NGƯỜI KỂ CHUYỆN BỊ NGÔN TỪ VÒ XÉ
Các bạn đồng hành thủy chung thân mến! Các bạn đang cùng tôi theo dõi diễn biến câu chuyện của người đàn ông này. Các bạn không phải là số đông; nhưng số lượng không phải là cái quyết định. Tôi biết tại sao một số người sáng nay đã không trở lại: vì họ không thể nào chịu đựng được thứ dị giáo mà nhân vật của chúng ta đã kể lại. Anh ta đã dám thay đổi cả một đoạn kinh Coran. Nhưng xin hiểu cho, đó là một sinh linh không còn khả năng tự chủ được nữa. Người ta đã làm thay đổi số mệnh anh ta một cách quá đáng, cho nên, sau khi trải qua một cuộc khủng hoảng trầm trọng, anh ta có được một khoảng tự do với một đoạn Kinh, chỉ một đoạn thôi, chúng ta phải hiểu và hãy tha thứ cho anh ta! Hơn nữa, chúng ta không phải là những quan tòa: Chúa sẽ giải quyết mọi chuyện.
Có cái gì đó hoặc ai đó giữ chúng ta lại bằng mọi cách, một bàn tay thô ráp, bình lặng kết nối chúng ta với nhau, đem lại cho chúng ta sự sáng suốt của lòng kiên nhẫn. Ngọn gió ban mai đem đến nguồn sống cho những phế nhân và mở rộng cánh cửa cho mọi tín đồ; trong lúc này, anh ta đang lần giở từng trang của cuốn sách và thức tỉnh lần lượt từng âm tiết; những câu hoặc những đoạn đứng lên làm tan loãng đám mây mù của thời gian chờ đợi. Tôi yêu ngọn gió này, nó đang bao bọc lấy chúng ta và đưa chúng ta ra khỏi cơn mê ngủ. Nó làm rối tung trật tự của bài viết và làm cho đám côn trùng đang bị dính chặt trên từng trang loang lổ đầy mỡ bỏ trốn.
Tôi nhìn thấy một con bướm đêm đang thoát khỏi những dòng chữ, nó mang theo một vài hình bóng vô nghĩa. Tôi nhìn thấy một cánh én đang cố thoát ra khỏi mớ lùng nhùng những từ ngữ ướt sũng bởi một loại dầu cực hiếm. Tôi nhìn thấy một con dơi vỗ cánh nơi góc xa của quyển sách, nó báo hiệu một mùa sắp kết thúc, có thể đó cũng là sự kết thúc của một thời kì. Ngọn gió thổi lật từng trang vở làm cho tôi say đắm; nó mang tôi lên tận đỉnh một ngọn đồi; tôi ngồi trên một hòn đá, ngắm nhìn thành phố. Tất cả mọi người hình như đang ngủ, cả thành phố như một nghĩa trang mênh mông. Còn tôi, tại nơi bất khả xâm nhập này, tôi chỉ một mình cùng với cuốn nhật kí và những cư dân của nó. Tôi nghe tiếng thì thào của dòng nước; có thể đó là một con suối đã tìm thấy dòng chảy của nó trong những trang sách của cuốn nhật kí; nó vượt qua từng chương; nước không thể nào xóa nhòa được mọi dòng chữ; phải chăng nét mực đã cố gắng chống lại sự tàn phá của dòng nước hay nước đã lựa chọn dòng khác cho nó? Thật thú vị! Tôi thường mơ về một bàn tay đang lần giở từng trang sách của một công trình đã được soạn thảo, bên trong được dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng, xóa sạch những cái vô ích và những thứ khoa trương, những chỗ lồi lõm và thừa thãi!
Dù chỉ là từng mảnh rời rạc nhưng không phải là vô nghĩa cả, diễn biến câu chuyện áp đặt lên ý thức của tôi từ mọi phía. Tập bản thảo mà tôi muốn đọc cho các bạn nghe cứ rơi xuống lả tả mỗi khi tôi cố tình mở nó ra, kéo nó ra khỏi đám chữ nghĩa, thứ chữ đã đầu độc không biết bao nhiêu là chim muông, côn trùng và những linh hồn. Từng mảnh vụn, tôi thuộc về quyền sở hữu của nó, nó ám ảnh tôi và dẫn tôi về với các bạn đang đợi chờ trong sự kiên nhẫn vô bờ. Cuốn nhật kí là như thế này: một ngôi nhà mà mọi cửa sổ của nó là một khu phố, mỗi một trang sách là một con phố; đó là một ngôi nhà không có nội thất, một bối cảnh kịch trường ở đó một vầng trăng treo được làm bằng một mảnh dạ xanh thẳng căng giữa hai cửa sổ và một bóng đèn điện bật sáng.
Chúng tôi sẽ đến ở trong ngôi nhà rộng lớn đó. Mặt trời chói chang thiêu đốt nó và vừng đông thật lung linh náo động. Cũng là thường tình thôi; đã đến giờ ngồi vào bàn viết, đã đến lúc mọi căn phòng và những bức tường, những con phố, mọi tầng nhà lay động hay đúng hơn đang ào ạt tràn về dồn nén lên nhau, rồi chúng được bày biện, được xếp đặt theo một trật tự nào đó, mỗi một từ, về nguyên tắc, phải ở đúng vị trí của nó; đã đến giờ của những hoạt động náo nhiệt, những con chữ qua lại, lên xuống, tuột dốc đột ngột. Đã đến thời khắc trang trọng để cho mỗi một từ ngữ được hái lượm, nghĩ suy cân nhắc và từng kí tự được ghi chép vang lên trong từng âm tiết. Ngôi nhà giữ lại mặt tiền thanh quang, cách biệt với mọi xáo trộn ở bên trong. Chúng ta, chúng ta sẽ ở bên trong những bức tường trong sân, trong vị trí tròn vành vạnh này, và từ cái vòng tròn đó, tỏa ra bao nhiêu dãy phố và chừng đó đêm tối mà chúng ta cần phải kể ra để không bị nhấn chìm trong những đợt sóng trào của những câu chuyện kể mà trong mọi trường hợp, những câu chuyện đó không thể hòa lẫn nước của chúng với nhau trước khi bình minh chưa hé rạng! Có những lúc, chúng ta sẽ phải lùi lại để hít thở và hồi niệm.
Hiện tại chúng ta đang ở cả đây. Nhân vật của chúng ta sắp đứng lên. Chúng ta nhận ra được dáng hình nhân vật của câu chuyện còn anh ta thì không nhìn thấy chúng ta. Anh ta nghĩ chỉ có một thân một mình cô độc, không cảm thấy là đang bị dò la rình rập. Rất tốt. Hãy lắng nghe tiếng bước chân của anh ta mà xem, cả hơi thở nữa, hãy cởi bỏ tấm khăn voan đang che đậy tâm hồn mệt mỏi của anh ta đi. Hình như anh ta mong đợi một cánh thư, nhưng người bạn tâm giao vẫn giữ thái độ im lặng.