấc mơ hôm qua. Có phải đó là một giấc mơ không? Thực tế, anh ta có đến không? Khả năng kháng cự của tôi là vô tận. Cái lưỡi của tôi mất hết khả năng cảm giác; vả lại tôi chưa bao giờ có được nó đúng nghĩa. Tôi phải học để sử dụng nó và trước hết phải bắt đầu nói như một người đàn bà. Như một người đàn bà ư? Tại sao lại như vậy? Tôi có phải là đàn ông không? Có lẽ cần phải đi một chặng đường rất dài nữa để rồi lại quay về với những bước chân ban đầu của mình, kiên nhẫn tìm lại những cảm giác thú vị đầu tiên của cái thân xác mà không đầu óc, không có thứ lí trí nào kiểm soát được. Nói như thế nào nhỉ? Và tôi nói chuyện với ai đây? Mà này, lâu nay sao không thấy kẻ tâm tình của ta viết thư nhỉ. Anh ta quá nghiêm túc. Một hôm nào đó, tôi có đủ can đảm xuất hiện trước mặt anh ta không đây? Tôi cần phải viết thư trả lời, nhưng lại chẳng muốn cầm bút một chút nào. Hay là tôi cứ để mặc cho vài ngày nữa trôi qua, xem phản ứng anh ta thế nào. Vì chính anh ta đã dẫn xác đến chỗ tôi tắm kia mà. Tôi nhận ra giọng nói của anh ấy, một giọng nói nội tâm, giọng nói ấy được truyền dẫn, hiện diện trong từng câu chữ của anh ta, giọng nói nghiêng xuống như những hàng chữ bị dập xóa. Khi đọc lại một vài lá thư của anh ấy, tôi lại trải qua những cơn rùng mình tương tự. Hình như những câu nói của anh ấy đang vuốt ve làn da của tôi, đụng vào phần da thịt nhạy cảm nhất của tôi. Ôi! Tôi cần sự thanh thản, bình tâm biết bao để làm cho cái thân xác này tỉnh ngộ ra; thời gian đang còn để chèo kéo nó trở về với nỗi thèm khát của chính nó.

“(…) Đấy là những gì mà lương tâm tôi thức tỉnh ư? … ý thức của tôi…, nó đã chẳng tỏ thái độ gì trong suốt thời gian qua… Nó đứng ngoài cuộc, ngủ vùi như một cục bột bỏ đi… Lẽ ra nó phải thổi vào miệng tôi như người ta vẫn thổi ngạt cho người chết đuối, “anh cần phải trở lại chính con người anh”…, lẽ ra nó đã có thể đứng lên… Thế mà nó lại nằm dưới những lớp đất sét nặng nề… và lớp đất sét đó ngăn cản không cho nó thở…, ý thức mà tôi có là một thứ ý thức trùm chăn… Thật là nực cười… Ngày mai, tôi có thể trình diện trước một vị quan tòa và sốt sắng thông báo cho ông ta biết rằng tôi khiếu kiện lớp đất sét đang đè nặng lên ý thức của tôi, bóp ngạt nó, chính điều này đã ngáng trở tôi trở thành chính tôi của ngày hôm nay! Từ chỗ này, tôi nhìn thấy một cái đầu tròn và đáng kinh ngạc của vị quan tòa, ông ta không tham lam hơn những kẻ khác, nhưng tôi vẫn lựa chọn ông ta trong số những người mà sự tham nhũng đã trở thành hơi thở tự nhiên của họ… Một vị quan tòa, cái từ này chẳng có chút gì khôi hài cả, cũng không cho ta niềm hứng thú vui vẻ, đùa cợt… Và nếu tôi đi ra ngoài, khoác áo quần đàn ông, tôi sẽ lẽo đẽo đi theo ông ta cho tới khi tôi lừa được ông ấy vào chỗ cánh cửa khép kín bưng, rồi hôn vào môi ông ta… Nhưng tất cả những trí tưởng tượng này chẳng làm tôi thú vị gì cả… Làn môi của tôi trong trắng đến nỗi nó cứ cuộn lại mong đợi đến một ngày nào đó đặt lên làn môi khác… và tại sao làn môi ấy cứ phải dán chặt vào làn môi khác để làm gì kia chứ… Tuy nhiên, trong những giấc mơ của tôi, tôi chỉ nhìn thấy những làn môi đầy nhục cảm mơn man lên khắp cơ thể tôi rồi dừng lại rất lâu trên phần bụng dưới của tôi…, sự vuốt ve ấy làm cho tôi rất dễ chịu, người tôi như bừng tỉnh… và khám phá ra chính bàn tay của mình đang đặt vào chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể mình… Cứ để kệ như vậy… Thâm tâm tôi nói vậy sao? Hãy mở cửa ra và nhìn thằng vào mặt trời đang ở phía đối diện kia kìa…”

19 tháng 4. Một ngày buồn thảm. Tôi mở toang cửa sổ. Trời không một gợn mây. Tôi học cách ngắm nhìn mình trong gương. Tôi học cách chiêm ngưỡng thân thể mình khi đang mặc quần áo rồi từ từ trút bỏ hết áo quần. Tôi hơi gầy. Ngực của tôi nhỏ quá… chỉ có cặp mông là còn có chút gì đó thể hiện nữ tính… Tôi quyết định nhổ hết lông chân và lòng thầm nghĩ hay quay trở về đúng con người thực của mình. Tôi gần như đã đạt được nhịp độ và hình dáng của sự trở về này. Đó sẽ là một ngày bị đảo lộn trong một đêm không trăng sao. Tôi dệt màn đêm lại với nhau và rồi sẽ không còn nhìn thấy ban ngày nữa, ánh sáng dương thế, sắc màu và những điều kì bí của nó nữa.

“Tôi sẽ là một đề tài thú vị cho thói ngẫu hứng của một diễn viên đóng thế những pha nguy hiểm, là giọng nói của một kẻ mộng du, là một thân xác bị biến mất trong tay một nhà ảo thuật, và còn nữa, là cái tên được nhà tiên tri nhắc tới, là một búi cây rậm rạp che giấu chú chim con… Tôi thực sự lạc hướng mất rồi, nhưng lâu nay, tôi cảm thấy được tự do, vâng, có điều kiện để sống như một người đàn bà. Nhưng người ta nói với tôi, tôi cũng tự nhủ với mình rằng trước khi quay trở về với tuổi thơ của mình, trở về thời của một cô bé gái hồn nhiên, trong trắng, một cô gái đa tình, rồi là một người đàn bà…, một con đường thật là dài..., tôi sẽ không thể nào đi hết được.”

20 tháng 4. Bây giờ thì tôi sống hoàn toàn tự do dưới sự giám sát của chính tôi. Tôi cảm thấy tôi như con lạc đà của nhà hiền triết có những thị hiếu khó tính, những ham muốn kì lạ và không bao giờ cảm thấy hài lòng, ông ta nói rằng:

“Nếu cho tôi tự do lựa chọn,

Tôi nguyện rằng sẽ chọn một chỗ khiêm nhường,

Giữa trung tâm thiên đường: hay tốt nhất - ngay trước cổng thiên đường!”

20 tháng 4, (đêm). Ý chính của lá thư sẽ viết: Bạn thân mến, bạn đã trở nên hơi hạch sách, vội vã và lo lắng rồi đấy. Tôi đang trong một trạng thái đổi thay sâu sắc. Tôi đi từ tôi đến tôi hơi khập khiễng một chút, lưỡng lự, chân bước lê như một kẻ tàn phế. Tôi đi và không biết khi nào và cũng như không biết dừng lại nơi đâu trên chuyến viễn du này. Lá thư của anh đã làm cho tôi thật cảm động. Anh đã biết quá nhiều chuyện về tôi và mỗi khi đọc thư anh, tôi thấy áo quần của tôi cứ tuột dần, tuột dần. Anh làm thế nào mà có thể dấn sâu vào căn phòng đầy những điều kì bí này? Anh có tin là những xúc cảm của anh sẽ biết phải dạy lại cho tôi sống như thế nào không? Có nghĩa là cần phải hít thở không khí mà không nghĩ là chính mình đang hít thở, đang bước đi mà không nghĩ là chính mình đang đi, đặt bàn tay trên làn da của người khác mà không suy nghĩ, không cười cợt một cách ngây ngô như thời thơ ấu bị xúc động bởi một tia sáng chiếu chói chang…?

“Trả lời anh thế nào đây khi mà tôi chưa tìm lại được chính mình và rằng tôi chỉ biết những mối xúc cảm bị đảo lộn, trở về từ một cơ thể bị phản bội, bị lụi tàn trong một nơi trú ngụ trống trải vô hồn…?

“Tôi tự nguyện cắt đứt mọi quan hệ với phần còn lại của thế giới. Tôi tự loại bỏ mình ra khỏi gia đình, khỏi xã hội, và ra khỏi cả thân xác mà từ lâu tôi đã hiện diện trong đó. Anh nói với tôi về những rối loạn trong cơ thể của anh. Phải chăng đó là những dự báo? Sự thú vị của tôi là đoán định được con người của anh, cùng với thời gian, khắc họa được gương mặt của anh, tái tạo lại thân thể của anh từ những câu anh viết; giọng nói của anh, tôi đã hiểu rõ ràng; nó rất đỗi trầm ấm… Hãy mách bảo cho tôi nếu tôi bị nhầm. Anh không bao giờ tò mò đoán định xem giọng nói của kẻ vô hình, một triết nhân, một nhà thơ, một nhà tiên tri này ư? Tôi tin là tôi nhận ra giọng nói của Mohamed, Đấng Tiên Tri của chúng ta. Tôi biết Người không nói nhiều. Giọng người rất điềm tĩnh, cử chỉ khoan thai, trong sáng, không một chút ngập ngừng. Tôi kể với anh về giọng nói này, bởi vì giọng nói của tôi đã phải chịu đựng một sự biến đổi khủng khiếp đến nỗi vào lúc này đây tôi phải cố gắng lấy lại đúng chất giọng tự nhiên của nó. Thật chẳng dễ dàng chút nào. Tôi cứ im lặng như vậy và e rằng giọng nói của tôi sẽ bị mất đi, rời tôi mà đi nơi khác. Khi ở một mình, tôi không khi nào cất cao giọng. Nhưng, tôi nghe rõ những tiếng thét gào là một lần đi xuống của chính tôi. Một sự đi xuống chứ không phải một sự suy sụp. Đó gần như là một sự sảng khoái. Có thể gào lên và nghe rõ… Len lỏi toàn bộ vào chính mình, vào trong từng động tác vuốt ve ấy… Khi tôi đọc một quyển sách, tôi thích thú nghe giọng điệu của tác giả. Có một điều kì lạ là tôi thường xuyên nhầm lẫn giọng nói của đàn ông với đàn bà, giọng trẻ con với giọng người lớn. Giọng của anh đến với tôi đôi khi có chất giọng một người phụ nữ, đại để, tất cả phụ thuộc vào thời điểm tôi đọc thư anh. Lúc tôi bực mình và khi mắt tôi đột nhiên nhìn xuống một lá thư của anh, thì tôi nghe thấy một giọng nói thật dịu dàng và không sao chịu nổi của một người đàn bà. Anh là ai? Nhưng thôi, đừng bao giờ thổ lộ với tôi về điều này nhé! Hẹn gặp lại.

“TB Từ này, anh cứ để thư của anh tại nhà ông bán đồ nữ trang ngay phía đối diện với cửa hàng của tôi nhé. Tôi không còn tin vào nhân viên của tôi nữa. Tốt nhất là chúng ta nên thận trọng!

“Anh có nhận thấy lúc này bầu trời có màu hoa cà kì lạ không; đúng vào lúc trăng tròn đấy: là lúc mà mọi cơn mê sảng đều có thể…

22 tháng 4. Tôi quên không trao bức thư cho Malika để bà ấy đem đến đặt ở nhà người bán đồ trang sức. Vào thời gian này, tôi thường hay quên. Bóng tối phù hợp cho việc suy nghĩ của tôi và khi những nghĩ suy của tôi đi vào cõi mông lung, thì đấy chính là lúc tôi bám víu vào sự u tối mê muội, cứ như có ai đó quẳng cho một sợi dây để tôi có cái bám vào, tôi bồng bềnh một lúc cho tới khi lấy lại được bình tĩnh cần thiết trong căn phòng khép kín của tôi. Tôi cần huy động tất cả nguồn nhiệt huyết để tập trung trí tuệ vào một câu hỏi mà tôi vẫn còn lảng tránh cho tới tận bây giờ. Tôi chưa dám bộc lộ ngay cả với chính mình.

“Những chuỗi ngày dài im lặng trong những cơn nấc tắc nghẹn giữa bóng đêm đặc quánh.

“Tôi không còn được nhìn ngắm tấm thân của người đàn bà hay đàn ông của ngày tôi còn bé hay lui tới nhà tắm hơi. Có những thân hình lui tới trú lại trong giấc mơ của tôi; nó đụng chạm vào tôi, vuốt ve tôi rồi bỏ đi. Tất cả mọi chuyện xảy ra một cách bí mật trong cơn buồn ngủ. Khi thức dậy, tôi cảm giác như có một cái gì đó vừa tràn qua thân hình tôi, để lại trên lối đi của nó những vết cào xước, như làn da của tôi đã bị cào cấu nhưng không cảm thấy đớn đau, không cảm thấy mình bị đối xử thô bạo. Tôi không thể nào nhận ra được từng khuôn mặt. Những thân hình đàn ông ư? Những tấm thân đàn bà ư? Trong tâm trí tôi chỉ còn lưu giữ lại được những hình ảnh lẫn lộn. Mỗi khi mà cuộc sống của tôi biểu lộ ra bên ngoài, mỗi khi tôi đi ra ngoài, đi du ngoạn, thì tôi lại chú ý tới một điều rằng con người sao mà háo dục đến thế. Đàn ông nhìn đàn bà cứ đờ người ra trước tấm thân nõn nà của họ; mỗi ánh mắt cứ như muốn xé toạc áo váy của người ta ra. Họ ước lượng xem cặp mông và bầu vú của người đàn bà ấy như thế nào rồi cứ lẽo đẽo đi theo sau mảnh áo dài của cô ta.

“Một lần, tôi nhìn thấy bố tôi vẫn mặc áo nhưng quần dưới thì tuột xuống, đang làm tình với mẹ tôi. Ông phủ lên người bà, không nói gì cả; còn bà thì thầm thì rên rỉ. Tôi vẫn còn quá nhỏ để hiểu rõ mọi việc, hình ảnh này lưu giữ mãi trong tôi để rồi sau này khi lớn lên, tôi nhìn thấy đám súc vật trong trang trại, cũng có những động tác với nhau như vậy. Tôi còn bé con và không hề biết lừa bịp. Tôi đã nhìn thấy và biết cái màu trắng nhờ nhờ trong nhà tắm hơi dành cho đàn ông là màu của tinh dịch. Tôi còn quá nhỏ nên nó làm cho tôi ghê tởm. Tôi tò mò nhìn cảnh tượng kì cục và khôi hài của bố mẹ tôi. Tôi không thể nào khuây khỏa được. Nỗi buồn lúc nào cũng tràn ngập trong tôi. Tôi chạy trốn hình ảnh ma quỷ đó và chôn chặt nó vào trong đất, dưới một đống đá. Nhưng rồi nó lại quay trở về và còn phóng đại lên, khuấy động. Bố tôi càng ngày càng rơi vào một tình trạng buồn cười hơn, ông đong đưa, nhún nhẩy bộ mông nhũn nhẽo, còn hai cẳng chân khẳng khiu của mẹ vòng lên quắp chặt vào lưng bố, miệng gào lên, bố thì cứ nhún liên hồi để làm cho mẹ im đi nhưng mẹ thì lại càng hét to hơn, cười cợt với ông, hai tấm thân như hòa trộn vào nhau trông rất thô thiển mà tôi thì còn quá nhỏ, ngồi bên mép giường, quá nhỏ đến nỗi họ không nhìn thấy tôi, còn tôi, tuy nhỏ nhưng cũng cảm nhận được, như bị đóng đinh bởi một thứ keo dán đặc biệt giống như sắc màu trắng nhờ nhờ mà bố tôi phun ra trên bụng mẹ tôi, tôi còn nhỏ và dán chặt bên mép giường đang rung lên kẽo kẹt; đôi mắt tôi tròn xoe chưa bao giờ mở to đến thế; mũi tôi đón nhận đủ thứ mùi; tôi nghẹt thở; tôi khẽ ho nhưng chẳng có ai nghe tiếng tôi cả… Tôi cố bứt ra nhổm dậy chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo rồi trốn vào một góc tối rồi ngồi lì ở đó…, người tôi cứ như căng ra, trượt trên chiếc ghế gỗ, dăm gỗ cấu vào làm mông tôi tóe máu…, tôi chạy trốn, mông toe toét máu, vừa khóc vừa chạy về phía rừng cây ven thành phố. Tôi còn nhỏ nhưng tôi cảm nhận được rằng bố tôi sẽ đuổi theo bắt được tôi và lôi tôi về nhà…, tôi thở dốc, thở dốc…, tất cả những hình ảnh này giờ đây đã quá xa vời…

“Đầu nặng. Ngả vào đâu bây giờ. Đặt nó vào đâu đây. Trừng phạt nó ư; đặt vào trong chiếc hộp tròn bằng các tông nơi để những chiếc mũ chăng. Thôi, đặt nó lên một tấm vải nhung. Thật nhẹ nhàng. Choàng cho nó một chiếc khăn lụa. Không có hoa. Bỏ một ít bông, vài mẩu gỗ lèn cho chặt. Đưa tay lên khép mắt nó lại. Chải tóc cho nó thật cẩn thận, đừng kéo ngược tóc nó. Bình tĩnh. Không được nổi nóng. Phải đi chân trần. Chú ý không đánh thức mọi đồ vật, chiếc đồng hồ bị vỡ, một con chó chột mắt bằng gốm, một chiếc thìa gỗ, một chiếc ghế bành buồn thiu, một chiếc bàn thấp cũ kĩ, một viên đá đen dùng để kì cọ tắm gội giữa sa mạc, chiếc giường này, chiếc thảm này, những chiếc ghế đặt bên cửa sổ khép kín này (đó là chiếc ghế nhớ nhung), tấm thảm quỳ cầu nguyện này… Vâng, tôi ở đây? Cái đầu của tôi! Tôi muốn làm mất nó đi, dù chỉ một lần thôi, tôi sẽ chờ đợi, tấm thân nhặt nhạnh được ngay chính từ nó, tôi sẽ chờ người ta đưa cho tôi cái đầu trong một bó hoa hồng đượm mùi nhài… Ôi, nếu tôi thoát được cái đang kiềm tỏa tôi hít thở và cản ngăn giấc ngủ của tôi, thì có lẽ tôi sẽ chẳng còn gì nữa… Tôi sẽ là không cái gì cả…, một ý nghĩ…, có thể là một hình ảnh bị tổn thương đối với người này nhưng lại là một mối hoài nghi đối với những người khác.

“Không phải tôi là kẻ đã vượt qua được khoảng không đêm đen… mà chính cái đầu đã dẫn dắt tôi vào trong những trạng thái mơ hồ…”

Ngày 25 tháng 4. Một tờ giấy gập làm tư đặt trên chiếc mâm đựng đồ điểm tâm. Một tín hiệu của người bạn xa xôi:

““Hãy giống chính bản thân mình, điều đó phải chăng lại trở nên khác biệt sao?” Thế là tôi phải đi vắng một thời gian. Tôi phải xa anh và tiến lại gần chính tôi hơn nữa. Tôi sẽ chỉ còn là một nỗi cô đơn hoàn toàn. Là kẻ xa lạ ngay trong chính gia đình mình, tôi là người không đáng kể gì, tuyệt đối không đáng kể. Kì cục và cô đơn. Những đam mê của tôi, anh biết rất rõ: sự giao lưu của một vài nhà thơ bí ẩn và nhịp bước chân của anh… Tôi dạy cho sinh viên của tôi tình yêu của sự tuyệt đối. Thật tội nghiệp cho tôi! Tôi sẽ viết cho anh dài hơn nữa.

“Xin gửi anh chút nắng của mùa xuân”

Cũng buổi sáng hôm đó. Tôi không biết đó có phải là một sự may mắn hay là một cái bẫy giăng để có thể ra đi du ngoạn, lang thang, quên lãng. Từ khi tôi giam mình trong căn buồng này, tôi đi ra và nhìn thấy thành phố bằng đôi mắt của anh và những lời nói của anh. Tôi cần phải đi du ngoạn, đi thật xa khỏi nơi này. Anh biết chắc là tổ quốc tôi không phải là một đất nước và càng không phải là một gia đình. Đó là một cái nhìn, một gương mặt, một cuộc gặp gỡ, một đêm trường im lặng đầy dịu dàng, êm ái. Tôi sẽ ở lại đây, bất động và đợi chờ thư của anh; đọc những lá thư đó cũng chính là sự ra đi…, tôi sẽ là một căn phòng giữ hành lí để cho anh có thể gửi lại ở đó nhật kí của mình, từng trang một. Tôi sẽ giữ nó trong tình thâm, cùng với sự yêu quí, nhớ thương. Tôi cũng sẽ viết thư cho anh và sẽ trao lại cho anh tất cả ngày anh trở lại. Chúng ta sẽ trao cho nhau từng lời nói trong sự đợi chờ, đôi bàn tay chúng ta sẽ chạm vào nhau…

“Cám ơn vì ánh sáng mùa xuân của vầng thái dương. Bạn thân mến, tôi không nhìn thấy ánh sáng cũng như mùa xuân, nhưng tôi nhìn thấy tôi trong sự trở về vĩnh cửu của nỗi đam mê không thể thực hiện được.

“Chúc thượng lộ bình an! Giá như anh gặp một cô bé mắt đẫm lệ.

“Hãy biết rằng đó là một chút quá khứ của tôi, nó sẽ ôm hôn anh.”

Tháng 5. Tôi bị mất khái niệm về thời gian. Thật buồn cười là tờ lịch của tôi đã dừng lại từ cuối tháng 4. Nhiều tờ lịch bị thiếu. Một bàn tay nào đó đã xé đi. Một bàn tay khác đã lựa chọn để loại bỏ một số phận. Đùa với thời gian và chú ý đến những vì tinh tú. Thời gian của tôi chẳng có gì liên quan tới thời gian ghi trên tấm lịch, dù tấm lịch đó có hoàn chỉnh hay không.

“Sáng nay, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ là nhận một đứa con nuôi. Một ý tưởng ngắn ngủi bật ra chóng vánh như chính sự hiển nhiên của nó vậy. Một đứa trẻ ư? Cùng với bất cứ ai đó, một người vắt sữa bò, một thầy tu, một gã rửa xác chết…, tôi cũng có thể sinh ra được một đứa mà. Tại sao lại không bắt cóc một gã thanh niên đẹp trai, bịt mắt lại để anh ta không nhìn thấy khuôn mặt của tôi, thưởng cho anh ta một đêm, cơ thể tôi sẽ được thỏa mãn, sung sướng nhỉ? Để đạt được điều này có lẽ cần có một vài cử chỉ đồng lõa mà tôi thì không thích phiêu lưu mạo hiểm một tí nào vì sợ bị phát hiện. Thời gian gần đây, cơ thể tôi có những ham muốn rất cụ thể và tôi không biết phải làm gì để thỏa mãn được nó. Một ý tưởng khác. Rất kì cục: sống với một con mèo! Ít ra nó cũng không biết tôi là ai cả, đối với nó, tôi hiện diện chỉ là một hình nhân, vô tính…

“Tôi đã lựa chọn chiếc bóng và sự vô hình. Sự hoài nghi đã bắt đầu phát huy tác dụng như một luồng ánh sáng sống sượng, gắt gao, không thể chịu nổi. Tôi sẽ nhân nhượng tới cùng với sự mập mờ, nhưng không bao giờ tôi lại giương bộ mặt trơ ra giữa ánh sáng trần trụi đang ngày một tiến lại gần kề.

“Tôi biết được rằng những bà chị của tôi đã rời khỏi ngôi nhà. Họ lần lượt ra đi; mẹ tôi tự giam mình trong một căn phòng, câm lặng và không tiếp xúc với một ai. Ngôi nhà trống trải mênh mông. Nó trở nên ngày một cũ càng; rồi nát bấy ra và đổ sụp xuống. Cứ như vậy, tôi giữ lấy một đầu, còn mẹ tôi là đầu đằng kia. Bà biết rõ tôi đang ở đâu. Còn tôi, tôi hoàn toàn không biết bà ở chỗ nào. Malika vẫn phục vụ và giúp đỡ chúng tôi, ai cũng đang ở trong một trạng thái thử thách của mình.

“Có phải đêm tối đang hòa cùng đêm tối hay ban ngày đang trộn lẫn với đêm đen? Có cái gì đó đang run rẩy trong tôi. Đó chắc hẳn là tâm hồn của tôi rồi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.