Một phát súng, chỉ một phát súng.
Cho dù tính cả vệ sĩ của Deyo, tính cả tất cả mọi người, thì cũng chỉ có Thỏ bắn một phát.
Bắn xong một phát, nhóm Satan lên xe chạy thẳng. Vốn tưởng kiểu gì cũng phải làm một trận với quân truy đuổi, kết quả đám vệ sĩ của Deyo căn bản không đuổi theo.
Bảo là kỳ tích thì cũng quả thực là kỳ tích, một kẻ lẫy lừng, thực sự ngang tài ngang sức với Đại Ivan như Deyo lại bị hạ gục chỉ bằng một phát súng như vậy.
Còn bảo không phải kỳ tích thì cũng đúng, đây là phát súng mà Thôi Bột đã phải canh chừng suốt hai mươi sáu tiếng đồng hồ sau ống ngắm, đầu không ngẩng, mắt không chớp. Cậu ta chỉ làm tròn bổn phận của một tay súng bắn tỉa, bổn phận mà một người xuất thân từ quân sự, bị cận thị nhưng cũng đủ xuất sắc như cậu ta phải làm.
Phát súng này của Thôi Bột, quả thực đủ để cậu ta khoác lác cả đời. Còn việc Thôi Bột có khoác lác cả đời hay không thì chưa biết, nhưng hiện tại thì chắc chắn cậu ta sẽ phải ba hoa chích chòe một trận rồi.
"Tôi chủ yếu canh chừng hồ bơi, tôi nghĩ, nếu Deyo xuất hiện trong sân thì chắc chắn là ở hồ bơi. Sau đó, tôi phát hiện vài tên vệ sĩ hướng về phía hồ bơi, ngay lập tức, tôi thấy nước trong hồ gợn sóng. Lúc đó tôi nghĩ, mẹ kiếp! Có khi nào Deyo sắp ra rồi không."
Thôi Bột hưng phấn cầm đồ uống lên ừng ực uống một hơi, rồi múa may quay cuồng nói tiếp: "Tôi tự nhủ trong lòng, lần này có kịch hay rồi! Có kịch hay rồi!"
Thôi Bột ngồi trên ghế, cười tít mắt không thấy đâu nữa. Cả đám người vây quanh cậu, kẻ trước người sau hỏi: "Rồi sao nữa?"
Thôi Bột vung tay, làm động tác nhắm bắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi nhìn hướng có gợn sóng, rồi nhìn kỹ, ôi vãi, sao lại là đàn bà! Mái tóc dài lềnh bềnh trong nước, tôi nghĩ, hỏng rồi, là đàn bà. Kết quả ngay sau đó không lâu, tôi thấy một gã đàn ông béo ú đang bơi tới, mà mẹ kiếp bơi còn nhanh phết."
Cao Dương vẻ mặt bực bội nói: "Sao tôi lại không nhìn thấy nhỉ, đệch!"
"Ông, ông đi vệ sinh rồi."
Sau khi nói đầy khinh bỉ, Thôi Bột làm động tác như đang cầm súng, vẻ mặt đắc ý nói: "Lúc đó tôi nghĩ, chắc chắn là thằng cha Deyo đó không chạy đâu thoát, tôi cứ nhìn chằm chằm. Rồi thấy gã bơi đến mép hồ, lúc đó tôi còn nghĩ, nếu không xác nhận được mục tiêu thì không được nổ súng. Sau đó, thấy người đàn bà dựa vào mép hồ, gã đàn ông bơi tới mép, chống tay một cái là ngồi lên trên. Người đàn bà cứ đứng dưới chân gã nói chuyện, lúc này, tôi nhìn thấy đỉnh đầu gã, tôi nghĩ ngay, hói đầu, đúng là Deyo rồi."
Thôi Bột hạ tay xuống, rung rung liên hồi, vẻ mặt bí hiểm nói: "Tiếp theo, các ông đoán xem thế nào, Taylor, cậu không được nói đâu đấy."
Taylor nhún vai nói: "Tôi không nói, tôi không nói gì cả."
Fry vội vàng hỏi: "Làm sao ông xác nhận gã đó là Deyo, chắc chắn không thể chỉ nhìn cái đầu hói thôi chứ."
Thôi Bột vỗ tay một cái, cười nói: "Tôi cứ ngắm gã, ngắm mãi! Ngón tay đặt lên cò súng, khẽ siết là khai hỏa, nhưng tôi không dám bắn. Không xác nhận được mục tiêu sao mà được, đúng không nào."
Lý Kim Phương giơ tay vỗ bốp một cái vào đầu Thôi Bột, gắt gỏng: "Ông làm quá rồi đấy nhá, bày đặt úp mở cái gì, mau nói đi chứ."
Thôi Bột hếch đầu lên, xị mặt nói: "Nói năng kiểu gì thế này, đây gọi là úp mở à?"
Cao Dương đẩy Lý Kim Phương sang một bên, xua tay nói: "Đi đi, đi chỗ khác chơi, chỗ nào mát thì ở đó đi. Đây là đầu của công thần đấy, là chỗ ông muốn đánh là đánh à? Thỏ, Thỏ gia, ngài nói tiếp đi."
Lý Kim Phương bất lực nói: "Được rồi được rồi, tôi đi chỗ khác."
Thỏ hài lòng nói: "Thế còn tạm được. Khụ khụ, nói tiếp nào, nói tới đâu rồi nhỉ? Cáp Mô, cậu cứ toàn cắt ngang, ừm, lúc đó tôi nghĩ, phát súng này là nên bắn, hay không nên bắn nhỉ?"
Cả đám người háo hức nhìn Thôi Bột, Thôi Bột thỏa mãn nói: "Đúng vào thời khắc mấu chốt đó, bên hồ bơi có hai người đi tới, một kẻ cầm khăn tắm, tiến lại gần gã đàn ông kia. Gã đàn ông ngẩng đầu lên xua tay, hai người kia lại lui ra ngoài. Tôi nhìn cái là biết ngay, hầy! Thể hình, khuôn mặt, kiểu tóc, chiều cao, tất cả đều khớp! Chính hắn, khai hỏa!"
Thôi Bột lại giơ tay lên, làm tư thế cầm súng, lớn tiếng nói: "Chính phát súng đó, găm thẳng vào ngực phải của Deyo, bốp một cái, nửa lồng ngực nát bét, gã ngã ngửa ra sau. Đám vệ sĩ kia phát điên cả lên, vèo một cái đã vây quanh gã, cả những người trên lầu cũng suýt nhảy lầu luôn. Tôi nhìn phản ứng đó là biết ngay không sai được, tuyệt đối là Deyo!"
Fry vội hỏi: "Chẳng phải Deyo đang ngồi sao? Sao ông xác nhận được chiều cao của gã?"
Thôi Bột cười ha hả, lớn tiếng nói: "Đồ ngốc, gã bơi mà. Lúc gã bơi trên mặt nước, tôi sao có thể không đo đạc chiều cao của gã cơ chứ. Có chút sai số là cái chắc, nhưng tuyệt đối không thể quá lệch được. Tôi dùng loại ống ngắm gì? 5-25 lần đấy! Bình thường tôi đâu có dùng ống ngắm độ phóng đại lớn thế này, đây là chuẩn bị riêng cho Deyo, tôi có thể nhìn nhầm sao?"
Cao Dương vỗ tay, vẻ mặt tán thưởng nói: "Lợi hại!"
Cả đám người đều vỗ tay, Thôi Bột giơ hai tay lên, làm động tác ra hiệu hạ xuống rồi cười nói: "Chẳng có gì, cũng chẳng có gì đâu, đó là việc tôi nên làm mà. Nhìn các cậu ai nấy đều kích động thế, đừng quên, anh đây là tay súng bắn tỉa!"
Cao Dương gật đầu, rồi đột nhiên nói: "Phải rồi, tôi phải đi vệ sinh gấp đây, đang tè nửa chừng lại bị dọa cho nín ngược vào trong."
Cao Dương không nói thì không sao, vừa nói ra câu đó, Fry chỉ vào quần Cao Dương cười nói: "Ha ha, ông tè ra quần rồi kìa."
Cao Dương cười nói: "Tay run, tay run ấy mà. Tôi đi vệ sinh đây, các cậu liên lạc với Tommy và những người khác xem khi nào họ về."
Lời còn chưa dứt, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Peter canh cửa mở ra, Ulyanko xông vào.
Ulyanko mặt đỏ bừng, hắn xông vào phòng, vèo một cái đã ôm chầm lấy Cao Dương, cọ mặt qua lại trên má Cao Dương mấy lần rồi mới túm lấy cánh tay Cao Dương, gào lên khản giọng: "Cậu làm được rồi! Fuck! Cậu làm được rồi! Tôi biết ngay cậu làm được mà! Tôi biết ngay cậu làm được mà!"
Jensen theo sát phía sau Ulyanko cũng đầy vẻ kích động, hắn vung vẩy chiếc thẻ nhớ trong tay, lớn tiếng nói: "Xác nhận rồi, xác nhận rồi! Tôi quay được rồi, là Deyo, chính là Deyo!"
Ulyanko lập tức nói: "Không sai, là Deyo, bạn hiền. Sau khi phóng to tôi đã xem rồi, Đại Ivan cũng xem rồi, ông ấy từng gặp Deyo, chính là gã! Cậu làm được rồi!"
Ulyanko cực kỳ kích động, hai tay hắn nắm chặt lấy hai cánh tay Cao Dương không buông, cứ lắc mạnh liên hồi, Cao Dương muốn cử động cánh tay cũng không được.
Đúng lúc này, Thôi Bột đứng dậy, chỉ vào mũi mình, lớn tiếng nói: "Này, này, này này, tôi, tôi! Là tôi, các người nghĩ cái gì thế? Là tôi, tôi bắn đấy." (Còn tiếp.)