Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2012
Chúc Ngon Miệng

❊ ❊ ❊

Tiểu Donnie trở về phòng ngủ, ngồi trên giường, rút súng ngắn, chĩa nòng vào đầu mình.

"Pằng!"

Sau khi miệng phát ra tiếng nổ giả lập, Tiểu Donnie hạ súng, tỉ mỉ quan sát khẩu súng trong tay. Xem xét một lúc, cậu lại giơ súng lên lần nữa.

"Pằng! Tại sao hắn có thể nhanh hơn cả mình?"

Nhíu mày lầm bầm một câu, Tiểu Donnie ném súng lên giường rồi ngả người ra sau. Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu trèo dậy, nhét súng vào ngăn kéo rồi đóng lại, sau đó xoay người ngồi xuống ghế.

Nhìn đồng hồ đeo tay, Tiểu Donnie thấy mười mấy phút trôi qua cực kỳ dài đằng đẵng. Điều quan trọng nhất là, Số 13 không hề gửi bất kỳ chỉ thị nào, khiến cậu không khỏi nghi ngờ liệu chiếc tai nghe giấu trong tai có vấn đề gì hay không.

Cuối cùng, âm thanh vang lên đột ngột từ sâu trong tai làm Tiểu Donnie giật bắn mình.

"Đối phương đã tới rồi, lấy điện thoại ra chuẩn bị sẵn sàng đi."

Tiểu Donnie lập tức lấy điện thoại ra. Sau một lát, giọng Số 13 vẫn không chút cảm xúc: "Nếu cậu nghe thấy, hãy có động thái gì đó để tôi biết cậu đã sẵn sàng."

Tiểu Donnie lập tức hắng giọng nhẹ, nói nhỏ: "Tôi đã sẵn sàng."

"Đã rõ. Nghe đây, tôi phải nhắc nhở cậu, đối phương không biết chúng ta đã biết sự tồn tại của chúng, cho nên cậu hoàn toàn không cần căng thẳng. Cứ làm theo chỉ dẫn thì sẽ không có vấn đề gì cả, hiểu chưa?"

"Được, tôi hiểu."

"Nhập một số điện thoại, chờ lệnh tôi rồi hãy gọi đi."

Tiểu Donnie bắt đầu nhập số vào điện thoại nhưng chưa gọi đi. Sau đó cậu nghe Số 13 nói: "Từ khóa: giao dịch, việc làm ăn mới, thanh toán tiền mặt, đồng bọn của cậu ở Riyadh, nói sao cũng được, nhưng mấy từ khóa này bắt buộc phải nhắc tới. Còn nữa, nói xong thì cúp máy ngay."

"Đã hiểu."

"Bắt đầu từ giờ, đừng nói chuyện với tôi nữa. Việc khẩn cấp thì ho ba tiếng làm ám hiệu."

Tiểu Donnie cảm thấy bản thân giống như một con rối bị người ta giật dây, nhưng cậu không hề ghét cảm giác này. Trái lại, việc mọi thứ được người khác chỉ huy một cách tuần tự khiến cậu cảm thấy an tâm, cho nên cậu thích cảm giác này.

"Được rồi, gọi điện thoại đi, ngay lập tức."

Tiểu Donnie lập tức gọi đi. Nhìn thông báo của phần mềm điện thoại, nơi đăng ký của số điện thoại hoàn toàn xa lạ này là Saudi.

Chuông reo hồi lâu mới có người bắt máy. Không đợi đối phương nói bất cứ lời nào, Tiểu Donnie dùng giọng điệu nhanh nhưng thoải mái nói: "Anh bạn, giao dịch lần này đã thành công mỹ mãn, mọi người đều rất hài lòng. Cho nên theo lệ cũ, việc làm ăn mới vẫn thanh toán tiền mặt. Trước hết giao một nửa cho đồng bọn của tôi ở Riyadh, phần còn lại xong việc thanh toán là được. Tạm biệt."

Nói xong, Tiểu Donnie lập tức cúp máy. Cậu thậm chí còn chưa kịp nghe đối phương có lên tiếng hay không. Sau khi cúp máy, cậu chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.

"Tốc độ nói của cậu hơi nhanh, nhưng cũng tạm được. Tiếp theo, gọi cuộc điện thoại kế tiếp, chỉ nói một câu 'Gặp nhau ở chỗ cũ', rồi cúp máy."

Tiểu Donnie lập tức gọi điện thoại theo số Số 13 đã đọc.

"Gặp nhau ở chỗ cũ."

Nói một câu, Tiểu Donnie lập tức cúp máy. Sau đó cậu nghe Số 13 trầm giọng nói: "Rất tốt. Đối phương sẽ truy tra xem cậu đã gọi cho ai, hơn nữa chúng càng quan tâm cậu sẽ đi gặp ai hơn. Ở trong phòng chờ năm phút, sau đó xuống gara lấy xe."

Không dám nói một lời, Tiểu Donnie dán mắt vào đồng hồ. Năm phút dài như vài tiếng đồng hồ trôi qua, cậu đứng dậy, mở cửa phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, Tiểu Donnie tỏ ra rất căng thẳng, nhưng khi mở cửa phòng, vẻ mặt cậu trông rất thoải mái và vui vẻ.

"Lái một chiếc xe khiêm tốn nhất đi ra ngoài, đừng nhìn ngang ngó dọc."

Tiểu Donnie phát hiện cậu chẳng có chiếc xe nào đặc biệt khiêm tốn, vì vậy cuối cùng cậu chọn một chiếc Lexus SUV, lái nó lên con đường trước cửa.

"Đi về hướng Manhattan, đi theo lộ trình cậu quen thuộc nhất. Đối phương phải xem cậu đi gặp ai, cho nên chúng sẽ bám theo cậu. Lái xe tốc độ bình thường, đừng quan tâm đến bất cứ thứ gì khác."

Tiểu Donnie lái xe ra một đoạn, phát hiện phía sau có một chiếc sedan màu xám bạc bám theo, khoảng cách khá xa. Nếu không phải đang diễn kịch, cậu tuyệt đối sẽ không nghĩ mình bị theo dõi.

Xe cộ về hướng Manhattan dần đông đúc hơn, tuy không tắc đường nhưng tốc độ vẫn rất chậm. Đi gần một tiếng đồng hồ, Số 13 vẫn không hề đưa ra bất kỳ chỉ thị nào.

Ngay khi Tiểu Donnie không nhịn được bắt đầu hoảng loạn, chỉ thị của Số 13 cuối cùng cũng tới.

"Lái xe theo lộ trình tôi chỉ định."

Tiểu Donnie bắt đầu lượn vòng trên phố. Tất nhiên, cậu lượn lờ thế này không phải là không có mục đích.

Từ mười giờ sáng lượn tới mười hai rưỡi trưa, Tiểu Donnie rất muốn đi vệ sinh nhưng không dám nói thẳng. Vì thế, sau khi ho ba tiếng, cậu lập tức nghe thấy giọng Số 13.

"Không được nói chuyện. Nếu muốn đi vệ sinh, tới ngã rẽ thứ hai phía trước rồi rẽ phải, cậu có thể nhìn thấy một trạm xăng, hãy vào mượn nhà vệ sinh. Nhân tiện để xe của cậu khuất tầm mắt năm phút, để đối phương tiện gắn thiết bị định vị lên xe cậu. Thời gian không được dài, cũng không được ngắn."

Tiểu Donnie thực sự phục sát đất, cậu cảm thấy Số 13 dường như thực sự hiểu rõ cậu đang nghĩ gì.

Tìm thấy trạm xăng như dự đoán, Tiểu Donnie xuống xe đi vệ sinh. Lúc cậu từ nhà vệ sinh bước ra vừa tròn năm phút, sau đó cậu tiện thể đổ thêm xăng cho xe.

Lúc đổ xăng, bằng một động tác rất tự nhiên, Tiểu Donnie nhìn thấy chiếc xe màu xám bạc kia, nhưng cậu tuyệt đối không nhìn thêm lần nào, chỉ quét mắt qua chiếc xe lúc quay đầu mà thôi.

Sau đó, Tiểu Donnie lái xe dạo lòng vòng thêm một tiếng rưỡi nữa, nhưng lần này Số 13 luôn chỉ dẫn lộ trình cho cậu.

Sau vài tiếng lái xe lượn lờ không mục đích cùng kẻ theo đuôi, đến hai giờ chiều, Tiểu Donnie rời khỏi khu vực sầm uất, đi đến một con phố tương đối vắng vẻ.

Cuối cùng, Số 13 trầm giọng nói: "Lái tiếp đi, phía trước khoảng một dặm, bên phải có một nhà hàng kiểu Mỹ, chuẩn bị đỗ xe ở nhà hàng đó. Phải tỏ ra như tình cờ phát hiện ra nhà hàng rồi tạm thời quyết định đỗ xe ăn cơm. Chú ý, đối diện nhà hàng là một tiệm đồ ăn nhanh chuỗi, tuyệt đối không được đỗ nhầm."

Con phố không rộng nhưng ít xe. Tiểu Donnie duy trì tốc độ, rồi đột nhiên đạp phanh dừng lại, giống như việc cậu phát hiện ra nhà hàng và tạm thời quyết định vào ăn cơm vậy.

Sau khi đỗ xe ổn định, Số 13 nói: "Ngồi xuống cái bàn cạnh cửa sổ, gọi món, đừng nhìn ra bên ngoài."

Tiểu Donnie vào nhà hàng, ngồi xuống, sau khi gọi thực đơn thì gọi phần ăn trưa. Chẳng bao lâu sau, cậu thấy một chiếc xe màu xám bạc đỗ vào bãi đỗ của tiệm đồ ăn nhanh đối diện.

"Được rồi, tạm thời không còn việc của cậu nữa. Hãy tận hưởng bữa trưa đi, tự nhiên một chút. Tôi phải đi tiếp đãi khách đây, chúc cậu dùng bữa vui vẻ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2020
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.