CÁNH CỬA NGÀY THỨ SÁU
Đã vài ngày nay, chúng ta được đan lại với nhau bằng những sợi chỉ len của cùng một câu chuyện. Từ tôi đến các bạn, từ mỗi người trong các bạn đến tôi, chúng ta đều bước đi trên những sợi dây đó. Những sợi chỉ rất mỏng manh. Tuy nhiên, chúng vẫn gắn kết chúng ta lại với nhau như một điều ước. Thôi hãy để lại đằng sau chúng ta cánh cửa đầu tiên, rồi một bàn tay vô hình nào đó sẽ khép nó lại. Cánh cửa của ngày thứ sáu là cánh cửa tập hợp để cho cơ thể thư giãn, vì sự tĩnh tâm của tâm hồn và để tụng ca một ngày mới. Vâng, cánh cửa của ngày thứ sáu mở ra cho một gia đình một ngày vui như ngày hội, một bầu trời thoáng đãng, không có mây mù che phủ, một mảnh đất màu mỡ, một người đàn ông cuối cùng đã dành lại được danh dự và niềm tự hào của mình. Ngày thứ sáu đáng nhớ ấy còn mang một điều gì đó thật khác thường cho một người phụ nữ, qua bao ngày tháng buồn khổ, gian nan, cuối cùng cũng được thừa nhận là một người mẹ đích thực. Cánh cửa mở vào ngày này chỉ nhường cho hạnh phúc đi qua, nó làm phận sự của chính nó nhưng ít ra điều đó cũng làm cho cái cánh cửa vốn bình thường trở thành nổi tiếng. Mỗi người trong chúng ta, một ngày nào đó cũng sẽ nhìn thấy cánh cửa mở ra với màn đêm tĩnh mịch, chiếu sáng màn đêm ấy bằng những tia sáng yếu ớt ngắn ngủi. Cánh cửa không khoét thủng một bức tường nào cả. Đó là cánh cửa duy nhất có khả năng tự di chuyển và tiến về phía trước từng bước, từng bước chậm chạp theo số mệnh. Và nó chỉ dừng lại với những người không bằng lòng với số phận mình. Nếu không như thế thì nó phục vụ cho cái gì đây? Ngưỡng cửa này cũng chứng nhận bước chân của một người, người đó là Lalla Radhia.
Buổi lễ đặt tên được sửa soạn rất linh đình. Một con bò bị chọc tiết cho sự ra đời của một cái tên: Mohamed Ahmed, con trai của Hadj Ahmed. Tiếng lầm rầm cầu nguyện phía sau các luật sĩ[1] của thành phố. Các món ăn trong ngày hôm đó đều được chia cho những người nghèo trong vùng. Và quả thực như vậy, cho đến bây giờ, mọi người vẫn còn nhớ như in, buổi lễ thật nhộn nhịp và vui vẻ biết bao. Mọi người nhắc lại cái ngày hôm đó, kể rằng con bò thật là khỏe, nó đã bị chặt mất đầu mà vẫn chạy long nhong trên sân, những con cừu nguyên vẹn được bày ra trên hai chục chiếc bàn thấp đặt giữa sân, những bản nhạc vùng Andalousie[2] tưng bừng được dàn nhạc nổi tiếng nhất thành phố biểu diễn dưới sự chỉ huy của nhạc công lừng danh Moulay Ahmed Loukili… Rồi hội hè như thế kéo dài trong nhiều ngày. Còn đứa bé thì sao? Mọi người chỉ được ngắm nhìn thiên thần bé nhỏ ấy từ xa, không một ai có quyền hay vinh dự được chạm tay vào bé, chỉ có Lalla Radhia, bà đỡ già nua và người mẹ của bé được quyền chăm sóc. Bảy người con gái trong gia đình cũng đứng ngoài rìa nốt. Người bố đã nói với chúng rằng kể từ giây phút này, chúng phải yêu thương coi trọng đứa bé như chúng vẫn đối xử với bố của chúng. Chúng chỉ biết cúi mặt vâng lời mà không được hé răng nói một lời nào cả. Hiếm khi người ta thấy được ông chủ nhà vui vẻ, hạnh phúc đến như thế, gặp ai ông cũng muốn nói, muốn chia sẻ niềm vui của mình. Hứng chí, ông còn mua hẳn cả nửa trang báo của một tờ báo khá nổi tiếng trong vùng để đăng bức ảnh của ông kèm một bài viết nho nhỏ:
Đức Chúa lòng lành
Người vừa soi sáng cuộc đời và làm rạng danh gia đình Hadj Ahmed Souleimane, một người làm đồ gốm, tận tâm và hết lòng sùng kính Người. Xin Người che chở cho đứa con trai sinh ra lúc mười giờ, ngày thứ năm và cho nó một cuộc sống dài lâu. Chúng con đặt tên cho nó là Mohamed Ahmed. Cuộc sinh thành này báo hiệu đất đai trở nên màu mỡ, hòa bình và thịnh vượng cho đất nước. Ahmed muôn năm! Nước Marốc muôn năm!
Mẩu tin này được đăng tải trên báo đã gây ra bao lời chê bai, xì xào, bàn tàn, bởi ở đây người ta thường không có thói quen phô bày một cách thái quá về đời tư của mình như thế. Nhưng Hadj Ahmed thì không, thậm chí, ông còn chế nhạo thói cổ hủ đó. Điều quan trọng nhất đối với ông ta là làm sao lan truyền cái tin vui mới mẻ này cho càng nhiều người biết càng tốt. Câu cuối cùng mới thật lắm chuyện. Cảnh sát Pháp không thích cái cụm từ “Marốc muôn năm!”. Những chiến binh theo chủ nghĩa dân tộc không biết rằng người nghệ nhân giàu có này cũng là một người yêu tổ quốc thiết tha.
Khía cạnh chính trị của mẩu tin ngay sau đó rồi cũng rơi vào quên lãng nhưng toàn bộ thành phố, mãi về sau, vẫn còn nhớ đến ngày sinh của Ahmed.
Suốt năm, ngôi nhà tràn ngập niềm vui, tiếng cười và những bữa tiệc như thế cứ tiếp nối nhau liên miên. Mọi thứ đều có thể biến thành cái cớ để mời một ban nhạc đến hát, múa tưng bừng. Còn nữa, lí do để họ mừng vui, ca hát suốt ngày chính là những tiếng bi bô đầu tiên, những bước chân chập chững đầu tiên của đứa trẻ mà ngay khi vừa cất tiếng khóc chào đời đã được đón tiếp, tung hô như một ông Hoàng. Lễ cắt tóc cho đứa bé kéo dài những hai ngày, người ta cắt tóc cho Ahmed, tô điểm cho mắt nó bằng một loại phấn đánh lông mày, rồi đặt nó lên một con ngựa bằng gỗ sau khi đã mặc cho nó một cái áo choàng dài màu trắng và đội lên đầu nó một cái mũ dấu[3] màu đỏ. Rồi bà mẹ dẫn đứa bé đi thăm vị thánh của Thành Phố. Bà cõng bé trên lưng và chạy bảy vòng xung quanh ngôi mộ, vừa chạy, vừa cầu xin đức thánh bẩm với Đức Chúa Trời cao cả để cho Ahmed được che chở khỏi những con mắt tò mò, độc ác, tránh mọi bệnh tật và sự ganh ghét, đố kị của lũ người xấu xa. Đức bé khóc ngằn ngặt giữa đám đông toàn đàn bà, họ chen lấn xô đẩy nhau để chạm cho được bàn tay vào cái áo màu đen phủ trên ngôi mộ của vị thánh.
Rồi, đứa bé lớn lên hoàn toàn bình thường. Đến lượt người cha bắt đầu thấy lo lắng và suy nghĩ rất lung về một thử thách mà đứa bé sẽ phải trải qua theo tập tục trước khi trở thành người đàn ông thực thụ, đó là lễ cắt bao quy đầu cho đứa bé. Làm thế nào bây giờ đây? Làm sao cắt bao quy đầu tưởng tượng được? Làm sao lại không tổ chức một buổi lễ linh đình mừng cho đứa trẻ sắp bước vào ngưỡng cửa của một người đàn ông? Ôi các bạn thân mến của tôi ơi, có những điều khùng điên tới mức quỷ sứ cũng chẳng biết được. Làm thế nào để trốn tránh được những điều phiền toái, vượt thoát những khó khăn, để có thể tăng thêm sức mạnh và độ tin cậy cho kế hoạch của Hadj Ahmed đây? Tất nhiên là ông ta có thể, tôi giả thiết thôi, cắt bao qui đầu của một đứa trẻ khác thế chỗ cho con trai ông ta. Nhưng đấy lại là một cuộc phiêu lưu khác, sớm muộn gì cũng sẽ bị bại lộ! Các bạn cứ hình dung là ông ta mang đứa con trai của mình đến chỗ người làm nghề cắt tóc kiêm cắt bao qui đầu, đôi chân của đứa bé bị xoạt rộng ra, và có cái gì đó thật sự đã bị cắt đi, máu chảy ra, bắn tung tóe lên cả hai đùi của đứa trẻ và mặt mũi người thợ cát tóc. Đứa trẻ thậm chí đã khóc ré lên và sau đấy nó được phủ kín giữa đống quà cáp mà mọi gia đình họ hàng và láng giềng mang tới tặng. Hiếm người nhận ra ngón tay trỏ trên bàn tay phải của ông bố có một vòng băng quấn chặt. Ông ta giấu giỏi quá và chẳng một ai nghi ngờ tới điều thứ hai rằng dòng máu chảy ra nơi đứa bé chính là máu từ ngón tay của ông ta. Phải nói rằng Hadj Ahmed là một người mạnh mẽ và quyết đoán.
Ai trong gia đình này có thể cảm thấy đủ sức mạnh để đối mặt với ông ta cơ chứ, kể cả hai người em trai. Vả lại, họ có nghi ngờ gì đi chăng nữa cũng chẳng dám đánh liều đùa cợt hay ẩn ý thắc mắc gì về giới tính của đứa bé. Mọi việc đều diễn ra tốt đẹp đúng như ông ta dự đoán và hi vọng. Ahmed lớn lên theo đúng mọi nguyên tắc, kỉ luật của người cha, chỉ một mình ông ta chịu trách nhiệm giáo dục nó. Bây giờ thì đã đến lúc ông ta đã làm cho nó trở thành một người đàn ông thực thụ. Hàng tháng, ông thợ cắt tóc lại đến cắt tóc cho nó. Ahmed và những đứa con trai khác theo học kinh Coran tại một trường tư thục, nó chơi đùa rất ít và hiếm khi lang thang trên phố quanh chỗ khu nhà nó ở. Cũng như mọi đứa trẻ khác cũng độ tuổi, nó thường thích theo mẹ đi tắm.
Các bạn biết không, nơi này đã từng gây cho tôi những ấn tượng cực kì mạnh mẽ hồi chúng tôi chỉ là một lũ nhóc. Tất cả chúng tôi đã đi đến đó và thấy bình yên, vô sự. Đối với Ahmed thì cảm giác đó không làm chấn động tới nó lắm, nhưng đó lại là một sự khám phá lạ thường và cũng cay đắng không kém. Tôi biết vì chính nó đã bộc bạch cả trong cuốn nhật kí của mình. Hãy cho phép tôi được mở cuốn nhật kí này ra, đọc cho các bạn nghe những điều Ahmed đã viết trong những lần theo mẹ đi tắm giữa màn hơi nước nóng ấm:
“Mẹ tôi cho vào cái giỏ xách tay nhỏ, nào là cam, trứng và những quả ô liu màu đỏ ngâm trong nước chanh. Bà choàng một cái khăn vẫn còn vương ít lá thơm lên mái tóc từ ngày hôm trước. Tôi thì chẳng có chút lá thơm nào cả, khi tôi muốn được làm như thế thì lập tức mẹ tôi cấm ngay, bà nói rằng: thứ đó chỉ dành cho những đứa con gái thôi. Tôi chán ngấy và vẫn phải theo bà đến nhà tắm hơi vì tôi biết rằng chúng tôi sẽ ở đó đến hết buổi chiều. Tôi sẽ buồn chán lắm đây nhưng tôi không thể làm gì khác hơn được. Thực lòng mà nói thì tôi thích đi tắm với bố tôi, ông tắm rất nhanh và như thế tránh được cho tôi thứ lễ nghi cứ liên miên thế này. Với mẹ thì hình như đó là dịp để bà đi chơi, để gặp gỡ những người phụ nữ khác để vừa nói chuyện vừa tắm. Tôi chết vì buồn chán mất. Số là vốn dĩ tôi hay có những cơn đau quặn thắt ở dạ dày, tôi như bị chết ngạt trong làn hơi nước dày đặc và xâm xấp lúc nào cũng quây kín quanh tôi. Đến nhà tắm, mẹ tôi quên luôn cả tôi, mẹ còn mải miết xếp những xô nước nóng cho mình và nói chuyện với những người bên cạnh. Họ cứ nói chuyện suốt, bất cứ chuyện gì họ cũng nói được, hình như họ có cảm giác là đang ở trong một căn phòng mà việc nói là việc không thể thiếu được cho sức khỏe của họ. Những từ, những câu chữ cứ như bay khắp mọi nơi trong căn phòng khép kín và tối như hũ nút này, những gì họ nói ra như được hơi nước quyện chặt lấy, bao bọc rồi treo lơ lửng ngay trên đầu họ. Rõ ràng tôi nhìn thấy các từ ngữ cứ chầm chậm bay lên dính vào trần nhà ẩm ướt, đọng lại trên đó như những đám mây nho nhỏ, gặp trần đá lạnh rơi xuống những giọt nước li ti phả khắp mặt tôi. Trò vui của tôi chỉ có vậy thôi. Tôi mặc kệ cho những đám mây từ ngữ đó phủ kín, chảy dàn dụa trên cơ thể tôi, nhưng chỉ ở phần phía trên chiếc quần của tôi thôi, phần bụng dưới của tôi được chừa ra không bị những lời nói đã biến thành những giọt nước làm ướt. Thực tế thì tôi nghe thấy thất cả, tôi cũng theo con đường mà những câu, những chữ này đã chọn, những câu chữ này là những kẻ còn nhanh chân hơn cả hơi nước. Tất cả những thứ này đều hòa lẫn vào nhau để tạo ra một thứ âm thanh hỗn độn, li kì và có gì đó thật buồn cười. Dù sao đi nữa thì tình cảnh này cũng làm cho tôi vui vẻ ít nhiều. Trần nhà trông như một bức tranh đủ màu sắc hoặc chí ít cũng như một cái bảng đầy chữ nghĩa, tất cả những thứ được vẽ, được viết trên đó không khó hiểu lắm. Và để giết thời gian, tôi tìm cách tháo gỡ mối dây liên hệ của câu chuyện này. Có những từ rơi xuống thường xuyên và nhanh hơn những từ khác, ví dụ như: đêm, lưng, ngực, rồi chân…, ngay khi chúng vừa được phát âm, tôi đã thấy chúng chảy tràn trên khuôn mặt mình nhưng tôi không biết phải làm gì khác hơn với chúng. Nhưng tôi đành phải gạt chúng sang một bên để chờ đợi những từ ngữ, những hình ảnh khác nữa tỏa xuống điểm tô thêm cho chúng. Lạ lùng làm sao, những giọt nước rơi xuống người tôi sao lại bẩn đến thế. Tôi thầm nghĩ rằng những từ ngữ ấy cũng có hương vị riêng của cuộc sống của chính nó. Và đối với những người đàn bà đang tắm ngoài kia, cuộc sống của họ nói đúng ra cũng thật ngắn ngủi, đơn điệu: làm bếp, thu vén nhà cửa, chờ đợi và mỗi tuần một lần đi đến nhà tắm này thư giãn, nghỉ ngơi. Trong thâm tâm, tôi rất hài lòng vì mình không thuộc vào cái thế giới quá ư hạn hẹp này. Đôi lúc, tôi chơi trò tung hứng với các từ ngữ, có những câu chữ cứ lơ lửng ngay trên đầu tôi, kiểu như “ban đêm mặt trời trên lưng trong một hành lang có ngón chân của người đàn ông người đàn ông của tôi trong cánh cửa thiên đường nụ cười…”, rồi đột nhiên có một câu rất trọn vẹn: “nước nóng quá…, cho tôi xin chút nước lạnh…”. Những câu đại loại như vậy không kịp có thời gian để hơi nước tiếp tục mang lên cao, bay xa hơn, bởi vì nó được nói ra bằng một giọng vô vị, sáo rỗng, nó hoàn toàn nằm ngoài lề của cuộc nói chuyện và chính vì thế, nó mới thoát khỏi vòng kiểm soát của tôi, tôi cũng chẳng bận tâm về những thứ đó. Tôi có thể làm gì với những câu sáo rỗng, không có khả năng thăng hoa và nhất là chẳng có chút lãng mạn nào khiến giấc mơ của tôi cất cánh. Có những từ vừa xuất hiện lại có sức cuốn hút tôi ngay, chúng được phát âm rất nhỏ như “mani”, “qlaoui”, “taboun”… Sau này, tôi mới biết đó toàn là những từ xoay quanh vấn đề tình dục, giới tính mà người phụ nữ không có quyền được sử dụng chúng: “tinh dịch”…, “chim”…, “bướm”… Những từ này không rơi xuống được, chúng bị dán chặt trên những phiến đá trên trần nhà vốn đã phủ một lớp bụi bẩn màu trắng đục hoặc màu nâu. Có một lần xảy ra một vụ cái lộn gay gắt giữa hai người đàn bà chỉ vì một xô nước, họ chửi rủa nhau bằng những lời tục tĩu và những thứ ngôn ngữ đó cứ lần lượt, lần lượt lật trở lại, liên tiếp rơi xuống như một trận mưa và tôi lại có được những trò chơi thú vị, được gom nhặt chúng lại rồi cất kín trong chiếc quần cộc! Tôi thật sự thấy bối rối và lúng túng đôi khi tôi sợ bố tôi tắm cho tôi sẽ phát hiện ra điều ấy vì từ lâu rồi ông rất thích tắm cho tôi. Tôi cũng không thể giữ chúng lâu được bên tôi bởi vì chúng lúc nào cũng như thọc lét tôi và khiến tôi cảm thấy mình bị kích thích. Khi mẹ tôi xoa xà bông lên người tôi, bà rất ngạc nhiên thấy người tôi bẩn khủng khiếp. Còn tôi thì cũng không thể giải thích với mẹ rằng lớp xà bông chảy trên người tôi đang mang đi tất cả những lời nói mà tôi đã nghe thấy và tích tụ lại trong suốt cả chiều nay. Khi tôi cảm thấy mình sạch sẽ là khi tôi cảm thấy mình trần trụi nhất như vừa trút bỏ lớp áo quần cũ từng giữ ấm cho tôi. Có lúc tôi len lỏi dưới háng những người đàn bà như một con quỷ nghịch ngợm. Sợ trượt và sự ngã nên tôi cứ bấu víu vào háng của những người đàn bà đang dạng ra, và tôi thoáng nhìn thấy phần bụng dưới đầy thịt, có cái gì đó đầy dục tính. Chẳng có gì là đẹp nếu không muốn nói nó làm cho tôi phát ngấy, ghê tởm. Tối hôm đó, tôi rơi vào trạng thái buồn ngủ rất nhanh bởi vì tôi biết rằng những hình bóng mờ ảo này sẽ đến thăm tôi, tay lăm lăm một cái roi vì chúng không chấp nhận việc nhìn chúng với con mắt thô kệch và chán ngấy đến thế. Tôi cố xua đuổi chúng đi vì tôi cũng biết rằng tôi sẽ không bao giờ như chúng và tôi sẽ không thể nào là những bóng hình như chúng. Đối với tôi, đó là một kiểu suy đồi không thể chấp nhận được. Tôi đóng cửa tự giam mình để được ngắm mình trong gương, phần gần bụng dưới của tôi: chẳng có vẻ gì là tàn tạ, suy thoái cả chỉ thấy một làn da trắng ngần, trong suốt, chạm vào thấy mềm mại làm sao, chẳng có lấy một nếp gấp hay một nếp nhăn nào. Hồi mẹ tôi vẫn hay thường xuyên xem xét những biến đổi trên cơ thể tôi thì bà cũng chẳng phát hiện ra một cái gì khác lạ ở đó cả. Nhưng ngược lại, bà lại thấy lo ngại bộ ngực của tôi, tôi đã được băng quấn lại bằng tấm vải mềm màu trắng, miếng băng vải siết chặt quanh lồng ngực luôn làm cho tôi có cảm giác nghẹt thở. Cần phải làm cho bộ ngực của tôi xẹp xuống. Tôi chẳng nói gì cả, để mặc cho mẹ tôi muốn làm gì thì làm. Định mệnh là một thứ bản năng gốc đầy những may rủi, bất trắc. Nhưng tôi lại thấy thích như vậy. Càng ngày, những dấu hiệu ngoại hình của tôi càng khẳng định với tôi về đường hướng này. Cho đến một hôm, người thủ quỹ khu nhà tắm không cho tôi vào tắm ở đây nữa bởi vì bà ấy cho rằng tôi không còn là một chú nhóc vô tư nữa mà đã là một chàng trai, sự hiện diện của tôi trong phòng tắm sẽ làm đảo lộn tiết hạnh lặng lẽ và những ham muốn thầm kín của những người đàn bà chất phác! Mẹ tôi phản đối thái độ của cô thủ quỹ nhưng trong thâm tâm, hình như bà có vẻ rất hài lòng về điều đó. Tối đến, mẹ tôi hào hứng kể lại cho bố tôi nghe về chuyện xảy ra ở nhà tắm. Nghe xong, bố tôi quyết định từ nay trở đi ông sẽ là người dẫn tôi đi tắm. Trong góc riêng của mình, tôi hồi hộp và rất tò mò chờ đợi bước thâm nhập mới vào thế giới đàn ông cho đến lúc này vẫn còn là điều bí ẩn đối với tôi. Đàn ông hình như nói ít hơn, họ ngồi yên để cho hơi nước phủ lấy cơ thể, rồi sau đấy, họ tắm rửa khá nhanh. Tắm mà cứ như đi làm việc, họ dội nước ào ào rồi rút vào một góc tối kì cọ bộ phân sinh dục, cuối cùng, họ ra đi. Còn tôi, đầu óc tôi cứ suy nghĩ lan man, cố gắng giải mã những phiến đá ẩm ướt trên trần. Chẳng có cái gì ở trên đó cả. Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng va chạm của những xô nước hoặc bất chợt có tiếng kêu đột ngột bật ra một cách thỏa mãn của một ai đó đang mát xa. Chẳng có gì khác thường cả! Nhưng hình như có cái gì đó ám muội, nên họ mới phải tắm vội vàng như vậy. Sau này tôi mới biết rằng trong những gốc tối tăm ấy, đã có cái gì đó xảy ra, những người làm nghề mát xa không chỉ có mát xa không thôi, những cuộc gặp gỡ, hội ngộ đều diễn ra trong cảnh tối tăm đó, một sự im lặng thật đáng ngờ! Tôi thường đi cùng với bố tôi đến xưởng nghề của ông. Bố giải thích cho tôi về cung cách điều hành công việc, giới thiệu tôi với các nhân viên và với khách hàng của ông. Bố nói với họ rằng tôi đang và sẽ là chủ nhân ở đây. Tôi nói rất ít. Giải băng vải quấn quanh ngực lúc nào cũng như bó chặt lấy tôi. Tôi thường đến Nhà thờ, tôi rất thích được đặt chân vào trong tòa nhà rộng mênh mông này, nơi đây chỉ chấp nhận sự hiện diện của cánh đàn ông. Tôi thường xuyên cầu nguyện nhưng rất hay nhầm lẫn. Chẳng qua là tôi thích đùa vậy thôi. Chuyện đọc kinh Coran tập thể hay làm tôi xây xẩm mặt mày, nên hầu như tôi luôn bỏ rơi tập thể của mình và cầu nguyện bất cứ thứ gì mà tôi thích. Tôi lấy làm khoái chí khi làm cho lòng sùng đạo vốn có của mọi người bị thương tổn. Tôi có cảm giác mình đang báng bổ những lời cầu nguyện thiêng liêng. Bố tôi thì không chú ý đến những hành vi của tôi. Điều quan trọng nhất với bố, chính là sự hiện diện của tôi giữa những người đàn ông này mà thôi. Ở đó, tôi đã học cách làm một kẻ mộng mơ. Lần này, tôi ngắm nhìn lên những khoảng trần nhà được chạm trỗ tinh xảo, những câu chữ được khắc trên đó một cách cẩn thận, rõ nét. Chúng không tự nhiên rơi xuống khuôn mặt tôi như bình thường nữa mà chính tôi lại là kẻ muốn xích lại gần chúng hơn. Tôi trèo lên cái cột đỡ nhờ sự thăng hoa của những câu hát trong kinh Coran. Những tiết tấu, nhịp điệu trong những câu kinh thánh ấy đã đẩy tôi vút lên trên cao. Ngồi trong chùm đèn, tôi chăm chú quan sát sự chuyển động của những dòng chữ Ả Rập được khắc công phu trên lớp thạch cao và trên gỗ. Sau đấy, tôi ra đi trên lưng một lời nguyện cầu rất đẹp:
“Nếu Thượng Đế đã dành cho bạn sự chiến thắng thì không có ai có thể làm cho bạn thất bại.”
“Cứ vậy, tôi lướt qua những câu chữ và đã hiểu được sức mạnh kì bí của chúng. Chúng đã khiến tôi tò mò. Lời nguyện cầu kia tiếp tục bay lượn vòng quanh trần nhà rồi dịu dàng đưa tôi trở lại điểm xuất phát ban đầu trên đỉnh chiếc cột. Ở đó, tôi nhẹ nhàng trượt xuống như một chú bướm xinh. Tôi không hề gây xáo động hay phiền toái gì tới những mái đầu đang gật gù đọc kinh Coran. Tôi cảm thấy mình thật bé bỏng và nép mình vào bố tôi. Bố đọc kinh bằng một tiết tấu đều đều làm cho giấc ngủ cứ chầm chậm đến với tôi… Chỗ lối ra của nhà thờ, mọi người vừa đi vừa xô đẩy nhau, hình như những người đàn ông thích làm như thế thì phải. Ngay khi đi ra khỏi cửa đền thờ, tôi cũng biết len lỏi và tự bảo vệ đấy chứ. Bố tôi luôn luôn nhắc nhở tôi rằng lúc nào cũng cần phải biết tự bảo vệ lấy chính bản thân mình. Trên đường về, bố tôi tạt vào cửa hàng mua bánh sữa, sữa được cô đặc lại ép thành bánh trong một cái khuôn vải thấm nước. Rồi chúng tôi lại đến lò làm bánh mua bánh mì. Bố tôi đi vượt lên phía trước, ông thích nhìn tôi, quan sát xem một mình tôi sẽ xoay trở ra sao. Một hôm, tôi bị một bọn vô lại tấn công, chúng dám ngang nhiên sờ mó vào người tôi. Tôi không đánh lại được, chúng có những ba tên, tôi chỉ có một mình. Tôi chạy về nhà khóc nức nở. Bố tôi chẳng những không an ủi hay thông cảm với tôi mà còn thẳng tay cho tôi một cái tát rất đau cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ và nói với tôi rằng: “Con có phải là một đứa con gái đâu mà khóc lóc, kể lể như vậy! Một thằng đàn ông không bao giờ được khóc như thế cả!” Bố rất có lí, những giọt nước mắt kia làm cho tôi quá yếu đuối như đám con gái thì phải. Tôi lập tức lau khô nước mắt rồi chạy đi tìm bọn vô lại kia để trả thù. Bố tôi đuổi theo ra ngoài phố, ông nói với tôi rằng muộn quá mất rồi…”
Vâng, bây giờ tôi xin khép lại cuốn nhật kí ở đây. Chúng ta tạm chia tay với thời thơ ấu và rời xa cánh cửa của ngày thứ sáu. Tôi không muốn nhìn thấy nó nữa. Tôi thấy mặt trời đang xế bóng hoàng hôn và trên khuôn mặt của các bạn, tôi đã nhìn thấy sự sốt ruột muốn đứng lên, ánh sáng ban ngày đang dần chia tay với chúng ta. Màn đêm buông xuống buộc chúng ta phải phân tán mỗi người mỗi ngã. Tôi không biết liệu rằng đấy thật sự có phải là một nỗi buồn cực kì sâu lắng - một vực thẳm bằng ngôn từ trong tôi, bằng ánh mắt - hay đó là một sự trớ trêu kì lạ, nơi những nhành cỏ kỉ niệm và khuôn mặt của người vắng bóng kia đang hòa quyện lấy nhau, mà lúc này đây, sự trớ trêu ấy lại như đang thiêu đốt làn da tôi. Những từ trong cuốn sổ này có vẻ như vô hại vậy mà khi đọc, tôi bỗng dưng bị xúc động lạ thường cứ như là người ta đang cướp đi chính thân xác tôi vậy. Ôi những người đàn ông vào buổi chiều tà của tôi ơi! Tôi có cảm giác rằng tư tưởng, ý nghĩ của tôi đang lang thang kiếm tìm nhau và đang suy nghĩ vớ vẩn ở đâu đó. Bây giờ, chúng ta hãy tạm xa nhau và xin hãy kiên nhẫn làm một kẻ hành hương!
❀ ❀ ❀
[1] Luật sĩ: mufti.
[2] Andalousie (Andalucía) một vùng thuộc phía Nam Tây Ban Nha, bị người Ả Rập chiếm đóng từ năm 711 đến 1492, họ đã xây dựng nên ở đây một nền văn minh rất rực rỡ.
[3] le fez: một loại mũ chỏm bằng len mà người Thổ Nhĩ Kì đã dùng trong một thời gian dài (ND).