CÁNH CỬA NGÀY THỨ NĂM
Các bạn là những người từ tâm, hãy biết rằng chúng ta được kết nối với nhau bởi điều thần bí của ngôn từ giữa một con phố thông nhau hoặc có thể là trên một con tàu trong chuyến đi mà tôi không biết được lộ trình. Câu chuyện này có điều gì đó vẫn được che phủ bởi một bức màn đêm tối sẫm; nó thật khó hiểu nhưng lại rất giàu hình ảnh và có một sức cuốn hút kì lạ; nó tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, yếu ớt, dìu dịu; nếu đến vào lúc bình minh, chúng ta sẽ được giải thoát, chúng ta sẽ già đi sau một đêm dài nặng nề bằng cả một phần hai thế kỉ và vài tờ giấy trắng nằm rải rác trên sân lát bằng đá cẩm thạch trắng của ngôi nhà của chúng ta làm kỉ niệm. Một số người trong các bạn sẽ có ý định sống tại nơi ở mới này hoặc ít nhất cũng kiếm cho mình một chỗ vừa với khổ người. Tôi biết ý muốn đó là vĩ đại nhưng phải quên đi: có một vòi nước tinh khiết, không bao giờ được phép xáp lại gần vì bất cứ một lí do nào kể cả khi đang bị cơn khát dày vò. Vì câu chuyện này cũng là một sa mạc. Chúng ta sẽ phải đi bằng những bước chân trần trên cát bỏng, bước đi và im lặng, tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ hiện lên ở phía chân trời và phải bước đi và đừng ngoái nhìn lại phía sau nếu không muốn mình bị chóng mặt. Cứ đi, bước chân của chúng ta sẽ tạo ra đường đi; sau lưng, những bước chân của chúng ta không để lại những dấu vết, mà là một khoảng không trống rỗng, một vực thẳm, là hư không. Do vậy, chúng ta sẽ luôn phải nhìn về phía trước, đặt hết mọi niềm tin vào những bước chân. Những bước chân đó sẽ đưa chúng ta đi xa, thật xa như niềm tin mà chúng ta đặt vào câu chuyện này. Bây giờ các bạn biết rằng sự nghi ngờ cũng như những lời mỉa mai không thể đồng hành với chúng ta trong chuyến viễn du. Một khi tới được cánh cửa thứ bảy, chúng ta sẽ có thể trở thành những con người từ tâm. Đây là một cuộc phiêu lưu hay một cuộc thử thách lớn? Tôi cho là cả hai. Những ai trong số các bạn quyết đi cùng tôi hãy giơ tay phải lên, thề vì một lòng trung thành tuyệt đối. Những người còn lại có thể đi về phía những câu chuyện khác cùng với những người kể chuyện khác. Với tôi, kể chuyện với các bạn không chỉ vì mục đích duy nhất là để giết thời gian, mà những câu chuyện này đến với tôi, đã sống lại trong tôi và đã làm biến đổi con người tôi. Tôi cần phải trút bỏ chúng ra khỏi con người tôi để giải phóng bớt những ô, những ngăn đã quá tràn đầy và để đón nhận những câu chuyện mới mẻ hơn. Tôi cần đến các bạn và cùng với các bạn tham dự vào cuộc đấu thầu của tôi. Tôi sẽ đưa các bạn cùng đi trên suốt cuộc hành trình, mỗi một chặng dừng chân là một khoảnh khắc cho sự im lặng và cùng suy ngẫm, không có lời cầu nguyện nào ở đây cả mà là một niềm tin bất diệt.
Ngày hôm nay, chúng ta sẽ đi con đường của cánh cửa đầu tiên, cánh cửa của ngày thứ năm. Tại sao chúng ta lại bắt đầu từ cửa này và tại sao nó lại có tên như thế? Thứ năm, đó là ngày thứ năm của tuần, ngày của sự trao đổi. Một số người cho rằng đó là ngày đi chợ, ngày mà những người nông dân ra thành phố, ngồi bên cánh cửa này để bán những sản phẩm đã thu hoạch được trong tuần. Có thể như thế là đúng đấy, nhưng tôi cho rằng đó là một sự trùng hợp và ngẫu nhiên. Nhưng không sao! Cánh cửa mà các bạn nhận thấy từ đằng xa ấy cũng thật uy nghi làm sao, nó thật tuyệt vời. Năm mươi lăm nghệ nhân đã gửi gắm tâm hồn mình qua những nét chạm khắc trên gỗ, trên các bức chạm trỗ đó các bạn có thể nhìn thấy hơn năm trăm họa tiết khác nhau. Chính vì thế cánh cửa tuy nặng nề nhưng rất đẹp đẽ này chiếm giữ vị trí lối vào đầu tiên trong cuốn truyện này. Lối vào và điểm đến. Lối vào và sự sinh thành. Vâng chuyện là thế này: nhân vật chính của chúng ta chào đời vào sáng thứ năm, và có lẽ muộn mất vài ngày so với dự tính. Bà mẹ đã sẵn sàng từ hôm thứ hai nhưng có lẽ bà đã rất thành công khi mang nó đến tận thứ năm vì bà biết được rằng ngày này trong tuần thường chỉ cho ra đời những bé trai. Chúng ta hãy gọi nó là Ahmed, một cái tên rất phổ biến. Sao, cái gì? Bạn nói nên gọi nó là Khémaiss ư? Không đâu. Tôi xin được tiếp tục câu chuyện của mình vậy: Ahmed chào đời vào một ngày nắng đẹp. Người cha đã khẳng định và quyết đoán rằng trời sẽ phủ đầy mây vào sáng ngày hôm đó và Ahmed đã làm được điều thần diệu nhất là đã mang được nguồn ánh sáng đẹp đẽ ấy từ bầu trời xuống với vạn vật. Đứa trẻ được sinh ra sau một khoảng thời gian dài mong đợi. Người cha thật không may mắn; ông cho rằng một sự trừng phạt nặng nề của Chúa từ cõi xa xăm lúc nào cũng đè nặng lên cuộc đời ông: vợ ông đã bảy lần sinh nở, và cả bảy lần đều sinh con gái. Ngôi nhà của ông được mười người đàn bà trị vì, bảy cô con gái, bà mẹ, dì Aicha và Malika, bà già giúp việc. Rủi ro ấy cứ tiếp nối nhau theo thời gian, người cha nghĩ một đứa con gái thôi cũng đã đủ, đằng này những bảy cô thì thật là quá đáng và là một thảm họa lớn với gia đình. Rất nhiều lần, ông đã hồi tưởng lại lịch sử của những người Ả Rập vào thời mà Hồi giáo chưa xuất hiện, họ đã chôn sống những đứa con gái của họ! Vì ông không thể loại được những đứa con gái bất hạnh đó, nên dần dà, cho dù chưa đến mức ông căm thù chúng, nhưng rõ ràng là ông tỏ ra rất thơ ơ lãnh đạm với chúng. Ông sống trong ngôi nhà ấy cứ như chả có đứa con nào sống chung cả. Ông làm việc tất bật để quên chúng đi, xua đuổi chúng ra khỏi tầm mắt. Ông không bao giờ đặt tên cho chúng. Bà mẹ và người dì làm việc ấy thay ông, còn ông tự tách mình ra khỏi tất cả, đôi khi chỉ biết ngồi khóc một mình trong nỗi trống vắng câm lặng. Ông cho rằng mình thật đáng hổ thẹn, rằng cơ thể ông, con người ông luôn luôn ẩn chứa tiềm tàng mầm sống của sự bất hạnh đáng nguyền rủa, ông tự coi mình là một người chồng vô sinh hoặc một người đàn ông độc thân. Ông chẳng bao giờ nhớ được là mình đã đặt tay lên khuôn mặt của một trong những đứa con gái của mình hay chưa nữa, giữa ông và các con, vô hình trung, ông đã dựng lên một bức tường dày ngăn cách. Ông chẳng trông nhờ được vào ai, chẳng có được một niềm vui nho nhỏ và không thể chịu đựng được những lời chế nhạo của hai người em trai, những người mà cứ mỗi lần vợ ông sinh con, đều mang quà đến mừng, lúc thì một chiếc áo dài lót lông, lúc thì những chiếc bông tai, mặt cười cợt, chế nhạo ông cứ như họ là những người thắng cuộc, là những người thao túng được hết mọi tai họa, rủi ro. Họ hớn hở ra mặt và chỉ bàn tán xung quanh mỗi chủ đề về quyền thừa kế. Các bạn thân mến, các bạn thừa biết rằng tôn giáo của chúng ta không tha thứ cho những người đàn ông không sinh hạ được người thừa kế. Bởi thế, hai người em trai kia rất mong người anh cả của họ chết đi để chia phần lớn số tài sản và sự thù hằn đã ngấm ngầm chia rẻ họ. Bản thân người cha đã cố gắng hết sức mong đảo ngược qui luật của định mệnh cuộc đời, ông đã đi hỏi rất nhiều bác sĩ, cầu cứu những nhà pháp thuật, những người bán thuốc rong, thầy lang trên khắp mọi miền đất nước. Thậm chí, ông cũng đã đưa vợ đến nhà một đạo sĩ và ở lại đó bảy ngày, bảy đêm chỉ ăn bánh mì khô và uống nước suông. Bà vợ được vấy nước tiểu của lạc đà, sau đấy, bà mang tro của mười bảy nén hương vứt ra biển. Bà mang trên mình những lá bùa và những lời tiên tri xin được trong cuộc hành hương tới La Mecque[1]. Không chỉ thế, bà còn ăn nhiều loại cỏ hiếm được nhập từ Ấn Độ và Yémen, uống thứ thuốc lờ lợ và đắng ngắt do một thầy phù thủy gì pha chế. Rồi bà bị những trận sốt triền miên kéo theo những cơn buồn nôn khủng khiếp, những trận đau đầu dồn dập ập đến dày vò con người khốn khổ bất hạnh này. Cơ thể bà ngày một héo hon, gày guộc. Khuôn mặt bà hằn thêm những nét nhăn. Bà gầy đi trông thấy và thương xuyên bị ngất. Cuộc sống của bà thực sự đã trở thành một địa ngục, còn ông chồng thì vẫn luôn luôn không bằng lòng, bởi lòng tự hào của ông đã bị tổn thương nghiêm trọng, danh dự cũng theo đó mà bị vấy bẩn, tất cả những nguyên cớ đó làm cho cuộc sống của bà trở nên bi thảm và buộc bà phải chịu trách nhiệm về nỗi bất hạnh đang chằm vào gia đình. Một hôm, ông ta đã đánh bà rất đau vì bà dám từ chối thử vận may một lần cuối cùng: cầm bàn tay của một xác chết vuốt từ trên xuống dưới cái bụng trần của bà rồi dùng bàn tay đó như một chiếc thìa để ăn món cútxcút. Cuối cùng, bà vợ đành phải chấp nhận. Ôi các bạn thân mến, thật vô ích khi kể cho các bạn biết người đàn bà đáng thương ấy đã ngất đi và đổ sụp xuống cái xác chết lạnh giá kia như thế nào. Ông chồng bà đã chọn một gia đình láng giềng nghèo khổ có người ông vừa qua đời, một ông già mù lòa, móm mém. Để cảm ơn sự giúp đỡ của người láng giềng, ông chồng đã cho họ một món tiền nhỏ. Người vợ luôn sẵn sàng chấp nhận mọi hi sinh và ấp ủ, nuôi dưỡng những hi vọng điên rồ trong mỗi lần mang thai. Nhưng sau mỗi lần vượt cạn, tất cả mọi niềm vui, mọi tia hi vọng đều tan biến, lịm tắt. Bà bắt đầu chẳng quan tâm tới những đứa con gái vô tội của bà nữa. Bà căm giận vì sự có mặt của chúng ở trong nhà bà, và đấm vào bụng mình để tự trừng phạt. Người chồng cũng đã thử đủ mọi cách, kể cả việc tính toán thời điểm ông ta gần gụi vợ phải theo sự chỉ dẫn của thầy phù thủy, nhưng rồi cũng chẳng được ích lợi gì cả. Hết đứa con gái này lại đến đứa con gái khác chào đời cho đến khi chính cha mẹ chúng phải căm thù bản thân họ và căm thù nỗi bất hạnh, tăm tối cứ bao phủ lấy gia đình, cuộc sống của họ. Mỗi một lần sinh đều được đón tiếp như thế nào thì chắc các bạn cũng có thể đoán được, đứa trẻ được đón chào bằng những tiếng kêu trời đầy uất ức căm giận, bằng những giọt nước mắt bất lực của cha mẹ chúng. Mỗi lễ đặt tên đều được diễn ra trong không khí im lặng, nặng nề, giống như trong gia đình có tang. Có những bảy lần nỗi bất hạnh đến gõ cửa ngôi nhà của họ. Thay vì giết một con bò hoặc chí ít cũng là một con bê thì người chồng chỉ mua về một con dê gầy guộc, rồi hướng về phía La Mecque nhanh chóng chọc tiết con dê làm lễ, miệng lẩm bẩm một cái tên nào đó, không một ai nghe có thể nghe được rồi sau đấy nhanh chóng lủi mất hoặc đi lang thang đâu đó vài ba ngày mới trở về nhà. Bảy lần làm lễ đặt tên thì cả bảy lần đều làm sơ sài qua quýt. Nhưng với lần đặt tên thứ tám này, ông chồng đã chuẩn bị từ nhiều tháng nay, sửa soạn những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Ông ta chẳng còn tin vào các thầy lang nữa. Số phận của ông đã được đấng tối cao quyết định rồi. Đến một hôm khi trời đã về đêm, mọi cánh cửa đã được cài then, người chồng đã đi đến quyết định cuối cùng chấp nhận cuộc chơi với định mệnh nghiệt ngã. Ông có một giấc mơ hãi hùng: trong nhà, mọi thứ vẫn đâu nguyên đó; thần chết đã bất ngờ đến thăm viếng khi ông còn đang say giấc mộng. Thần chết lại có khuôn mặt đáng yêu của một cậu thiếu niên. Nó nghiêng mình cúi xuống và đặt lên trán ông một nụ hôn. Cậu thiếu niên có một vẻ đẹp thật sự khó tả, gương mặt luôn biến đổi, lúc thì mang vẻ mặt của một cậu thiếu niên như khi mới xuất hiện, lúc thì lại là gương mặt của một cô bé mảnh mai, mờ ảo tựa như sương khói. Ông cũng chẳng biết ai đã hôn mình nữa nhưng có một điều chắc chắn rằng thần chết đang rất để tâm đến ông mặc dù nó đã cải trang trong bộ dạng một đứa trẻ tràn đầy sức sống. Sáng ngày hôm sau, ông ta quên mất ý nghĩ về cái chết, chỉ đọng lại trong tiềm thức hình ảnh duy nhất của cậu thiếu niên. Ông không kể chuyện này cho bất cứ ai và để mặc cái ý nghĩ có thể làm đảo lộn cuộc sống của ông và của toàn thể gia đình chín muồi trong ông. Ông cảm thấy sung sướng vì đã nảy ra một ý nghĩ tuyệt vời. Đó là ý gì vậy? Các bạn thử đoán hộ tôi xem nào. Vâng, nếu các bạn cho phép, tôi xin ngừng lời ở đây để nghỉ ngơi một lát; còn về phía các bạn, các bạn sẽ có một khoảng thời gian tương đối dài từ bây giờ cho đến tận sáng ngày mai để tìm hiểu và khám phá ra cái ý tưởng thần diệu của người đàn ông đó, một người đang đứng bên bờ vực thẳm của nỗi chán chường, tuyệt vọng, cuối cùng đã tìm ra một ý tưởng tốt đẹp chỉ cách vài tuần trước khi nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta cất tiếng chào đời. Các bạn thân mến, các bạn là những người nhân hậu, ngày mai lại đến đây nhé. Ngày mai sẽ là một ngày dài, chúng ta sẽ vượt qua nhiều con phố nhỏ hẹp.
Như các bạn nhận thấy đó, nhóm chúng ta đã vượt qua được một chặng ngắn trên con đường đi đến cánh cửa đầu tiên rồi đấy. Tôi nhận thấy mỗi người chúng ta đều đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn, nước uống cho cả cuộc hành trình này. Đêm hôm qua, tôi đã không thể nào chợp mắt được. Tôi luôn bị các bóng ma rình rập, rượt đuổi. Tôi đã phải bỏ nhà đi ra ngoài phố, nhưng lại gặp ở đó bọn người say xỉn, những kẻ côn đồ vô lại. Bọn chúng chỉ chực lột sạch tôi, nhưng cuối cùng, chúng cũng chẳng tìm được cái gì cả. Mờ sáng, tôi trở về nhà và các bạn biết không, tôi đã làm một giấc đến tận trưa. Chính vì thế mà tôi đã đến đây muộn hơn so với giờ hẹn. Tôi cảm thấy được trong ánh mắt của các bạn, vẻ lo lắng bồn chồn vì các bạn muốn biết tôi sẽ đưa các bạn tới đâu phải không. Đừng sợ nhé, đừng sốt ruột nhé, chính tôi đây cũng còn chưa biết được điều đó nữa là. Tôi còn đọc được trên nét mặt của các bạn một sự tò mò chưa được thỏa mãn, liệu rằng một ngày nào đó nó có nguôi ngoai đi được không? Các bạn đã chọn tôi để nghe tiếp câu chuyện này, vậy thì hãy đi theo tôi đến tận cùng…, tận cùng cái gì ư? Những đường phố chạy lòng vòng, thông nhau sẽ không bao giờ có điểm cuối cùng đâu!
Ý tưởng của người cha thật đơn giản nhưng không dễ gì thực hiện được, và với sức lực còn lại của ông ta cũng khó mà duy trì: đứa trẻ sắp sinh ra nhất định phải là một thằng con trai, cho dù nó là một đứa con gái chăng nữa. Đó là bước quyết định cuối cùng của ông, không gì lay chuyển nổi, một sự ấn định vô phương cứu vãn. Một buổi tối, ông ta gọi bà vợ đang mang bầu vào một căn phòng trên sân thượng, đóng kín cửa lại rồi thủ thỉ nói với vợ bằng một gọng nhỏ nhẹ trầm ấm nhưng rất nghiêm túc rằng: “Cuộc sống của chúng ta cho đến tận bây giờ chỉ là một sự chờ đợi vô cùng ngu ngốc, luôn tìm cách chống lại định mệnh, nhưng vô hiệu. Sự kém may mắn của chúng ta trên cõi đời này, nếu không muốn nói thẳng ra là sự bất hạnh, lại không phụ thuộc vào chúng ta. Bà là một người phụ nữ tận tụy và có đức hi sinh cao cả, luôn biết phục tùng và vâng lời, nhưng kể từ khi đứa con gái thứ bảy của chúng ta chào đời thì tôi hiểu rằng bà đang mang trên mình một khiếm khuyết lớn: cái bụng của bà không thể đẻ ra được một đứa con trai như tôi vẫn hằng mong muốn, mãi mãi nó chỉ có thể sinh ra những đứa con gái mà thôi. Bà chẳng thể làm gì khác được đâu. Rõ ràng đó là một dị tật, vả lại, bà cũng thiếu cả sự hào hứng đón nhận cái mầm sống nhú lên trong cơ thể bà thế thì làm sao bà biết được có thể sinh cho tôi một đứa con trai hay không. Tôi không thể giận bà được. Tôi là một người chồng tốt, rất biết điều với vợ đấy chứ. Tôi sẽ không bỏ rơi bà và tôi sẽ không bao giờ lấy thêm một phụ nữ thứ hai làm vợ. Tôi cũng khổ sở vì cái bụng khốn khổ này của bà lắm rồi, tôi muốn làm người chữa khỏi căn bệnh bất hạnh này cho nó, tối muốn là người có thể thay đổi được cái trật tự lô gích này và thói quen của nó. Tôi đã đưa ra một lời thách thức với cái bụng của bà rằng nó sẽ phải đẻ cho tôi một thằng con trai. Như thế thì cuối cùng danh dự của tôi sẽ được phục hồi; niềm tự hào của tôi sẽ được hồi sinh, mặt tôi có thể đỏ hồng lên được, cuối cùng thì tôi cũng là một người đàn ông đáng mặt nam nhi, một người cha có thể yên lòng nhắm mắt vì đã ngăn chặn được thói tham lam vô độ của hai thằng em trai lúc nào cũng chực cướp phá, xáo tung tài sản của tôi, đẩy vợ con tôi vào sự thiếu thốn, cùng quẫn. Tôi đã rất kiên nhẫn với bà. Chúng ta cũng đã đi khắp đất nước này những mong thoát khỏi ngõ cụt. Ngay cả trong cơn giận dữ, tôi cũng biết tự kiềm chế và nén mình lại để không trở thành một người chồng độc ác, vũ phu. Chắc là bà cũng không thể trách tôi là đã không dịu dàng với những đứa con gái của bà được, chúng là của bà đấy. Tôi đã đặt tên cho chúng, nhưng tôi không thể mang tình thương yêu đến cho chúng được, bởi vì tôi không bao giờ mong muốn chúng có mặt trên cõi đời này. Chúng cứ lần lượt chào đời, đó quả là cả một lỗi lầm lớn vì chúng đã thay thế vị trí của đứa con trai mà tôi vẫn hằng chờ đợi, ước ao. Cuối cùng thì bà cũng đã hiểu được tại sao tôi không muốn gặp mặt chúng và cũng chẳng quan tâm đến số phận chúng rồi chứ. Chúng cũng đã lớn lên bên cạnh bà nhưng không hiểu liệu chúng có biết rằng chúng có một người cha hay không? Đối với tôi sự ra đời của chúng chẳng khác gì một sự chết chóc nào đó. Và vì thế tôi đã quyết định rằng lần thứ tám này sẽ là một ngày hội, một nghi lễ lớn nhất đối với tôi, niềm vui này sẽ được kéo dài suốt ngày đêm. Bà sẽ là một người mẹ, một người mẹ thật sự đấy, bà sẽ là một công nương vì bà đang mang thai một đứa con trai. Đứa bé bà sinh ra lần này dứt khoát phải là một đứa con trai, nó sẽ là một người đàn ông thực thụ, tên nó là Ahmed, cho dù nó có là một đứa con gái đi chăng nữa. Tôi đã thu xếp, trù tính mọi việc, đã dự báo những gì sẽ xảy ra. Chúng ta sẽ mời bà đỡ già Lalla Radhia tới đây; sau khi đứa trẻ ra đời, bà ta sẽ ở lại đây một hai năm gì đó, tôi sẽ cho bà ấy một ít tiền đủ để bà ta giữ kín điều bí mật. Tôi đã nói ý định này với bà ta và rất may là bà ta tán thành ý tưởng này. Chúng ta cần nhanh chóng thống nhất ý kiến thôi. Còn bà, bà nghe cho rõ này, bà sẽ là một cái giếng sâu để chôn chặt điều bí mật này ở dưới đó. Hạnh phúc của bà và thậm chí cuộc sống của bà sẽ phụ thuộc vào điều đó. Đứa trẻ này sẽ được đón chào, dạy dỗ với tư cách là một người đàn ông thực thụ, người sẽ làm rạng rỡ ngôi nhà lâu nay quá ư tẻ nhạt bằng sự hiện diện của nó. Đứa con này của chúng ta sẽ được nuôi dạy theo truyền thống dành cho những người đàn ông và chắc chắn nó phải là người chỉ đạo, sai khiến những đứa con gái kia, nó là đứa che chở bảo vệ cho bà sau khi tôi chết đi. Vậy là chỉ có ba chúng ta cùng chia sẻ bí mật này thôi, rồi sau đó, chắc sẽ chỉ còn lại hai thôi, Lalla Radhia thì đã quá già rồi và chẳng bao lâu nữa bà ấy sẽ chia tay với chúng ta, tiếp sau nữa, thì bà sẽ chỉ còn lại một mình thôi bởi vì tôi nhiều hơn bà những hai tuổi, và dù gì đi nữa thì tôi cũng sẽ ra đi trước bà. Ahmed rồi sẽ còn lại một mình, sẽ thay tôi và bà coi sóc ngôi nhà toàn đàn bà này. Chúng ta sẽ đào sâu chôn chặt điều bí mật này, nào bà đưa bàn tay phải cho tôi, chúng ta sẽ đan những ngón tay vào nhau, cùng nâng hai bàn tay lên miệng lần lượt hôn rồi sau đó đưa hai bàn tay lên trán. Cuối cùng chúng ta hãy cùng thề giữ trọn lòng chung thủy cho đến lúc vĩnh biệt cõi đời này! Bây giờ hai chúng ta sẽ cùng làm lễ tắm gội để tẩy sạch bụi trần. Chúng ta sẽ cùng cầu nguyện và trước cuốn kinh Coran được mở sẵn kia, chúng ta hãy thề đi.”
Như vậy, những qui ước giữ kín điều bí mật đã được niêm phong kín mít! Người vợ chỉ còn biết vâng lời mà thôi. Vẫn như thói quen thường ngày, bà chỉ biết vâng lời chồng mình, nhưng lần này bà có cảm giác nó còn liên quan đến một cái gì đó rất chung và cuối cùng bà lại vẫn chỉ là một kẻ “tòng phạm” cùng với đức ông chồng. Cuộc sống của bà chỉ có một con đường duy nhất, bà đã bị đưa lên một con tàu cực kì bí ẩn, khó hiểu, con tàu quanh năm suốt tháng chỉ biết lênh đênh trên những vùng biển xa xăm và đầy những bất trắc.
Thế là ngày trọng đại nhất rồi cũng đến, ngày mà bà mang dến cho cuộc đời một sinh linh bé bỏng. Bà vẫn nuôi giấu một niềm hi vọng nhỏ nhoi, rằng số mệnh cuối cùng cũng sẽ mang đến cho bà một niềm vui thực sự, niềm vui ấy sẽ xóa sạch mọi mánh khóe lừa bịp khác. Than ôi! Số phận thật trung thành và bướng bỉnh làm sao! Lalla Radhia đã đến ở nhà bà từ hôm thứ hai, bà ta chuẩn bị rất kỹ càng cho lần sinh hạ này. Lalla biết rằng ca sinh nở này sẽ là một ngoại lệ và có thể là lần đỡ đẻ cuối cùng kết thúc sự nghiệp khá dài và cao cả của bà. Những đứa con gái trong gia đình không hiểu tại sao mọi người lại hối hả, tất bật đến thế Lalla Radhia rỉ tai cho chúng biết rằng một bé trai sắp ra đời, rằng trực giác của bà chưa bao giờ bộc lộ rõ như thế, đó là những điều mà lí trí không tài nào kiểm soát nổi. Bà ta cảm nhận được qua cũng cách đứa trẻ quẫy đạp trong bụng mẹ nó đó chỉ có thể là một đứa bé trai. Đứa trẻ này đạp rất dữ, như thế thì ắt phải là con trai rồi. Bọn con gái có vẻ rất lúng túng. Lần sinh nở này của mẹ chúng sẽ làm đảo lộn tất cả mọi sinh hoạt trong gia đình. Chúng chỉ biết nhìn nhau, chẳng chuyện trò gì cả. Dù gì đi nữa cuộc sống của chúng cũng chẳng thay đổi gì hết. Có thể đứa em trai này lại sẽ là người yêu thương chúng nhất! Tiếng đồn đã lan ra cả khu phố và tới tai những thành viên còn lại của gia đình rằng Hadj Ahmed sắp có một đứa con trai…
Các bạn thân mến, bây giờ thời gian sẽ trôi rất nhanh và sẽ chi phối tất cả chúng ta. Chúng ta không phải là những khán giả bình thường, mà chúng ta đã bị lôi cuốn, dẫn dắt, hòa nhập vào câu chuyện này rồi, rất có thể nó sẽ chôn vùi chúng ta trong cùng một nghĩa địa. Bởi vì ý muốn của đất trời, của Thượng Đế rồi cũng bị ảo ảnh của tà đạo, lòng dối trá che khuất. Con suối sẽ bị đổi dòng, nó sẽ rộng lớn lên thành một dòng sông, dòng sông ấy sẽ nhấn chìm những chốn yên bình này. Chúng ta rồi sẽ là cái nghĩa địa nằm bên rìa cơn mộng mị, ở đó có những bàn tay độc ác đến xới tung mọi nấm mồ lên và thay vào đó là một loài cỏ hiếm, thứ cỏ ấy là nguồn cơn của sự lãng quên. Ôi, các bạn thân mến của tôi ơi, tia sáng đột ngột kia làm lóa mắt chúng ta thật đáng nghi ngờ; nó tiên liệu một cảnh tối tăm u muội sẽ tới.
Nào hãy cùng giơ tay phải lên và xin nói theo tôi: Xin chào, người bạn đến từ cõi xa xăm, khuôn mặt của sự lỗi lầm, của sự ngây thơ trong trắng, của dối lừa, một phiên bản khác của chính hình bóng của bạn, ôi! Bạn là người mà người ta chờ đợi, ước mong gặp gỡ bấy lâu nay, người ta vời bạn tới đây để cải chính lại số mệnh, bạn mang đến niềm vui nhưng lại không mang đến cho người ta niềm hạnh phúc, bạn dựng nên một cái lều giữa sa mạc, làm thỏa mãn được niềm khao khát mong chờ của bao người nhưng tiếc thay đó chỉ là nơi trú ẩn của gió. Bạn là một phần tro hỏa táng. Cuộc sống của bạn sẽ rất dài, một sự thử thách trước lửa và lòng kiên nhẫn. Ôi, xin được chào đón bạn! Vì bạn là ánh sáng, là mặt trời! Bạn căm ghét cái ác, nhưng ai biết được bạn sẽ làm được những điều thiện tâm… Xin chào đón bạn… Chào đón bạn!
Vậy, tôi xin nói với các bạn…
Toàn bộ gia đình đã được triệu tập đến quây quần trong ngôi nhà Hadj ngay từ hôm thứ tư. Dì Aicha cứ lăng xăng rối rít. Chạy đi chạy lại như một người điên. Hai người em trai cũng với vợ và các con cũng đã có mặt, có vẻ lo âu, nôn nóng. Các anh chị em họ gần, xa cũng đã được mời đến. Bà đỡ Lalla Radhia thì ở lì trong buồng đẻ của bà vợ Hadj, không một ai có quyền làm phiền tới bà. Những người đàn bà da đen đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Khoảng chừng nửa đêm gì đó, người ta nghe thấy những tiếng rên rỉ: những cơn đau chuyển dạ đầu tiên. Đám đàn bà chấp tay cầu xin đấng Tiên Tri Mohamed trợ giúp. Ông Hadj đi đi lại lại ngoài phố. Hai người em trai của ông thì chủ trì một cuộc họp hội đồng chiến tranh, họ thì thào to nhỏ trong góc phòng khách. Đám trẻ con ngủ lăn quay ngay tại nơi chúng vừa ăn xong. Cái yên lặng, tĩnh mịch của màn đêm bị ngắt quãng bởi những tiếng kêu rên đớn đâu, quằn quại. Lalla Radhia chẳng nói gì cả, bà đun một chậu nước nóng và trải một đống tả lót trẻ con ra. Rồi mọi người đi ngủ chỉ trừ ông Hadj, bà đỡ và hai người em trai. Vào lúc rạng đông, người ta nghe thấy những lời cầu nguyện rì rầm, vài cái bóng lờ mờ trở dậy bước vào lảo đảo như những kẻ mộng du, rồi ngồi xuống cầu nguyện. Người sản phụ bỗng gào lên. Trời sáng rõ, một ngày mới trở lại với ngôi nhà, nơi mà tất cả mọi người và đồ vật đều đang trong tình trạng bừa bộn chưa từng thấy. Những người phụ bếp da đen sắp xếp dọn dẹp lại bếp núc, rồi chuẩn bị món súp cho bữa ăn sáng, món súp mừng lễ khai hoa và món súp dành riêng cho lễ rửa tội. Hai người em trai của gia chủ phải quay về với công việc hàng ngày của họ. Đám trẻ con tự coi đây là ngày nghỉ của chúng nên vẫn mãi miết chơi đùa nơi bậc thềm trước ngôi nhà. Vào chừng khoảng mười giờ sáng, buổi sáng thứ năm lịch sử, mọi người tập hợp đông đủ phía sau cánh cửa căn phòng sản phụ. Lalla Radhia hé mở cánh cửa, hét lên vui sướng, sau đó bà ta chỉ nói lặp đi lặp lại mỗi một từ, nghe như đứt hơi: một đứa con trai, con trai, con trai… Hadj đi vào giữa đám đông lúc này đang vây kín quanh ông như vây quanh một ông hoàng, lũ trẻ con dành nhau hôn tay ông. Đám phụ nữ chúc mừng ông bằng những tiếng reo chói tai, ngắt quãng, bằng những lời nguyện cầu đại loại: Xin Chúa phù hộ cho nó… Mặt trời đã mọc rồi… Thế là bóng tối đã qua… Chúa thật cao cả… Chúa sẽ luôn ở bên ông…
Hadj bước vào phòng sinh, khóa trái cửa lại và bảo Lalla Radhia bỏ hết tả lót của đứa trẻ sơ sinh ra. Rõ ràng lại là một đứa con gái. Vợ ông đang lấy tay bưng mặt khóc. Ông ta bế đứa trẻ trong cánh tay trái, còn tay phải giật mạnh bàn tay vợ ra và nói: “Tại sao bà lại khóc kia chứ? Tôi nghĩ là bà đang khóc vì sung sướng cơ đấy! Hãy nhìn, nhìn cho kĩ đây, nó rõ ràng là một đứa con trai cơ mà. Bà đã mang đến cho tôi một đứa con, nhìn này, nó mới đẹp làm sao, bà thử chạm tay vào nơi nhạy cảm này mà xem, nó là một người đàn ông thực sự đấy!” Nói rồi, ông ta quay về phía bà đỡ và nói với bà ta rằng hãy để mắt chăm sóc cẩn thận cậu con trai của ông, không cho bất kì một người nào được tiến lại gần nó hoặc chạm vào nó. Nói đoạn, ông bước ra khỏi căn phòng, ngạo nghễ một nụ cười trên mặt… Ông bỏ đi, đôi vai và nét mặt thể hiện rõ sự sung mãn, khỏe mạnh! Ở vào tuổi 50, ông ta vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khỏe mạnh như một chàng trai thực sự. Ông đã quên - hoặc cũng có thể ông ấy giả vờ quên - là chính ông đã sắp xếp trù liệu mọi thứ. Rõ ràng ông đã nhìn thấy, đã bế trong tay một bé gái thực sự thế mà ông ta lại tin chắc rằng đó là một đứa con trai.
Ôi, những người bạn đồng hành của tôi ơi, câu chuyện của chúng ta chỉ mới bắt đầu nhưng những từ ngữ, tình tiết như cọ xát vào làn da của tôi, lưỡi tôi như cứng lại, cổ họng khô khốc, khắp mình mẩy đau nhức và vô cùng mệt mỏi. Chúng ta hết thảy đều là nạn nhân của sự dại dột của chính chúng ta. Sự dại dột ngốc nghếch luôn ẩn nấp sau từng khe nhỏ của lòng ham muốn, tham vọng mà không bao gờ chúng ta gọi đúng tên của nó. Hãy dè chừng với việc chúng ta đã triệu tập được những chiếc bóng hỗn độn của thiên thần, một thiên thần mang hai bộ mặt, nó trú ngụ trong trí tưởng tượng của chúng ta. Gương mặt của mặt trời bất động. Gương mặt của mặt trăng chết chóc. Thiên thần ấy cứ xô đẩy hết cái này đến cái khác theo cuộc sống mà chúng ta đang nhảy múa trên một sợi dây vô hình.
Ôi, các bạn yêu mến ơi, tôi cũng đang đi trên sợi dây này đấy. Nếu ngày mai các bạn không nhìn thấy tôi thì hãy hiểu rằng thiên thần đã đẩy tôi xuống vực thẳm và tôi đã đến với cái chết.
❀ ❀ ❀
[1] La Mecque: Thánh địa Hồi giáo, thuộc Arabie Saoudite (ND).