Đứa Trẻ Cát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Đàn Bà Có Râu
12

❊ ❊ ❊

NGƯỜI ĐÀN BÀ CÓ RÂU

Phía sau, không phải phía sau sân khấu, mà là ở phía sau câu chuyện này, có một dải vải rộng nhiều màu sắc trải rộng, căng phồng bồng bềnh trong gió trông tựa như một cánh chim trong suốt. Cánh chim nhảy nhót giữa đường chân trời như muốn tạo cho cuộc phiêu lưu này nhiều sắc màu và lời ca lảnh lót. Khi ngọn gió chỉ còn là một cơn gió thoảng mùa hè, dải vải trôi bồng bềnh nhịp nhàng theo điệp khúc đều đặn của một chú ngựa đang trên đường chạy đến vô cùng; trên mình ngựa, một hiệp sĩ đội chiếc mũ rộng vành, chỏm mũ có cắm những giẻ lúa mì, những cành cây thắng và những bông hoa dại. Khi chàng hiệp sĩ dừng lại phía xa kia, nơi người ta không thể phân biệt được cụ thể là ngày hay đêm nữa, trên vùng đất nơi có những hòn đá đã được lũ trẻ con tô vẽ, đẽo tạc, nơi những bức tường được dùng làm giường cho những bức tượng, nơi đó, trong sự bất động và im lặng, dưới ánh mắt của các cô gái yêu kiều, chàng trở thành một thân cây canh giữ trời đêm. Buổi sáng, những tia nắng mặt trời đầu tiên bao quanh thân cây, làm nó chuyển dịch, cho nó một thân hình và những kỉ niệm, rồi đóng khung nó lại giữa lớp đá cẩm thạch của một bức tượng có hai cánh tay ôm đầy hoa, lá, quả. Xung quanh, một khoảng không gian trắng toát và trần trụi, nơi mọi vật đều đến từ một nơi khác, rồi biến thành cát, thủy tinh, thành những hòn đá được đẽo khắc. Đối diện với bức tượng buổi sáng là một tấm gương lớn đã cũ; nó không phản chiếu hình ảnh của bức tượng mà lại phản chiếu hình ảnh của thân cây, bởi vì đó là một đồ vật biết lưu giữ những kỉ niệm. Thời gian là thời gian của sự trần trụi được ánh sáng bao bọc. Chiếc đồng hồ là một bộ máy không có linh hồn; nó không chạy được nữa vì quá cũ, rỉ mèm bởi thời gian, bởi hơi thở của những người đàn ông.

Các bạn thân mến! Thời gian là bức màn chẳng mấy chốc nữa sẽ buông xuống khi trò diễn kết thúc và bao bọc nhân vật của chúng ta vào giữa tấm phông.

Các bạn đồng hành thân mến! Sân khấu làm bằng giấy! Câu chuyện mà tôi kể cho các bạn nghe là một tờ giấy gói hàng đã cũ. Chỉ cần một que diêm, một ngọn đuốc là có thể ném trả tất cả về hư vô, về phía đêm trước cuộc gặp của chúng ta. Chính ngọn lửa đó cũng có thể đốt cháy tất cả mọi cánh cửa và tháng ngày.

Chỉ có nhân vật của chúng ta là hình như thoát nạn mà thôi! Chỉ có anh ta là người duy nhất có thể tìm ra trong đống tro tàn kia một chỗ trú ẩn, vì thế cho nên, câu chuyện của chúng ta mới có cơ may tiếp tục.

Trong cuốn nhật kí, anh ta nói về một hòn đảo. Có thể đó là nơi trú ẩn mới của anh ta, là phần vĩ thanh của câu chuyện, một giai đoạn hậu kì nối dài, một màu trắng vô tận của sự im lặng.

Nhân vật của chúng ta - tôi không biết phải gọi tên nhân vật này như thế nào - đã trở thành một màn kịch hấp dẫn nhất của gánh xiếc chợ phiên. Tiết mục của anh ta lôi cuốn không biết bao nhiêu là đàn ông, đàn bà và mang lại rất nhiều tiền cho lão chủ gánh hát. Anh ta sống xa thành phố quê hương và sự mất tích của anh ta không làm mảy may thay đổi một chút gì trong căn nhà đổ nát kia. Anh ta nhảy múa ca hát. Cơ thể anh ta tìm thấy được một niềm vui thú mới, một niềm hạnh phúc của một chàng trai đang yêu. Cô ta giấu mình để viết. Người đàn bà già nua canh chừng cô ta còn Abbas thì tìm cách bảo vệ cô. Cứ như vậy, nhân vật của chúng ta khi thì là đàn ông khi thì là đàn bà, dấn bước trên con đường đi tìm lại chính mình. Anh ta không còn ngủ chung với những đứa trẻ diễn trò nhào lộn nữa mà đến ngủ trong ngôi nhà lưu động dành cho phụ nữ. Cô ta ăn uống và đi chơi cùng với họ. Mọi người gọi cô là Lalla Zahra. Cô gái rất thích cái tên này. Cô không còn nhớ tới quê hương bản quán của mình nữa; cố gạt bỏ những kỉ niệm chất chồng. Sự đoạn tuyệt với quá khứ đối với cô không dễ dàng chút nào. Cho nên, cô ta phải tạo ra một khoảng không gian trắng bằng cách một tay đem vứt bỏ những hình ảnh điên dại và bàn tay còn lại, bóc trần những hình ảnh đó ra khỏi hương vị của cuộc đời, một cuộc đời cô đã từng mơ tường.

Cô cầu mong có được những giây phút yên bình, trong sáng để tập trung cho công việc viết lách.

Một buổi tối, lúc ngoài sân khấu trở vào, cô nhìn thấy trên mặt giường lót đệm rơm của cô một bức thư của ai đó đã đặt sẵn:

 “Lalla, có một điều hiển nhiên là mặt kính sẽ bị mờ đi khi bị hơi nước phả vào. Ngay cả mặt trời - thứ ánh sáng làm lóa mắt cô vào buổi chiều hôm - cũng vẫn luôn tiếc nuôi về bóng hình của nó nữa là.

“Khi tôi cần phải ra đi và thậm chí biến mất, thì cô đã chọn xong con đường lưu đày. Từ khi biết cô, hàng đêm tôi đều có mặt giữa đám đông khán giả. Tôi nhìn cô, quan sát cô và cố gắng giữ khoảng cách. Tôi không muốn làm cho cô khó chịu cũng như không muốn quấy rầy cô nhằm thỏa nỗi xúc động của tôi. Xin cô biết cho rằng tôi không theo đuổi để dò xét về cô; tôi dõi theo cô chỉ vì tôi nuôi ảo tưởng rằng tôi có thể đi đến chỗ không thể nào tới được.

“Người bạn trung thành và khiêm nhường của cô.

“Cô có thể viết thư cho tôi và bỏ thư vào thùng, đề tên “Al Majhul”. Tôi không bao giờ tự đến đó lấy thư cả, sẽ có một ai đó làm việc này.

Chúc cô ngủ ngon”

Cô gái thực sự xúc động. Kể từ cái ngày Người Vô Danh bày tỏ tình cảm tới nay, cũng đã lâu lắm rồi. Trước mặt cô là mụ già giả vờ ngủ. Trên mặt ghế có một chiếc gạt tàn thuốc lá và một cốc nước đựng hàm răng giả của mụ già. Lalla Zahra ngồi trên giường, nét mặt trầm tư. Một bàn tay thò vào trong cốc nước, cầm lấy bộ răng giả. Mụ già muốn biết chuyện gì đã xảy ra:

- Ai viết thư cho mày đấy?

- Chả có ai cả!

- Thế còn lá thư?

- Tôi không biết nó từ đâu đến và ai viết ra nó.

- Này cẩn thận đấy! Đừng có lôi thôi nữa. Nếu có một kẻ nào đó si mê mày lúc này xuất hiện thì tao biết cách làm như thế nào để đuổi hắn đi đấy.

- Ðúng vậy! Chắc hắn phải là một thằng điên mới theo đuổi tôi như vậy. Nhưng mà tôi chả quen biết một ai ở đây cả.

- Đơn giản thôi! Nếu đó là một thằng đàn ông thì mày là một thằng đàn ông; còn nếu đó là một phụ nữ, thì tao sẽ chịu trách nhiệm với nó.

Mụ ta vớt bộ răng giả ra rồi lại đặt vào trong chiếc cốc. Lalla khép mắt lại cố ngủ.

Ngoan ngoãn và cam chịu, Lalla Zahra giữ một thái độ cam chịu như vậy trong suốt một mùa dài dặc để quên đi cảnh ngộ. Ban ngày cô không bao giờ làm cho mụ già phật ý để rồi ban đêm, đeo đuổi những nghĩ suy mông lung. Cô vẫn viết giấu mọi người khi họ ngủ, ghi chép lại mọi thứ vào một quyển vở học trò. Cô ta đã thành công trong việc tách bạch chính mình ra khỏi quá khứ chứ không phải xóa bỏ chúng đi. Một vài hình ảnh đầy ấn tượng vẫn được duy trì một cách quyết liệt và phũ phàng trong tâm trí cô: người cha độc đoán; bà mẹ điên dại; người vợ bị chứng động kinh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.