Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chống Lại Mọi Điều Định Sẵn
8

❊ ❊ ❊

CHỐNG LẠI MỌI ĐIỀU ĐỊNH SẴN

Các bạn ạ, vậy là Ahmed đã trở thành góa bụa! Trong cuộc đời anh ta, đây là một giai đoạn thật cực nhọc, rối rắm và khó hiểu làm sao.

- Ồ không! Nó hoàn toàn lô-gích đấy thôi! Một người đàn ông trong đám cử tọa phản ứng. Anh ta đã sử dụng người đàn bà tật nguyền đáng thương này để tự trấn an mình và củng cố thêm bức chân dung về mình. Điều ấy lại gợi cho tôi nhớ đến một câu chuyện khác xảy ra vào hồi cuối thể kỉ trước ở miền nam nước ta. Cho phép tôi kể nhanh cho các bạn nghe về câu chuyện này: một vị thủ lĩnh chiến binh tên là Antar, một con người rất tàn bạo, thô lỗ, một kẻ luôn gieo rắc nỗi khiếp đảm cho bọn phạm tội, tiếng tăm của ông ta đã vượt cả ra ngoài bộ tộc và bờ cõi của mình. Ông ta ra lệnh cho những người dưới quyền mà không cần phải lớn tiếng, không cần phải đốc thúc gì ở họ cả. Bằng giọng nói nhỏ nhẹ nhàng nhưng cực kì tương phản với những gì ông ta nói, ông ta ra lệnh và luôn được mọi người vâng lệnh, chấp hành. Ông ta có quân đội riêng, chống lại bất kì kẻ can thiệp nào mà không bao giờ làm phật ý những nhà cầm quyền trung ương. Ông ta luôn được người khác sợ hãi và kính nể. Antar không tha thứ, nhân nhượng cho một sự hèn kém, yếu đuối hay bất lực nào của những kẻ thuộc quyền. Ông truy tầm và trừng phạt những kẻ hối lộ và những kẻ bị mua chuộc, sử dụng quyền lực và công lí cá nhân nhưng không bao giờ độc đoán thực hiện đến cùng những ý tưởng ông đã đưa ra. Tóm lại, đó là một người đàn ông kiểu mẫu, có tinh thần dũng cảm đến mức huyền thoại, người đàn ông này, nhân vật Antar bí hiểm này, khi đi ngủ luôn mang theo một khẩu súng, ngày ông ta qua đời, người ta mới phát hiện ra rằng tất cả sự nhẫn tâm ấy, sức mạnh ấy lại cư ngụ trong cơ thể của một người đàn bà. Người ta đã xây cho người đàn bà ấy một cái lăng ngay tại nơi bà ấy chết; ngày hôm nay, bà ấy đã trở thành một bà thánh hay ông thánh, một đạo sĩ lang thang đây đó được nhiều người kính trọng, vị nể. Người ta còn nói rằng những ai bước chân ra khỏi ngôi nhà của họ là chính bởi họ đang bị nỗi nghi hoặc gặm nhấm dần và họ phải đi tìm khuôn mặt thật còn ẩn giấu của sự thật…

Vào đúng lúc ấy, người kể chuyện của chúng ta góp lời bằng một nụ cười: Vâng, thưa các bạn, tôi cũng biết rõ câu chuyện này, nó đã lưu truyền đến đây khoảng chừng một trăm năm nay. Phải, đó chính là câu chuyện về “người thủ lĩnh cô đơn”, một con người đã từng mê hoặc tất cả những ai đến gần ông ta. Đôi khi con người ấy lại cố tình ngụy trang; đám lâu la của ông ta thì nghĩ rằng vị thủ lĩnh muốn dành cho họ sự bất ngờ thú vị. Thực tế, đêm đến, ông ta phó mặc sự an toàn của mình cho một gã thanh niên có vẻ đẹp rắn rỏi, một loại kẻ cướp du đãng, bên mình lúc nào cũng kè kè một con dao găm để tự vệ và sẵn sàng chấp nhận cái chết để bảo vệ cho chủ. Gã sống trong một cái động khá sâu, giết thời gian bằng thú vui hút cần sa và đợi chờ người đẹp của đêm đen. Tất nhiên, gã ta không bao giờ biết được rằng người đàn bà ấy chỉ là đàn bà khi nằm bên dưới gã và trong vòng tay gã mà thôi. Cô ta tặng cho gã tiền bạc nhưng gã đều từ chối. Cô ta mách cho gã những nơi có thể đào tường khoét gạch và đảm bảo sự an toàn đến mức tối đa cho hắn ta, rối biến mất và loại thoắt hiển hiện vào một đêm tối trời không có lấy một ánh sao. Chúng nói chuyện với nhau rất ít; hai tấm thân cùng hòa quyện vào nhau nhưng luôn trong trạng thái dè chừng lẫn nhau. Người ta kể lại rằng một đêm nọ, chúng đánh nhau, bởi vì, trong khi làm tình, cô ta xoay mình nằm được lên phía trên đè ngửa hắn ra rồi cô ta liên tục nhúng nhảy. Tức giận, hắn hét lên như một thằng điên, nhưng cô gái ghì chặt lấy hắn bằng tất cả sức lực, buộc hắn phải nằm im bất động úp mặt xuống đất. Đến lúc hắn bật dậy được, ngay lập tức giật lấy con dao găm, nhưng cô gái lại còn nhanh nhẹn hơn, nhảy bổ vào rồi quật ngã hắn ta ngã lăn kềnh trên mặt đất; bị ngã, con dao găm phập vào cánh tay làm cho hắn bật khóc; cô gái nhổ một bãi nước bọt vào mặt hắn, bồi thêm một cú đá nữa vào hạ bộ của hắn rồi bỏ đi. Mọi chuyện thế là kết thúc. Từ đấy, cô gái không bao giờ quay trở lại gặp hắn ta nữa. Còn kẻ du đãng bị thương này đã trở thành một kẻ điên, hay rời khỏi động, đi lang thang trước cửa các nhà thờ, một bệnh nhân si tình, lòng đầy hận thù khôn nguôi. Có lẽ hắn ta đã bị mất dạng giữa đám đông hay bị cơn cựa mình của mặt đất nuốt chửng. Còn về người thủ lĩnh, ông ta chết trẻ, ngay lúc đang ngủ mà không bệnh tật ốm đau gì. Lúc người ta trút bỏ hết áo quần của người ấy ra để lau rửa và khâm liệm thì thật sửng sốt, họ phát hiện ra, các bạn có biết không, đó là một người phụ nữ mà vẻ đẹp kiều diễm chợt bừng lên như bản chất của cái sự thật bị che giấu này, như một ẩn ngữ khó hiểu trồi lên ở giữa bóng đêm tối tăm và ánh sáng chói chang.

Câu chuyện này lan truyền khắp đất nước và tồn tại với thời gian. Ngày hôm nay, câu chuyện được kể lại có ít nhiều thay đổi. Phải chăng đó là số phận của những câu chuyện lan truyền trong dân gian? Những câu chuyện ấy tồn tại lâu hơn cả cuộc sống của con người và nó giữ vai trò làm đẹp cho ngày tháng.

 - Nhưng nhân vật của chúng ta ra sao sau khi Fatima chết? Một giọng nói cất lên.

Ahmed trở nên buồn thảm, buồn hơn trước đây, bởi vì, cả cuộc đời anh ta như một làn da khô nứt nẻ vì phải chịu đựng biết bao lần lột xác và đắp đủ các loại phấn. Anh ta lui vào cố thủ trong căn phòng, giao phó sự điều hành công việc cho một người đàn ông trung thành với gia đình, để bắt đầu viết những điều đang dâng trào lộn xộn và không luận ra được. Đó cũng là lúc mà anh ta nhận được những lá thư tâm tình của một kẻ nặc danh. Những bức thư vẫn còn kia, cùng một nét chữ, mảnh mai, bí ẩn và rất thực tế. Một giọng nói xa xôi, không bao giờ xưng danh, đã giúp cho Ahmed tồn tại và suy ngẫm về thân phận của mình. Anh ta duy trì quan hệ thân tình với người bạn tâm giao này; cuối cùng thì Ahmed cũng có thể nói, tồn tại trong sự thật của chính mình, sống mà không cần phải che đậy, tự do mặc dù có giới hạn và trong sự kiểm soát, có chút niềm vui, dù chỉ trong tâm và rất âm thầm. Và đây là lá thư anh ta đã nhận được sau khi Fatima chết:

Thứ Năm, ngày 8 tháng tư. Bạn thân mến, tôi biết, tôi cảm nhận được cái vết thương mà anh đang mang trên mình và tôi hiểu sự đau thương của những năm tháng mà anh phải chịu đựng trước cái chết của người con gái đáng thương kia. Anh có tin là chính mình đã gây ra những điều tàn bạo được khởi đầu bằng sự gọt tỉa thân xác anh và làm cho những ngày tháng của anh thêm đen tối không. Vì niềm kiêu hãnh hay bởi sự tham vọng, anh đã đem nỗi bất hạnh vào tận nơi sâu kín nhất của anh. Anh đã làm như vậy không phải vì sự thích thú mà là một trò chơi nguy hiểm mà trong trò chơi đó, anh đã lột bỏ lớp da của một trong số những mặt nạ của mình. Anh muốn có sự liên hệ này không phải bởi lòng thương mà bởi sự trả thù. Đấy, anh đã phạm phải một sai lầm và trí thông minh của anh đã trở nên u muội trong những mánh khóe không tương xứng với tham vọng của anh. Cho phép tôi bày tỏ thẳng thắn và thân tình với anh về tình cảm của tôi: tình cảnh này thật quá bi đát, quá căng thẳng đối với bất cứ ai, nhưng tôi nghĩ rằng tình cảnh ấy không phải là dành cho anh. Người con gái kia đã bị dìm chết đuối và nó đã nếm trải sự sụp đổ từ lâu nay rồi. Anh đã đến quá muộn. Bây giờ, anh còn giam mình trong căn phòng chất đầy sách vở và đèn nến xung quanh để làm gì? Tại sao anh không đi ra phố, trút bỏ tất thảy những thứ mặt nạ đeo trên người và nỗi sợ hãi đi? Tôi nói với anh điều đó và tôi biết rằng anh rất đau khổ. Là người anh rất rõ và đã theo dõi anh từ bao lâu nay, tôi cố khám phá những điều còn ẩn giấu trong trái tim anh và thấu hiểu nỗi buồn của anh cho dù chúng ta ở xa nhau và không có thể gặp nhau được. Bây giờ, anh định làm gì đây? Anh biết rõ là xã hội của chúng ta thật phi lí đối với những người phụ nữ, và tôn giáo của chúng ta lại thiên vị với cánh đàn ông biết nhường nào, anh biết rõ rằng, để sống được theo sự lựa chọn và sở thích của mình thì cần phải có quyền lực. Anh cũng từng thích thú với những đặc ân và dù anh không muốn điều này, thì anh cũng đã không hề biết đến. Anh còn có những người chị và anh đã khinh miệt họ. Và họ cũng rất căm ghét anh và đợi chờ sự ra đi vĩnh viễn của anh. Anh không có tình yêu và thiếu vắng cả sự tôn trọng đối với người mẹ của anh, một người đàn bà thật quả cảm, cả cuộc đời chỉ có biết vâng lời. Bà ấy luôn luôn chờ đợi anh và hi vọng một ngày nào đó anh trở về, trở về ngả đầu vào lòng bà, và tình cảm mẹ con là vĩnh cửu. Từ khi chồng bà ra đi vĩnh viễn, thì chứng điên và sự trầm cảm đã hủy hoại bà, còn anh, anh đã quên mất bà rồi; bà ấy chết vì sự bỏ rơi của anh, tai bà đã điếc, mắt bà đã mù. Bà vẫn đợi chờ anh.

“Tôi cũng vậy, tôi đang chờ anh, nhưng tôi còn đủ kiên nhẫn. Tôi còn đủ tình thương để dành cho anh và số phận của anh… Hẹn gặp lại anh, bạn của tôi!”

Lá thư này đã ngáng trở Ahmed. Anh ta cảm thấy mình bị phán xử và bị lên án một cách nghiêm khắc. Anh cố tình cắt đứt mối giao tình này nhưng lại mong mỏi muốn tìm hiểu và cắt nghĩa những gì đang diễn ra để chiến thắng sự im lặng và niềm kiêu ngạo.

Thứ bảy, đêm. Lá thư mới đây của anh làm cho tôi thật khó chịu. Lâu nay, tôi vẫn trong tâm trạng day dứt là có nên trả lời anh hay không đây. Nhưng về sự cô độc của tôi thì ắt hẳn anh là một người tâm tình, là người chứng kiến rồi. Nỗi cô đơn ấy là sự lựa chọn của tôi, là mảnh đất của riêng tôi. Tôi sống ở đó như một vết thương lở loét lâu ngày trên da thịt tôi và không chịu chấp nhận mọi dấu hiệu lên da non lành lặn trở lại. Tôi nói rằng tôi sống chung với vết thương đó, để suy nghĩ rất lung về sự cô đơn, với nỗi niềm kinh hãi, im lìm đè nặng và những khoảng không mênh mông đến vô cùng chiếm lĩnh. Sự cô đơn đã công nhận tôi như một lãnh thổ, như một nơi trú ngụ yên bình, nơi hạnh phúc sặc mùi chết chóc. Tôi biết rằng tôi cần phải sống trong đó mà không có hi vọng điều gì; thời gian chuyển biến và khẳng định nghĩa vụ này. Tôi muốn nói với anh rằng đó là một vấn đề vượt qua những khái niệm nghĩa vụ hay sự khôi hài của tâm hồn. Rồi một ngày, anh sẽ hiểu ra điều đó, rất có thể, nếu chúng ta gặp được nhau.

“Từ khi tôi lui vào khép mình trong căn phòng này, tôi không còn được đặt bàn chân trên cát bỏng của sa mạc, nơi mà tôi chẳng bao giờ tìm thấy được lối ra, nơi mà chân trời chỉ hiển hiện ra là một đường thẳng xanh thẫm, bất động và tôi mơ được vượt qua lằn ranh giới màu xanh đó để bước đi vô định trên thảo nguyên mênh mông, chẳng phải suy nghĩ đến điều gì có thể xảy ra… Tôi bước đi để tự lột bỏ, tắm gội, và rũ bỏ một câu hỏi lâu nay vẫn ám ảnh tôi. Và tôi không bao giờ thổ lộ với ai: lòng khao khát. Tôi mệt mỏi mang trên mình những lời bóng gió của sự khát khao mà không thể nào loại trừ được cũng như không thể biến nó thành cái của mình. Tôi cứ vậy, hoàn toàn không được ai an ủi, với một bộ mặt không phải của chính tôi và một nỗi khao khát mà tôi không thể nào định danh được.

“Cuối cùng, tôi muốn nói với anh rằng tại sao lá thư của anh lại làm cho tôi thất vọng: đội nhiên, anh lại sa đà bàn chuyện về đạo đức. Như anh biết đấy, tôi cực ghét triết lí vặt và tất cả những cái gì nuôi dưỡng tội lỗi. Tôi nghĩ rằng thuyết định mệnh Hồi giáo, (nó có thực sự tồn tại không?) đã chế ngự bớt cho chúng ta thứ tình cảm ti tiện, tiểu nhân và thối tha. Nếu như tôi viết cho anh, nếu như tôi đã chấp nhận duy trì với anh một cuộc đối thoại thư tín, thì đó không phải là để cho nền đạo đức xã hội được tái sinh. Cái bản sao to lớn và vĩ đại mà tôi đã nhìn thấy chỉ có ý nghĩa ở ngoài những tiểu biểu đồ tâm lí có dụng ý cho biết và cắt nghĩa tại sao một người phụ nữ luôn là phụ nữ và một người đàn ông luôn cứ là đàn ông. Hãy biết rằng, bạn thân mến, gia đình theo hình mẫu như nó đang tồn tại ở đất nước chúng ta, cùng với người bố có toàn quyền và những người đàn bà bị đày đọa trong chính gia đình mình với một chút ít quyền hành do giống đực trao lại cho họ. Đối với gia đình, tôi bác bỏ nó, tôi bao bọc nó bằng thứ sương mù dày đặc và tôi không thừa nhận nó nữa.

“Tôi dừng lại ở đây thôi, bởi lẽ, tôi cảm thấy sự tức giận đang trào dâng lên trong con người tôi và tôi không thể nào cho phép mình có được sự thông thoáng để bắt sự thất vọng phải sống chung trong cùng một vết thương, sự thất vọng ấy đang buộc tôi phải sống và sự nổi giận ấy đang xuyên tạc bản chất tư tưởng của tôi, ý nghĩa mục đích cuộc sống của tôi ngay cả khi mục đích đó bị lạc lối giữa sa mạc mênh mông hay giữa thảo nguyên xanh mướt. Thôi, bây giờ tôi xin từ biệt anh, tôi lại phải đọc đây. Có thể ngày mai, biết đâu tôi sẽ mở toang cửa sổ. Hẹn gặp lại người bạn chia sẻ nỗi cô đơn của tôi!”

Các bạn thân mến, tôi phải gập quyển sổ lại ở đây, hãy mở rộng con tim và kêu gọi lí trí: vào giai đoạn ẩn cư này, không ai nhìn thấy Ahmed nữa. Anh ta tự giam mình ở căn phòng trên cao và giao lưu với bên ngoài qua những cánh thư nhỏ mà phần lớn là không đọc được hoặc rất lạ lùng. Bà mẹ cũng không hiểu được. Bà từ chối không chấp nhận cách xử sự như vậy nên ném tất cả những mẩu thư được gửi đến cho bà vào sọt rác. Rất hiếm khi, anh ta viết thư cho các bà chị, có ba người chị không còn ở chung trong ngôi nhà nữa. Họ đã đi lấy chồng và chỉ thỉnh thoảng ghé qua thăm bà mẹ đau khổ của họ. Ahmed cai quản trong sự vắng mặt thậm chí không ai trông thấy anh ta. Tuy nhiên, mấy bà chị vẫn cảm thấy sự hiện diện của Ahmed trong ngôi nhà và thường xuyên tỏ thái độ sợ hãi. Họ thì thầm vì sợ làm phiền đến cậu em. Anh ta ở trên cao, không bao giờ đi ra ngoài nữa, chỉ có bà già giúp việc Malika, người đã chứng kiến lúc anh ta sinh ra, bởi thế mà anh ta còn có chút tình cảm âu yếm dành cho bà, là còn có thể dám mở cửa bước vào để chăm sóc cho Ahmed. Bà ta mang thức ăn đến - thậm chí còn mang vụng cả rượu vang và cần sa cho Ahmed - lau chùi, thu dọn phòng ngủ và buồng tắm nhỏ hẹp kế bên. Khi bà vào phòng, anh ta trùm kín chăn, ngồi trên một chiếc ghế ngoài ban công nhìn xuống dãy phố cổ. Lúc trở ra, bà mang theo vỏ chai rượu vang cất kĩ trong túi xách và thì thầm một vài lời cầu nguyện đại loại: “Xin Thánh Allah bảo vệ cho chúng con thoát khỏi mọi khổ đau, bất hạnh và sự điên rồ!” hoặc: “Xin Thánh Allah chỉ lối cho Ahmed đến với ánh sáng cuộc đời!” Cứ như vậy, Ahmed ấp ủ rồi một ngày, anh ta sẽ trở thành kẻ vô hình. Không một ai hiểu được ý nghĩa của sự lẩn trốn cuộc đời này. Bà mẹ là người rất lo lắng về điều đó, như đã từng lo lắng cho cái cơ thể ốm yếu và lí trí luôn dao động của anh ta. Phần lớn thời gian, Ahmed dùng để cạo râu và co duỗi chân tay. Anh ta đang hi vọng vào một sự thay đổi triệt để số phận mà ít nhiều anh ta đã dâng hiến cho nó. Và vì điều này, anh cần phải có thời gian, cần rất nhiều thời gian như là anh ta đang cần có một ánh mắt xa lạ ngắm nhìn khuôn mặt và cơ thể đầy sự khiếm khuyết của mình hoặc muốn trở về nguyên vẹn thuở ban đầu, về với những quyền năng của tạo hóa. Bất chấp một vài chuyện bực mình, anh ta lại viết thư tâm tình với người bạn giấu tên. Cho phép tôi, các bạn đồng hành thân mến, một lần nữa mở cuốn nhật kí và đọc cho các bạn nghe nhé:

Thứ ba, ngày 13 tháng 4. Bạn thân mến, tôi sẽ không bao giờ đề cập với anh về những vấn đề phương hại đến gia đình bạn. Nếu tôi đã vô tình chạm vào chuyện thầm kín đó, thì có lẽ đó là do thứ tình cảm thái quá đã giằng xé, xung đột làm cho tôi quá xúc động mà thôi. Tại sao tôi lại sa vào chuyện trao đổi tâm tình mà mỗi một lời gửi trao chỉ làm rắc rối thêm khu vườn đầy những mê lộ của chúng ta, nơi chúng ta đang dò dẫm từng bước đi, mắt bị bịt kín bưng và có nguy cơ không bao giờ gặp được nhau?

“Tôi đã từng và hiện cũng đang là một sinh linh có một khả năng trực cảm rất tốt. Khi tôi tìm được các dấu vết của anh, thì cũng là lúc, cái tình cảm mãnh liệt và mơ hồ đã dẫn lối cho tôi. Từ xa, tôi đã đứng quan sát bạn và tôi thật sự xúc động - về mặt hình thể - bởi những làn sóng mà con người thực thể của bạn phát ra. Có thể anh không tin về cái khả năng thông tin kiểu này, nhưng, tôi biết ngay rằng tôi có việc cần phải giải quyết với một con người đặc biệt và con người đó đang di chuyển bên ngoài con người thực, bên ngoài thân xác của anh ta. Tôi cảm nhận được, về phương diện thể xác, rằng anh không phải là một người đàn ông bình thường như bao đàn ông khác. Sự tò mò của tôi đã trở thành một nỗi đam mê. Khả năng trực cảm của tôi luôn thúc giục tôi kiếm tìm và tiếp cận cho được sự thật này. Tôi đã viết rất nhiều lá thư, nhưng những lá thư đó không đến được tay bạn. Mỗi một lần như vậy, tôi lại lưỡng lự và tự hỏi rằng tôi có quyền gì mà cứ tra hỏi anh và tại sao tôi lại kiên quyết tìm cách trả lại cho khuôn mặt anh những hình ảnh và đường nét ban đầu như thế kia chứ.

“Giá mà tôi đã có thể đề cập với anh về vấn đế này bằng một cách khác, bởi lẽ những gì tôi cần phải nói với anh sẽ không được bàn đến trong xã hội của chúng ta và nhất là, không được nói một cách công khai. Tôi nóng lòng muốn biết tình cảm của anh về những điều mà tôi vừa thú nhận. Sự giao tình của chúng ta đến lúc này đã đạt tới ngưỡng của sự đồng phạm, nó thúc đẩy, khích lệ chúng ta và đặt cược cả tương lai của chúng ta vào cuộc chơi.

“Bình minh đã đến, thay cho lời kết tôi muốn thầm thì cho anh nghe những vần thơ của Ibn Al-Fârid, một nhà thơ huyền bí thế kỉ XIII:

        “Nếu đêm đen bủa vây lấy bạn hoặc giấu bạn vào nỗi cô đơn của chúng, thì hãy nhóm lên ngọn lửa hồng giữa sâu thẳm của trời đêm…”

Người tâm giao của bạn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.