Thời gian tiếp tục dòng chảy của mình.
Tôi tiếp tục thức dậy mỗi năm một lần, vẫn luôn ở Manhattan hoặc trong bang New York. Đôi khi tại những nơi dễ chịu (khu chợ hoa nằm trên phố 28; một chiếc tràng kỷ êm ái trong khu căn hộ Campell; bãi biển Rockaway vào một sáng hè…), đôi khi tại những địa điểm khó nhằn hơn (đảo Hart, hố chôn tập thể của New York; bị đám đông tụ tập trên đại lộ 5 trong đám rước Thánh Saint-Patrick giẫm đạp; trên một hiện trường tội ác, trong một phòng khách sạn tồi tàn khu Bedford Stuyvesant, với một cái xác vẫn còn ấm nóng đang dốc kiệt máu…)
Tôi đã hình thành một thói quen. Trước tiên là chú ý để lúc nào cũng mặc quần áo ấm, đi giày ấm, đeo đồng hồ và mang theo kha khá tiền mặt vào lúc ra đi. Rồi hễ có thể là vào lúc thức dậy, tôi nhảy ngay lên một chiếc taxi để về nhà gặp gia đình.
Benjamin lớn nhanh như thổi. Quá nhanh.
Suốt cả năm, Lisa tích trữ những cuốn album ảnh dày cộp và những đoạn phim cho phép tôi mỗi lần trở lại ngỡ rằng mình có thể gỡ lại một chút trong khoảng thời gian đã mất. Khi xem lại ảnh chụp và băng ghi hình, tôi khám phá ra đôi mắt sáng long lanh, những nụ cười đầu tiên của con trai. Những tiếng đầu tiên thằng bé bập bẹ “bố”, “hoan hô”, “cu cu”, “tạm biệt”. Hai chiếc răng đầu tiên khiến thằng bé trông giống hệt nhân vật hoạt hình thỏ Bunny, những bước đi chập chững, những cuốn sách tranh, những con thú nhồi bông, những bộ xếp hình, những ý thích thất thường, những cơn giận dữ, những bước nhún nhảy sôi động mỗi lần thằng bé nghe thấy tiếng nhạc.
Sau này là những câu nói đầu tiên, những cú sút bóng đầu tiên, những bức tranh vẽ người hoặc nhà, bộ quần áo cải trang thành cao bồi, chiếc xe đạp ba bánh.
Tôi không có mặt trong những buổi thằng bé tựu trường, tôi không chứng kiến bất kỳ buổi biểu diễn nào của thằng bé nhân dịp kết thúc năm học. Tôi không phải người dạy thằng bé nhận biết màu sắc hay tập đếm. Cũng không phải người dạy thằng bé học thuộc bảng chữ cái, tháo bánh phụ khỏi xe đạp hay dạy nó tập bơi không cần đến phao tay.
Khi về đến nhà, tôi làm hết khả năng để khoác lên người bộ trang phục của “người cha”. Một ông bố không hiện diện thường xuyên và luôn trở về vào lúc bất ngờ nhất, đôi khi còn chẳng đúng lúc tẹo nào, rồi khi ra đi cũng chớp nhoáng chẳng kém lúc xuất hiện.