ĐÀN ÔNG CÓ VÚ ĐÀN BÀ
Cuộc sống ẩn đật của tôi kéo dài khá lâu. Tôi đã phải vượt qua những giới hạn tự áp đặt cho riêng mình. Bây giờ tôi là ai đây? Tôi không dám ngắm mình trong gương. Da thịt tôi bây giờ ra sao, dung nhan, ngoại hình của tôi thế nào? Bao nỗi cô đơn im lặng nặng nề làm cho tôi kiệt lực. Quanh tôi, sách vở chồng đống và bao điều bí mật mà ngày hôm này, tôi phải tìm cách giải tỏa. Nói cho đúng ra thì là vì cái gì đây? Vì nỗi sợ hãi đã tích tụ lâu nay ư? Vì lớp sương mù mà tôi đã dùng làm tấm khăn voan hay làm chăn đệm? Vì mối quan hệ ràng buộc với một con người khác trong tôi ư, người ấy đã viết thư cho tôi và cho tôi những cảm giác mới lạ là tôi đang tồn tại ở thế giới này? Để tự cứu mình thoát khỏi định mệnh hay là những chứng nhân của thời khắc đầu tiên? Ý nghĩ về cái chết luôn thường trực trong tôi khiến tôi phải lui về trú ngụ nơi đây. Cho nên, có thể tôi sẽ ra đi. Ðã đến lúc phải được sinh thành một lần nữa. Thực tế thì tôi không phải thay đổi gì cả mà chỉ đơn giản là tôi trở về với chính bản thân mình đúng vào lúc trước khi số mệnh người ta tạo tác cho tôi bắt đầu phát huy tác dụng cuốn tôi vào dòng chảy.
Ra đi. Ngoi lên khỏi mặt đất. Hình như cơ thể tôi lách được những hòn đá tảng nặng nề của số mệnh oái ăm, trồi lên ngồi trên một cái gì đó mới mẻ giữa mặt đất. Ôi! ý nghĩ vượt thoát khỏi kí ức này làm cho tôi sung sướng đến mê li. Từ lâu, khái niệm về niềm vui đã không còn ở trong tôi nữa rồi! Sự giải thoát mới thật nhẹ nhàng làm sao, thật là sung sướng khi nghĩ rằng với chính bàn tay của mình, tôi sẽ vạch một con đường trên phố dẫn tôi về phía một dãy núi! Tôi biết rất rõ! Tôi đã bỏ ra bao nhiêu thời gian mới có thể đến được bên cái cửa sổ này! Tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Tôi cần phải gào lên thật to, hát vang lên ư? Ra đi và hãy để lại cuộc đời thất bại này như ai đó đã từng đột ngột rời bỏ nó. Cuộc đời của tôi cứ như chiếc giường và những tấm ga nhàu nát bởi sự mỏi mệt chán chường này, bởi sau những đêm đài cô đơn cay cực dồn nén lên tấm thân yếu đuối này. Tôi sẽ ra đi mà không sắp xếp lại mọi thứ cho gọn gàng, bỏ lại tất cả mọi đồ đạc, chỉ đem theo tiền và cuốn sổ ghi chép này, nó là dấu ấn duy nhất và là chứng nhân của mọi nỗi đau khổ dai dẳng của tôi. Một nửa cuốn sổ là những câu chuyện buồn thảm. Tôi hi vọng sẽ viết được những câu chuyện vui vẻ hơn trong nửa còn lại. Tôi sẽ cản ngăn những con vật gây tai họa rắp tâm rình mò luồn lách vào đó, để lại cho đời những trang rộng mở cho những chú bướm xinh và những bông hoa hồng hoang dại. Chúng sẽ ngủ trên một chiếc giường êm ái nơi mọi ngôn từ sẽ không còn là những viên sỏi nữa mà là những lá sung mềm mại. Cùng với thời gian, chúng sẽ được sấy khô mà không bị phai màu và nhạt bớt mùi hương.
Tôi cởi bỏ những tấm vải lâu nay bó chặt lấy bộ ngực của tôi, tôi vuốt ve thật lâu phần bụng dưới. Tôi đã không còn khao khát, hay có thể tôi đã từng có những rung cảm dữ dội như dòng điện bị đoản mạch. Tôi biết rằng sự quay trở lại với chính bản thân mình có thể cần phải có thời gian, cần phải điều chỉnh những rung cảm và loại bỏ những thói quen cố hữu. Sự ẩn cư của tôi là chưa đủ; chính vì thế tôi đã quyết định buộc tấm thân này phải đương đầu với mọi phiêu lưu trên những con đường, trong mọi thành phố khác và ở bất cứ nơi đâu.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi là một trù liệu sai lầm. Một bà già, là một kẻ ăn mày hay cũng có thể là một mụ phù thủy lang thang, lắm mưu nhiều kế, quấn trong mớ áo quần rách rưới đủ mọi màu sắc, đôi mắt tinh ranh, ánh mắt đầy ẩn ý ngờ vực, đứng chắn ngay trên con đường tôi đang đi. Con đường rất hẹp và tối tăm, cho nên nó được gắn cho cái tên là Zankat Wahed: phố dành cho một người. Bà ta đứng chắn ngang đường ngay trước mặt tôi. Việc này chẳng khó khăn gì cả, chỉ cần đứng lại giữa đường và dang hai cánh tay ra một chút, như là để giữ các bức tường là được. Bà ta che hết cả ánh sáng và chắn cả luồng không khí thổi qua. Như vậy là, trong những bước đi đàng hoàng đầu tiên, tấm thân muốn làm một kẻ vô danh và một kẻ tầm thường ẩn sau làn áo dài của tôi đã phải đương đầu với cuộc thủ thách buổi sáng, chấp nhận đối mặt với một bộ mặt đầy vết nhăn hằn sâu và cố chấp.
Một câu hỏi thật gay gắt:
- Mày là ai?
Lẽ ra tôi có thể trả lời mọi câu hỏi, bịa tạc, tưởng tượng ra hàng ngàn câu trả lời, thế mà lúc này đây, chỉ một câu hỏi đơn giản ấy mà tôi thật sự lúng túng, đành câm lặng không biết trả lời như thế nào. Tôi không muốn nói cụ thể và kể lại mọi sự đã xảy ra trong cuộc đời của tôi. Nhưng có nói thế nào đi nữa thì bà già này cũng vẫn cứ nghi ngờ một điều gì đó, ánh mắt bà ta không có chút gì vô tư cả, nó như muốn dò xét, muốn lột trần người ta ra, muốn đưa tất cả mọi thứ ra để soát xét, kiểm tra; ánh mắt như muốn tìm một lời khẳng định, kiểm chứng, và rất sốt ruột. Bà ta hỏi lại vẫn với giọng đầy quyền uy:
- Mày giấu cái gì sau làn áo dài thế, mày là một thằng đàn ông hay một con đàn bà, một thằng nhóc hay một lão già, là một con chim câu hay một con nhện gớm ghiếc, hả? Hãy nói đi, nếu không mày sẽ không ra khỏi con phố này được đâu. Hơn nữa đây không phải là một đường phố mà là một ngõ cụt; tao đã rút mất chìa khóa rồi và tao sẽ hút hết không khí và ánh sáng trong cái ngõ cụt này.
- Bà đã biết rõ tôi là ai vậy xin bà hãy cho tôi đi qua đi.
- Nhũng điều mà tao biết chả liên quan gì tới mày cả? Nhưng tao muốn nghe chính mày phát âm rõ từng từ xem cụ thể mày là ai... Tao không thích cái tên của mày, tao muốn cái không bao giờ nhìn thấy, cái mà mày đang che giấu, cái mà mày đang đầu độc trong cái lồng ngực của mày kìa.
- Ngay cả tôi cũng không biết nó là cái gì nữa... Tôi vừa thoát ra khỏi một mê đạo dài dặc mà ở đó, mỗi một lần bị tra khảo tôi như thiêu đốt bỏng rát lên..., tấm thân tôi đầy những vết thương cào xé, những vết thương đã lên da non..., tất nhiên, đó là một cơ thể đã chứng kiến... Tôi vừa ngoi lên khỏi cõi âm...
- Cõi âm hay là sự tăm tối ngu muội?
- Sự cô độc, im lặng, chiếc gương kinh hoàng.
- Mày muốn nói về sự khao khát...
- Than ôi, vâng! Đó là niềm khát khao chính mình trong sự cô độc đè nặng khôn nguôi.
- Như vậy nếu mày không thể định danh được thân xác của mày thì hãy phơi bày nó ra xem nào.
Tôi đang lưỡng lự thì bà ta đã lao vào tôi và bằng bàn tay thô bạo, xé toạc chiếc áo dài và áo trong của tôi làm lộ ra đôi vú nhỏ bé của tôi. Khi nhìn vào đôi vú của tôi, gương mặt bà ta như dịu lại, rực sáng lên như một ánh chớp đầy sự ham muốn và ngạc nhiên. Nhẹ nhàng, bà ta đưa tay lên sờ khắp bộ ngực của tôi, nghiêng đầu gần lại bên tôi rồi đặt cặp môi của bà ta lên vú bên phải của tôi hôn hít và mút mát nó. Miệng của bà không còn răng nữa; cặp môi của bà dịu dàng như môi một đứa bé. Tôi cứ để mặc rồi cuối cùng phản ứng lại quyết liệt, lấy hết sức đẩy mạnh làm bà ta ngã chỏng gọng. Tôi bỏ chạy, tay cố gắng khép lại mảnh áo dài bị xé.
Cuộc gặp chấm dứt không còn cơ lặp lại ít ra là trong lúc này. Tuy nhiên, cái gì xảy ra sau đó đã làm tôi thật bối rối. Tôi có nên nói ra đây không? Tôi thấy rất khó viết ra. Tôi rất muốn nói, nhưng lại thấy xấu hổ. Tôi cảm thấy dường như má tôi nóng ran lên mỗi khi nhớ lại cái ngày hôm đó, những ý nghĩ cảm động dâng trào dồn nén trong tâm trí tôi. Cảm xúc thể xác mà tôi đã chiêm nghiệm bằng những cái ve vuốt, cái miệng không răng ngậm vào bầu vú tôi day day, ngay cả khi nó chỉ xảy ra trong vài giây thôi, thì nó cũng đã làm nảy sinh sự ham muốn vô cùng. Tôi xấu hổ phải thừa nhận như vậy. Đêm tối, tôi ngủ trong một căn phòng ở một khách sạn sang trọng để cố quên đi cảm giác đó. Nhưng tôi cứ bị khuôn mặt đen đúa ấy mỉm cười ám ảnh đeo đuổi như muốn gợi lại cho tôi cái kỉ niệm trong một cuộc đời khác. Người đàn bà bị thọt. Tôi không chú ý tới điều này. Giọng nói của bà ta hoàn toàn không xa lạ với tôi; nó là một phần tuổi thơ của tôi. Gương mặt của người mẹ điên, mất trí hàng đêm vẫn ám ảnh tôi. Nó dần dần thay thế bộ mặt bà già và tôi thấy đau đớn. Ở khách sạn, tôi đăng kí tên thật như ghi trên chứng minh thư. Nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt lo ngại của người bảo vệ. Những câu chuyện của tôi cứ bỏ lửng. Tôi nằm dài trên giường, trần truồng, và cố tạo cho các giác quan sự hứng thú đang bị dồn nén. Tôi vuốt ve thật lâu hai bầu vú và hai bên mép âm hộ. Tôi hoàn toàn không sao chủ động được cảm giác. Tôi thật xấu hổ. Sự khám phá thể xác xảy ra khi bàn tay tôi chạm vào phần bụng dưới. Thật nhẹ nhàng, những ngón tay ve vuốt mơn trớn trên làn đa, mồ hôi vã ra, toàn thân như run lên và tôi không xác định được là tôi thích thú hay chán ngấy nữa. Tôi đi tắm rồi vào ngồi xuống phía trước gương ngắm nhìn thật lâu thân xác mình. Một làn hơi nước tỏa ra phả vào tấm gương làm khuôn hình của tôi trong gương bị lu mờ. Tôi rất thích cái hình ảnh bị xáo trộn và không rõ nét đó; nó gần như tương ứng với trạng thái tâm hồn tôi. Tôi cạo lông nách, xức nước hoa rồi nằm xuống giường cứ như là muốn kiếm tìm một khoái cảm bị lãng quên hay một cơn xúc động đòi giải phóng. Giải thoát.
Những cái vuốt ve trước gương trở nên thường xuyên hơn, như một thứ khế ước giữa thân xác tôi và linh hồn của nó, một linh hồn bị chôn vùi trong quá khứ xa xăm cần phải đánh thức trở lại nhờ những ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng trên làn da. Tôi thường đặt bút viết trước hoặc là sau khi kết thúc cảnh diễn này. Tôi khám phá ra rằng những cái vuốt ve đi kèm với những hình ảnh lạc thú ngày một tăng lên gấp bội. Tôi không biết phải đi tìm nó ở nơi đâu. Tôi đã sáng chế ra một vài khuôn hình nhưng vô ích, tất cả đều hỏng, tôi cứ ngồi hàng giờ trước những trang giấy trắng. Thân xác tôi là trang viết này và cuốn sổ này. Ðể đánh thức cái thân xác ấy dậy, cần phải nuôi dưỡng nó, bao bọc nó bằng những hình ảnh, làm đầy nó bằng những âm điệu và niềm xúc cảm, duy trì nó trong sự dịu dàng của tạo vật và tạo cho nó có được những giấc mơ đẹp.
Một lần nữa, tôi lại tự giam hãm mình. Tôi không thể nào quên được cuộc gặp gỡ đầu tiên đó. Nó ám ảnh tôi làm cho tôi sợ hãi. Nhưng tôi đã quyết không trở lại với cái quyết định ban đầu của tôi. Sự đoạn tuyệt với gia đình là nằm trong trật tự của mọi thứ. Là sự cần thiết. Có ích. Chỉ có sự đoạn tuyệt với chính bản thân là chưa nằm trong một trật tự nào, ngay cả trong cái trật tự mà tôi đặt ra. Thực tế thì tôi rất ngẫu hứng, tôi hay đưa vào những điều ngẫu nhiên khi đứng trước một định mệnh mà tôi nghi ngờ.
Tôi không còn nhớ là mình đã từng cư ngụ trong những thành phố nào nữa. Hiện tại, tôi nhớ về biển khơi và những bức tường cổ, những con thuyền của những người đánh cá được sơn màu xanh nước biển và màu hồng, những chiếc tàu lỗ chỗ những vết thủng vì nước biển và thời gian bào mòn, đục thủng, một hòn đảo đầy những con chim quý hiếm, đó là hòn đảo ngăn cấm mọi cuộc thăm viếng, một đạo sĩ ngồi nơi cổng thành đang bị những người đàn bà vô sinh ám ảnh, những con phố trắng toát, những bức tường đầy những rãnh nứt nẻ, một ông già Do Thái ngủ gà ngủ gật trên sân thượng một tiệm cà phê, đó là một trong những người Do Thái cuối cùng sống ở khu này, những du khách ăn mặc xuyềnh xoàng, những đứa trẻ con rất tinh ranh, nghĩa địa chôn những người thủy thủ xấu số, những chiếc bàn được bày ra trên bến cảng làm chỗ cho thực khách ngồi ăn cá xác-đin nướng. Hai người đàn ông đang chằm vá lại những mắt lưới bị thủng, họ ngồi bệt trên mặt đất, hai chân khoanh lại, vui vẻ trò chuyện. Tôi còn nhớ những câu đại loại:
- Thời tiết hôm nay như thế đấy...
- Thời cuộc và những chủ nhân của nó...
- Những người đàn bà...
- Họ không còn là phụ nữ nữa..., họ đã nằm ngoài…, họ ở trong..., những đôi mắt mở to..., thắt lưng buộc chặt...
- Tấm lưới và những mắt lưới chả còn tác dụng gì cả...
- Thế còn những người đàn ông?
Tôi không còn nhớ được câu trả lời của người đàn ông kia. Có thể, ông ta không trả lời. Sự im lặng đã bị sóng và gió lấp đầy.
Chắc chắn là tôi đã gặp Oum Abbas chính tại thành phố tối tăm bị sương mù dày đặc che phủ này. Bà ta đến đây như thể có ai đó đã phái đến tìm tôi. Tôi gặp Oum Abbas vào lúc đầu hôm của một đêm rất nóng bức. Khi tôi đang ngồi ở tầng trên của tiệm cà phê duy nhất trong thành phố, bà ta đi đến nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi và cất tiếng nói:
- Một đồ đệ của nhà Tiên Tri nói cho ta biết cô đang ở đây. Ta đã đi tìm cô từ lâu nay. Đừng nói gì cả. Cứ để tự ta đoán định những lời nói của cô.
Tôi ngơ ngác, nhưng trong thâm tâm, tôi cũng không muốn nói gì cả. Bà ta kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Một mùi hương nấm mồng gà tỏa ra nồng nặc phả vào mũi tôi; một thứ mùi thật khó chịu, nhất là nó lại trộn lẫn với mùi mồ hôi. Bà ta cúi xuống chỗ tôi và nói:
- Ta biết rõ về cô.
Tôi ngồi dịch ra một chút nhưng bàn tay bà ta đã vội níu giữ tôi chặt tôi như giữ một tù nhân. Hét toáng lên? Không nên. Kêu cứu chăng? Nhưng mà tại sao kia chứ? Bà ta thả cánh tay tôi ra rồi nói bằng một giọng cứng rắn:
- Cô phải đi theo ta!
Quả thực là tôi không thể cưỡng lại được, làm sao tôi có thể tránh được mệnh lệnh này kia chứ? Liệu có thể thay đổi được số mệnh không? Có thể đây là bước khởi đầu của cuộc phiêu lưu.
Ngoại hình của bà già đưa tin này là thế nào nhỉ? Gương mặt bà ta hiện thân cho điều gì đây? Của lòng tốt, của sự ranh mãnh, hay của sự độc ác? Nhìn xem, bà ta có hàm răng hô xấu xí, răng thường xuyên bập vào môi dưới làm cho nó tím bầm, trán quá hẹp, đầy những nếp nhăn chạy ngang, hai gò mà lồi lõm nhưng cặp mắt rực sáng như ngọn lửa chứa đựng sự thông minh.
Tôi đợi chờ và quyết định để cho mọi việc xảy ra. Tôi lặng lẽ đi theo số phận đã sắp đặt. Lúc đến chỗ một con phố nhỏ tối tăm, bà ta ép tôi vào bức tường và thò tay sờ mó lục lọi khắp người tôi. Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng bà ta không lục tìm tiền bạc cũng như đồ trang sức quý giá. Bàn tay của bà ta sờ soạng khắp thân thể tôi như muốn xác minh kiểm tra lại trực cảm của mình. Bộ ngực nhỏ bé của tôi không làm cho bà ta yên tâm, bà ta luồn bàn tay vào quần lót của tôi rồi để yên một lúc nơi bụng dưới của tôi, bà ta còn dùng cả ngón tay giữa ấn vào âm hộ của tôi. Tôi cảm thấy đau đớn, bật ra một tiếng kêu nhưng bị bàn tay của bà ta bịt chặt lấy miệng. Bà ta nói:
- Ta nghi ngờ.
- Tôi cũng thế. Tôi làu bàu giữa hai hàm răng.
Gánh xiếc chợ phiên đang biểu diễn chỗ cửa ngõ thành phố, sát ngay bên cạnh một quảng trường rộng mênh mông, những người kể chuyện, những người dụ rắn ngồi ở đó suốt năm này qua năm khác trước một đám thính giả đông đảo và thủy chung. Một đám đông tụ tập trước sàn diễn nơi có một người đàn ông đang rao bán vé số; anh ta hét vào micro bằng thứ ngôn ngữ pha tạp lẫn tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Anh, hoặc bằng thứ ngôn ngữ tự anh ta sáng tạo ra, nhưng cách trình bày lại đặc kiểu Mĩ. Thứ ngôn ngữ chợ phiên lẫn lộn với tiếng lóng của bọn lừa đảo đủ mọi loại:
-... Ê... một triệu... một trẹo... một vô tuyến màu... một xe Mercédes... Ê… một ngàn... ba ngàn... Ui cha... lại nữa... phiêu lưu... bánh xe sắp quay trở lại.... Malika người đẹp... Bà ấy hát và nhảy điệu Farid El Atrach! Malika!
Từ phía sau chiếc quầy xếp đồ đạc và những món quà dành cho người trúng thưởng, Malika đi ra. Bà ta mang một bộ râu vài ba ngày không cạo và một bộ ria mép tuyệt đẹp vắt ngang phía trên bờ môi màu đỏ thắm được trang điểm qua loa; Malika khoác một chiếc áo dài lót lông lạc mốt và một dây lưng đan bằng những sợi màu vàng, trên bộ ngực của bà ta là cặp vú được độn giẻ rách một cách vụng về. Bà ta nhảy theo nhịp điệu bản nhạc Farid El Atrach. Ðến gần thêm chút nữa, người ta có thể nhìn thấy hai cẳng chân Malika đầy lông lá. Bà ta giằng lấy chiếc micro từ tay người dẫn trò, nhún nhảy vài ba bước chân, uốn éo bộ mông lép kẹp. Đám đông hò hét tán thưởng. Tuy nhiên, không một ai bị lừa bịp cả. Malika đúng là một gã đàn ông. Có một cái gì đó rất kì lạ và thật thân quen: ấy là sự đồng lõa kết nối mọi người lại với nhau trong không khí vui nhộn tiếng cười. Người đàn ông nhảy những điệu nhảy của các bà, hát những đoạn điệp khúc của Farid El Atrach, kích động đám đàn ông đang ngồi giữa đám đông, nháy mắt với người này, hôn tay những người khác...
Tôi đã được nghe kể rất nhiều lần về người ông đóng giả vũ nữ thật hoàn hảo trong buổi biểu diễn chợ phiên như thế này. Có một diễn viên nam rất nổi tiếng, giọng nói và dáng đi hoàn toàn của đàn ông, rắn rỏi lại chỉ chuyên đóng vai đàn bà, một thứ đàn bà ác mó, cai trị đàn ông và biến đàn ông thành những kẻ kì cục, khôi hài. Tên anh ta là Bou Chaib. Khi anh ta qua đời, người con trai cố nối nghiệp cha nhưng không thành công.
Abbas, là con trai của bà già Oum Abbas. Anh ta đi lại phía tôi ra hiệu cho tôi đi theo. Malika thôi không nhảy nữa, đưa tay chỉnh lại mớ giẻ rách độn ngực. Bà ta phì phèo một điếu thuốc lá ngậm nơi góc mép, mắt chớp chớp vì khói thuốc phả vào. Abbas vừa là diễn viên, vừa là ông chủ. Khi nói chuyện với tôi, anh ta phát âm chữ “r” không còn rung lên nữa:
- Bọn tao chỉ là dân ngụ cư, cuộc sống của bọn tao có cái gì đó thật đáng ca ngợi nhưng cũng đầy những ngõ cụt, những bí bách. Tất cả mọi thứ đều giả tạo và đó chính là mánh khóe, là kĩ xảo của bọn tao. Chúng tao không hề che giấu nó; mọi người đến đây là vì những món kĩ xảo đó, vì Malika không còn là một vũ nữ của nghìn lẻ một đêm nữa, mà tao thì không phải là một thủy thủ dạn dày có vết sẹo dài ngang mặt. Họ đến chơi xổ số cầu may rủi; bánh xe đang quay là gian lận, họ nghi ngờ nhưng vẫn chấp nhận cuộc chơi; chỉ có con lừa là đang phì phèo hút thuốc và giả chết là thật mà thôi; đó là một con lừa mà tao đã mất bao nhiêu công phu luyện tập và tiêu tốn khá nhiều tiền bởi phải nuôi dạy rất công phu. Tất cả lũ trẻ con biểu diễn tiết mục nhào lộn ở đây đều mồ côi cả, còn tao, tao là cha của tất cả chúng nó, là anh trai của chúng nó. Khi bọn chúng làm tao bực mình, tao liền bạt tai chúng ngay, đúng như vậy. Trên đất nước này, chỉ có hai loại người; mày là người trấn áp hoặc mày là kẻ bị trấn áp mà thôi. Cho nên, tao phải đánh cho chúng sợ và nắm quyền cai trị. Phải vậy thôi. Cần phải nắm lấy tất cả hoặc là buông trôi tất cả. Mẹ tao không phải là một mụ phù thủy cho dù hình hài của bà ấy làm cho mọi người nghĩ như vậy. Bà ta là một thánh nhân. Mẹ tao chỉ đạo công việc, đọc thiếp chúc mừng và kiếm tìm những nghệ sĩ cho công việc của tao. Chính bà ấy đã đưa Malika đến cho tao; nhưng cái thằng bướng bỉnh đó đã bỏ bọn ta chỉ vì bị vợ hắn đe doạ bỏ rơi. Thế là hắn phải ra đi. Bây giờ đến lượt mày phải thế vào chỗ hắn. Chúng tao sửa soạn thay đổi phong cách biểu diễn tiết mục này, cụ thể phần đầu tiết mục, mày sẽ hoá thành đàn ông, rồi sau đó, mày biến vào trong khoảng năm phút để xuất hiện trở lại vai người đàn bà định mệnh... chừng ấy cũng đủ làm cho đám đàn ông trong số khán giả kia sung sướng đến điên loạn. Chắc chắn đây là một tiết mục rất kích động, rất hấp dẫn, ngay bây giờ, tao đã thấy rõ hiệu quả..., một vở kịch thật sự có đạo diễn hẳn hoi, có nhiều trường đoạn độc đáo phô diễn chân, đùi, một chút cảnh “nuy”... nhưng rất tiếc, cặp vú của mày nhỏ quá... ở đây, cánh đàn ông rất mê đàn bà có bộ ngực phì nộn và cặp mông sung mãn..., mày thì lại quá mảnh mai..., nhưng không quan trọng lắm!... Chúng ta sẽ chú ý tới các động tác và những trường đoạn mang nhiều ngụ ý! Mày có thể bắt đầu công việc từ ngày mai. Ðôi khi diễn được những cảnh kích động thật hấp dẫn, có thể đám đàn ông quá khích còn ném cả ngân phiếu cho các vũ nữ đấy. Mày có thể nhặt lấy rồi trao cả lại cho tao. Được chứ!
Suốt bài diễn văn đó, tôi không nói gì cả. Tôi thực sự tò mò và thích thú. Người tôi như run lên bởi lời đề nghị đó. Đây chính là sự xúc động của thể xác bởi một cuộc đời khác, những cuộc phiêu lưu mới đem lại. Tôi ngủ trên chiếc xe lăn. Xung quanh tôi là những cậu bé biểu diễn tiết mục nhào lộn, thái độ của chúng rất dè dặt. Mùi cỏ rạ và đất cát pha lẫn mùi nước giải bốc lên nồng nặc làm cho tôi muốn ngất xỉu luôn. Đêm thật dài và nặng nề. Những cơn mê nối tiếp nhau. Những chiếc đầu ngựa cháy thui trên cát. Bàn tay xòe ra bị một đám kiến đỏ bu vào gặm nhấm. Bài ca nối tiếp bài ca, không nhạc điệu và lạc lõng. Một người đàn ông đầu cạo bóng, thọt chân đang cầm roi quất vào một thân cây. Một đường phố chạy ngược lên cao rồi mất hút vào bầu trời buổi hoàng hôn. Những đứa trẻ nhào lộn lần lượt đứa nọ chồng lên đứa làm thế không phải để chơi đùa mà giúp một ông già bị bệnh hen suyễn leo lên trời; chúng nghĩ rằng có thể đặt ông già trước cổng thiên đường. Chiếc kim tự tháp rất cao, tôi không nhìn được đỉnh tháp; một đám mây bao phủ lấy ngọn tháp. Thân xác của ông già tật bệnh được chuyền từ tay nọ sang tay kia. Ông rất hạnh phúc. Ðây chính là con đường mà ông đã từng ao ước đi qua. Ông không muốn linh hồn ông lên thiên đàng mà lại không có thân xác ông. Lũ trẻ con cười ngất nghiêng ngả. Lão chủ gánh hát cầm micro dẫn trò. Một cái chết thật nhẹ nhàng như cái chết của những con chim biến mất vào giữa không trung. Ông già cầm một chiếc khăn mùi soa. Vẫy vẫy như nói lời vĩnh biệt cuối cùng. Vẻ mặt ông thật thanh thản, vui vẻ và mãn nguyện làm sao. Rồi chỉ còn sự im lặng. Lão chủ gánh hát biến mất. Những đứa trẻ lần lượt tụt xuống, cầm theo áo quần của ông già. Nhiệm vụ của chúng đã hoàn thành. Lần sau cùng, chúng cũng đã đưa tiễn người ông của lão chủ gánh hát lên thiên đàng như vậy. Chúng nói rằng trên cao ấy, trời rất dịu mát. Chúng đã đặt ông lên trên một chiếc chiếu mây dầy và đợi chờ những bàn tay khác đến đưa ông đi. Chúng không có quyền nói gì hơn nữa; và thực ra, chúng cũng chẳng biết được gì hơn. Chúng hài lòng là đã dựng được một chiếc thang và đảm bảo việc chuyển được thân xác ông già lên thiên đường. Phần còn lại không thuộc vào trách nhiệm của chúng.
Đêm đầu tiên thật là dài. Mùi khai thối của lũ ngựa ngấm vào trong ổ rơm đã làm cho tôi thật sự khó chịu và cứ ám ảnh tôi mãi sau này. Ngày hôm sau, tôi hồi tưởng về một bộ mặt bự phấn, gương mặt một người đàn ông đang khóc, nước mắt làm cho thuốc đánh lông mi tràn xuống làm loang lỗ bộ râu rậm rì của ông ta. Hình như ông ta khóc chẳng rõ nguyên cớ gì và muốn được tôi cho bú mớm như một đứa trẻ bị cai sữa quá sớm. Khi đến gần, tôi nhận ra đó là bà già đã lôi kéo tôi vào câu chuyện này; bà ta hoá trang thành Malika và đang khóc thật sự.
Buổi sáng, tôi thử vận động vài động tác trên sàn diễn. Bà ta dán bộ ria mà bà ta đã đeo trong giấc mơ của tôi và rắc lên má tôi một chất gì đó đen đen giả làm râu. Chiếc áo dài lót long đã cũ sờn và cáu bẩn, mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với mọi mùi hôi hám tạo thành một thứ mùi tổng hợp đặc biệt bốc lên nồng nặc. Bà ta gọi tôi là Zahra “Amirat Lhob”, công chúa của tình yêu. Tôi diễn và sau đó thì làm theo các mệnh lệnh; sự tò mò tiếp tục thúc đẩy tôi đi xa hơn nữa. Gần như tôi không hiểu biết gì về cái “gia đình nghệ sĩ này”, nhưng hi vọng là sẽ tìm hiểu kĩ hơn về những điều thuộc chính bản thân mình.
Tôi không hề e sợ chút nào cả mà ngược lại, tôi rất vui mừng, hạnh phúc, thanh thản và tỏa rạng.